tin [1]

Mình lượm lặt post này trên facebook, thấy rất hay nên cũng muốn chia sẻ.

NHỮNG ĐOẠN TRÍCH KHIẾN BẠN PHẢI SUY NGHĨ

1. Người đời ai cũng muốn cứu thế giới, lại không ai nghĩ đến một việc đơn giản như giúp mẹ rửa bát.

2. Lúc tôi hơn 53kg, tôi nói tôi muốn gầy còn 48kg, hiện tại tôi 45kg. Lên lớp 11, thành tích tôi ngay cả đứng giữa lớp cũng không được, tôi nói tôi muốn vào trường top 5 của cả nước, hiện tại tôi nhận được thư mời của công ty hàng đầu quốc gia. Hồi lớp 10, ép ngang cũng không ép nổi, tôi nói tôi muốn xoạc chân 180 độ, hiện tại tôi có thể khống chế hai chân mình một góc 200 độ. Bạn nên biết rằng không có việc gì là không thể, trừ khi bạn không muốn. Không có gì là bạn không thể vượt qua, trừ khi bạn lúc nào cũng muốn quay đầu.

3. Nếu ai cũng có thể hiểu bạn, vậy bạn phải bình thường tới mức nào đây?

4. Bạn xứng đáng được ngủ một giấc thật ngon, không cần vì một người đang ngủ say chẳng hề hay biết kia mà mất ngủ thêm nữa.

5. Giữa làn mưa đổ, những đứa bé không ô, chỉ có thể nhắm mắt lại mà tiến về phía trước.

6. Một ngày nào đó, những góc cạnh trong bạn sẽ bị thế giới bào mòn, bạn sẽ nhổ hết những cái gai trên người, bạn sẽ học được cách mỉm cười với người bạn ghét.

7. Ngày Cá tháng Tư, tôi gửi 100 tin nhắn “Tôi yêu bạn”, nhận được 99 tin cười cợt và 1 tin “Mẹ cũng yêu con”.

8. Sự yếu đuối và mạnh mẽ của con người luôn vượt qua tưởng tượng của chính họ. Có đôi khi, tôi có thể yếu đuối đến mức một câu nói thôi cũng nước mắt tràn mi, cũng có đôi khi phát hiện ra, bản thân mình có thể cắn răng mà đi một quãng đường rất dài.

9. Nếu bạn vô cùng muốn một ai đó, vậy hãy để người ấy ra đi, đợi đến khi người ấy trở về tìm bạn, bạn sẽ có được người ấy mãi mãi.

10. Có chịu được cô đơn, mới ôm được náo nhiệt, vào những tháng năm còn có thể cố gắng, đừng chọn cách sống an nhàn.

11. Hướng ngược gió, càng hợp để bay, tôi không sợ ngàn vạn người ngăn cản, chỉ sợ chính bản thân mình đầu hàng.

12. Ba bắt con học, không phải muốn so sánh thành tích của con với người khác, mà vì ba hy vọng tương lai sau này con sẽ có quyền lựa chọn, lựa chọn cho mình một công việc có thời gian, có ý nghĩa, chứ không vì buộc phải mưu sinh.

13. Tất cả mọi việc, đến cuối cùng rồi sẽ tốt đẹp hơn, nếu nó không tốt hơn, vậy chứng minh còn chưa tới cuối cùng.

14. Sợ nhất là cả đời tầm thường, không tiến thủ, còn an ủi bản thân đó là bình thản, đáng ngưỡng mộ.

15. Có đôi khi, “sợ bóng sợ gió” lại là thành ngữ có ý nghĩa nhất trên đời này, nó tốt đẹp hơn gấp trăm lần mấy câu như vui vẻ sung sướng, đầu xuôi đuôi lọt, thuận buồm xuôi gió. Lúc nào cũng vậy, bạn phải có chuẩn bị sẵn tâm lí để biết được cái gọi là “mất đi”.

16. Lòng người là thứ còn đáng sợ hơn cả quỷ thần!

Nguồn: Tư duy thế hệ mới メ

⇨  Intro

Howdy everyone! I’ve decided to do a give/away of stim toys so anyone who needs them might be able to get a few. Please note that a few of these items have been gently used. The winner will be picked randomly. This give/away ends on June 19th, 2017.

