vua

Ways to Get Messages From Deities
  • Gut feeling
  • Shivers down your back
  • See a flash of an image in your mind
  • Hear a positive voice with a brief message
  • Smell something
  • An earth angel directly delivers the information to you
  • You find yourself giving advice to another person, and realize that is the advice you needed to hear
  • Déjà vu
  • A series of unmistakable repeating symbols or signs

🍀🍀…  TRI TÚC THƯỜNG LẠC 

Biết đủ là đủ, đợi đủ bao giờ mới đủ?
Biết nhàn là nhàn, đợi nhàn bao giờ mới nhàn?

📖

Bạn tôi kể về một đứa cháu gái, họ hàng ở quê. Nhà cháu rất nghèo. Khi hỏi “Kinh tế thế nào” thì cháu nói “Ổn chú ạ. Ruộng cấy đủ thóc ăn quanh năm, mảnh vườn sau nhà, mùa nào có rau đó. Chả thiếu thứ gì. À, mà tháng chín này, cu Tý nhà cháu đến trường, cháu đang thiếu tiền để mua cho nó một đôi dép”. Số tiền mà cô cháu này thiếu chỉ là mấy chục ngàn.

Tôi chợt nhớ tới một người bạn cùng quê, hiện đang sống ở Hà Nội. Gia đình anh khá giả hơn. Vợ chồng anh có hai cậu con trai. Họ đã lo được cho một đứa du học ở Mỹ. Giờ họ đang phải lo cho đứa thứ hai du học như anh nó. Số tiền họ thiếu mỗi năm là… hàng tỷ đồng.

Có cái gì đó như là nghịch lý: người nghèo thiếu ít hơn, người khá giả thiếu nhiều hơn!

  • Khi đi bộ, bạn thiếu xe đạp. 
  • Khi có xe đạp, bạn thiếu xe máy. 
  • Khi có xe máy, bạn thiếu ô tô. 
  • Khi chưa có nhà, bạn chỉ thiếu tiền mua căn hộ.
  •  Khi có căn hộ, bạn sẽ thiếu tiền mua biệt thự…

Càng giầu, thì cái thiếu càng lớn hơn, cho tới khi… bạn ngộ ra đạo lý: biết đủ là đủ.

Tuy nhiên, không dễ ngộ ra đạo lý này. Chính lòng tham vô đáy của con người là trở ngại lớn nhất, như câu chuyện ngụ ngôn dưới đây:

  • Một vị tướng quân có công lớn, được Vua ban thưởng theo cách sau: tướng quân có thể phi ngựa liên tục không ngừng nghỉ; ngựa phi tới đâu thì đất Vua ban tới đó. Và thế là vị tướng quân này đã lên ngựa, phi liên tục trong nhiều ngày không nghỉ. Ngựa của ông đã đi qua những vùng đất bao la rộng lớn. Ông thấy đất vẫn chưa đủ rộng. Phi tiếp. Khi người và ngựa đã rất mệt, ông vẫn cố gắng. Ông muốn lãnh địa của mình phải rộng lớn hơn tất cả. Cuối cùng sức lực cũng cạn kiệt, cả người và ngựa đã gục ngã xuống mặt đất. Trước khi trút hơi thở cuối cùng, ông mới hiểu rằng, thực ra mình không cần nhiều đất như thế (mà chỉ cần có sáu tấc).

Người không biết đủ, dù giầu mà vẫn nghèo. Họ luôn nhìn lên những thứ người khác có mà mình không có. Họ chẳng bao giờ hài lòng với những gì mình đang có.

Người biết đủ, dù nghèo mà không nghèo. Họ không dằn vặt vì những thứ mình không có. Thay vào đó, họ trân trọng và hạnh phúc với những gì mình đang có.

📖
 GIỮ CÂN BẰNG GIỮA ĐỦ VÀ KHÁT VỌNG

Tri túc thường lạc là “biết đủ thường vui”. Đây cũng là một ý với hai câu thơ của Nguyễn Công Trứ trong bài “Chữ nhàn”:

  • Trí túc tiện túc, đãi túc hà thời túc
  • Tri nhàn tiện nhàn, đãi nhàn hà thời nhàn

Nghĩa là:

  • Biết đủ là đủ, đợi đủ bao giờ mới đủ?
  • Biết nhàn là nhàn, đợi nhàn bao giờ mới nhàn?

 cách sống “đủ” nghe qua  rất hay. Nhưng vấn đề nảy sinh là:

  • Chúng ta đang sống trong một thế giới cạnh tranh dữ dội, và mọi người hầu như chạy đua rất nhanh hàng ngày. Nếu ta sống đủ sống nhàn thì có lẽ là chúng ta thì vui, nhưng con cái ta có thể bị bỏ lại sau vì thiếu rất nhiều cơ hội giáo dục (rất tốn tiền) trong đời, và nếu nhiều người trong quốc gia không chạy nước rút hàng ngày thì quốc gia sẽ nghèo đói, và sẽ bị các nước khác chà đạp xâm lấn. Trên trường chính trị thế giới, nghèo là một cái tội, người nghèo nước nghèo thì thường bị hiếp đáp.

Vậy chúng ta phải giải quyết vấn đề này thế nào?

 nếu ta còn trẻ, đường còn dài, thì ta chẳng có cách nào khác hơn là nhập cuộc chạy đua cùng tất cả mọi người khác. Nếu ta không đi theo được vận tốc của đời, ta sẽ bị bỏ lại phía sau với những hệ quả nghèo đói của nó.

Điều chính là tìm cách giảm stress trong cuộc chạy đua đó:

1. Nhắm vào năng suất hơn là nhiều giờ: 

  • Không nên làm việc quá nhiều giờ, cho đến nỗi năng xuất mỗi giờ của mình bị giảm xuống. Làm nhiều giờ vừa phải, dành thời giờ nghỉ ngơi và vui với gia đình, thiền, cầu nguyện, thể thao Các giờ nghỉ này, sẽ làm cho ta giảm stress và giữ năng xuất làm việc cao.

2. Đừng ganh ghét với mọi người đang trong cùng cuộc đua với mình:

  •  Đây là lỗi lầm lớn nhất của nhiều người. Họ làm việc mà giành giật và ganh ghét với bạn cùng phòng, cùng lớp. Chẳng lý‎ do gì mà các vận động viên trong một cuộc chạy đua lại ganh ghét nhau. Chằng l‎ý do gì mà các vận động viên không thân thiết với nhau. Mỗi chúng ta chỉ cần nghĩ là mình làm việc nhanh, làm việc tốt là vì mình luôn cố dùi mài và nâng cấp kỹ năng làm việc của mình, mình đang tự chiến thắng mình mỗi ngày, chứ chẳng tranh giành gì với ai cả. Cố gắng của mình sẽ đưa mình đến đâu là tự nó.

3. Luôn cố gắng nhìn mọi người chung quanh với cặp mắt cảm thông và nhân ái.

  •  Một cái nhìn dịu dàng về thế giới luôn làm cho lòng ta dịu dàng nhân hậu. Giảm stress, giảm căng, mà không giảm vận tốc làm việc.

4. Và chạy theo dòng chảy không nhất thiết là phải chạy đầu

  • Nếu trời cho mình vận tốc nhanh, chạy đầu, thì tốt. Không thì chạy ở khoảng giữa cũng là tốt, không thụt lùi là được rồi. Cố chạy quá sức của mình thường là l‎ý do chính của stress và trăm loại bệnh giết người khác.

Nói chung là nếu ta phải ở trong cuộc chạy đua, thì tìm cách quân bình, giảm stress, nhân ái, và dịu dàng, hơn là phải căng thẳng, mệt mỏi, ganh ghét, giành giật… Thường thì stress hay thoải mái đến từ thái độ, cách làm việc và cách quân bình thời gian của ta hơn là chính vận tốc công việc.

📖

HOÀNG MINH CHÂU

6

Check out these crazy covers for the first Vietnamese printing of Shaman King (Vua Pháp Thuật)!
They were released in Vietnam between June 2002 and July 2003, for 34 half-volumes. This is similar to the Brazilian release (with half volume release totaling 64 volumes) with alternate covers between each of the volumes.

These releases were super bare-bones by Kim Đồng. Little to-no sound effects (but the Japanese sound effects removed). No chapter titles, just float from one chapter to the next. And then they stopped only half-way through the releases. Then they went back to the title of Shaman King and had the traditional 32 volumes released. And now they have a 2nd printing of those 32 volumes. I’m pretty sure they fixed the problems since these releases…

But man are those wild. If I ever made a “Top 10 Worst Covers” for Hiroyuki Takei manga… these would fill up half the list! Haha!

Bất bình đẳng giới

Ngày lên 7 tuổi, tôi xin bố cho đi dã ngoại với lớp, bố nói: “Hỏi mẹ mày ấy. Bả cho thì đi”.

Khi lên 8 tuổi, lớp tôi tổ chức cắm trại, cho tất cả học sinh ngủ lại. Tôi xin mẹ, mẹ bảo: “Đi đi, nhưng sáng dậy nhớ đánh răng”. Tôi hỏi: “Ơ thế mẹ không hỏi ý bố à?”. Mẹ bảo: “Tao chịu là bố mày chịu”.

Đấy là lần đầu tiên trong đời, tôi có ý niệm về bất bình đẳng giới.

Lịch sử loài người khởi đi từ loài vượn. Từ ấy đã có bất bình đẳng giới. Phụ nữ thì hái lượm, nam giới thì săn bắn. Ngành thống kê chưa ra đời, nhưng xác suất chết vì hái lượm rất thấp, trừ khi đi hái sầu riêng hay hái dừa. Tai nạn lao động bằng không.

Ngược lại, nam giới phải đi săn voi ma mút, săn cọp răng kiếm, săn tê giác, heo rừng. Nhẹ thì lủng bụng lòi phèo, nặng thì chết queo. Phụ nữ ở nhà rống lên: “Ôi làng nước ơi, con quỷ cọp răng kiếm nó lụi chồng tôi”. Khóc ba ngày ba đêm xong bèn đi lấy chồng khác.

Đàn ông Mông Cổ uy dũng sống trên lưng ngựa. Đến tối về làm con ngựa cho phụ nữ cởi. Trong Game of Thrones, anh thủ lĩnh Dothraki thần uy lẫm lẫm, bất khả chiến bại, làm vua cả một vùng thảo nguyên. Ngu dại cưới mẹ Rồng về, ra trận ăn một nhát chém, nhiễm trùng chết queo. Mẹ Rồng lập tức có trai mới.

Khi có chiến tranh, đàn ông bị lôi ra trận, không hẹn ngày về. Trong Trân Châu Cảng, nhỏ vai chính đơm luôn anh bạn thân của anh lính ngỡ như đã chết trận. Tôi nghĩ phong trào khởi nghiệp xuất phát từ việc các anh muốn có tiền cho vợ đi shoppig mà ra. Việt Nam có ngày 8/3 ngày 20/10 chứ làm gì có ngày đàn ông.

Cách đánh giá của đàn ông và phụ nữ cũng cực kỳ bất công. Nếu nói: “Con ấy đàn ông” tức là khen cô nàng độc lập, nhưng bảo: “Thằng ấy đàn bà” tức là chửi mười tám đời tổ tông nhà nó. Đàn bà mặc quần jean đẹp tuyệt, tôn lên đường cong. Đàn ông đi uống bia chỉ muốn có cái váy để đi toalet cho tiện, nhưng mấy ông nào dám mặc. Đàn ông Scotland, các anh mới thực sự là nam nhi chi chí.

Hai người phụ nữ nắm tay nhau đi ngoài đường, người ta thấy dễ thương. Chứ hai trai mà nắm tay đi kiểu gì cũng bị dị nghị. Phụ nữ chỉ thật sự hạnh phúc sau khi lấy chồng. Còn đàn ông lấy vợ rồi mới biết mình đã từng hạnh phúc. Sáng nay, vợ nhét 500 nghìn vào ví, nhìn mặt Bác Hồ trong cái tờ màu xanh ấy tôi chỉ cơ hồ bật khóc, chỉ kịp nói: “Cháu nhớ Bác” rồi đi ra ngoài ăn tô canh bún.

