vuis

Hôm nay mệt và hơi buồn mẹ ạ!
Chuyện của con thiên hạ chẳng biết gì
Mà đem ra họ vô tư cười nói
Trước mặt ngọt ngào, sau đó mới khinh khi…

Mẹ hay bảo chỉ con vui là được
Đừng quan tâm những kẻ đã hai lòng
Nếu con buồn và bận tâm, có phải
Hả dạ, hả lòng ai đó đúng hay không?

Con cũng tập làm ngơ và bình thản
Nhưng đôi khi lại tâm trạng, trách hờn
Sống làm sao cho vừa lòng tất cả
Cứ sống cho mình, há chẳng phải hay hơn…

Rồi cũng phải bước qua dù dằn vặt
Chắc tại mình chưa đủ tốt với mọi người
Chín người, mười ý con thấy bình thường thôi
Người ta chẳng nuôi mình ngày nào cả.

Phiền lòng chi vì vài người xa lạ
Bước ngang đời rồi lại hóa người dưng!

-Thúy Nhân-

“Sáng mùa xuân năm ấy, tôi biết thêm được rằng, tuổi trẻ không phải lúc nào cũng vui tươi. Có những thứ mà chúng ta bắt buộc phải chấp nhận, chỉ bởi vì dù chúng ta có cố gắng thế nào đi nữa, đối phương cũng không muốn thoả hiệp…”  

Sâu thẳm nhất bên trong con người
là phần chưa bao giờ được yên vui…

Thức dậy vào sớm mai hay mệt mỏi trong những giấc ngủ vùi
vẫn cứ thấy mình đang còn nơi nào đó
ở tháng ngày mà nhìn thấy bên cạnh trái tim là một cơn gió
luôn nói những điều rất nhỏ
về yêu thương…

Con người sinh ra trên những nỗi đau quá đỗi bình thường
từng giấc mơ là từng âu lo mất mát
lúc cô đơn trên môi thường kèm theo một câu hát
chỉ vì lòng mình ngơ ngác
giữa nhớ và nhớ nhiều hơn…

Mình đã từng là mình khi người đã từng là người lúc cả thế giới cùng quay lưng
thật bình yên trôi đi như dòng nước
không còn lại gì ngoài phút giây mình ngồi xuống
-thôi đừng đi đâu nữa hết
được không?

Giá như sau một ngày có thêm một ngày nữa để chờ mong
mình sẽ quên rằng đêm đêm còn giấc ngủ
đợi cuộc đời trả chúng ta về với con đường ngày cũ
với tất cả những yêu thương đầy đủ
đã được đặt tên…

Sâu thẳm nhất bên trong con người
là phần vì yêu nên người không bao giờ muốn quên!

Hắt xì - Cửu Bả Đao

“… tôi, nghe nói bị một người không rõ danh tính đặt vào chậu rửa mặt trải đầy giấy báo, để trước cổng cô nhi viện vào một sớm tuyết dày. Giúp tôi chống lại gió rét là một con chó hoang tự nhảy vào chậu, ‘hai đứa’ nương tựa nhau rất vui vẻ. Hận nỗi, trong chậu không hề có lấy nửa dòng chữ hay một vật làm tin nào hết, dĩ nhiên do đó tôi tên gì cũng trở thành bí mật của nhân loại. Tôi họ Vương là vì bà cô Hổ viện trưởng cũng họ Vương. Nhọ thay!” (Hắt xì, Cửu Bả Đao)

Đó, thân thế nhân vật chính trong câu chuyện của anh Cửu lần này đó. Còn nghe nói sau này thanh niên họ Vương được tìm-thấy-trong-chậu sẽ vướng vào cuộc tình tay ba ngang trái, mà người hắn yêu là một cô-gái-thiên-thần. Hận nỗi, tình địch của hắn lại là một siêu-anh-hùng. Nhọ thay!

Hắt xì | Cửu Bả Đao | Nguyễn Xuân Nhật dịch | Giá bìa: 86.000đ

chuyện thiên hạ, miệng thiên hạ

Chẳng cần bận lòng vì cuộc sống của mình còn vô vàn điều có ý nghĩa hơn.

Từng nghe bảo, trãi qua nhiều năm cuộc đời, sẽ dần chẳng còn bận tâm đến thế gian. Đúng cũng đc, sai cũng vậy, can chi mình.

Vui vẻ từ trong tâm. Làm những điều mình thik. Vì những ng thương yêu.