⇨  Prizes

♡ 1 tin of Thinking Putty in the color Precious Gems: Ceylon Sapphire (please note that the tin is a bit banged up, but the putty is fine.)

♡ 1 black and green fidget cube

♡ 1 green stretchy string

♡ 1 glitter jar that I will custom make for you. You can choose the color, size of the jar, and type of glitter.

♡ 3 stimboards of your choice which I will make for you on my stim blog, @mudkipstims.

♡ Not stim related, but as a bonus I will also buy you 1 Pokemon card of your choice from amazon.

⇨ Rules

♡ You don’t have to follow me, but I’d really appreciate it if you checked out my main blog @octillary and/or my stim blog mentioned earlier.

♡ Please be neurodivergent in some way. I would rather these items go to someone who would use them to help function instead of someone who just uses them as toys. (Note that I have no problem with neurotypicals normalizing stim toys however!)

♡ Have your ask box or PMs open so I can contact you for your address to ship these to. Be 18+ or have parent’s permission to give me your address. I will ship internationally. 

♡ Reblog once for one entry and like once for another entry. Reblog to only one of your blogs (unless you want to signal boost on one blog and enter with a different blog). If you are signal boosting, please tag that you are.

♡ Don’t tag as give/away (without the slash) because I’ve heard that can cause problems.

⇨  Good luck!

Maxpres Roommate AU Headcannons that are 100% real:

-They split costs for a tin-box 1 bedroom apartment. They usually sleep in the same bed, but Max sometimes sleeps on the couch.

-Max is the only reason the apartment isn’t constantly in shambles. Sure, he’ll leave shirts lying around and whatnot, but his messes are no match for Preston’s when Preston’s in a writing mood. (And guess who has to pick up the carpet of crumpled-up papers? Yep, you guessed it.)

-Preston likes to put on show tunes and sing to them around the house when doing chores. The poor boy sings like a dying cat, but Max tolerates it anyways.

-They really can’t afford to go out much on their part-time salaries, so Redbox movie nights with instant popcorn is how they spend a lot of evenings. 

-Max works at a retail chain and will bring home any of the newly expired groceries that his store can’t sell.

-Every now and again, Preston will bring over one of his friends from his acting class or whatnot, and Max will get so salty. 

-Preston drags Max to outlet stores like Old Tyme Pottery to buy decorations and incense. Max swears that Preston is secretly a PTA mom in disguise because no sane human should be getting that excited over wicker baskets. 

-They have really conflicting schedules and sometimes go entire days without seeing the other person awake, so they talk through post-it notes. Max has become an expert at transcribing Preston’s illegible dyslexic handwriting.

-Preston prefers to cook between them because then he can impose his fake-healthy nonsense over Max, but he’s actually awful at cooking.

-Max is lowkey addicted to Hamburger Helper and it’s his saving grace whenever Preston inevitably fucks up dinner.

-They’re both super conscientious of not waking the other up. Max out of the begrudging fact that he cares. Preston out of fear.

-They’ve been living together for years, but Max still gets tricked out by the fact that he can say, “I’m home” and have someone instantly ask about his day.

-Along with being a 1 bedroom, their apartment is also a 1 bathroom. If they both leave in the mornings, Max will make sure to wake up early to use it because Preston takes 45+ minutes to get ready in there.

highlights of the 18hr livestream’s Mario Kart sessions (feat. Supportive Brendan™ and Clueless Ashley™) pt. 3

• *lauren casually just feeds brian chips from offscreen*

• Brendan: “uh, Ashley, Kayla’s rooting for you because of strong women” Lauren: “no one rooted for me because of strong women!!” Brendan: “they all were upset because you left!” Lauren: “alright. okay yeah”

•Gabe: “these are the controls that have existed in every version of mario” Ashley: “I’ve never been good at it. also i haven’t played in like 15 years” Gabe: “it’s like riding a bike” Ashley: “i haven’t ridden a bike since i was 11”

• Brian: “hey can we please race in complete silence thank you so much”

• Lauren: “Gabe… who are you?” Gabe: “bottom right” Lauren: “well he’s a real grandstander, you might wanna keep him in check. look at him LOOK AT HIM i hate this guy”

• Brian: “guys sometimes you just go from 2nd to 5th in the blink of an eye. ain’t that just the way”

• Ashley: “am i supposed to be underwater???”