Lương của phụ nữ từng thấp hơn lương đàn ông. Bởi vì công việc họ chỉ là kiếm thêm, còn tiền chính đã lấy hết của chồng rồi. Câu đố ấy đã đi vào huyền thoại: “Con gì ăn ít nói nhiều, chóng già lâu chết miệng kêu tiền tiền”. Đấy là con vợ. Nhưng nói vui thế thôi, dám gọi vợ là con thì sẽ bị đánh như con chứ chả chơi.

Lại nói chuyện tình dục. Rất ít ai chê phụ nữ kém chuyện chăn gối, nhưng đàn ông thì đủ thứ nỗi ám ảnh trên đời. Mỗi lần họ cởi đồ ra, ánh mắt dò xét của nữ nhân lướt qua một lượt. Người tinh tế sẽ nói: “Nhìn cưng ha”, người sỗ sàng sẽ hô: “Bé thế”. Ôi, tàn một đời trai.

Phụ nữ có thể lên đỉnh 7 lần 7 bốn mươi chín lần trong một hiệp. Đàn ông làm một hiệp đã như lội ba quãng đồng. Đã vậy còn phải có trách nhiệm kéo dài. Câu “nhanh thế” với vận động viên điền kinh là tán dương, với đàn ông trên giường là cả một sự xúc phạm.

Bạn thấy đấy, nữ Việt lấy trai tây rất nhiều. Nhưng trai Việt nào dám lấy gái ngoại. Vì họ mặc cảm thân phận thấp hèn, chưa tu tập đủ nên không dám giao lưu quốc tế, sợ nhục quốc thể. Đàn ông Việt khổ lắm.

Bố và con trai nói chuyện.
Con trai: Con muốn lấy vợ.
Bố: Xin lỗi đi
Con trai: Sao lại xin lỗi ạ
Bố: Xin lỗi đi
Con trai: Nhưng con có làm gì đâu
Bố: Xin lỗi đi
Con trai: Ơ kìa bố, sao lạ thế
Bố: Xin lỗi đi
Con trai: Xin lỗi ạ.
Bố: Con đã trưởng thành. Nếu con có thể xin lỗi ngay khi không biết mình có lỗi gì thì con đã có thể lấy vợ rồi đó.

Vâng, phụ nữ đã thống trị đàn ông hàng nghìn năm lịch sử. Và họ không chỉ muốn ta tâm phục, họ còn muốn ta khẩu phục. Thế nên còn đẻ ra thêm ngày 8/3. Đau đớn xiết bao.

Biên tút xong bèn đi đấm lưng cho vợ.

—  Binh Bong Bot
5

Lời nguyện cầu trên núi cao

Vừa qua tôi được đi Bhutan chơi. 

Người ta hay viết về Bhutan như “quốc gia hạnh phúc nhất thế giới”. Tôi khá thờ ơ về chủ đề này. Hạnh phúc của con người như gu mặc đồ chip, của ai người nấy biết so sánh tranh cãi tốn năng lượng vô ích. 

Tôi theo đạo Thiên Nhiên, mà nghe đồn Bhutan là đất nước biết bảo vệ môi trường rất tốt. Thế là tôi đến để xem Bhutan đối xử với mẹ Trái Đất như thế nào. Và càng xem nhiều, nghe nhiều, biết nhiều, tôi càng yêu vương quốc này.

Hoàng gia Bhutan có vua du học Oxford về nhưng cách đối đãi với thiên nhiên giống như người da đỏ ngày xưa. Hạn chế giết chóc, cái gì mình nuôi thì mình ăn, không được lấy của thiên nhiên, hoặc đợi thiên nhiên cho rồi mới lấy.

Bảy mươi hai phần trăm diện tích Bhutan nằm dưới tán rừng nhưng dân chúng không được chặt cây tuỳ tiện. Khi một người Bhutan muốn xây nhà, anh ta phải xin phép trước ít nhất là hai năm. Để trong thời gian đó, người của bộ Nông Lâm sẽ lên rừng, đánh dấu cây nào thì mới được chặt cây đó, đem về phơi khô làm nhà. Gỗ đá xây nhà chính phủ tài trợ, nhưng anh phải chuẩn bị trước và kiên nhẫn đợi thiên nhiên, chứ không phải có kho gỗ đó muốn vung tiền ra mua là được.

Một lần đến thăm thiền viện bên sông, tôi đứng trên cầu nhìn xuống thấy một đàn cá mấy trăm con to như cái gối ôm quần tụ nhởn nhơ. Anh hướng dẫn viên người Bhutan bảo câu cá là phạm pháp. Khách du lịch muốn câu phải nói với hướng dẫn viên xin phép bộ Nông Lâm, người ta đánh dấu khúc sông nào thì chỉ được câu ở khúc sông ấy.

Vào một quán ăn nọ, thấy quán trang trí hai cặp sừng hươu to. Hỏi ra thì biết người ta nhặt được trong rừng chứ không phải giết hươu mà lấy. Động vật ăn cỏ ở Bhutan rất sướng, đủng đỉnh đi dạo cả ngày và ăn cho mập núc lên. Người ta không giết bò, trâu, dê, chỉ nuôi lấy sữa cho nhà uống còn dư thì làm phô mai. Chừng khi những con ấy chẳng may té núi hoặc chết già, người ta mới chia nhau thịt. Bữa cơm của người Bhutan rất ít thịt. Cả thủ đô tôi đếm được khoảng mười cửa hàng thịt và thịt được nhập từ Ấn Độ sang.

Bhutan có đông trùng hạ thảo, loại thuốc trị giá hàng trăm đô một lạng nhưng nhà vua chỉ cho phép tộc người phía Bắc được khai thác mà thôi. Bởi nơi đó toàn băng tuyết, ngoài nuôi trâu và đi lùng đông trùng hạ thảo ra người ta không còn nguồn thu nhập nào cả. 

Tôi hỏi anh hướng dẫn viên bản xứ, chính phủ bảo vệ thiên nhiên như vậy nhưng còn cá nhân mỗi người ý thức về môi trường có cao không? 

Anh bảo có chứ. Bởi nhà vua luôn nói rằng nếu muốn sống hạnh phúc và sung túc, phải biết bảo vệ môi trường và thiên nhiên quanh mình. Tôi thấy anh nói đúng.

Người dân nơi đây chưa bị tập hư thói quen dùng bịch nylon. Tôi mua tuýp son nho nhỏ người ta đưa tay không. Còn những món to hơn thì dùng túi vải không dệt. Phần lớn cửa hàng đều vậy, từ tiệm quà lưu niệm sang trọng đến tiệm vải nơi chú tài xế dẫn tôi vào mua bộ trang phục truyền thống gho.

Chú tài xế kể chú có hai đứa con, đứa chị thích nghiên cứu sinh học, thằng em thích học về môi trường. Năm nay tụi nó phải thi những kỳ quan trọng, chú cũng lo nên đi chùa hay cầu nguyện cho tụi nó. 

Trên đường lên chùa tôi thấy nhiều em học sinh đi học. Ôi, tôi ganh tỵ lòi mắt với học sinh Bhutan. Chúng nó mặc đồ truyền thống, vừa mở sách ôn bài vừa đi bộ thong dong trên đường nhựa, một bên là rừng thông, bên dưới là suối chảy ầm ỳ nắng xuyên qua khói sóng.

Sông suối Bhutan xanh trong như trời cao, lúc nào cũng chảy xiết và lạnh buốt do từ hồ băng trên dãy Himalaya tan ra. Trong một bài phát biểu trên Ted Talk, thủ tướng Bhutan từng nói chúng tôi làm mọi cách để ngăn Trái Đất nóng lên, nhưng lại là một trong những nơi đầu tiên chịu hậu quả nặng nề khi khí hậu thay đổi. Những hồ băng trên núi cao đang tan nhanh và sẽ hình thành lũ lụt tràn xuống thung lũng gây thảm hoạ khôn lường. Sông ngòi lạnh quá thể nên hầu hết người Bhutan không biết bơi, họ chỉ giỏi đi rừng leo núi thôi.

Rừng núi Bhutan cây cối ken dày, những cây thông đủ loại cao to thơm ngát phủ xanh mướt núi. Rêu tha thướt trên cành. Anh hướng dẫn viên Bhutan bảo loài rêu này là dấu chỉ độ trong lành của môi trường, gặp không khí ô nhiễm là nó chết ngay. Trên đường đi tôi còn gặp một con khỉ. Con khỉ mập lông đen yếm trắng ngồi bên đường, bứt lá bồ công anh thồn vào mồm nhìn xe cộ lướt qua. Mỗi lần có chiếc xe đến gần tôi cứ thót tim lại, sợ xe dừng rồi có người nhảy xuống bắt nó. Nhưng không, khỉ cứ ngồi ăn và không ai làm phiền nó cả. 

Tôi thích ngồi lặng nhìn núi rừng trước mặt và lắng nghe một cảm giác yên tâm mênh mông. Từ rất lâu rồi tôi mới lại ngưỡng mộ trọn vẹn thiên nhiên tuyệt đẹp mà không gợn chút âu lo. Bởi tôi biết rằng khung cảnh trong tầm mắt tôi đây, với mọi cỏ cây và muông thú này, được cả một quốc gia đồng lòng bảo vệ. Còn như khi đi Hà Giang, Bình Ba, Nam Cát Tiên…tôi hay cúi đầu bước nhanh không dám nhìn lâu. Ngắm thiên nhiên Việt Nam tôi hay buồn, bởi không biết khi nào chúng biến mất, bởi cảm thấy mình và cả dân tộc mình không xứng đáng với những cảnh đẹp như thế này. Thiên nhiên nên tìm nơi trốn cả đi, để chúng tôi sống giữa hoang mạc còn hơn.

Để kết bài, tôi sẽ kể về một nghi lễ tâm linh của người Bhutan. Họ hay làm những cái tháp nho nhỏ bằng đất sét, có khi trộn với tro cốt của người thân khi nhà có tang, và bên trong nhét một mảnh giấy ghi lời cầu nguyện. Họ đem những cái tháp này đặt khắp các triền núi và bờ sông, nhìn thoáng qua xinh xắn lúp xúp như lùm nấm. Người Bhutan tin rằng làm thế là tạo nghiệp tốt và phước lành. Tôi thì không hiểu lắm liệu như vậy giúp ích được cho ai nhưng tôi thấy nghi lễ này dễ thương. Ít nhất thì đồ cúng bằng đất sét, tan ra rồi lại quay về với đất không độc hại chi. Và tôi nghiệm thấy, bản thân Bhutan cũng là một lời cầu nguyện trên núi cao, cầu nguyện cho Trái Đất này. Tôi cũng cầu nguyện cho Bhutan cứ vững vàng như bây giờ, cứ tôn kính thiên nhiên một chút, mặc kệ con người đi một chút. Tụi nó đòi ăn món này món nọ hả, kệ. Tụi nó muốn xây cáp treo hả, kệ, yếu nhây yếu nhớt ở nhà nghỉ khoẻ khỏi đèo bòng. Tụi nó muốn có bar pub thâu đêm hả, đi chỗ khác chơi. Để con người thôi nghĩ thế giới là của mình, để dòng chảy hồi sinh của Bhutan lớn mạnh hơn sự đảo điên còn lại, và biết đâu Trái Đất sẽ có một kết cục đẹp hơn.

10

TẾT HÀN THỰC HẢI DƯƠNG 2017.
📖
 Ý tưởng và bộ ảnh được chú Min ghi lại cho 3 bé với đầy đủ những khoảnh khắc tươi vui hồn nhiên nhất đặc trưng của trẻ con. Mỗi ảnh là 1 biểu cảm đều đem lại cho ta cảm giác được trở về thời thơ ấu vậy.
- Thông điệp của mẹ Linh Doan gửi riêng đến cho 3 con và gửi chung đến các bé bây giờ hãy hướng và nhớ về cội nguồn, nhớ về những truyền thống đặc trưng của VN. <3
- Foto: Minh Sấm Sét (Đặng Tuấn Minh) - 
LH chụp ảnh: Dung Đặng 

📖

hai chữ “Hàn Thực” gắn với một điển tích ở Trung Quốc, được biết tới nhiều qua tiểu thuyết Đông Chu liệt quốc.

