vuis

anonymous asked:

Vào tum Mây thấy bài đăng rời rạc ít hơn hẳn trước kia, lại thấy bảo đau ốm lắm. Ổn cả chứ?! Lòng vòng chỉ thích nghe Mây tâm sự ask hay kể về mấy thứ lẻ tẻ, thế mà vui!

Mình muốn viết nhiều thứ, nhưng ngặt nỗi chữ từ đầu bay ra không diễn tả được điều tớ muốn nói nên lại đành thôi. Thời gian này tớ hơi có vấn đề về sức khoẻ, đường tiêu hoá ấy =))) nên đau ốm triền miên, mà đau xong mình mệt quá chỉ muốn ngủ và ngủ thôi. Có chút thời gian rảnh lại hẹn nhau cf với đứa bạn. Thế thôi =)))
1 năm trước, tớ bắt đầu dùng tblr, vì những chuyện buồn không thể nói với ai được. Rồi tớ bắt đầu lắng nghe câu chuyện người khác, nhưng giờ tớ nghĩ đã đến lúc mình dừng việc đấy lại. Mỗi người đều có vấn đề riêng mà, đúng không? Tớ cũng vậy. Rồi ai cũng sẽ biết cách mà đối mặt và giải quyết thôi. Thế nên tớ sẽ chỉ làm cái thùng rác im lặng, các cậu cứ gửi ask rồi mình sẽ ném cái nỗi buồn ấy đi giúp =)))
Nếu gặp chuyện gì khó, các anh chị tblr khác sẽ tư vấn cho các cậu nhé =)))
Mình vẫn ổn, nơi đây sẽ vẫn là một góc nhà tâm hồn của mình, buồn vui hờn giận gì mình sẽ ném nó vào đây cả. Cảm ơn cậu đã đọc và quan tâm.

Có đôi khi chúng ta thích một bài hát không phải vì bài hát đó nghe thật hay mà bởi vì ca từ viết thật giống chính mình. Thứ âm nhạc này vừa lọt vào tai liền cảm thấy vui vẻ nhưng khi đi vào lòng người lại vô cùng thương tâm. Ở thời điểm hạnh phúc, thứ chúng ta nghe thấy là âm nhạc, vào những lúc buồn bã, chúng ta bắt đầu hiểu được ca từ.

{Weibo - Dịch: Mê Mê}

“Hóa ra để có thể sống đầy lạc quan và mang niềm lạc quan ấy đến cho mọi người, bản thân chúng ta cũng như bao người buồn khác trên cuộc đời này, từng trải qua đủ nhiều đớn đau mất mát.
Hóa ra nỗi buồn vẫn được cất rất kĩ ở đâu đó, và thi thoảng chúng ta lại bắt gặp nó qua ánh mắt họ nhìn , qua nụ cười gượng gạo, qua một lần thấy họ bần thần  khi ngang qua một con đường nhỏ có bóng dáng người xưa, hay thi thoảng thấy họ lơ đãng vì một bản nhạc không đầu, không cuối.
Hóa ra tất cả những người như họ đều cần được ôm ấp, vỗ về, sẻ chia. Tất cả những người như họ đều có lúc chỉ biết ngồi loay hoay với những mảnh vỡ của riêng mình , chờ một ai đó đến nắm chặt tay , ngồi cạnh bên để họ có thể dựa vào và cảm thấy thật sự bình yên…”

Đôi khi tôi cảm thấy rất buồn, buồn không phải vì hôm nay tôi xui xẻo, hay có ai đó làm tổn thương, mà buồn bởi những điều gặm nhắm trong lòng mình từ lâu lâu lắm, và ở đâu đó, nay dồn dập kéo về, dậm chân tại chỗ, chật cứng trong lòng tôi. Chúng làm tôi trở nên tê liệt trên từng dây cảm xúc buồn vui của mình.

Phải đến khi lớn rồi, ta mới hiểu bố mẹ khổ thế nào…


1. Bố mẹ tôi tới họ hàng chơi, người họ hàng đó không cho bố tôi chơi bài cùng và nói: “Không có tiền thì đừng cố vô giúp vui!” Một câu này khiến tôi nhớ cả đời.