• Brendan *reading the chat*: “they’d like Lauren to continue cursing and they’re cheering for Ashley” Lauren: “i can only curse when I’m competing” Brian: “otherwise she’s like a Puritan” Lauren: “i’m a pure princess”

• Ashley: “Brendan, you and I are the same” Brendan: “at being terrible? fantastic. the score to beat, Ashley, is seven points total in four games”

• Joey: “FUCK. my. little. mouth.” Lauren: “Joey!” Joey: “sorry…” Clayton: “hey it’s not that little”

• *Clayton’s eating chicken and holding a bag of chips* Lauren: “it looks like you just pulled a chicken wing out of that bag”

• Ashley: “How many times do we have to go around in a circle?” Gabe: “three times it’s three laps” Ashley: “my hand is already hurtingggg”

• Lauren: “ooh the ghost!” Brian: “it’s a SQUID” Lauren: “no it’s NOT it’s a little ghost that goes around” Brian: “it is objectively… it is objectively a squid”

• Ashley: “i have carpal tunnel now”

•Ashley: “oww somebody hurt me and I don’t know why you would do that” Gabe: “Joey was that you you son of a bitch?” Joey *smugly*: “yes.”

• Lauren: “wait is that why i was moving so slow??” Joey: “yes well it stops you from moving very fast” Lauren: “what? i thought it was helping me… all this time it was cursing me?!?”

• Brian: “ok everybody get out their proverbial checkbooks cause it looks like Gabe is going down my friends”

• Ashley: “what do you want from me?! im trying really hard ok…”

• Lauren: “yeah jojo get him. fuck that guy he mugs too much”

• Ashley: “I’m really struggling with steering. You know what it is? I’m from California so I never really learned how to drive in the snow very well”

• Brendan: “Ashley you’re doing better sweetie!”

• Ashley: “i mean i hit that iceberg real good. i’m titanic”

• Lauren was just mumbling incoherently into Joey’s shoulder for a while

• Brendan: “someone provide Ashley with emotional support” Gabe: “you’re not last Ashley, you’re killin it”

• Lauren: “I am TIRED can we all just go to sleep now?”

• Ashley: “I’m gonna leave as soon as I finish losing this. I should already be asleep”

• Gavyn, to Ashley: “I’m behind you right now and I’m giving you all of the girl power vibes I’ve got”

• Brendan: “Kayla, I totally agree: the scoring does work like golf so I am still the winner in this room”

• Joey: “hell yeah I’m drifting hard I’m drifting fast and I’m gonna drift into this entire corner BYEEEE”

• Gabe: “someone just hit me with a goddamn boomerang” Ashley: “I hope it was me” Gabe: “it CANT have been” Ashley: “well SHUT UP you might have lapped me”

• Ashley: “I GOT TWELVE!!”

pt. 1 // pt. 2 // pt. 3

TianShan giveway~。.:*☆

Okay so as I’ve said I’ll be holding a TianShan giveaway since I couldn’t contribute for TianShan week and I felt incredibly guilty about it. I’ll be choosing ONE winner after a week, so this ends at March 4! I’ll be writing the names and picking the winner from my tin box~ 1 winner gets to have TianShan acrylic charms + stickers ♡ ♡ ♡

Rules:

☆ 1 like and 1 reblog = 1 entry 

☆ Reblog with the tag “Let him finish his sandwich!” 

☆ 1 winner gets to have 1 He Tian acrylic charm, 1 Guan Shan acrylic charm, 1 set of TianShan stickers, and a postcard!