Đời Xuân Thu, vua Tấn Văn Công nước Tấn, gặp loạn phải bỏ nước lưu vong, nay trú nước Tề, mai trú nước Sở. Bấy giờ có một người hiền sĩ tên là Giới Tử Thôi, theo vua giúp đỡ mưu kế. Một hôm, trên đường lánh nạn, lương thực cạn, Giới Tử Thôi phải lén cắt một miếng thịt đùi mình nấu lên dâng vua. Vua ăn xong hỏi ra mới biết, đem lòng cám kích vô cùng. Giới Tử Thôi theo phò Tấn Văn Công trong mười chín năm trời, cùng nhau trải nếm bao nhiêu gian truân nguy hiểm. Về sau, Tấn Văn Công giành lại được ngôi báu trở về làm vua nước Tấn, phong thưởng rất hậu cho những người có công trong khi tòng vong, nhưng lại quên mất công lao của Giới Tử Thôi. Giới Tử Thôi cũng không oán giận gì, nghĩ mình làm được việc gì, cũng là cái nghĩa vụ của mình, chớ không có công lao gì đáng nói. Vì vậy về nhà đưa mẹ vào núi Điền Sơn ở ẩn. Tấn Văn Công về sau nhớ ra, cho người đi tìm. Giới Tử Thôi không chịu rời Điền Sơn ra lĩnh thưởng, Tấn Văn Công hạ lệnh đốt rừng, ý muốn thúc ép Giới Tử Thôi phải ra, nhưng ông nhất định không chịu tuân mệnh, rốt cục cả hai mẹ con ông đều chết cháy. Vua thương xót, lập miếu thờ và hạ lệnh trong dân gian phải kiêng đốt lửa ba ngày, chỉ ăn đồ ăn nguội đã nấu sẵn để tưởng niệm (khoảng từ mồng 3 tháng 3 đến mồng 5 tháng 3 Âm lịch hàng năm).

Ở Việt Nam cũng theo tục ấy và ăn Tết Hàn Thực ngày mồng 3 tháng 3. Tuy nhiên, người ta chỉ làm bánh trôi hay bánh chay để thế cho đồ lạnh, nhưng chỉ cúng gia tiên, và có ít liên hệ đến Giới Tử Thôi và những kiêng kỵ khác.

“Cách đây cỡ 5 năm, con trai của cô thuyết phục vợ nó bỏ công việc ngân hàng nước ngoài, lương hơn 10.000$ một tháng để đi bán… bếp lò, vì nó tin rằng cái bếp lò đó sẽ giúp được rất nhiều nông dân nghèo và bảo vệ môi trường nước mình. Bếp không sử dụng củi mà sử dụng phế thải nông nghiệp như rơm, cỏ, thậm chí là lõi ngô! Bếp chỉ thải ra khói trong 2’ đầu và một lần đốt có thể giữ nóng tới 45’ sau đó. Việc để lại một di sản và có một niềm tin vào điều tốt lành như vậy giá trị hơn nhiều những gì vật chất có thể đem lại được. Không cần biết ngoài kia cô làm vua làm tướng, chức nọ chức kia như thế nào, nhưng để xứng đáng với điều đó, cô, làm mẹ, phải tin vào tụi nó.”

—-

Chuyên gia, cố vấn kinh tế Phạm Chi Lan khi mình gặp khác hẳn với những gì mọi người hay biết về cô trên báo chí. Người ta quên rằng, ngoài sở hữu một trí tuệ vượt bậc ở tuổi 72, cô còn là một người mẹ.

Có một loại sự thật đau lòng: chính là có nhiều kẻ sinh ra vốn không cần cố gắng vì họ được đầu thai ở nơi thật tốt, sinh ra đã là công chúa, hoàng tử, chỉ cần lớn lên đã có thể làm vua, đứng ở nơi cao cao xa xa mà khinh thường người khác. Chính vì thế nên những kẻ bình thường như chúng ta phải cực lực cố gắng, để chứng minh rằng không có gì là không thể thay đổi, vua cũng có thể bị phết truất, ngôi vị ở rất cao, nhưng không phải không thể lật đổ.

Người có năng lực mới chính là kẻ chiến thắng…

anonymous asked:

T đơn phương 3 năm rồi. Ng yêu a ý đang ở xa 1 thời gian. T đã tự ảo tưởng cứ cố gắng a ấy sẽ yêu mình. T cho a ấy tất cả, t chỉ muốn gần gũi a ý, muốn được a ý âu yếm, yêu thương. T chợt nhận ra t đã làm điều xấu xa, biến anh ý trở thành người đàn ông tồi. T đã quá mù quáng. T có lỗi với ng yêu anh ý. T đã trở thành kẻ thứ 3. T đau khổ quá cậu ạ. Mối tình đầu, ng đàn ông đầu tiên đời tớ. T sẽ đi xa. Em yêu anh, tạm biệt anh. Cảm ơn cậu và xin lỗi vì đã bắt cậu phải nghe những điều tồi tệ này.

Ngày xửa ngày xưa, tại một vương quốc nọ, có một chàng hoàng tử đẹp trai, con của một ông vua giàu nhất nhì thiên hạ. Ngay từ bé, chàng đã có đính ước với một cô công chúa ở một vương quốc xa xôi. Chàng và nàng thề non hẹn biển hứa yêu nhau và bên nhau suốt đời, tuy xa nhưng trái tim mãi mãi hướng về nhau, chờ đến ngày được về chung một nhà.

Thời gian thấm thoắt thoi đưa. Trong một lần đi săn, hoàng tử gặp một cô thôn nữ xinh đẹp tuyệt trần, sắc đẹp của nàng ngay lập tức làm hoàng tử mê đắm. Chàng mất ăn mất ngủ, nghĩ đủ mọi cách để chiếm được trái tim người đẹp. Trời không phụ lòng người, sau bao nỗ lực, cô thôn nữ xinh xắn kia cũng ngả vào lòng chàng. Nàng dành cho chàng mọi thứ, hiến dâng cho chàng cả thể xác và linh hồn. 

Hai người mê đắm trong men say tình yêu. Trong khi đó, cô công chúa nơi xa xôi vẫn không hề biết chuyện, nàng vẫn mong ngóng từng ngày để được kết hôn với chàng hoàng tử đào hoa.

Lại một thời gian dài nữa trôi qua. Vua quyết định rằng, hoàng tử phải kết hôn để có thể toàn tâm toàn ý trị vì vương quốc.

Chàng hoang mang. 

Phân vân.

Bối rối.

Lo sợ.

Tình yêu của chàng dành cho cả hai người, chàng không nỡ từ bỏ ai. Một người chàng đã đính ước và đem lòng yêu chàng tha thiết. Một người đã nguyện dâng hiến cho chàng tất cả.

Và …

Sau cùng …

Chàng quyết định kết hôn với cô công chúa ngực to, con một ông vua giàu sụ nước láng giềng.

P/s : - Với đàn ông thì phụ nữ không bao giờ là đủ.

        - Xét cho cùng, đàn ông chỉ có thể làm phụ nữ đau khổ, vật vã. Còn phụ nữ mới là người có thể tự giết chính họ. 

        - Dù là đàn ông hay phụ nữ, hãy cố gắng tỉnh táo.

Phụ nữ thực sự muốn gì??

Truyền thuyết kể rằng…
Vua Arthur, vị vua trẻ tuổi của nước Anh, bị quân Pháp phục kích và bắt giữ. Lẽ ra vua nước Pháp sẽ giết ngài, nhưng vẻ trẻ trung dễ mến của Arthur đã làm cho vua Pháp cảm động. Ông ta hứa sẽ trả tự do cho Arthur nếu ngài giải được một câu đố cực khó. Thời hạn để Arthur đưa ra câu trả lời là một năm. Nếu sau một năm không tìm ra lời giải, Arthur sẽ phải chết.
Câu đố là: Phụ nữ thật sự muốn gì? Đó là câu đố mà có lẽ đến nhà thông thái nhất thế gian này cũng phải bó tay. Và với Arthur câu đố này quả là một thử thách quá lớn. Nhưng dù sao nó vẫn tốt hơn là cái chết. Arthur đành chấp nhận mạo hiểm.
Khi trở về Anh Quốc, ngài hỏi tất cả mọi người, từ các công chúa, các cô gái mại dâm, các vị cha xứ đến cả các quan toà, nhưng không ai có thể đưa ra một câu trả lời hoàn hảo. Điều mọi người khuyên vua là đến hỏi bà phù thuỷ già bởi vì có lẽ chỉ còn bà ta mới giải được câu đố hóc búa này.
Những ngày cuối năm cũng đã tới gần. Arthur không còn cách nào khác là đến xin ý kiến của mụ phù thuỷ. Bà ta đồng ý sẽ đưa câu trả lời nhưng với một điều kiện. Đó là bà ta muốn lấy Garwain, hiệp sĩ dũng cảm của Hội bàn tròn, người bạn thân nhất của vua. Arthur thất kinh. Bà ta vừa xấu vừa bẩn thỉu. Ngài chưa từng bao giờ thấy một ai đáng tởm như mụ ta. Không, ngài sẽ không để bạn thân của mình phải chịu thiệt thòi như vậy.
Khi biết chuyện, Garwain nói với Arthur rằng sự hi sinh đó của chàng làm sao có thể so sánh được với sự sống của vua, sự tồn tại của Hội bàn tròn và vương quốc Anh. Và chàng hiệp sĩ quyết định hy sinh. Cuộc hôn nhân được chấp thuận và vua Arthur cũng nhận được câu trả lời.
Điều phụ nữ thật sự muốn đó là “Có toàn quyền quyết định mọi việc trong cuộc sống của mình”.
Ngay lập tức ai cũng nhận ra rằng mụ ta vừa thốt ra một chân lý. Vua của họ nhất định sẽ được cứu. Quả thật vua nước láng giềng rất hài lòng với lời giải đáp và cho Arthur khỏi cái án tử hình.
Lại nói về đám cưới của mụ phù thuỷ và chàng hiệp sĩ. Tưởng chừng như không có gì có thể khiến Arthur hối hận và đau khổ hơn nữa. Tuy nhiên chàng hiệp sĩ Garwain của chúng ta vẫn cư xử hết sức chừng mực và lịch sự.
Mụ phù thuỷ thì trái lại, trong tiệc cưới, mụ ta làm nháo nhào mọi thứ lên. Thỉnh thoảng mụ lại lấy bàn tay bẩn thỉu của mụ nhón cái này một chút, bốc cái kia một tý. Thật chẳng ra làm sao cả. Mọi người thì hết sức khó chịu.
Đêm tân hôn, Garwain thu hết can đảm bước vào động phòng hoa chúc. Nhưng, gì thế này?
Trên giường không phải là mụ phù thuỷ già nua xấu xí mà là một cô gái vô cùng xinh đẹp đợi chàng tự bao giờ. Nhận thấy sự ngạc nhiên trên nét mặt chàng hiệp sĩ, cô gái từ tốn giải thích : vì chàng rất tốt với cô lúc cô là phù thuỷ, nên để thưởng cho chàng hiệp sĩ, cô sẽ trở thành một người xinh đẹp dễ thương đối với chàng trong một nửa thời gian của 24 giờ một ngày.
Vấn đề là chàng phải lựa chọn hình ảnh đẹp của nàng vào ban ngày hay là ban đêm.
Chao ôi sao mà khó thế? Garwain bắt đầu cân nhắc: Ban ngày nếu nàng là một cô gái xinh đẹp thì ta có thể tự hào cùng nàng đi khắp nơi, nhưng ban đêm làm sao mà ta chịu cho nổi? Hay là ngược lại nhỉ, ta đâu cần sỹ diện với bạn bè cơ chứ, cứ để nàng ta xấu xí trước mặt mọi người đi, nhưng khi màn đêm buông xuống, ta sẽ được tận hưởng những giây phút chồng vợ với thiên thần này.
Sau đó Garwain đã trả lời “Nàng hãy tự quyết định lấy số phận của mình. Nàng muốn đẹp hay xấu vào lúc nào cũng được”. Tất nhiên câu trả lời này đã làm cho mụ phù thuỷ đội lốt cô gái xinh đẹp kia hài lòng và nàng nói với chàng rằng nàng sẽ hóa thân thành một chàng trai để được thông nhau trọn đời với hiệp sĩ.
Đó là phần thưởng cho thằng cái đéo gì cũng để đàn bà quyết định.


