vuis

Có một loại tình yêu, giống như phiến lá dập dờn trên khe suối, không quan tâm phương hướng, chỉ nguyện thả mình trôi theo dòng nước…

Lá biết rõ bất cứ lúc nào cũng có thể bị mắc vào một phiến đá giữa dòng, nhưng vẫn hưởng thụ niềm vui chìm chìm nổi nổi trong làn nước trong.

Có một loại tình yêu, không có thề thốt bên nhau đến sông cạn đá mòn!

— Trao lầm tình yêu cho anh, Diệp Lạc Vô Tâm
© Photo Gallery

Đang ngồi làm việc, tự nhiên nghĩ ra rằng, nếu như mọi thứ trên đời đều có sinh mệnh, thì các em bé Diệp Lục có phải sẽ coi lá cây là trường học? Những người lớn Diệp Lục sẽ coi đó là nhà máy, công ty.

Có phải Ly Sứ sẽ nằm cả ngày chờ xem lần tới sẽ bị Phương chu mỏ hôn chỗ nào trên miệng ly. Sẽ coi nước nóng Phương tráng ly mỗi sáng là một phương pháp xông hơi. Còn bọn Giày sẽ sân si nói với nhau về cân nặng của con nhỏ này lúc trồi, lúc sụt, lúc thì vùng vằng giận giữ, chân giậm đùng đùng. :)))

Nếu như mọi thứ trên đời đều có sinh mệnh, thì có lẽ các bạn ấy cũng đều biết đến buồn vui sướng khổ, biết cả buồn ngủ, biết thế nào là nỗi đau. Nếu như đến cả nỗi đau cũng có sinh mệnh, thì nỗi đau có biết được đâu là kết thúc của sinh mệnh mình?

anonymous asked:

Hi sói, sói nghĩ em nên viết gì cho tumblr nhà e đắt khách như của sói nhỉ 🤣🤣🤣.

Có 3 thứ ở tumblr này được follow nhiều nhất:

- Sex, gif porn …

- Nỗi buồn

- Niềm vui.

Nhà của anh nằm đâu đó giữa vui và buồn, nơi mà anh bắt đầu nó với mục đích là chứa những bức ảnh đánh dấu lại hành trình tìm kiếm con đường đúng của anh, sau đó là chút tâm sự buồn, rồi sau đó là chút lắng nghe nỗi buồn cũng như niềm vui của mọi người. Có lẽ ai cũng tìm dc chút gì đó có ích ở trong này ^^

 Anh đoán vậy, em tự chọn đi nhé ^^

Tôi là một người rất coi trọng lời hứa. Thật ra đây là thói quen ko được tốt lắm vì ảnh hưởng nhiều tới tâm trạng. Bởi có những điều bản thân người nói ko nhận thức được đó là lời hứa hoặc chỉ nói ra cho vui. Nhưng tôi lại đặc biệt để ý và ghi nhớ những điều đó. “Hẹn” cũng được tôi coi là một dạng hứa. Khi bạn đã đưa ra một lời nói ảnh hưởng trực tiếp tới sự trông ngóng hay đón đợi của người khác, bạn phải chịu trách nhiệm cho lời nói đó, chịu trách nhiệm cho sự lãng phí thời gian mà người khác đã vì lời nói đó mà tiêu tốn cho bạn. Trong bất kì mối quan hệ nào bạn cũng nên cẩn thận trước khi đưa ra một lời hứa hẹn, nó thể hiện sự tôn trọng của bạn tới đâu dành cho người đó. Nếu ko làm được thì đừng hứa, đừng hẹn, dù chỉ là buột miệng, hay nói ra cho vui, hay bốc đồng thì nói. Còn nếu đã nói ra rồi, hãy thực hiện nó bằng tất cả khả năng của mình. Hoặc ít ra là biết nói một câu xin lỗi.

cuối cùng thì em cũng được thấy bạn sau hơn một tháng ròng xa cách, dù chỉ là gián tiếp thôi. dạo này bạn đen và gầy đi nhiều quá. em bất giác thấy lòng mình se lại, lại thấy xót xa, lại thấy đau lòng.

em thấy bạn mặc áo đôi của tụi mình, tim vừa khẽ reo vui rồi lại chợt luyến tiếc. em từng cố ý mặc chiếc áo đó, chụp một tấm ảnh, thay avatar trước ngày bạn thi vài hôm, lén lút gắn hashtag cầu nguyện cho bạn, nửa hi vọng bạn sẽ nhận ra tín hiệu chờ đợi từ em, nửa thầm mong nó không khiến bạn phân tâm trong ngày quan trọng.