☆ Please be ready to disclose personal info such as full name and address

TIANSHAN SHIPPERS ONLY PLEASE, I’d feel bad if you just joined for the sake of free merch <///////3 

☆ ☆ ☆

Give me 3 days after the giveaway to announce the winner! Til then, spread the TianShan love!  ♡ ♡ ♡

Hồi còn sinh viên, mỗi khi cảm thấy bế tắc. Tôi thường nhắn tin cho 1 đứa bạn ở tỉnh khác “tao đến chơi nhé” và vài tiếng sau xuất hiện trước cửa nhà nó trong sự ngạc nhiên một cách quen thuộc “mày đến thật hả?” 

Lần đi xa nhất với mục đích như vậy là 420km. Khoảng 4 tiếng trên tàu điện. 

Không nên đi máy bay, thời gian chờ ở sân bay quá lâu còn thời gian ngồi trên phương tiện bay lại quá ngắn. Cái điều mà chúng ta cần nhất đôi khi không phải là đích đến, mà là cái cảm giác nhìn ra cửa sổ và thấy cảnh vật đang thay đổi, làm cho tâm trạng thay đổi. 

Giá mà có tàu hỏa chạy từ Sài Gòn lên Đà Lạt. Tôi sẽ thuê 1 cái nhà nhỏ bằng gỗ trong rừng và mang theo 1 quyển sách. Nếu vui thì đọc. Nếu buồn quá thì đốt sách, đốt nhà luôn cho vui. 

vimeo

I didn’t have any ideas for my 1 week film.

Because there’s been a lot of overly fluffy zimbits (and this seems to be my role in every fandom) here’s a list of things Jack and Bitty are definitely NOT going share at their engagement party

Or: jack and Bitty don’t always succeed at being adults

- the time that bitty came home after a long day of work and immediately did a shot of vodka
- how loud bitty shrieked when jack shoved his ice cold hands down his pants after getting home from a run
- the amount of times jack came home from a roadie to find bitty asleep in a pile of clean laundry
- the day they turned their morning run together into a race and jack went so hard trying to beat Bitty he puked afterwards
– even worse jack was immediately ready for a rematch and Bitty was just like “babe you just threw up nO”
- they have broken no less than 3 glasses and 1 pie tin because they are lanky babies and making it on the couch is a hazard to anything on their coffee table
- the amount of times jack has actually tripped over Bitty bc Bitty got overwhelmed with stress and laid down under the table

Idk add more messy zimbits adventures like their two athletes in their 20s they’re both messes

9

That’s right, this blog is finally hosting a real, physical giveaway! 

Thank you, every single follower! Without you, I couldn’t have helped pull off the My Crockpot is My Cauldron contest and I wouldn’t have made so many great friends online! 

This fantastic Grand Prize package includes:

  1. Five (5) Chime candles
  2. Five (5) clam shells from my local beach (bleached clean for hygiene reasons)
  3. Two (2) Whole pieces of dust-free chalk
  4. Twenty (20) sticks of HEM Egyptian Musk Incense
  5. Eight (8) Dragon’s blood Cone Incense
  6. Eight (8) Myrrh Cone Incense 
  7. One (1) tiny cone incense burning plate
  8. One (1) Tin of Homemade Bath Salts, made of epsom salts, home-dried orange peel, sage bundled on the summer solstice, and lavender essential oil. 
  9. One Small matchbox (thirty-two “responsibly sourced” matches)
  10. One (1) Handmade, Crocheted Tarot Deck Bag, made of unknown yarn that was gifted to me so don’t like boil it or anything it may be acrylic
  11. Two (2) absolutely adorable pinecones from the trees on my college campus, they’re so cute but I can always get more so share the love
  12. One (1) Duct-Tape mat, suitably study to serve as part of an outdoor altar or simply go on top of an altar cloth you’d rather save from candle wax and inks. Can be folded for compactness and can be drawn on for easy marking. Made by me.
  13. One (1) Macrame Tumbled-Crystal Necklace, made by me and woven with intentions of endurance. Crystal can be replaced; decorative rock added to help hold shape in transit.
  14. MAY ALSO INCLUDE: Prepackaged tea bags I throw in last minute, wax tarts I throw in last minute, tea-lights I throw in last minute, dollar-store objects I throw in last minute. I’m a spontaneous woman. 