Nấm rồi cũng trưởng thành. Trãi qua cái tuổi sống hết mình hết sức hết tâm. Phản ứng khi nghe điều trái tai, nhìn việc làm trái khoáy, muốn điều gì cũng phải đúng, phải ra lẽ, phải công bằng…

H đây Nhìn c sống bằng cái nhìn của luân hồi, vay trả trả vay.

Điều nên đến là điều đã đến. Chẳng có những điều ta biết, chỉ có rất rất nhiều điều ta không biết.

anonymous asked:

Em chào chị. Em năm nay thi ĐH. Trường mà em mơ ước cũng chính là trường chị đang học. Ngày biết chị học Y Huế, em vui lắm :)) tại tumblr của chị là tumblr duy nhất em theo dõi. Chẳng là vừa rồi, thầy dạy Hoá nói em rằng "Học như này đừng mong đậu Y Huế.." Em không thuộc kiểu dễ dàng bị dao động bởi người khác. Chỉ là cùng thời điểm đó em phát hiện em quá cố chấp với ngành Y, em cực kỳ thích làm Bác sĩ Nhi luôn ấy, trong khi thế mạnh của em là Lý và Anh. Chị có thể cho em lời khuyên không ạ?

Chào em :) Thật thì chị cũng không giỏi giang gì để cho em lời khuyên đâu, chị chỉ nói theo kiểu bạn bè nói chuyện với nhau tâm sự các kiểu thôi nha :)

Chị nghĩ bây giờ em nên dựng một lịch học thật khoa học, Sinh có lẽ là môn dễ kiếm điểm nhất, theo chị thấy như vậy. Hồi đấy chị học 1 ngày 1 môn, làm 1,2 đề gì đấy cho nhuyễn, luân phiên nhau 3 môn Toán, Hóa, Sinh. Xong cuối tuần chị hoặc là ôn lại mấy đề đã học, hoặc là nghĩ xả hơi :))

Hóa chị cũng bị mất gốc kinh khủng luôn ấy, một phần cũng vì chị ghét Hóa, và ghét cả cô dạy hóa :)) lúc đấy phải học kèm mà không tiến bộ được gì, nên chị quyết định chỉ học những câu cơ bản thôi, mục tiêu là 7 điểm hóa thôi, còn đâu chị dồn hết sức vào Toán và Sinh. Toán năm nay thi trắc nghiệm nên chị cũng không rành cho lắm, còn Sinh thì chị nghĩ chỉ cần nắm vững lý thuyết sách là làm bài tập được rồi. Bài tập Sinh cũng ít tư duy hơn Toán nữa, nên khả năng kiếm điểm cao môn này cao hơn các môn khác :))

À hình như năm này có thi Văn nữa nhỉ? :)) Môn này thì chị chịu, điểm 7 môn văn của chị trong 3 năm cấp 3 chắc chưa quá 1 bàn tay :)) 

Đấy là kinh nghiệm học thi trước đây của chị thôi :) em xem có thể áp dụng thử được không nha :) Còn gần 3 tháng nữa là thi rồi thì phải, cố gắng 3 tháng này hết sức, em sẽ không phải hối hận đâu :)

Chúc em học thật tốt, thi thật suôn sẻ nha. Khi nào có kết quả thi nhớ báo chị với nha :)

À đúng rồi, chị cũng thích làm Bác sĩ Nhi đấy :))

Là khi tao bị viết bản kiểm điểm do quên không khóa phòng máy.
Là khi tao chỉ còn hai tháng nữa là ra trường và thầy chấp nhận bị kỉ luật thay cho tao.
Là khi tao “ vô tình” làm hỏng cuốn khóa luận quý như vàng mà tao đi mượn.
Là khi tao phải liều mình lấy file pdf trong lap của thầy để đi in lại.
Là khi tao phải cài lại win đến lần thứ 5trong vòng 1tháng, và tao phải mất cả ngày để setup mọi thứ.
Mọi chuyện, đm, cứ đến một cách dồn dập vậy đó.
Và tao chỉ mới vui vẻ được chút chút, tầm độ khoảng 5p thôi thì đm cuộc đời lại giáng cho tao một sờ can đồ đéo hiểu nổi.
Đm nhiều khi muốn làm người tốt cũng đéo xong!
Ai rủ tao đi nhậu đi, xong rồi muốn làm gì thì làm!