2. Bạn mãi mãi không biết lúc bạn không ở nhà, bữa cơm của bố mẹ bạn đơn giản, đạm bạc như thế nào.


3. “Con trai, hai ngày nữa bố mẹ mới gửi tiền cho con có được không?”


4. Từ khi tôi lên Đại học tới nay, tôi biết ngày nào đối với bố mẹ cũng đều không dễ dàng gì.


5. Điều kiện trong nhà không tốt, nhưng tôi lại chưa bao giờ phải chịu khổ dù chỉ một ngày.


6. Tôi chầm chậm, chầm chậm hiểu ra, cái gọi là một hồi mẹ cha con cái, chẳng qua có nghĩa, duyên phận giữa bạn và họ chính là đời này kiếp này không ngừng đưa mắt nhìn bóng dáng họ càng lúc càng xa. Bạn đứng bên này đường, nhìn họ dần biến mất nơi ngã rẽ đằng xa, hơn nữa, họ dùng bóng lưng nói với bạn: “Không cần đuổi theo đâu con.”


7. Lúc nộp mấy triệu tiền học phí, cả cọc tiền toàn những tờ tiền có giá trị 10 nghìn, 20 nghìn. Khoảng khắc ấy thực sự rất đau lòng!


8. Đi làm rồi mới hiểu mỗi một đồng tiền bố mẹ kiếm được đều không hề dễ dàng. Hóa ra, cuộc sống chưa bao giờ là dễ dàng cả, khi bạn cảm thấy nó dễ dàng, nhất định là đang có người thay bạn gánh vác lấy phần không dễ dàng ấy.


9. “Không có vé giường nằm thì đi máy bay đi con, ba không nỡ để con ngồi ghế cứng.” “Ba đi thăm con, không sao, không sao, chỉ là ngồi tàu hai mấy tiếng thôi mà.” Xa nhà rồi mới biết đất nước mình rộng lớn biết bao, ba mẹ tôi yêu tôi thế nào.


10. Tôi nhận đôi quang gánh từ mẹ, nhưng tôi gánh lên không nổi.


11. Khi tôi thấy họ chạy vạy, nhờ vả, xin xỏ khắp nơi, chỉ vì tôi.


12. Có một người đàn ông, chưa bao giờ nói yêu bạn, nhưng người ấy lại cho bạn tất cả.


13. Vì một bộ quần áo mấy chục nghìn, mẹ phải mặc cả mấy chục phút chỉ để được giảm mấy nghìn.


14. Quần áo của chúng ta luôn nhiều hơn quần áo của bố mẹ, điện thoại của chúng ta luôn đắt hơn điện thoại của bố mẹ, sinh nhật của chúng ta luôn hoành tráng hơn sinh nhật bố mẹ.


15. Ngày xưa, lúc còn ở gần bố mẹ, tôi luôn cảm thấy mẹ tôi đi chợ dường như không cần đến tiền, vì ngày nào bữa cơm cũng có thịt, có cá, có rau, có hoa quả. Sau này xa nhà rồi mới biết, chút mắm, chút muối cũng phải tính từng đồng.


16. Càng lớn tôi càng hiểu nỗi vất vả của bố mẹ, Hiện tại mỗi lần bố mẹ gọi điện hỏi: “Cuối tuần này có về không con?”, tôi đều cảm thấy mắt mình cay cay. Bố mẹ tôi đang già đi thật rồi.


17. Lớn bằng từng này vẫn ngửa tay xin tiền bố mẹ. Mỗi lần tiêu pha, tôi đều không nghĩ ngợi gì, chỉ thấy vui và thỏa mãn ngay lúc ấy. Rồi khi nhìn thấy bóng lưng ngày càng nhỏ đi của bố, của mẹ, mới cảm thấy hối hận, hóa ra bấy lâu nay mình chỉ theo đuổi những thứ phù phiếm, mà quên đi những gì yêu thương ngay kề bên.