This is just the grand prize! A maximum of two runners up can choose for me to custom craft: 

  • A song spell (one verse, winner must include their range)
  • A custom tarot spread
  • A sigil of their chosen intent
  • A simple spell (designed with easy-to-get items or things the winner already owns)

Or, if the winner prefers, I’ll offer any tarot reading at or under ten cards, either providing a spread or allowing me to mock one up. 

HERE ARE THE RULES TO ENTER:

  1. You must be following this blog! If you reblog to another blog, you must tell me your main so that I may verify! 
  2. You must be over 18! If I could give this to a little beginner witch I would, but there are legal reasons as to why I cannot.
  3. You must live on the United States Mainland! Listen, I’m a broke witch woman. I can’t afford a package to go outside the US, or probably even to Alaska or Hawaii. I just can’t pay that shipping. 
  4. You must reblog this post! Only one reblog counts per blog! Yes, this means you can reblog to all side blogs and main account and each blog will be used as an entry, but rule (1) still applies
  5. You cannot tag this post as giveaway!
  6. If you are allergic to anything mentioned in this post, you must indicate so when you are chosen. Items like the bath salts can be replaced. We’ll work something out. 

I can’t believe I only started this blog in February…It’s hard to believe I have 1,300 1,000 followers already! Thank you all so much for your support, and if you ever want to talk, please go right ahead. Only three people ever message me, and although I love them dearly I’d like to know more of you and what you want from this blog. 

ENTRIES END SEPTEMBER 30th, 2017! Good luck!

-Blessings!

Insightful Nights 500+ Follower Giveaway!

I passed 500 followers quite some time ago, but I figured since February is kind of like the month of love, what better time to show how much I love and appreciate you all!

Rules:

  • Likes and reblogs count for entries. (try not to spam).
  • International shipping!
  • DO NOT tag as giveaway! 
  • Must be following me at time of draw.
  • Be over 18 years old. (or have parental consent)

Additional Entries:

  • Additional +1 entry for following me on Instagram.
  • Additional +2 entries for favoring my Etsy.
  • Additional +5 entries for purchasing a reading from my shop.
  • (Message me on here so I know it was you!)

Prizes: (As shown in pictures)

  • 1st Place: 1 unopened copy of the Ceccoli Tarot, 1 floral print journal, 1 pack of “no bleed” Sharpie Pens & 1 tumbled rose quartz. 
  • 2nd Place: 1 copy of the Encyclopedia of Crystals by Judy Hall, 1 pack lavender incense, 1 tumbled clear quartz & 1 tumbled carnelian.
  • 3rd Place: 2 packs incense (sandalwood & patchouli), 1 tin candle & 1 tumbled red jasper. 

Giveaway will run until noon (Saskatchewan time) February 20. I will pick a winner via random number generator then! Please have your ask/IM open so I can contact you. (You must be willing to give me an address). You will have that 24 hours to respond, or a new winner will be chosen. Items will be shipped out to the winners on February 21. 

Disclaimer: This giveaway is not affiliated with Tumblr in anyway shape or form.

Good luck!

anonymous asked:

Em chào anh. Đã bao giờ anh có cảm giác bản thân thật kém cỏi chưa ạ? Em là một đứa cực kỳ nhút nhát. Em chẳng bao giờ dám bày tỏ suy nghĩ thật của bản thân với ai cả. Và lúc nào em cũng thấy bản thân là đứa vô dụng. Mỗi lần aí giao cho em việc gì hay mog chờ điều gì từ em em đều cảm thấy lo sợ.Sợ vì mình sẽ ko làm tốt được như mong đợi của họ. Em rất muốn được thay đổi bản thân nhưng lại ko biết làm cách nào để bớt lo sợ.

Em đã bao giờ nghe câu này chưa? 