—Ngọc Cắc—

Học cách người xưa cách đối diện với thị phi trong cuộc sống

Phàm đã vì duyên nợ mà hiện diện trong cõi ba sinh, lại hiểu được tiếng người, ai lớn lên chẳng một đôi lần vướng phải thị phi. Đến Đức Phật ngày còn tại thế cũng hứng chịu đủ bao điều tai tiếng từ miệng lưỡi người Bà La Môn. Chỉ có điều, ai gặp thị phi mà bước qua một cách nhẹ nhàng là người may mắn, ai trông thấy thị phi mà với tay níu lấy rồi quàng lên cổ làm vật trang sức là người dại dột.

Dưới đây là 2 câu chuyện nói về cách mà người thời xưa đối diện với những thị phi.

* Câu chuyện thứ nhất:
Trong một buổi nhàn hạ, vua Đường Thái Tông hỏi chuyện vị quan cận thần là Hứa Kính Tôn rằng:

– Trẫm thấy khanh phẩm cách cũng không phải là phường sơ bạc. Sao lại có nhiều tiếng thị phi chê ghét như thế?

Hứa Kính Tôn trả lời:

– Tâu bệ hạ. Mưa mùa Xuân tầm tã như dầu, người nông phu mừng cho ruộng đất được thấm nhuần, kẻ bộ hành lại ghét vì đường đi trơn trợt. Trăng mùa thu sáng vằng vặc như gương treo trên bầu trời đêm, hàng thi nhân vui mừng gặp dịp thưởng du ngâm vịnh, nhưng bọn đạo chích lại ghét vì ánh trăng quá sáng tỏ. Trời đất kia vốn vô tư không thiên vị, mà cơn nắng mưa thời tiết vẫn bị thế gian trách hận ghét thương. Còn hạ thần đâu phải một người vẹn toàn thì làm sao tránh khỏi tiếng chê bai chỉ trích.

Cho nên ngu thần trộm nghĩ, đối với tiếng thị phi trong thế gian nên bình tâm suy xét, đừng nên vội tin nghe. Vua tin nghe lời thị phi thì quan thần bị hại. Cha mẹ tin nghe lời thị phi thì con cái bị ruồng bỏ. Vợ chồng tin nghe lời thị phi thì gia đình ly tán. Tiếng thị phi của thế gian nọc độc còn hơn rắn rết, bén hơn gươm đao, giết người không thấy máu.

* Câu chuyện thứ hai:
Một lần, Phật đi giáo hóa ở vùng có nhiều người tu theo Bà La Môn giáo. Các tu sĩ Bà La Môn thấy đệ tử của mình đi theo Phật nhiều quá, nên ra đón đường Phật mà mắng chửi. Phật vẫn đi thong thả, họ đi theo sau không tiếc lời rủa xả. Thấy Phật thản nhiên làm thinh, họ tức giận, chặn Phật lại hỏi:

– Ngài có điếc không?

– Ta không điếc.

– Ngài không điếc sao không nghe tôi chửi?

– Này tín đồ Bà La Môn, nếu nhà ông có đám tiệc, thân nhân tới dự, mãn tiệc họ ra về, ông lấy quà tặng họ không nhận thì quà đấy về tay ai?

– Quà ấy về tôi chứ ai.

– Vậy, ông chửi ta, ta không nhận, thì lời chửi ấy sẽ quay về ai?
….
Khi người ác mắng chửi người thiện, người thiện không nhận thì người ác giống như người ngửa mặt lên trời phun nước bọt, nước bọt không tới trời mà rời xuống ngay mặt người phun. Có thọ nhận mới dính mắc đau khổ, không thọ nhận thì an vui hạnh phúc. Thế nên từ nay về sau nếu có nghe thấy ai đó nói lời không tốt về mình, chớ có thọ nhận thì sẽ được an vui.

Khẩu nghiệp là một trong những nghiệp nặng nề nhất mà một người có thể tạo ra. Vết thương bạn gây ra trên thân thể người khác còn có ngày lành nhưng vết thương gây ra bởi lời nói thì chẳng biết ngày nào mới lành lại được. Vì vậy hãy cẩn trọng với lời nói của mình, đừng gây ra thị phi vì vô ý thức, cũng đừng trách móc người khác chỉ vì lỗi lầm của họ bởi: “Every saint has a past, every sinner has a future”, nghĩa là “Vị thánh nào cũng có một quá khứ, và tội đồ nào cũng có một tương lai”.
- st

CON NHỆN Ở MIẾU QUAN ÂM

Trước miếu Quan Âm mỗi ngày có vô số người tới thắp hương lễ Phật, khói hương nghi ngút. Trên cây xà ngang trước miếu có con nhện chăng tơ, mỗi ngày đều ngập trong khói hương và những lời cầu đảo, nhện dần có Phật tính. Trải nghìn năm tu luyện, nhện đã linh.

Một ngày, bỗng Phật dạo đến ngôi miếu nọ, thấy khói hương rất vượng, hài lòng lắm. Lúc rời miếu, ngài vô tình ngẩng đầu lên, nhìn thấy nhện trên xà.

Phật dừng lại, hỏi nhện: “Ta gặp ngươi hẳn là có duyên, ta hỏi ngươi một câu, xem ngươi tu luyện một nghìn năm nay có thật thông tuệ chăng. Được không?”

Nhện gặp được Phật rất mừng rỡ, vội vàng đồng ý. Phật hỏi: “Thế gian cái gì quý giá nhất?”

Nhện suy ngẫm, rồi đáp: “Thế gian quý nhất là những gì không có được và những gì đã mất đi!”. Phật gật đầu, đi khỏi.

Lại một nghìn năm nữa trôi qua, nhện vẫn tu luyện trên thanh xà trước miếu Quan Âm, Phật tính của nhện đã mạnh hơn.

Một ngày, Phật đến trước miếu, hỏi nhện: “Ngươi có nhớ câu hỏi một nghìn năm trước của ta không, giờ ngươi đã hiểu nó sâu sắc hơn chăng?”

Nhện nói: “Con cảm thấy trong nhân gian quý nhất vẫn là "không có được” và “đã mất đi” ạ!“

Phật bảo: "Ngươi cứ nghĩ nữa đi, ta sẽ lại tìm ngươi.”

Một nghìn năm nữa lại qua, có một hôm, nổi gió lớn, gió cuốn một hạt sương đọng lên lưới nhện. Nhện nhìn giọt sương, thấy nó long lanh trong suốt sáng lấp lánh, đẹp đẽ quá, nhện có ý yêu thích. Ngày này nhìn thấy giọt sương nhện cũng vui, nó thấy là ngày vui sướng nhất trong suốt ba nghìn năm qua. Bỗng dưng, gió lớn lại nổi, cuốn giọt sương đi. Nhện giây khắc thấy mất mát, thấy cô đơn, thấy đớn đau.

Lúc đó Phật tới, ngài hỏi: “Nhện, một nghìn năm qua, ngươi đã suy nghĩ thêm chưa: Thế gian này cái gì quý giá nhất?”

Nhện nghĩ tới giọt sương, đáp với Phật: “Thế gian này cái quý giá nhất chính là cái không có được và cái đã mất đi.”

Phật nói: “Tốt, nếu ngươi đã nhận thức như thế, ta cho ngươi một lần vào sống cõi người nhé!”

Và thế, nhện đầu thai vào một nhà quan lại, thành tiểu thư đài các, bố mẹ đặt tên cho nàng là Châu Nhi. Thoáng chốc Châu Nhi đã mười sáu, thành thiếu nữ xinh đẹp yểu điệu, duyên dáng. Hôm đó, tân Trạng Nguyên Cam Lộc đỗ đầu khoa, nhà vua quyết định mở tiệc mừng sau vườn ngự uyển.

Rất nhiều người đẹp tới yến tiệc, trong đó có Châu Nhi và Trường Phong công chúa. Trạng Nguyên trổ tài thi ca trên tiệc, nhiều tài nghệ khiến mọi thiếu nữ trong bữa tiệc đều phải lòng. Nhưng Châu Nhi không hề lo âu cũng không ghen, bởi nàng biết, chàng là mối nhân duyên mà Phật đã đưa tới dành cho nàng.

Qua vài ngày, tình cờ Châu Nhi theo mẹ lên miếu lễ Phật, cũng lúc Cam Lộc đưa mẹ tới miếu. Sau khi lễ Phật, hai vị mẫu thân ngồi nói chuyện. Châu Nhi và Cam Lộc thì tới hành lang tâm sự, Châu Nhi vui lắm, cuối cùng nàng đã có thể ở bên người nàng yêu, nhưng Cam Lộc dường như quá khách sáo.

Châu Nhi nói với Cam Lộc: “Chàng còn nhớ việc mười sáu năm trước, của con nhện trên xà miếu Quan Âm chăng?”

Cam Lộc kinh ngạc, hỏi: “Châu Nhi cô nương, cô thật xinh đẹp, ai cũng hâm mộ, nên trí tưởng tượng của cô cũng hơi quá nhiều chăng?”. Nói đoạn, chàng cùng mẹ chàng đi khỏi đó.

Châu Nhi về nhà, nghĩ, Phật đã an bài mối nhân duyên này, vì sao không để cho chàng nhớ ra chuyện cũ, Cam Lộc vì sao lại không hề có cảm tình với ta? Vài ngày sau, vua có chiếu ban cho Trạng Nguyên Cam Lộc sánh duyên cùng công chúa Trường Phong, Châu Nhi được sánh duyên với thái tử Chi Thụ. Tin như sấm động giữa trời quang, nàng không hiểu vì sao Phật tàn nhẫn với nàng thế.

Châu Nhi bỏ ăn uống, nằm khô nhắm mắt nghĩ ngợi đau đớn, vài ngày sau linh hồn nàng sắp thoát khỏi thân xác, sinh mệnh thoi thóp.

Thái tử Chi Thụ biết tin, vội vàng tới, phục xuống bên giường nói với nàng: “Hôm đó, trong những cô gái giữa bữa tiệc sau vườn thượng uyển, ta vừa gặp nàng đã thấy yêu thương, ta đã khốn khổ cầu xin phụ vương để cha ta cho phép cưới nàng. Nếu như nàng chết, thì ta còn sống làm chi.” Nói đoạn rút gươm tự sát.

Và giây khắc ấy Phật xuất hiện, Phật nói với linh hồn sắp lìa thể xác Châu Nhi: “Nhện, ngươi đã từng nghĩ ra, giọt sương (Cam Lộc) là do ai mang đến bên ngươi chăng? Là gió (Trường Phong) mang tới đấy, rồi gió lại mang nó đi. Cam Lộc thuộc về công chúa Trường Phong, anh ta chỉ là một khúc nhạc thêm ngắn ngủi vào sinh mệnh ngươi mà thôi.

Còn thái tử Chi Thụ chính là cái cây nhỏ trước cửa miếu Quan Âm đó, anh ta đã ngắm ngươi ba nghìn năm, yêu ngươi ba nghìn năm, nhưng ngươi chưa hề cúi xuống nhìn anh ta. Nhện, ta lại đến hỏi ngươi, thế gian này cái gì là quý giá nhất?”

Nhện nghe ra sự thật, chợt tỉnh ngộ, nàng nói với Phật: “Thế gian này cái quý nhất không phải là thứ không có được và đã mất đi, mà là hạnh phúc hiện đang nắm giữ!”

Vừa nói xong, Phật đã đi mất, linh hồn Châu Nhi quay lại thân xác, mở mắt ra, thấy thái tử Chi Thụ định tự sát, nàng vội đỡ lấy thanh kiếm…

“Thế gian này cái quý nhất không phải là thứ không có được và đã mất đi, mà là hạnh phúc hiện đang nắm giữ!”

Trong suốt đời ta, sẽ gặp hàng nghìn hàng vạn loại người.

Để yêu một người thì không cần cố gắng, chỉ cần có “duyên” là đủ.

Nhưng để tiếp tục yêu một người thì phải cố gắng.

Mất một người không biết trân quý bạn, có gì phải buồn rầu?

Bởi bạn còn cơ hội, một lần nữa, gặp người biết rằng bạn quý giá.