bạn này, em đã thấy lòng mình dịu lại sau cuộc nói chuyện với một người đặc biệt. em cũng đã bình tâm hơn khi nhắn cho bạn đôi ba tin thăm hỏi, chuyện trò như những người bạn cũ, dù thực lòng, kiềm chế yêu thương này là một điều không dễ dàng.

em chưa khi nào mong mình có thể quên bạn hay có thể vứt bỏ yêu thương này bạn ạ. dù có thể sẽ chẳng có một kết cục tốt đẹp nào cho em, em vẫn luôn chấp nhận, vẫn luôn muốn yêu thương và dõi theo bạn đến khi nào ngọn lửa kia trong em ngừng cháy.

lại một đêm nữa em nhớ bạn. lại một đêm nữa em nghe được tiếng mình ở một nơi rất khác…

Gặp nhau ở một nơi, cùng làm việc, đã có rất nhiều người đến rồi đi, dù đã có những lúc không hài lòng về nhau nhưng đến cuối cùng, vẫn là chỉ còn vài người chúng ta ngồi chung với nhau như thế này.

Không có câu tạm biệt nào, cũng không có một lời hẹn gặp lại, cứ vậy mà chia tay nhau. Ừ có lẽ có những mối quan hệ trong cuộc đời nên là như thế.

Ừ thôi cũng là vui rồi, còn lại tùy duyên vậy.

anonymous asked:

Con gái một thân một mình đi du lịch vậy có nguy hiểm quá ko anh?

Càng vui. Bạn bè năm châu ở bất cứ đâu em đến. 

anonymous asked:

Em quyết định bảo lưu việc học và thực hiện điều mình thích. E hơi giống cái ask dưới a hỏi "ước mơ của em là gì" ý. Về vốn liếng thì e chẳng có gì nhiều và bt e cũng k mong làm điều lớn lao trong cd. Vấn đề chính là e cãi nhau vs bạn thân, e đã xl nó 3 lần nhưng nó k thèm rep nữa. E h chỉ muốn khóa fb thôi vì e cảm thấy cô độc quá a ah. E không muốn nc vs ai nữa cả. Nhưng khóa fb thì e tạm thời rút khỏi những hd e đang lm như tình nguyện,... e chẳng muốn nhưng k còn tâm trí nào để lm hết.

Vì cãi nhau với bạn thân mà em quyết định bảo lưu việc học sao? Anh nghĩ vấn đề đang bị thổi phồng lên quá thôi. Em cứ để FB đó, không vào nữa. Làm gì em thích. Lúc nào thấy vui vẻ trở lại thì tính tiếp. 

anonymous asked:

A ơi a có nghỉ việc không khi hôm nào đi làm cũng chỉ cố cho xong việc mà chẳng có hứng thú gì cả.

Nếu em cứ chỉ muốn nghỉ việc khi cảm thấy chẳng có hứng thú gì thì chẳng có việc nào hợp và cũng không có người nào đủ hứng thú để tuyển em cả. Điều tiên quyết là em phải tự tìm niềm vui trong công việc. Bởi công ty nào, môi trường nào cũng vậy cả thôi. Hôm nay em làm được 2 cái hợp đồng, ngày mai em hãy gồng mình lên cố làm cho được 3 cái hợp đồng. Điều gì nâng tầm con người mình lên? Chính là sự nỗ lực không ngừng nghỉ của bản thân em à. Còn một khi đã muốn nghỉ việc, thì nghĩ một lý do nào chính đáng hơn nhé.

“Hóa ra để có thể sống đầy lạc quan và mang niềm lạc quan ấy đến cho mọi người, bản thân chúng ta cũng như bao người buồn khác trên cuộc đời này, từng trải qua đủ nhiều đớn đau mất mát.
Hóa ra nỗi buồn vẫn được cất rất kĩ ở đâu đó, và thi thoảng chúng ta chúng ta lại bắt gặp nó qua ánh mắt họ nhìn , qua nụ cười gượng gạo, qua một lần thấy họ bần thần  khi ngang qua một con đường nhỏ có bóng dáng người xưa, hay thi thoảng thấy họ lơ đãng vì một bản nhạc không đầu, không cuối.
Hóa ra tất cả những người như họ đều cần được ôm ấp, vỗ về, sẻ chia. Tất cả những người như họ đều có lúc chỉ biết ngồi loay hoay với những mảnh vỡ của riêng mình , chờ một ai đó đến nắm chặt tay , ngồi cạnh bên để họ có thể dựa vào và cảm thấy thật sự bình yên…”

Mẹ tôi dặn: con hãy yêu người có đạo đức. Đừng yêu người nuông chiều con, những khi tức giận lên thì chẳng xem con ra gì. Con không cần quan tâm lúc vui vẻ họ đối xử tốt với con ra sao, cái quan trọng là khi bực dọc họ có còn đối xử tử tế với con được như lúc đầu hay không.