“Người dũng cảm không phải là người không biết sợ, mà là người biết sợ mà vẫn dám vượt qua nỗi sợ để làm điều cần thiết” - sưu tầm

Về cơ bản mà nói thì ai chẳng có những nỗi sợ riêng. Anh cũng như em thôi. Bất cứ khi nào người ta tin tưởng, giao 1 cái gì đó cho anh thì đó đều là 1 áp lực vô hình cả. Chẳng hạn như tin nhắn này của em. Em đặt niềm tin vào anh và hỏi anh điều em cần biết, để trấn an chính mình. Nếu như anh không trả lời thì em sẽ bị thất vọng. Nếu anh trả lời mà không hay thì em lại càng thất vọng. Nhưng mà làm nhiều rồi quen. Áp lực chẳng bao giờ mất đi, anh chỉ đơn giản là học cách chuyển nó thành động lực. Giống như câu nói kinh điển trong vật lý ấy “năng lượng không bao giờ mất đi mà chỉ chuyển từ dạng này sang dạng khác”. 

Từ trước đến nay em vẫn để cho áp lực biến thành nỗi sợ hãi và kìm chân em. Bây giờ, đã đến lúc em thử chuyển đổi nó thành động lực để em bắt đầu làm được điều gì đó có ích. Tất cả đều diễn ra trong nội tâm của em. Không ai khác giúp được em ngoài chính em. Những gì anh có thể giúp là giải thích cho em điều đó, và đi kèm với 1 lời động viên: Thử đi em. 

Nếu em thử thì em có 1 cơ hội. 

Nếu em không thử thì em chẳng có cơ hội nào. 

Và người ta thành công không phải bởi vì họ có cơ hội. Mà họ thành công vì họ tạo ra cơ hội cho chính mình. 

🍝🍝Healthy af spaghetti bolognese for 2.

Sauce
1 medium carrot
1 stork of celery
1 small onion
1 tbs garlic (or more if you are a garlic lover like me)
1 can lentils or about 1 ½ cups soy mince
1 tbs dried Italian herbs
1 tbs tomato purè
1 can tinned tomatoes
2 tsps miso

(Optional)
1 tbs liquid amino (I use maggi liquid seasoning)
½ tbs chilli ( I used West Indian chilli sauce)
¼ cup red wine

Method

Dice onion, celery and carrot + mince garlic

Put onion + garlic in a nonstick saucepan with aprox 2 tbs of water

Sweat of onion and garlic until soft (if things start to stick just add a little more water)

Add in the carrot and celery and cook down until tender (again if things stick just add a little water)

Stick in your mince/ drained lentils and give a mix around

Put in all the other ingredients apart from the tinned tomatoes and mix

Add tinned tomatoes and mix thoroughly then turn heat down and simmer for 30mins-1hr stirring occasionally

I served it with buckwheat penne, steamed kale, ½ an avocado and some nutritional yeast 👌😍🤤🍝

lanelacy  asked:

How would the companions react if mod Sarah became inquisitor?

This was originally sent as a post for all mods, so lanelacy was asked to send in asks for each mod. Kat and Sarah are the ones who are currently done.

Cassandra: She’s a bit annoyed with her at first, because she has no combat skills. At all. And she keeps crying; in fact, her first attempted conversation was her trying to accuse her of causing destruction while Sarah wailed helplessly. She grows to appreciate her more soon, though, because she’s otherwise quiet, non-aggressive, and good at tending to wounds. She’s also good at getting the horses to settle down when startled, and animals are less likely to attack the party. She finds out the girl likes to read, and they exchange books and can talk about stories.

Blackwall: He doesn’t like the way she side-eyes him every time he says he’s a warden and worries she knows something. He gets to know her, though, because she spends a lot of time in the stables helping Dennet tend to the horses, and sometimes helps her in the garden, where she grows all sorts of plants. They get along just fine.

Iron Bull: He’s suspicious because of her complete lack of surprise upon hearing what he does for the Qun. Who is this girl, and where is she from? She won’t say, and will deflect the question as unimportant. She bills herself as a biologist, which he can’t deny, with all the papers and books she starts publishing as soon as she realizes Thedas is way behind on the study, but he questions where she learned all of this. Still, she doesn’t seem intimidated by him, so he settles for acting casual; he’s a bit disappointed, though, when she refuses to kill dragons if they’re not directly endangering people.

