tinsoftware

Trước khi chia tay anh, tình yêu em rơi vào thinh lặng. Cái thinh lặng kỳ lạ nằm ngoài những tiếng động vật lý. Bỗng dưng anh không còn cảm nhận em muốn lắng nghe anh nữa, bỗng dưng em đi về như người vô hình, bỗng dưng những âm thanh xuất phát từ người này không còn làm người kia dỏng tai lên chú ý. Sự thinh lặng lúc này gần giống như một sự từ chối, nhỏ nhặt thôi, nhẹ nhàng thôi… Và từ đó ta xẻ đôi thế giới… Người yêu nhau nhạy cảm hơn vạn lần, chỉ một khắc lặng thinh, người này bỗng thấy mình thừa thãi trong cuộc đời người kia. Tình yêu nhất thiết phải có tiếng động, anh sẽ nhớ điều này mãi về sau…
—  Lặng thinh tan vỡ - Hamlet Trương

mình có ngôi nhà khép cửa
chưa bao giờ mình mời ai tới đó
những tượng đất nung ngủ vùi
cuộc diễu hành tịch lặng

treo đèn lựu đỏ sân sau
chỉ một mình ngồi ngắm
mình không bóng
ngủ sâu không ai gọi
say nắng không người lay
ai kẻ dắt tay qua ác mộng ngày

máu chảy tự khô
vết đau tự liếm láp
cúc tự cài
hát tự nghe
chưa bao giờ mình mời ai tới đó

nơi ấy không mặt nạ
không lời ngọt nhạt lạ xa
chỉ mình thôi với ngọn gió cuối cùng

—  Chốn về - Nguyễn Ngọc Tư

Nước mắt khi đã rơi cạn chỉ còn lại sự quyết tâm, nỗi đau đi đến tận cùng chỉ còn là bình thản…

Tận cùng của thương yêu không phải là lãng quên, càng không phải ghét bỏ, mà chỉ đơn giản là rời xa…

—  Trời vẫn còn xanh, em vẫn còn anh - Anh Khang
Có bình yên nào mà không từng trải qua những đau đớn và xót xa, có tình yêu nào đơm chồi nảy nở, nếm trải mật ngọt mà không từng có những phút giây vương phải chút vị cay, chạm phải chút vị đắng khiến bản thân nhói lòng. Vậy nên dù cho có là ai đi chăng nữa, chúng ta hãy cứ can đảm yêu đi. Duyên đến can đảm đón nhận, duyên đã tận thì dũng cảm buông tay…
—  Hà Huyền Mỹ
Cho nên càng lớn lên con người càng lười giải thích. Có khi ai đó hiểu lầm, ta thậm chí muốn để họ tự tìm ra câu trả lời theo thời gian. Ta chỉ cần những người ta thương hiểu là đủ, còn lại, tùy!
—  Lười giải thích - Hamlet Trương

Có những sáng thức dậy, chỉ muốn ôm một ai-đó vào lòng. Thật chặt. Thật lâu. Và nằm đó với nhau, mặc kệ cho đến hết tuổi trẻ…

Hóa ra thanh xuân của chúng ta, cũng sẽ có đôi lần ấu trĩ như thế…

Có điều, nhất thời chọn sai yêu lầm, thì có thể đổ thừa cho tuổi trẻ vô tâm hồ đồ…

Nhưng một đời vẫn cứ yêu lầm, yêu lại, lại yêu lầm, thì chỉ có thể trách cho bản thân chấp mê bất ngộ, đơn phương cạn nghĩ chọn cho mình tổn thương thay vì yêu thương…

—  Thương mấy cũng là người dưng - Anh Khang
Có những thứ cơ bản thế này mà đàn ông nên thuộc lòng: Phụ nữ không bao giờ ưa người yêu cũ, em kết nghĩa, bạn gái thân, tình một đêm, tình loáng thoáng, cô gái năm xưa ai đó cùng theo đuổi blah blah blah. Không ưa tức là không ưa. Chẳng cần lý do gì. Thế nên đàn ông đừng cố biện minh, tránh được chừng nào thì nên tránh cho đỡ phiền!
—  Phan Ý Yên

Nếu bạn để ý một chút sẽ thấy điều này: Đàn ông trẻ con thường hay khen hoặc chọn các em gái “ngon” và “xinh” nhưng đàn ông từng trải sẽ chỉ để ý đến phụ nữ trông “hay hay”. Tính từ “hay hay” đó, khi được diễn giải một cách văn học hơn, hoa mỹ hơn, tôi nghĩ nó chính là KHÍ CHẤT…

Thần thái của một người phụ nữ vốn dĩ mới là đích đến cuối cùng của bất kỳ biện pháp làm đẹp hay xu hướng thời trang nào. Chúng không mua được bằng tiền hay rất nhiều tiền. Bởi chúng được tạo nên từ sự trải nghiệm, từ lỗi lầm, nỗi đau, hạnh phúc, vị tha lẫn hỉ nộ vô thường. Ngày nay, có nhiều phụ nữ cực kỳ xinh đẹp, ăn vận trang nhã thời thượng từ đôi giày nổi tiếng Hangisi của Manolo Blahnik cho đến chiếc túi birkin da đà điểu của Hermès; nhiều cô gái da trắng môi đỏ chân dài cười xinh như bước ra từ phim Hàn Quốc nhưng tuyệt nhiên không để lại ấn tượng gì sâu sắc quá lâu… Bởi phàm cứ nhìn lâu, xấu hay cực xấu, xinh hay xinh vô vàn cũng sẽ na ná nhau hết cả. Thế nên, cuối cùng, vũ khí tối thượng của người phụ nữ chính là khí chất cá nhân…

—  Phan Ý Yên
Ở lưng chừng tuổi trẻ, bất kỳ ai trong chúng ta cũng đã từng có những lúc thấy mình là một nỗi cô đơn vô tận của thế giới. Như một buổi sáng mùa thu chợt thấy hư vô trong đời hay như một ngày mưa rả rích buồn bã để thấy mình chẳng thuộc về nơi đâu trên trái đất ngoài nỗi nhớ… Những ngày như thế, chúng ta đã đi qua và chẳng bao giờ còn có thể quay trở lại để nắm giữ hay đắm chìm. Cuộc sống đã như một cơn sóng thần cuốn xô chúng ta về bao ngã rẽ của cuộc đời và buộc chúng ta phải chọn lựa. Chẳng có con đường nào để hồi sinh kí ức. Đối với kí ức, tất cả những gì chúng ta có thể làm là hồi tưởng và giữ gìn. Bởi chúng ta không thể sống cùng quá khứ, sống vì quá khứ. Chúng ta chỉ có thể sống cùng hiện tại và sống vì tương lai…
—  Chạm vào nỗi nhớ - Mùa Đông
Khi tình cảm chỉ còn là một thứ mỏ neo, mà lòng người đã là con thuyền náo nức rẽ sóng đăng trình, chúng ta còn lựa chọn nào khác hơn ngoài bỏ cuộc? Bởi yêu một người và kiên tâm giữ lấy họ thật sự rất khó, chứ phủ nhận tất cả những gì chúng ta đã từng có với nhau thì dễ đến vô cùng…
—  Thương mấy cũng là người dưng - Anh Khang