— 

Bâng quơ trên mạng (Thực ra là có một người bạn gửi cho đọc ^^)

Làm người vẫn là nên trân trọng và hài lòng với những gì mình đang có, nhìn sang xung quanh để biết mình vẫn còn hạnh phúc và may mắn rất nhiều, tất nhiên không phải là kiểu sống bất cần không có chí tiến thủ nhưng cũng đừng quá sân si, suốt ngày so đo đố kỵ với người khác, đứng núi này trông núi nọ. Có như vậy đầu óc mới thoải mái cuộc sống mới thanh thản vui vẻ được :) 

  • Asiakas: Kovasti tuulee ulkona. Oothan autolla liikenteessä?
  • Minä: Mitä? En. Mitennii?
  • Asiakas: Noku lähet tuulen matkaan. Noin nätti tyttö, sääli olis. Vua onhan sulla noita kiinniottajia varmaan jonoksi asti,
  • Minä: (naurahdan) No ei kyllä oo.
  • Asiakas: Jos olisin nuori nii kyllä minä ottaisin kiinni. Enkä kattois hameen alle! Vaikka taitaapi teillä nykynuorilla olla aina nuo farkut jalassa.

🎯🎯…POSITIONING - ĐỊNH VỊ SẢN PHẨM

.

Mỗi ngày trung bình một người tiếp nhận từ 5,000 đến 10,000 thông điệp quảng cáo (tùy theo sự phát triển của mỗi quốc gia). Để tự bảo vệ, người tiêu dùng chỉ ghi nhớ những thương hiệu tạo được sự khác biệt trong tâm trí của họ. Muốn chiến thắng trong cuộc chiến gây nhớ đầy “bom đạn” ấy các Marketer cần phải trang bị thêm một chữ P thứ 5 cho mình: Positioning – Định vị.

Định vị là xác định cho thương hiệu một vị trí khác biệt trong tâm trí khách hàng mục tiêu, nhằm giúp thương hiệu nổi bật so với các đối thủ cạnh tranh.

Ta có thể thấy định vị ở đâu?

1. Định vị một sản phẩm hay dịch vụ

Định vị là người dẫn đầu: Đây là hình thức định vị rất phổ biến, các thương hiệu khi ra đời đều đua nhau truyền thông rằng mình là “người đầu tiên”. Vì sao vậy?

Trước tiên, bạn hãy trả lời 3 câu hỏi dưới đây:

  • 1. Tên của ông vua nhạc Pop thế giới là…? Michael Jackson
  • 2. Ngọn núi cao nhất thế giới tên là gì? Everest
  • 3. Ai là người đầu tiên đặt chân lên mặt trăng? Neil Armstrong

Đáp án (Dùng chuột tô chọn phần khoảng trắng sau câu hỏi)

Quá đơn giản! Ta qua câu hỏi tiếp theo:

  • “Vậy ai là người thứ 2 trong cùng lĩnh vực đó?” Nếu bạn biết thì chỉ chúng tôi với!

Đáp án (Dùng chuột tô chọn phần khoảng trắng sau câu hỏi)

Chúng ta luôn nhớ rất sâu đậm mối tình đầu, tháng lương đầu tiên, nhân viên ưu tú nhất... và cái tên thứ 2 nếu không có gì nổi bật chắc chắn sẽ đi vào quên lãng, đó là phần thưởng cho người dẫn đầu. Thương hiệu đầu tiên luôn hiện diện trong tâm trí khách hàng như một chuyên gia trong ngành do đó đạt được sự tin tưởng trội hơn so với những người đến muộn.

Ví dụ:

  • Nhớ mãi hiệu tô đỏ – Ajinomoto
  • Nước rửa chén Mỹ Hảo vẫn còn có thể cạnh tranh với các đối thủ lớn khác cũng là do yếu tố dẫn đầu – xuất hiện năm 1990 và được “các mẹ các chị” tin dùng đến hôm nay.
  • Nước uống tăng lực Redbull – huy hoàng một thời trước khi bị Number 1 – nước tăng lực ĐÓNG CHAI đầu tiên hạ bệ

Định vị bằng cách nhấn mạnh lợi ích cảm xúc: Có lẽ vì trái tim gần túi tiền hơn cái đầu nên hiện nay các nhãn hàng đều tập trung định vị bằng các giá trị cảm xúc.

Ví dụ:

  • Một chiếc Mercedes sẽ cho bạn cảm giác “tôi là người thành đạt” bởi vẻ ngoài sang trọng, độc đáo của nó.
  • Còn khi ngồi trong một chiếc Jaguar có thiết kế đầy nghệ thuật và tinh tế, bạn như nói với mọi người “Tôi là một người nghệ sỹ!”
  • Bánh Givral với định vị là thương hiệu bánh được làm ra từ cảm xúc của những nghệ nhân.

Định vị bằng cách khẳng định về chất lượng hoặc giá cả:

Ví dụ:

JETSTAR 

  • Jetstar định vị mình là hãng hàng không giá rẻ nhất khi liên tục tung ra nhiều chương trình khuyến mãi giảm giá vé, luôn cam kết bán giá rẻ nhất trên thị trường.
  • Trong các chiến dịch truyền thông, Jetstar cũng rất nhất quán với định vị của mình qua hình ảnh người nông dân hay giáo viên nhảy lên vui mừng. Tuy có vài ý kiến cho là phản cảm nhưng tôi vẫn thích ý tưởng này vì thể hiện được thông điệp mạnh, dễ hiểu. Dù sao bay bổng và mang tính giải trí thì mới là quảng cáo chứ.

BEST CARING 

  • Best Carings định vị mình là siêu thị điện máy dịch vụ tốt nhất với đội ngũ nhân viên phục vụ tận tình và chính sách hậu mãi chu đáo
  • nổi bật là chương trình “Cho đổi và trả hàng trong vòng 72 giờ chưa qua sử dụng”

Hay Big C với thông điệp đánh trúng tâm lý người tiêu dùng trong thời buổi khó khăn “Giá rẻ cho mọi nhà

Định vị bằng cách so sánh với đối thủ cạnh tranh:

 Khi thị trường nước cola đã do hai đại gia Coke và Pepsi thống trị thì cách định vị khôn ngoan của 7 Up là “loại nước giải khát không phải cola” (uncola) với thông điệp : Nếu không uống cola thì hãy chọn tôi!

Điều hơi buồn là “Uncola” đã không mấy thành công ở VN vì khi dịch ra “Không phải cola” thì người tiêu dùng không hiểu ý nghĩa và thế là quên luôn!

Đối tượng của định vị không chỉ giới hạn ở một hàng hóa hay dịch vụ mà còn mở rộng ra…

2. Định vị một địa danh

Có thể là thành phố, hòn đảo, khu di tích lịch sử… và mục đích của việc định vị là nhằm chiếm được chỗ đứng trong tâm trí khách du lịch. Bạn đã từng nghe nói tới bãi biển Jamaica chưa? Nhiều người trong chúng ta thậm chí còn chẳng xác định được vị trí hòn đảo này trên bản đồ Châu Mỹ. Thế còn bãi biển Hawaii thì sao? Hẳn là ngay lập tức trong đầu bạn hiện lên hình ảnh bãi cát dài thơ mộng với những hàng dừa đu đưa trong gió, biển xanh trong vắt soi rõ từng rặng san hô.

Và để thu hút khách du lịch đến với hòn đảo Jamaica còn khá xa lạ, chính quyền địa phương đã định vị: Jamaica là Hawaii của Caribean!

Rõ ràng sự vay mượn này là cách nhanh chóng để khiến du khách phải chú ý. Bao nhiêu hình ảnh đẹp đẽ mang dấu ấn Hawaii giờ đây sẽ ùa về khi họ bắt gặp cái tên Jamaica. Nếu không có điều kiện tới Hawaii thì tới Jamaica của vùng Caribean bạn cũng sẽ được chiêm ngưỡng và tận hưởng vẻ đẹp thiên đường! Vậy là với cách định vị vay mượn hình ảnh Hawaii, Jamaica không cần mất nhiều công sức và thời gian để xây dựng một hình ảnh hoàn toàn mới mà thừa hưởng ngay những giá trị mà Hawaii phải tạo dựng nhiều năm mới có được.

3. Định vị một công ty

Bạn đang thắc mắc người ta định vị 1 công ty trong tâm trí của ai? Phải chăng là khách hàng, hay những nhà đầu tư muốn mua cổ phiếu? Có lẽ đúng một phần, nhưng trong trường hợp đó công ty sẽ tập trung vào việc định vị thương hiệu nhiều hơn. Một công ty đang xây dựng hình ảnh về môi trường làm việc thân thiện, chế độ đãi ngộ, lương bổng hấp dẫn, ấy là công ty này đang cố gắng chiếm vị trí tốt nhất trong tâm trí của các nhân viên tiềm năng!

Hãy hỏi một sinh viên năm cuối xem: 

  • công ty đa quốc gia nào bạn muốn làm nhất?Unilever!
  •  Công ty nào có chương trình đào tạo chuyên nghiệp nhất? Unilever
  • Công ty nào tuyển chọn sinh viên thực tập gắt gao nhất? – Unilever!
  •  Làm thế nào mà Unilever chiếm được những vị trí “nhất” như vậy? Bởi vì họ đầu tư rất công phu cho chương trình Quản trị viên tập sự.

Hàng năm họ đều tới các trường đại học lớn như HUFLIT, Ngoại thương, Marketing, Kinh tế… để tổ chức hội thảo, đưa sinh viên tới thăm “ngôi nhà Unilever” tọa lạc tại quận 7, giao lưu và tư vấn nghề nghiệp cho sinh viên, tạo cơ hội cho các quản trị viên tập sự làm việc luân chuyển giữa tất cả các phòng ban, huấn luyện kiến thức cũng như kỹ năng mềm…Dần dần, Unilever trở thành một công ty danh giá mà sinh viên ao ước được vào làm.

Ngoài ra, một số tập đoàn lớn khác như Pepsi, Friesland Campina, Prudential… cũng có chương trình Management Trainee nhưng Unilever vẫn luôn là Top Of Mind (T.O.P) đối với sinh viên vì là tập đoàn đầu tiên tổ chức, một lần nữa – ĐẦU TIÊN

4. Định vị chính bản thân

Người ta vẫn nói, ở đời phải biết mình là ai, nghĩa là phải biết mình đang đứng ở đâu, trong vị trí nào. Định vị bản thân chính là để hiểu rõ mình hơn, hiểu những đặc điểm về ngoại hình, tính cách, sở thích, thói hư tật xấu, sở trường sở đoản… Bạn định vị mình tốt thì bạn sẽ chọn đúng đường đi cho mình trong cuộc sống, trong công việc. Hãy luôn tự đặt câu hỏi, bạn là ai trong mắt người thân, bạn bè, đồng nghiệp, và hãy giành một vị trí thật đặc biệt trong tâm trí họ!

Chẳng hạn trong lĩnh vực truyền hình, MC Quyền Linh có cách định vị rất riêng: một MC gần gũi, giản dị, chân chất. Anh có thể thản nhiên ăn tô mỳ gói trong trường quay, ngồi bệt ở quán cóc trên phố cổ Hà Nội uống liền 4 ly sấu đá… , những điều khó bắt gặp ở một diễn viên hay MC nổi tiếng nào. Chính cách dẫn “đậm chất nông dân” trong gameshow “Vượt lên chính mình” đã mang lại cho anh ngôi vị MC được yêu thích nhất tại giải Mai Vàng. Khán giả tiếp tục ủng hộ, yêu mến anh trong vai trò MC của 8 chương trình truyền hình khác, bởi họ luôn tìm thấy một Quyền Linh dễ gần với nụ cười hiền khô, chất phác.

- ★ -

Sau khi xem nhiều ví dụ hay về định vị, bạn có thắc mắc là làm cách nào để định vị sản phẩm/ dịch vụ của mình cho đúng không?

Theo ông Trần Quang (Chủ tịch hội đồng quản trị Future One): “Về bản chất, định vị chính là lợi thế cạnh tranh của một thương hiệu.”

Do đó để định vị phù hợp, marketer cần phải xem xét và nghiên cứu rất kĩ định vị hiện tại của những đối thủ cạnh tranh.  

 Kotex – Diana

  • Kotex – nhãn băng vệ sinh với hình ảnh phái đẹp cá tính mạnh mẽ, “Pro” trong công sở (Kotex Pro) hay nhí nhảnh, trẻ trung (Kotex Teen). Đặc biệt Kotex Teen được nhiều teen yêu thích ở khu vực phía Nam do cuộc thi “Bước nhảy xì tin” rất thành công trong 3 năm qua.
  • Diana thì dịu dàng và nữ tính, những campaign mới nhất của Diana với thông điệp “Là con gái, THẬT TUYỆT” đã giành được nhiều cảm tình từ phe áo dài.