Sera: There’s some joking on both ends about the names sounding so similar, and when both are in the party, sometimes the others have to specify “Sera with an ‘e’ or Sarah with an ‘a.’” She’s shy and nervous, which Sera tries to rectify, though the first attempt (putting lizards or spiders or other insects, what have you) in her drawers is a failure, because Sarah likes all of those things, especially lizards. “How… what the frig?” she asks as Sarah holds all the critters in her hands with a big smile. “Spiders are friends, and so are bugs and lizards.” Sarah just says. She then realizes that she’d be good for help in pranks, and a sly grin slides onto her face.

Cole: She cares perhaps too much, but she wants to help, and she smiles whenever anyone smiles when they see her working or writing. He likes her. “You want to help, but you’re not sure how. The words make them happy, even for a minute, and you feel better, too. The animals stop being so angry or afraid when you care for them. People sometimes do, too. I like you.” This makes Sarah’s heart explode from sheer wonder. He also, however, detects sensory problems in her and confusion, as well as massive anxiety problems. He tries to help.

Varric: His first sight is of a big mane full of blonde hair, and thus the nickname Dandelion is bestowed. He has to gently push to get information out of her, especially when he sees her write. He sometimes asks smart-ass questions about nature, and it surprises him when she usually knows the answer. She doesn’t care much for talking, but she likes listening, so it’s a good set-up between the two: he tells stories, and she listens as a rapt audience.

Solas: He doesn’t understand why she avoids him and seems afraid of him. Is it because I’m an apostate? Or an elf? he wonders, and finds the answer is no when he sees her readily talking to apostates and elves with no concern. He tries to chat her up when she’s working in the stables, and it works… a little. She’s still very leery of him, so he tries to get her to open up by asking her about her studies. It works pretty well, though it makes him a little nervous that she’ll occasionally interject a pointed comment about being accepting of all people on the merit of the fact they’re people, Solas. Genocide and racism is bad, mmkay? Also: stuff changes. That’s the world. That’s how we survive.

Dorian: She doesn’t seem to give two tin shits that he’s 1. a mage, and 2. a mage from Tevinter. It surprises him how unfazed she is by him, so he decides that her quirks and sometimes odd behavior is fine by him, considering how much she accepts him. He also offers to help with her experiments, and enjoys working with her and learning from her– he asks perhaps the most questions about her studies along with Solas and Vivienne. “You would love the menageries some of the magisters have up in Tevinter,” he remarks as she holds various critters in her arms, “and then you’d properly scold them for their lack of proper care. It would be beautiful.”

Vivienne: She fears for her safety as she recoils in terror from the marquis and starts crying. Quickly she realizes the girl doesn’t know how to play The Game, and realizes she’s going to die without help. Vivienne makes her a little nervous, but she’s trying to help, and Sarah recognizes it. She enjoys talking to her and learning about biology and chemistry from the girl, as well as assisting and observing experiments performed to prove her points. “Does magical fire burn in absence of oxygen?” she questions, and Vivienne offers to help her find out.

Josephine: She’s polite and quiet, sure, but like Vivienne, she detects apprehension when talking to strangers, but also soon realizes she’ll perk right up if asked about animals or plants. She hires tutors to try to remedy her social problems. Much work is ahead, but she’s capable of learning.

Leliana: Like all strangers, she’s leery of her, but her opinion suddenly softens as she sees the girl happily hanging out with the nugs outside, and petting her ravens, who seem to like the attention. She also offers to help tend to them, citing a knowledge of avian care and a disregard for getting dirty. Leliana decides she’s probably okay.

Cullen: He likes her because the dogs and other domesticated animals of the Inquisition like her, and she doesn’t ask too many questions about his past. He sometimes consults her for help for his headaches when he trusts her enough, so she gives him willow bark to chew on and a cold compress. It seems silly, but it works okay, at least while she’s trying to figure out how to synthesize a racemic mixture of ibuprofen or plain aspirin with Thedosian technology.

(NOTE: do not go chewing on willow bark for headaches. It was an archaic method of treating pain because the bark contains a precusor chemical (salicin) to aspirin. We have medicine for that now. Do not chew the willow bark).