18. Tôi không biết mình đã xem ở đâu một đoạn clip ngắn, trong clip là một cô gái vừa sinh con sau nhiều giờ “vượt cạn” vất vả, gia đình nhà chồng vây lấy em bé mới sinh, trên mặt là những nụ cười hạnh phúc, chỉ riêng người cha của cô gái lại khóc như một đứa trẻ, vừa khóc vừa nói: “Khổ thân con gái tôi! Con gái tôi phải chịu khổ rồi!”


19. Là khoảnh khắc khi tôi nhìn thấy ba ở ngoài hào hào sảng sảng, phấn chấn, phóng khoáng chuyện trò vui vẻ với dăm bảy loại người trên bàn rượu làm ăn, về đến nhà nôn đến choáng váng đầu, xức dầu, nằm trên giường gác tay lên trên rồi thở dài. Nhìn bóng lưng nay đã có chút còng, nhìn mái đầu sợi bạc sắp nhiều hơn sợi đen, trái tim tôi như đau thắt.


20. Sáng thức giấc, bố mẹ đã đi làm. Tối đi ngủ, bố mẹ vẫn chưa về.


21. Khoảnh khắc bị đuổi về nhà vì không đủ tiền nộp phí ĐH đầu năm, ngày hôm qua cầm trên tay số tiền mà cả mấy tháng sau mới trả đủ, lúc nghe giọng nói nhỏ nhẹ năn nỉ mượn tiền của ba và lúc nhìn thấy bóng người nhỏ bé dưới nắng chật vật vay tiền của mẹ, chết đi sống lại, cũng không thể quên…


— st —

Fb Lại Văn Sâm

  • Có những lúc, sau công việc ngoài kia chỉ muốn ở yên đâu đó, một mình.

Không cần sẻ chia, không cần vỗ về. Chỉ cần bình yên!
Tôi còn lười bắt đầu một câu chuyện, mặc kệ họ thao thao bất tuyệt điều gì. Những lúc như thế tôi chỉ muốn deactive facebook và cả zalo. Trốn lên instagram lảm nhảm một mình. Giống như một đứa tự kỉ.

Tôi không thích có đông người trong cuộc sống của mình. Và cũng chỉ vì thế, những lúc tôi cần yên tĩnh tôi sẽ bỏ lại tất cả. Nên ngoại trừ vài người thân thiết với tôi và hiểu rõ điều này thì hầu như sau một thời gian ai cũng bỏ tôi đi.

Tôi thích những góc một mình, ngồi thu lu và làm mấy thứ linh tinh mình thích rồi tự cười. Cả đôi khi tôi muốn trốn trong một thế giới riêng khác.
Chỉ là khao khát, đôi khi muốn yên lặng một mình thôi.

/ Nhã Tú /

Chao ôi, đời sống mênh mông quá
Để thấy được nhau, mất cả đời
Thấy được, nhưng chắc gì giữ được
Giữ rồi, đâu hẳn đã yên vui.

Người ơi, đời sống mênh mông thế
Tính ra nguồn ngọn, chắc là … thôi
Chi bằng ta rủ nhau an trú
Mỗi khắc gần bên, một khắc vui.

[Nguyễn Thiên Ngân]

“Thagore từng nói, khoảng cách xa xôi nhất trên thế giới, không phải sống và chết, mà là em đứng trước mặt anh, nhưng anh lại không biết em yêu anh”

  • Khoảng cách xa xôi nhất trên thế giới, không phải em đứng ở trước mặt anh nhưng anh lại không biết em yêu anh, mà là biết rõ là yêu nhau nhưng lại không thể cùng nhau.
  • Khoảng cánh xa xôi nhất trên thế giới, không phải biết rõ là yêu nhau nhưng lại không thể cùng nhau, mà rõ ràng là nhớ nhau không cách nào chống cự nhưng còn phải cố ý đóng giả không quan tâm nhau chút nào.
  • Khoảng cách xa xôi nhất trên thế giới, không phải rõ ràng là nhớ nhau không cách nào chống cự nhưng còn phải cố ý đóng giả không quan tâm nhau chút nào, mà là đối mặt với người yêu bạn, dùng trái tim lạnh lùng, tạo thành một con sông rộng không cách nào vượt qua.
  • Khoảng cách xa xôi nhất trên thế giới, không phải em không thể nói em yêu anh, mà là nhớ anh thống triệt tâm tỳ nhưng chỉ có thể chôn sâu ở đáy lòng…

{Hứa ngươi một đời yên vui - Phiêu Miểu Edit}

Đàn bà từng trải...