[Someone]

Bạn tìm đến người ta, nói với họ câu chuyện của bạn, nhưng phần buồn nhất của câu chuyện, bạn vẫn giữ lại cho mình. Và cứ thế, bạn cô đơn mãi trong nỗi buồn của mình. Thật ra, làm gì có ai không hiểu bạn, chỉ là bạn chẳng muốn ai chạm vào mình đấy thôi.

Bạn muốn nghe lời khuyên của người ta, nhưng khi họ khuyên bạn, bạn lại chọn con đường đi ngược lại. Thật ra, làm gì có nỗi buồn nào không thể thoát ra, làm gì có khó khăn nào không thể vượt qua, chỉ là bạn biết rõ nhưng bạn vẫn cố chấp ở lại.

Thế giới này, những lời ủi an dễ nói, nhưng chẳng ai có thể đi cùng bạn qua hết một đời nếu không phải là bạn tự đứng dậy, tự hong khô những giọt nước mắt, tự sưởi ấm những lỗ hổng lạnh lẽo trong trái tim mình. Thế giới của người trưởng thành là hai mươi tư giờ đầy ắp những kế hoạch, mục tiêu và trách nhiệm, họ dành cho bạn một phần trong đó đã là đáng quý, hãy trân trọng những người đã dành thời gian cho bạn, để thôi lặp lại những thở than của mình, để không biến những lời khuyên ấy thành vô ích.

Cuộc sống của người trưởng thành là như thế, hôm nay khóc sưng mắt, nhưng ngày mai thức dậy, lau khô mắt, ta vẫn sẽ tiếp tục sống cho cả những phần vui và phần buồn của mình. Vì thế, nếu không định thay đổi, đừng tìm đến ai, đừng xin lời khuyên, đừng chỉ chia sẻ một nửa nỗi buồn rồi sau đó vẫn sống những ngày lặp lại, như cũ, buồn tênh.

#mocdieptu #hanhphucmotminh

Lúc này… tôi thật sự mệt mỏi.

Mỗi lần khi tôi cảm giác ổn rồi, hạnh phúc đến rồi thì chắc chắc sẽ có cái gì đó vỡ vụn. Khiến tôi nhận ra rằng, tất cả những thứ tôi nghĩ đó là niềm vui chỉ là vỏ bọc che dấu đi sự đổ nát từ bên trong. Tôi chán chường với việc mình cứ tin tưởng rồi lại thất vọng. Dù cứ dặn lòng mình chẳng nên tin điều gì hay bất cứ ai nữa. Nhưng từ sâu trong lòng mình lại cứ lén lút hy vọng. Rồi lại cảm thấy khổ sở, hụt hẫng.

Thật ra, tôi cũng không vô tình hay mạnh mẽ như mình từng nghĩ. Chỉ là lần này, may mắn rằng tôi không bật khóc.

“Tuổi tác càng lớn, phản ứng với thế giới này càng nhạt nhòa, hồi bé nghe chuyện cười có khi còn hớn hở lăn vòng vòng trên giường, lớn rồi ngay cả miệng cũng khó nhếch lên, Vì thế sau khi trưởng thành, nhiều người thường có xu hướng cho rằng những ai dễ bị cảm động quá giả tạo.

Thật ra cũng không hẳn vậy, cùng nếm đau xót vui buồn, cùng bị dòng đời xô đẩy, chung quy vẫn sẽ có người giữ được cảm giác ban sơ dành cho thế giới này, yêu và hận thuần khiết đến không thể nào thuần khiết hơn, mặc cho thời gian như nước chảy qua cầu, người nọ tự giữ hồn mình thanh tịnh.

Xưa nay thế giới này chưa từng có quỹ đạo định sẵn, trẻ con chưa chắc đều ấu trĩ ngây thơ, người lớn chưa chắc đều hiểu chuyện biết điều. Có người dùng thời gian khắc tim, có người dùng tim khắc thời gian, nước chảy bèo trôi rất dễ, một lòng son sắt mới khó.”

{Tượng Tâm - Mao Hậu}
des by @miffyforever