X-Men – Romano

  • X-Men – Tôi là “Nam tử hán, đại trượng phu”.
  • Romano – Đàn ông hiện đại phải dịu dàng, có mùi hương quyến rũ và đẳng cấp.

- ★ -

Định vị đòi hỏi một sự đầu tư nghiên cứu hết sức nghiêm túc để thấu hiểu thật rõ ngành hàng; từ đối thủ, tiềm năng thị trường, tâm lý, nhu cầu người tiêu dùng… vì vậy đây thường là việc làm của những chuyên gia thương hiệu đã nhiều năm kinh nghiệm. Tuy nhiên, chúng ta hoàn toàn có thể tự học về định vị bằng một việc làm rất đơn giản:

Mỗi khi cần một sản phẩm, dịch vụ hãy đặt 2 câu hỏi:

  • “Tại sao khi có nhu cầu… thì thương hiệu … xuất hiện đầu tiên trong đầu mình?”

và:

  • “Đối thủ cạnh tranh của thương hiệu… là ai? Định vị thế nào? Khi nào thì mình cần sử dụng sản phẩm/ dịch vụ của thương hiệu đó?”

Chỉ cần bỏ công sức tìm tòi, làm vài bản đồ định vị về những sản phẩm/ dịch vụ mà bạn hay sử dụng hay yêu thích thì bạn sẽ nắm khái niệm này. Đọc sách ta học được nhiều nhưng học từ sự nắm bắt những gì đang diễn ra xung quanh là cách học gần gũi và hiệu quả nhất.

📖

10

~ TET NGUYEN DAN ~

Tet Nguyen Đan
, more commonly known by its shortened nameTet, is the most important and popular holiday and festival in Vietnam. It isthe Vietnamese New Year derived from the Chinese New Year based on the Lunarcalendar, alunisolar calendar. The name Tet Nguyen Đan is Sino-Vietnamese forFeast of the First Morning

Tet is celebrated on the same day as Chinese New Year though exceptions arise due to the one-hour time difference between Hanoi and Beijing. It takes place from the first day of the first month of the Lunar calendar (around late January or early February) until at least the third day. Tet shares many of the same customs of its Chinese counterpart, having been derived from it. Many Vietnamese prepare for Tet by cooking special holiday foods and cleaning the house. There are a lot of customs practiced during Tet, like visiting a person’s house on the first day of the new year (Xong Nha), ancestral worshipping, wishing New Year’s greetings, giving lucky money to children and elderly people, and opening a shop.

Tet is also an occasion for pilgrims and family reunions. During Tet, Vietnamese visit their relatives and temples, forgetting about the troubles of the past year and hoping for a better upcoming year. They consider Tet to be the first day of spring and the festival is often called Hoi Xuan (spring festival).

CUSTOMS

Vietnamese people usually return to their families during Tet. Some return to worship at the family altar or visit the graves of their ancestors in their homeland. Although Tet is a national holiday among all Vietnamese, each region and religion has its own customs.

Tet in the three Vietnamese regions can be divided into three periods, known as Tat Nien (Before New Year’s Eve), Giao Thua (New Year’s Eve), and Tan Nien (the New Year), representing the preparation before Tet, the eve of Tet, and the days of and following Tet, respectively. All of these customs are in Tet in Vietnam.

BEFORE NEW YEAR’S EVE

This period begins one or two weeks before the actual celebration. The general atmosphere leading up to Tet is in the bustle of shopping, decorating the home, cooking traditional Tet food and waiting for relatives to return home. People try to pay off their debts in advance so that they can be debt-free on Tet. Parents buy new clothes for their children so that the children can wear them when Tet arrives. Because a lot of commercial activity will cease during the celebrations, people try to stock up on supplies as much as possible.

In the days leading up to Tet, the streets and markets are full of people. As the shops will be closed during Tet, everyone is busy buying food, clothes, and decorations for their house.

Vietnamese families usually have a family altar, to pay respect to their ancestors. Vietnamese families have a tray of five fruits on their altar called “Ngu Qua”, including banana, orange, kumquat, pomelo and finger citron [some other places have Custard Apple, Coconut, Papaya, Mango and Pineapple; since it spells out Cau, Dua, Du, Xai]. Each fruit conveys a different meaning. Pomelos promise a lucky and sweet year. Banana and finger citron symbolize a protective hand while kumquats and oranges represent success and prosperity. During Tet the altar is thoroughly cleaned and new offerings are placed there. Traditionally, the three kitchen guardians for each house (Ong Tao) (Kitchen God), who report to the Jade Emperor about the events in that house over the past year, return to heaven on the 23rd day of the twelfth month by lunar calendar.  

In the days leading up to Tet, each family cooks special holiday foods such as bánh chưng and bánh dầy. Preparations for these foods are quite extensive. Family members often take turns to keep watch on the fire overnight, telling each other stories about Tet of past years.

 THE NEW YEAR

The first day of Tet is reserved for the nuclear family. Children receive a red envelope containing money from their elders. This tradition is called Mung Tuoi (happy new age) in the north and lì xì in the south. Usually, children wear their new clothes and give their elders the traditional Tet greetings before receiving the money. Since the Vietnamese believe that the first visitor a family receives in the year determines their fortune for the entire year, people never enter any house on the first day without being invited first. The act of being the first person to enter a house on Tet is called Xong Dat, Xong Nha or Dap Dat, which is one of the most important rituals during Tet. According to Vietnamese tradition, if good things come to the family on the first day of the lunar New Year, the entire following year will also be full of blessings. Usually, a person of good temper, morality and success will be the lucky sign for the host family and be invited first into the house.

However, just to be safe, the owner of the house will leave the house a few minutes before midnight and come back just as the clock strikes midnight to prevent anyone else entering the house first who might potentially bring any unfortunate events in the new year to the household.

Sweeping during Tet is taboo or Xui (unlucky), since it symbolizes sweeping the luck away. It is also taboo for anyone who experienced a recent loss of a family member to visit anyone else during Tet.

During subsequent days, people visit relatives and friends. Traditionally but not strictly, the second day of Tet is usually reserved for friends, while the third day is for teachers. LocalBuddhist temples are popular spots as people like to give donations and to get their fortunes told during Tet. Children are free to spend their new money on toys or on gamblinggames such as Bau Cua Ca Cop, which can be found in the streets. Prosperous families can pay for dragon dancers to perform at their house. There are also public performances for everyone to watch.

DECORATIONS

Traditionally, each family displays Cay Neu, an artificial New Year Tree consisting of a bamboo pole 5 to 6 m long. The top end is usually decorated with many objects, depending on the locality, including good luck charms, origami fish, cactus branches, etc.

At Tet every house is usually decorated by Hoa Mai – Ochna integerrima (in the central and southern parts of Vietnam) or Hoa Dao – Peach flower (in the northern part of Vietnam) or Hoa Ban (in mountain areas). In the north, some people (especially the elite in the past) also decorate their house with a Prunus mume tree (also called Mai in Vietnamese). In the north or central, the kumquat tree is a popular decoration for the living room during Tet. Its many fruits symbolize the fertility and fruitfulness that the family hopes for in the coming year.

Vietnamese people also decorate their homes with bonsaiand flower plants such as chrysanthemum (Hoa Cuc), marigold (Van Tho) symbolizing longevity, Mao Ga in Southern Vietnam and paperwhite flower (Thuy Tien), lavender (Violet), Hoa Buom in Northern Vietnam. In the past, there was a tradition that old people tried to make their paperwhite flowers blossom right the watch-night time. They also hung up Dong Ho Paintings and Thu Phap (calligraphy pictures).

GREETINGS

The traditional greetings are “Chuc Mung Nam Moi“ and ”Cung Chuc Tan Xuan“ (Happy New Year). People also wish each other prosperity and luck. Common wishes for Tet include:

  • Live up to 100 years: used by children for elders. Traditionally, everyone is one year older on Tet, so children would wish their grandparents health and longevity in exchange for Mung Tuoi or Li Xi
  • Security, good health, and prosperity
  • May a myriad things go according to your will
  • Plenty of health
  • Congratulations and be prosperous
  • May money flow in like water

FOOD

In Vietnam, to celebrate Tet is to An Tet, literally meaning "Tet eating”, showing the importance of food in its celebration. Some of the food is also eaten year-round, while other dishes are only eaten during Tet. Also, some of the food is vegetarian since it is believed to be good luck to eat vegetarian on Tet. Some traditional food on Tet are:

Banh Chung and Banh Giay: essentially tightly packedsticky rice with meat or bean fillings wrapped in banana leaves. Banh Chung (rectangular) and Bánh Giay (circular) are symbolically connected with Tet and are essential in any Tet celebration. Preparation is time-consuming, and can take days to cook. The story of their origins and their connection with Tet is often recounted to children while cooking them overnight.

Hat Dua: roasted watermelon seeds, also eaten during Tet.

Dua Hanh: pickled onion and pickled cabbage.

Cu Kieu: pickled small leeks.

Mut: These dried candied fruits are rarely eaten at any time besides Tet.

Cau Dua Du Xoai - In southern Vietnam, popular fruits used for offerings at the family altar in fruit arranging art are the custard-apple/sugar-apple/soursop (Mang Cau), coconut (Dua), papaya (Du Du), and mango (Xoai), since they sound like “Cau Vua Du Xai” ([We] pray for enough [money] to spend) in the southern dialect of Vietnamese.

Thit Kho Nuoc Dua Meaning “Meat Stewed in Coconut Juice”, it is a traditional dish of pork and medium boiled eggs stewed in a broth-like sauce made of young coconut juice and Nuoc Mam. It is often eaten with pickled bean sprouts and chives, and white rice.

GAMES

People are delighted to enjoy exciting games during Tet: Bau Cua, Co Tuong, Nem Con, Choi Trau, Da Ga, marshmallow toss, etc…They also participate in some competitions presenting their knowledge, strength and aestheticism such as: bird competition and Ngam Tho competition.

People can also visit fortune tellers, in temples and in the streets, to have their fortunes told. You must know your zodiac sign and the star you were born under to have your fortune read.  

CUSTOMS AND TABOOS

These customs come from traditions passed from generation to generation and have become standard. Because of the idea that the beginning will affect the middle and the end of the year, Vietnamese people avoid doing bad things and try to do good things during Tet holiday.

Dos

One should give people lucky presents to enhance the relationship between themselves and others: new clothes, peach branches (for expelling evil), cocks (wishing for good manners), new rice (wishing for being well-fed), rice wine in a gourd (wishing for a rich and comfortable life), Banh Chung (or Banh Tet) and Banh Giay which symbolize sky and earth (for worshipping the ancestors), red things (red symbolizes happiness, luckiness, advantages) like watermelon, dogs (the bark – Gau Gau – sounds like the word Giau - richness in Vietnamese language), medicated oil (Dau in Vietnamese, also sounds similar to Giau).

One should give lucky Dong Ho Paintings such as: “Ga Dan“ (wishing for having many children), or ”Vinh Hoa”, but should not give unlucky Dong Ho paintings like “Danh Ghen“ related to legal proceedings.

One should buy a lot of water for Tet, because people wish for money to flow like water currents in a stream (proverb: “Tien Vo Nhu Nuoc”).

One should sprinkle lime powder around the house to expel evil.

One should return all things borrowed, and pay debts before Tet.

DON’TS

One shouldn’t say or do bad things during Tet.

One shouldn’t hurt or kill animals or plants but should set them free. The reason for this originates from Buddhism’s causality.

One shouldn’t sweep the house or empty out the rubbish to avoid luck and benefits going with it, especially on the first day of the new year. One shouldn’t let the broom in confusion if people don’t want it to be stolen.

One shouldn’t give these presents to others: clock or watch (the recipient’s time is going to pass), cats (Meo in Vietnamese language pronounced like Ngheo, poverty), medicine (the receiver will get ill), cuttle fish (its ink is black, an unlucky colour), writing ink (for the same reason), scissors or knives (they bring incompatibility).

One shouldn’t have duck meat because it brings unluckiness.

One shouldn’t have shrimp in case one would move backwards like shrimp, in other words, one would not succeed.

One shouldn’t buy or wear white clothes because white is the colour of funerals in Vietnam.

One shouldn’t let the rice-hulling mill go empty because it symbolizes failed crops.

One shouldn’t refuse anything others give or wish you during Tet.


| by Tieu Nhi |
photos: Flickr

Vẹn

Những ngày này …

Tôi chợt không thể tìm nổi 1 ý niệm để định nghĩa tâm trạng của bản thân.