Đàn bà từng trải, không mặc đồ hở hang. Kiểm soát được thứ đưa cho đàn ông nhìn, vì biết đàn ông đến với mình vì thứ gì, rồi lúc kiếm được thứ hấp dẫn hơn cũng sẽ rời bỏ mình. Nên đàn bà từng trải thích mặc đồ kín đáo một chút, vẫn hở nhưng hở trong vòng cho phép, vẫn còn cái bí ẩn giữ lại để đàn ông tò mò mà lò dò theo sau.

Đàn bà từng trải, không uống rượu nhiều hay hút thuốc như nghiện. Thích cầm ly vang, trước khi uống đặt vành môi mọng đỏ lên miệng ly, nhẹ nhàng nhấm nháp cái đắng cay mà biết là chắc ít hơn đời mình. Bật điếu thuốc trước khi hút sẽ dùng lưỡi kéo nó lại gần, gợi dục và kích thích, nhưng đàn ông nhìn sẽ tự khắc hiểu, không dễ chạm vào thế giới đằng sau làn khói kia.

Đàn bà từng trải, ít khi khoe khoang về bản thân, ít khi muốn nói về câu chuyện của mình, bởi qua rồi, còn gì nặng lòng để nói, chỉ muốn im lặng, nghe câu chuyện của người xung quanh, người đối diện. Vì hơn ai hết trong đời, đàn bà từng trải hiểu cảm giác cần có một người chỉ im lặng nghe mình nói biết bao nhiêu.

Đàn bà từng trải, không mạnh mẽ. Chỉ là bản thân như miễn nhiễm với buồn vui thế sự bên ngoài, chỉ muốn được vui buồn chuyện vụn vặt bản thân, như sáng nay làm được cái bánh ngon mời bạn cũ, như cái cây trồng trên bàn làm việc nay có cái lá héo vàng, tự hỏi đời mình có còn xanh?

Đàn bà từng trải, vui ít cười, buồn nhất định không khóc. Không thù ghét hay căm hận bất kỳ ai, sống đời không quá gắt gao ở bất kỳ thái cực nào, đặt sự cân bằng ở đầu danh sách những thứ phải có được. Biết rằng ai rồi cũng sẽ đến ngày nằm xuống, phí thời gian làm chi cho giận hờn hoài phí.

Đàn bà từng trải, thích đọc sách, xem phim. Tự tìm niềm vui ở một cuộc sống mình chưa từng nếm trải. Thỉnh thoảng tiếc cái thanh xuân vùn vụt hồi nào, nhưng hài lòng vì thời gian ban ơn sự tịnh lặng trong cõi tâm hồn. Để rồi chợt khóc, chợt buồn cho một số phận trong sách, để rồi trân trọng những người hiện sinh trong đời thực.

Đàn bà từng trải cần đàn ông, nhưng không phải để tôn thờ, để dựa dẫm, để quỵ lụy mà là để vui. Hiểu rằng cái việc quan hệ giữa nam và nữ sinh ra cho mình thứ năng lượng tươi vui để làm tốt hơn những thứ khác trong đời. Nhưng, có thì vui, không thì buồn, chứ tuyệt đối không chết, không có chuyện sống thiếu đàn ông thì vật vã như cái xác vô hồn.

Đàn bà từng trải, chọn im lặng nhìn đời, không ồn ào, không hằn hộc, chỉ là những niềm riêng rất nhỏ giấu vào một góc suy tư…


— Thất tình không sao — Nguyễn Ngọc Thạch

I’m so incredibly happy to announce that my very first chapbook, “Cavity,” is going to be available to purchase as of September 30th, 2017. Preorders, along with the cover reveal, will be live on August 30th, 2017.