EM SẼ CHẲNG BUỒN ĐÂU


Em sẽ chẳng buồn đâu

Mỗi khi ngày lễ Tết

Anh không một lời chúc

Cũng chẳng một lời chào.


Em sẽ chẳng buồn đâu

Vào những ngày sinh nhật

Anh gửi một lời chúc

Thay cho một món quà.


Em sẽ chẳng buồn đâu

Khi anh bận việc khác

Còn em thì ngồi trông

Mong đến ngày gặp gỡ.


Em sẽ chẳng buồn đâu

Chẳng đợi anh đến đón

Em sẽ tự mình vui

Với những điều giản dị


Một ngày anh chợt nói

Xin lỗi em vì đã

Chẳng có gì cho em

Kể cả là thời gian

Anh còn bận việc khác

Thôi đừng đợi anh nữa

Anh xin lỗi thật nhiều


Em chẳng biết nói sao

Vì nếu anh không nói

Em vẫn chờ đợi anh

Kể cả một tháng chờ

Gặp một ngày là đủ

Nhưng anh lại không thể

Dành vài tiếng cho em

Cả những dòng tin nhắn

Ngày một thưa thớt dần

Anh đã không còn nhớ

Và cũng chẳng còn thương

Cứ thế mình lặng lẽ

Dần dần cách xa nhau

 

Đến một ngày em sẽ

Chẳng còn chờ đợi anh

Những tháng ngày non trẻ

Cảm ơn anh bước cùng.


#Decworm

“Hóa ra để có thể sống đầy lạc quan và mang niềm lạc quan ấy đến cho mọi người, bản thân chúng ta cũng như bao người buồn khác trên cuộc đời này, từng trải qua đủ nhiều đớn đau mất mát.
Hóa ra nỗi buồn vẫn được cất rất kĩ ở đâu đó, và thi thoảng chúng ta chúng ta lại bắt gặp nó qua ánh mắt họ nhìn , qua nụ cười gượng gạo, qua một lần thấy họ bần thần  khi ngang qua một con đường nhỏ có bóng dáng người xưa, hay thi thoảng thấy họ lơ đãng vì một bản nhạc không đầu, không cuối.
Hóa ra tất cả những người như họ đều cần được ôm ấp, vỗ về, sẻ chia. Tất cả những người như họ đều có lúc chỉ biết ngồi loay hoay với những mảnh vỡ của riêng mình , chờ một ai đó đến nắm chặt tay , ngồi cạnh bên để họ có thể dựa vào và cảm thấy thật sự bình yên…”

 Nhưng có lẽ đó mới là điều đáng sợ…

 Một buổi sáng nào đó thức dậy, chúng ta không còn cảm nhận được bất cứ điều gì nữa. Không buồn, không vui, không ý nghĩa, không còn điều gì khiến cho chúng ta muốn cố gắng nữa. Đó mới là sự trống rỗng tột cùng. Đó mới là tâm hồn không nơi chốn đi về, đó mới là sự cô độc…

Có những người ngày trước không quá thân thiết, nhưng lúc gặp nhau lại có thể vui vẻ chuyện trò.
Có những người ngày trước cười cười nói nói lúc nào cũng cạnh bên, giờ gửi cho nhau một tin nhắn cũng là điều xa xỉ.

Tôi không trách ai cả. Càng không có tư cách để trách họ, bởi vì bản thân tôi cũng như vậy. Chúng tôi cùng nhau xây một cây cầu, bởi vì thời gian mà mục nát. Tôi không qua được đầu bên kia, họ cũng vậy. Tôi không buồn hỏi thăm nữa, họ cũng vậy. Dần dần chúng tôi cũng quên mất sự hiện diện của cây cầu đó, như thể nó chưa từng tồn tại, như thể không có mấy năm trời gắn bó, như thể không hề quen biết nhau.

| Blue |

Lúc trước rất hay không vui vẻ, đột nhiên sẽ trầm mặc rất lâu, rất lâu, người khác hỏi chuyện cũng chẳng buồn trả lời, nhưng không lần nào mình biết lí do vì sao cả.

| B l u e |

Chao ôi, đời sống mênh mông quá
Để thấy được nhau, mất cả đời
Thấy được, nhưng chắc gì giữ được
Giữ rồi, đâu hẳn đã yên vui.

Người ơi, đời sống mênh mông thế
Tính ra nguồn ngọn, chắc là … thôi
Chi bằng ta rủ nhau an trú
Mỗi khắc gần bên, một khắc vui.

[Nguyễn Thiên Ngân]