Mọi thứ cứ rối như mớ bòng bong, …

Có 1 niềm vui nhỏ nhỏ để hy vọng vui sống trong những thời khắc khó khăn quả thật không dễ. Nó khiến bạn dễ dàng bị ám ảnh bởi sự mạnh mẽ vay mượn, mà quên đi bản thân yếu ớt đang chui lủi tại 1 góc cạnh nào đó của tâm hồn. Tôi đang như thế.

Ngày qua ngày cứ tận hưởng những niềm hạnh phúc giản đơn tưởng chừng như xem 1 bộ phim, có những bộ phim tôi xem lại 3 lần trong vòng 2 ngày. Chỉ vì là tôi thích. Và chợt giật mình là khi bộ phim kết thúc thì cuộc dạo chơi đó cũng chỉ “mua vui 1 vài trống canh”, tôi tìm thấy tôi, ngổn ngang và vá chằng vá đụp từ những mảnh vỡ hư ảo của cuộc sống.

Cuộc đời không cho ai tất cả, những ngày này rất hay nghe câu đấy. Là những giấc mơ dài, cuộc sống là 1 cái túi 3 gang mang đi mà đựng, trong đó có hỉ nộ ái ố tham sâm si hận, mọi thứ đều nằm ở cái vòng tuyệt diệt.

Xin lỗi không phải 1 từ có tội, nhưng chủ thể nói nó có tội. Xét cho cùng trong cuộc đời đến lúc nhắm mắt, bạn sẽ nói xin lỗi, hối tiếc bao nhiêu lần nữa. Tôi không còn đủ sức để chịu đựng chứng kiến bản thân tan vỡ thêm lần nào nữa. Bỏ 1 thứ đi đã khó, bỏ 1 thứ mà mình ra sức níu giữ càng khó, bỏ 1 thứ mà mình đã năm lần bảy lượt vuột mất mà vẫn tìm lại được thì có chết đi sống lại tôi cũng không đủ sức chịu đựng. Tôi là thế đấy, yếu đuối và bê tha trong chính sự đói khát của tình thương.

“Trên đời ko có thứ vũ khí hay quyền lực tuyệt đối nào có thể níu giữ trái tim một khi nó đã quyết tâm rẽ lối. Trái tim vốn là một tạo vật mong manh và thiếu kiên định. Hãy tin là mình dc yêu trong khoảnh khắc này nhưng đừng chắc rằng mình sẽ được yêu mãi mãi. Nếu chịu dành chỗ cho sự ĐỔI THAY ta sẽ tránh được ko ít những tổn thương sâu sắc.”

Tôi sẽ tìm thấy thôi … một cõi đi về …


“Cuộc đời lạ lùng, cuộc đời mơ ước những điều viển vông,

Lòng người lạ lùng, lòng hay thương nhớ những chuyện hư không ….”

Đã bao lần lòng tôi như ngàn con sóng vỗ, trỗi dậy mạnh mẽ mà chẳng bờ cát nào đủ rộng để ôm trọn những đợt sóng dữ ấy. Cuộc đời có mấy mà hững hờ, đời người có mấy mà hoài nghi? Sống trong cuộc đời này đã đặt chân vào kiếp luân hồi thì ai chẳng phải chịu đựng đủ sinh - lão - bệnh - tử.

Con người sinh ra thì khóc trong vòng tay, nụ cười của người thân, và chết mỉm cười trong vòng tay, nước mắt của họ. Đó là khi họ đã trả hết 1 kiếp, cuộc đời như giấc mộng trả vay …

Xin được nhắc lại 1 câu nói mà tôi rất thích, “sống đời, đắt nhất là món nợ tình cảm”, trả bao nhiêu cũng không đủ, ta càng cố trả thì nó càng lớn, cho tới khi ta phá sản, mất trắng, mất sạch như kẻ ăn mày. Tàn tạ trong chính yêu thương và ảo mộng.

Tài sản của tôi khi lớn lên không nhiều nhặn gì, chỉ toàn dối trá và lầm tưởng, nhưng những món nợ cứ khiến tôi nghĩ mình là người giàu có. Ta sống trên mảnh đời của 1 ai khác, rồi họ có biến mất thì chúng ta lại ngã lăn ra đất, vật vã và đớn hèn như kẻ bê tha rượu chè.

Giá trị của 1 con người được ngã giá trong niềm tin của người khác, lúc nhỏ là bố mẹ, ai chả mong con cái mình ngoan ngoãn thành đạt, rồi lớn lên 1 chút, thì chính bạn bè người thân là người tạo ra cho chúng ta giá trị … vậy có khi nào chúng ta tự làm nên giá trị của bản thân mình đây?

Một người nghèo rớt mùng tơi mà k hiểu được giá trị của họ, thì có lẽ họ vẫn là ông vua trong niềm kiêu hãnh và hy vọng. Định kiến ghì chết con người, kìm hãm cái giá trị đích thực ấy, lòng vị tha là 1 thứ quá đắt đỏ, có lẽ là vô giá với chính bản thân với mỗi người.

Hãy vị tha với chính tâm hồn của mình.

BÀI HỌC KINH DOANH

Bài học số 1

Chàng yêu nàng từ thuở nàng mười lăm mười sáu tuổi. Cả hai lén lút đi lại, quan hệ, quậy gia đình, trốn nhà đi, dọa chết nếu không được chấp nhận. Nếu quan hệ ấy kéo dài một năm, được gọi là phạm pháp, dụ dỗ trẻ vị thành niên, có nguy cơ ra tòa thụ án. Nếu mối tình ấy kéo dài ba năm, được gọi là yêu trộm, tình yêu oan trái. Nếu mối tình kéo dài sáu bảy năm, sẽ được gọi là tình yêu đích thực, vượt núi trèo đèo qua bao khó khăn để yêu nhau.

Kết luận: Bạn làm gì chả quan trọng, quan trọng là bạn làm được trong… bao lâu!

Bài học số 2

Một nàng cave, nếu ngủ với thợ thuyền hoặc lao động ngoại tỉnh, thì bị gọi là đối tượng xã hội. Nếu ngủ với đại gia lừng lẫy, thì được gọi là chân dài. Nếu ngủ với một ngôi sao sân cỏ hoặc màn bạc, sẽ được đàng hoàng lên báo kể chuyện “nghề nghiệp” và trưng ảnh hở da thịt giữa công chúng, không ai có ý định bắt nàng.

Kết luận: Bạn làm gì chả quan trọng, quan trọng là bạn làm điều đó với ai!

Bài học số 3

Phòng tắm công cộng bỗng dưng bị chập điện gây hỏa hoạn lớn, vô số chị em chạy túa ra đường mà không kịp mặc gì. Những nàng thông minh là người không lấy tay che thân thể, mà lấy tay che… mặt.

Kết luận: Hãy quan tâm tới mấu chốt của mọi vấn đề.

Bài học số 4

Một nàng gái ế chạy tới đồn cảnh sát tố cáo: “Tôi đã cẩn thận để tiền trong áo lót, thế mà thằng cha đẹp trai đứng cạnh tôi ở trên xe bus đông đúc đã móc lấy mất tiền của tôi!”. Cảnh sát ngạc nhiên: “Tại sao nó có thể móc tiền được ở một vị trí “nhạy cảm” như thế, mà cô không phát hiện ra?”
Cô nàng gái ế thút thít: “Ai ngờ được là nó chỉ muốn moi tiền?”

Kết luận: Một nhà kinh doanh tài ba là người moi được tiền của khách hàng trong lúc đang khiến khách hàng sung sướng ngất ngây.

Bài học số 5

Một con chim nhỏ bay về phương Nam tránh rét. Trời lạnh quá con chim bị lanh cứng và rơi xuống một cánh đồng lớn. Trong lúc nó nằm đấy, một con bò đi qua ỉa vào người nó. Con chim nằm giữa đống phân bò nhận ra rằng nó đang ấm dần. Ðống phân đã ủ ấm cho nó. Nó nằm đấy thấy ấm áp và hạnh phúc, nó bắt đầu cất tiếng hót yêu đời. Một con mèo đi ngang, nghe tiếng chim hót liền tới thám thính. Lần theo âm thanh, con mèo phát hiện ra con chim nằm trong đống phân, nó liền kéo con chim ra ăn thịt.

Bài học xương máu:
1. không phải thằng nào ỉa vào người mình cũng là kẻ thù của mình
2. không phải thằng nào kéo mình ra khỏi đống cứt cũng là bạn mình
3. và khi đang ngập ngụa trong đống cứt thì tốt nhất là ngậm cái mồm lại.

Bài học số 6

Một tu-sĩ nam ngỏ ý mời tu-sĩ nữ đi chung xe. Người nữ chui vào xe, ngồi bắt chéo chân để lộ 1 bên bắp chân. Người nam suýt nữa thì gây tai nạn. Sau khi điều chỉnh lại tay lái, người nam thò tay mò mẫm lên đùi người nữ. Nữ kêu: “Xin ngài, hãy nhớ điều răn 129″. Nam liền bỏ tay ra. Nhưng sau khi vào số, nam lại tiếp tục sờ soạng chân nữ. Một lần nữa nữ kêu: “Xin ngài, hãy nhớ điều răn 129″. Nam thẹn quá: “xin lỗi nữ, tôi trần tục quá”. Tới nơi, nữ thở dài và bỏ đi.

Vừa tới nhà tu, nam vội chạy vào thư viện tra cứu ngay cái điều răn 129 ấy, thấy đề: “Hãy tiến lên, tìm kiếm, xa hơn nữa, con sẽ tìm thấy hào quang.”

Bài học xương máu: Nếu anh không nắm rõ thông tin trong công việc của mình anh sẽ bỏ lỡ 1 cơ hội lớn.

Bài học số 7

Ông chồng đi tắm sau khi vợ vừa mới tắm xong, đúng lúc chuông cửa reo. Vợ vội quấn khăn tắm vào và chạy xuống mở cửa. Cửa mở thì ra là ông hàng xóm Bob. Chị vợ chưa kịp nói gì thì Bob bảo: tôi sẽ cho chị 800 đô nếu chị buông cái khăn tắm kia ra . Suy nghĩ 1 chút rồi chị vợ buông khăn tắm, đứng trần truồng trước mặt Bob. Sau vài giây ngắm nghía, Bob đưa 800 đô cho chị vợ rồi đi. Chị vợ quấn lại khăn tắm vào người rồi đi lên nhà.
- Vào đến phòng tắm, chồng hỏi: Ai đấy em?
- Vợ: ông Bob hàng xóm.
- Chồng: Tốt. thế hắn có nói gì đến số tiền 800 đô hắn nợ anh không?

Bài học xương máu: Nếu anh trao đổi thông tin tín dụng với cổ đông của mình kịp thời thì anh đã có thể ngăn được sự “phơi bày”.

Bài học số 8

Nhân viên vệ sinh của công ty rất buồn phiền vì các quý ông thường lơ đãng khi vào nhà vệ sinh. Để giải quyết những vũng nước vàng khè dưới nền toilette, công ty dán lên tường, phía trên bệ xí nam một tờ giấy: “Không tiểu tới bô chứng tỏ bạn bị ngắn, tiểu ra ngoài bô chứng tỏ bạn bị… ủ rũ!”. Ngay từ ngày hôm sau, toilette nam sạch bóng và không còn quý ông nào lơ đãng nữa.

Kết luận: Hãy chứng minh cho khách hàng thấy vấn đề một cách cụ thể, ấn tượng.

Bài học số 9

Bố mẹ nàng mở cuộc thi tuyển con rể. Chàng A nói, tài khoản có một triệu đô. Chàng B khoe, có biệt thự hai triệu đô. Bố mẹ nàng có vẻ ưng lắm. Chàng C nói, cháu chả có gì cả, thưa các bác. Cháu chỉ có mỗi một đứa con, hiện đang nằm trong bụng của con gái các bác!

Kết luận: Muốn cạnh tranh với đối thủ, cần có tay trong!

Bài học số 10

Hai con bồ câu trống và mái tha hạt thóc về đầy tổ, cả hai rất ư hạnh phúc. Gặp mùa khô hanh, hạt thóc ngót lại. Con trống thấy tổ vơi đi liền trách con mái ăn vụng. Con mái cãi lại liền bị con trống mổ chết. Mấy hôm sau mưa xuống, hạt thóc thấm nước và nở to ra. Bồ câu trống ngẩn tò te.