This chapbook is 30+ pages long with 24 brand new poems, 18 of which have never been seen by any of you (even in their earliest stages). “Cavity” is a brutally honest collection about pulling yourself through the wreckage of your first heartache. To quote the first poem in the collection, “I have never learned to heal with any amount of grace.” This is my graceless descent into remembering who I am without anybody else around.

I’ve put my entire heart into this collection & I’m so happy to be sharing it with the world, and with all of you that have supported me on this journey. I hope that you absolutely love it.

Two months. September 30th.

Từ đầu tháng Chạp năm 2014, trời lạnh nên mẹ mình bắt đầu sưng khớp gối bên trái. Ban đầu thì mẹ chịu đau cứ cố hoạt động, rồi đến một ngày nó cứ sưng to lên không đi lại được nữa. Mình nhớ hôm đưa mẹ vào viện là chiều ngày hai hai Tết. Sau cả một quãng thời gian Huế mưa và lạnh buốt kéo dài thì trời đã có nắng. Nắng ốm mùa Đông le lói nhưng vàng ươm, trải dài và đượm một màu hổ phách. Mình mượn chiếc xe lăn của cô hộ lý ở cửa, để mẹ ngồi vào đó và đẩy lên phòng bệnh.

Đó là một trong những khoảnh khắc lạ lùng nhất mà mình từng trải qua. Mình đẩy mẹ trên chiếc xe lăn chầm chậm đi qua nhiều người xuôi ngược, đi qua từng vũng nắng vàng từ bên ngoài chiếu xuyên qua lớp kính vào trong hành lang bệnh viện. Ở bên ngoài, sát cạnh bên là một cái công viên, hôm đó là chủ nhật công viên hoạt động, trẻ con vui chơi nên đủ mọi âm thanh xao lao vọng vào nhưng tai mình thì ù đặc. Mình vừa đẩy xe vừa nói chuyện với mẹ nhưng cứ nhìn chăm chăm vào mấy sợi tóc bạc phía sau gáy mẹ và tâm trí mình ở đâu đâu. Khi đó mình buồn và tủi lắm, vì chưa bao giờ nghĩ sẽ có mẹ phải ngồi xe lăn để mình đẩy vào bệnh viện như thế này. Rồi cứ thế, mình vào ra chăm mẹ như thế suốt hơn một tuần. Đến hôm hai sáu tháng Chạp, buồn quá thì mình lên cái tượng Phật Bà xa xa cầu xin để mẹ về ăn Tết với cả nhà. Rất may, hai tám áp Tết người ta cho về, và cũng từ đó mẹ dần khoẻ lại.

Bẵng đi hơn ba năm giờ mẹ lại đau lại. Chân mẹ sưng lên mà mình chẳng thể làm gì. Mỗi ngày khi ngồi trong giờ làm, cứ đến đoạn chín giờ sáng ngồi trước máy tính nghĩ cảnh ba dắt xe ra khỏi nhà chở rồi đứng ngoài đường chờ mẹ đi chợ cứ thấy xót chỉ muốn bỏ việc mà về. Hôm trước, chị kia trong công ty biết chuyện, dúi vào tay mình lọ gel đem từ nước ngoài về mình bất ngờ rồi cũng chỉ biết im lặng cám ơn. Mình biết, xung quanh mình vẫn có những người thật tốt.

Ngoài chân đau thì mẹ vẫn khoẻ. Mình cũng không định viết gì lên đây, nhưng tối nay ngồi pha nước ngâm chân cho mẹ, mẹ bảo giờ mẹ có đi bệnh viện thì ai lo cho ba con nên phải cố thôi, mình nghe chỉ muốn khóc.

Sáng mai phải dậy thật sớm để đưa mẹ đi ăn bún bò Mệ Kéo bù cho những ngày cuối tuần ngủ vùi dậy muộn. Bạn bè ở xa tới mình toàn giới thiệu rồi đưa đi ăn ở đây, bảo là ngon nhất Huế, mà còn chưa một lần đưa ba mẹ đi ăn.