Bài học rút ra: “thịt” nhân viên một cách hồ đồ không làm bạn trông thông minh hơn.

Bài học số 11

Một ông vua nọ do chán chuyện triều đình nên mua một con khỉ đem về. Con khỉ làm trò rất hay nên được vua sủng ái, đi đâu cũng mang theo, cho mặc quần áo, giao cả kiếm cho giữ. Một hôm, vua ra vườn thượng uyển ngủ. Có con ong bay đến đậu lên đầu vua. Khỉ muốn đuổi ong, lấy kiếm nhắm vào ong mà chém. Đức vua băng hà.

Bài học rút ra: trao quyền cho những kẻ không có năng lực thì luôn phải cảnh giác.

Bài học số 12

Quạ thấy chó ngậm khúc xương quá ngon, bèn đánh liều lao xuống mổ vào đầu chó. Bị bất ngờ, chó bỏ chạy để lại khúc xương. Quạ ngoạm lấy khúc xương nhưng nặng quá không tha nổi. Chó, sau khi hoàn hồn, thấy kẻ tấn công chỉ là con quạ nên quay lại táp một cú, quạ chết tươi.

Bài học rút ra: đừng chiếm thị trường nếu bạn biết là không giữ được nó.

Bài học số 13

Ba con thú dữ là sói, gấu và cáo thay nhau ức hiếp đàn dê. Dê đầu đàn bèn nói với cả bầy: “Ta nên mời một trong ba gã sói, gấu hay cáo làm thủ lĩnh của chúng ta”. Cả đàn dê bất bình, nhưng ba “hung thần” nghe tin này rất mừng. Thế là chúng quay sang tranh giành nhau quyền lãnh đạo, cuối cùng cáo dùng bẫy hại chết được sói và gấu. Nhưng rồi một mình nó không còn ức hiếp đàn dê được nữa.

Bài học rút ra: hãy thận trọng khi nghe tin bạn sắp được làm sếp!

Bài học số 14

Một nhân viên bán hàng, một thư ký hành chính và một sếp quản lý cùng đi ăn trưa với nhau, họ bắt được một cây đèn cổ. Họ xoa tay vào đèn và thần đèn hiện lên. Thần đèn bảo: “Ta cho các con mỗi đứa một điều ước”. Tôi trước! Tôi trước! – Cô thư ký hành chính nhanh nhảu nói: Tôi muốn được ở Bahamas lái canô và quên hết sự đời. Vút. Cô thư ký biến mất. Tôi! Tôi! anh nhân viên bán hàng nói: Tôi muốn ở Hawaii nằm dài trên bãi biển có nhân viên massage riêng, nguồn cung cấp Pina Coladas vô tận và với người tình trăm năm. Vút. Anh nhân viên bán hàng biến mất. Ok tới lượt anh. Thần đèn nói với ông quản lý. Ông quản lý nói: tôi muốn hai đứa ấy có mặt ở văn phòng làm việc ngay sau bữa trưa.

Bài học xương máu: luôn luôn để sếp phát biểu trước.

Bài học số 15

Một con đại bàng đang đậu trên cây nghỉ ngơi, chẳng làm gì cả. Con thỏ nhìn thấy thế hỏi: Tôi có thể ngồi không và chẳng làm gì như anh được không? Ðại bàng trả lời: Được chứ, sao không. Thế là con thỏ ngồi xuống gốc cây nghỉ ngơi. Bỗng dưng một con cáo xuất hiện, vồ lấy con thỏ mà ăn thịt.

Bài học xương máu: để được ngồi không mà chẳng cần làm gì, anh phải ngồi ở vị trí rất cao.

Bài học số 16

Một con gà tây trò chuyện với một con bò:

“Giá mà tôi có thể bay lên ngọn cây kia thì thích quá, nhưng tôi không đủ sức”, gà tây thở dài.

“Được rồi, tại sao bạn không nếm tý phân của tôi nhỉ? Nó có nhiều chất bổ lắm đấy”, bò trả lời . Gà tây mổ ăn phân bò và nó thấy quả là nó đã đủ sức bay lên cái cành thấp nhất. Ngày hôm sau, ăn thêm phân bò, nó bay lên được cành thứ hai. Cuối cùng, sau đêm thứ tư, gà tây khoái chí lên tới được ngọn cây. Nó lập tức bị một nông dân phát hiện, anh này bắn nó rơi xuống đất.

Bài học xương máu: sự ngu ngốc có thể đưa bạn lên đỉnh cao nhưng không thể giữ bạn ở đó mãi.

.

/st/

YÊU NHAU MƯỜI MẤY NĂM TRỜI,
MÊ NƠI LỒI HÕM, PHỤ ĐỜI TÀO KHANG.

📖

  Đừng đem nhan sắc đàn bà chưa chồng mà so cân với nét tảo tần của phụ nữ đã có gia đình.

Cũng đừng đem cảm tình 9 năm, trăm tháng chỉ để cân nhắc với xúc cảm chưa tròn dăm ba hôm.

Bởi nội tại bên trong của hai dạng đàn bà trên mới là thứ đáng chiêm nghiệm. Còn tình nghĩa vợ chồng, muối mặn gừng cay ba vạn sáu ngàn ngày, lại càng không ở đẳng cấp thấp đến mức đem đi đo đếm với những lần ngủ cùng gái qua đường vài đêm.

  • Đàn ông khôn, không phá vỡ hôn nhân với người vợ tốt.
  • Đàn ông “dốt”, chỉ xứng tầm ăn nằm với đàn bà hư.
  • Đàn ông không chân thành, chỉ xem đàn bà là sự lựa chọn.
  • Nhưng bọn đàn ông hèn mọn, thường chẳng đủ sáng suốt để học trọn chân tâm.

Cũng giống như câu chuyện vũ công Lâm Vinh Hải sẵn sàng ly dị vợ mình là Lý Phương Châu - người phụ nữ hơn mười năm giữ gìn chân ái gia đình và đứng sau lưng dựng cùng thành công với chồng cô ấy. Rồi để tay cặp tay lấy với người đàn bà chỉ rộ được vóc mã như Linh Chi.

Nếu thử lại, người Chi gặp là Hải của nhiều năm về trước, danh vọng không có, tiếng tăm tịt mù, bạc tiền thiếu kém, liệu Chi có như chị Châu, dám đem 11 năm thanh xuân, 11 năm son sắc, 11 năm không màng công danh sự nghiệp, 11 năm bất kể thân tâm, để vai kề má áp đợi người đàn ông cạnh bên khởi nghiệp, và chăm chút đến lúc hắn được thành công như bây giờ?…

Có không? Nếu là Chi, thì làm được không? Không! Tôi chắc chắn không!

Bởi người đàn bà có lòng thực dụng, chỉ trông chờ và bám víu sự thành đạt của đàn ông, chen chân lên giường người chồng, người cha đã có gia đình khác, thì làm gì đủ đức hạnh và độ lượng mà chấp nhận những chuyện khó khăn".

“Người vợ, người mẹ, người phụ nữ như chị Châu, tìm càng lâu mới càng khó thấy. Lấy, là lấy người đàn bà tào khang, vất vả vì gia đình, chồng con. Chọn, là chọn người đàn ông một lưng chắn gió, chân trụ yên bình, hai tay ôm cả đức tin ngoan hiền phủ lên vợ con trong êm ấm.

Đàn ông, nếu có gặp được người phụ nữ nhất tâm âm thầm chăm chồng thương con như thế, thì dù cưới về 1 năm, 5 năm, 10 năm, 20 hay 50 năm, cũng hãy để cô ấy được an vui mãi như thuở đầu.

Những gì từng hẹn hứa ngày xưa cũ, cũng đừng một lần phủ nhận ái ân. Khi bão giông là thề hẹn, thì bình đạm rồi cũng phải giữ trọn hẹn thề. Bởi bình sinh khi nghe, phụ nữ luôn nhớ. Đàn ông hay nói, lại vờ mau quên.

Đàn bà làm người thứ ba là đàn bà tội. Vừa tội lỗi với chính mình, lại vừa tội nghiệt với tổ ấm từng được an bình của người phụ nữ khác.

Đàn ông bội phản vợ con là đàn ông tàn mạt. Vừa tàn nhân cách, lại mạt nghĩa tình, đem cả hạnh phúc gia đình mình chỉ để đổi cược sự bao biện rẻ rúng và thứ hào nhoáng nát tâm”.


“Nghe có nhiều ý kiến bảo chuyện của người ta, núp gầm giường hay gì mà viết. Thì xin thưa, đã dám công khai lên cho xã hội biết, thì còn sợ gì chuyện bị người đời vạch mặt ra. Nhà văn, nhà báo viết lên không hẳn họ đã ngóng gầm giường. Nhưng những đứa ngoài đường canh me đá lời người khác viết, thì mình biết chắc nó trốn dưới gầm cầu dội của nhà mình.

Mình không chỉ viết riêng về chuyện tình 11 năm này, mà còn có cả lời lẽ về những đạo lí vợ chồng, ý kiến cá nhân chuyện yêu dành của đàn ông - phụ nữ

. Nên đọc bài mình viết làm ơn vận dụng não để hiểu. Chứ đừng ra vẻ ta đây thanh cao không xen vào chuyện thiên hạ. Nhắm mà được vậy thì về nhà đóng cửa mà tự thẩm tinh thần, chứ cũng đừng thọc mõm vào lời văn người khác.Giống như những hạng cùng giuộc giựt chồng, cướp vợ người ta thì vẻ vang gì dám mạnh mồm lên tiếng hay nói đình nói đám. Còn thứ ra vẻ không động chuyện xã hội nhưng người ta viết gì cũng thọc vào thể hiện thì thôi đem bỏ là vừa rồi”.


 📖

KHẢI VỆ

📖

p/s 1 : VÌ SAO HAY NÓI “NGƯỜI VỢ TÀO KHANG hay “TÀO KHANG CHI THÊ" 


Tao: Tào 糟: còn đọc là Tào: bã rượu. Khang 糠: cám gạo. Thê: vợ.

Tao khang hay Tào khang nghĩa đen là bã rượu và cám, đó là hai thức ăn dùng để nuôi heo, nhưng đối với người quá nghèo khổ thì họ dùng hai thức nầy ăn để sống. Do đó hai chữ Tào khang là để chỉ lúc nghèo khổ.

Tao khang chi thê hay Tào khang chi thê là người vợ lúc còn nghèo khổ, tức là người vợ tình nghĩa thuở ban đầu còn sống nghèo khổ với nhau.

Câu nói của Tống Hoằng: Tào khang chi thê bất khả hạ đường. Nghĩa là: Người vợ lúc còn nghèo khổ không thể để ở nhà sau, ý nói: không thể bỏ người vợ tình nghĩa thuở ban đầu nghèo khổ để cưới người vợ mới trẻ đẹp lúc giàu sang.

Tống Hoằng, người đất Tràng An thời Đông Hán, làm quan đến chức đại tư không dưới thời Quang Vũ đế. Năm 26, chị gái của Quang Vũ đế là Hồ Dương công chúa, không may góa chồng. Quang Vũ đế có ý tìm giúp chị một vị tướng công, nên thường mời Hồ Dương công chúa vào cung để xem ý chị mình thế nào. Một hôm, khi đang bàn về các quan đại thần, công chúa nói: “Tống Hoằng là bậc nhân tài, phẩm hạnh và tài năng đều phi thường xuất chúng, các quan trong triều quả không ai sánh bằng”.

Nàng cũng nhờ vua Quang Vũ dọ hỏi ý tình Tống Hoằng. Mấy ngày sau, Quang Vũ đế cho triệu kiến Tống Hoằng, và bảo Hồ Dương công chúa đứng sau một bức bình phong nghe chuyện.

Quang Vũ Đế hỏi Tống Hoằng rằng: “Ngạn ngữ có nói, giàu đổi bạn, sang đổi vợ, có phải là thường tình của con người không?”

Hoằng thưa: “Thần chỉ nghe nói rằng, bạn thuở bần tiện là không thể quên, người vợ tào khang là không thể bỏ”.

Nghe xong lời này của Tống Hoằng, Quang Vũ đế cũng hiểu được ý tứ của ông. Quang Vũ đế sau đó nói với chị gái: “Việc này không thành được”.

📖