Em nhớ anh. Là em nói thật
 Nếu em có hay đùa cợt. Cũng bởi vì em sợ mà thôi. Sợ người ta biết rằng, em không đùa. Để người ta đua nhau, cười em ngu ngốc quá :)
- Thỉnh thoảng em vẫn chờ tin nhắn của anh tới sáng. Dù hôm sau, em phải đi làm sớm.
- Thỉnh thoảng em vẫn chờ cuộc gọi của anh suốt đêm. Nhưng em không gọi. Vì em phải tỏ ra bản lĩnh, bình tĩnh, không hèn.
- Thực ra em không nói dối. Đôi khi em chỉ muốn nghe anh thở thôi. Để biết anh vẫn tồn tại trên đời. Không phải giấc mơ, không phải là em đang ảo tưởng. :)
Em không than vãn vì anh đâu hứa hẹn.
Em lại vẫn là không gọi , chẳng nhắn tin vì em thấy như thế thật hèn.
Bản thân em nói “không được như vậy.”
Nhưng trái tim em không có thói quen nghe lời lý trí.
Em suy nghĩ rất nhiều. Phần lớn trong những suy nghĩ của em, phần không yêu anh đều thắng cả.
Em không dám chắc rằng em yêu anh.
Nhưng em dám chắc là em đang có chút gì đó gợn sóng về anh.
- Thỉnh thoảng em lãng quên anh. Em chỉ giật mình khi anh quay trở lại.
Em vốn dĩ không quan tâm rằng anh đã đi đâu.
Chỉ cảm thấy anh trở về, là em vui vẻ lắm.
Nhưng rồi em thấy nó không đủ.
Vậy nên… em nói thế thôi chứ chẳng có ngụ ý gì.
Em sợ anh biết những chuyện này. Sẽ chẳng hay ho. Em sợ anh sẽ cảm thấy sợ.
Em đi ngủ đây.
Chúc anh vui!”
……………
Một giờ sáng, cô ngồi uống trà nóng. Một thói quen xa xỉ dành cho những người hiếm muộn thời gian…như cô. Ngồi uống trà nóng và đùa cợt. Cô nhắn tin cho một người đàn ông, nói phong lông mấy câu khiến cho anh ta hoảng hốt. Rồi lại nhẹ nhàng nói khe khẽ: “Em đùa đấy!”
Người đàn ông giận sôi gan, tức điên người, nhưng chẳng làm gì được cô. Anh ta chỉ thở dài:
- Em!
- Dạ?
- Em có biết điều em giỏi nhất là gì không?
- Dạ không ạ - Cô tỏ vẻ ngây thơ. Tất nhiên, cô không phải là nai, rõ ràng, cô là cáo. Thỉnh thoảng còn bố láo hơn cả hồ ly. Cô tỉnh táo biết mình nói gì, làm gì? Thậm chí ngay cả trong giấc mơ, đôi khi cô cũng dùng thủ đoạn. Sao có chuyện cô không biết, anh ta tính nói tiếp điều gì chứ? Miệng cô hơi nhếch lên. Uống một ngụm trà. “Chẹp chẹp”. Tiếng chẹp chẹp của cô khiến lông mày anh nhíu lại. Khó chịu. Hết sức khó chịu.
- Em giỏi nhất việc tung hỏa mù, Nửa đùa nửa thật. Khiến chuyên nghiêm túc trở nên vớ vẩn, và những câu nói thật giống với nói đùa. - Anh nói với một giọng điệu vô cùng nghiêm túc.
Ừ, anh nghiêm túc, còn cô thì sao? Cô tỏ vẻ ngạc nhiên?
- Em thật như vậy sao?
- Lẽ nào em không biết?
- Em giả tạo quá rồi :( - Cô mếu máo.
Anh thở dài. Hơi thở hắt ra phả vào điện thoại. Cô có thể nghe thấy tiếng thở ấy rất rõ, rất rõ.
- Thôi, em ngủ sớm đi. Take care bản thân một chút - Anh nói rồi, không đợi cô trả lời, tiếng tút tút ở điện thoại đã vang lên thành vệt dài.
Anh hiểu, cô chẳng bao giờ có ý định bộc lộ một phần thật thà hiếm hoi trong con người mình cho anh thấy được. Cô thích chơi trò mèo vờn chuột. Cái trò mà cô cho rằng nó an toàn. Nhưng thực ra, lại là trò chơi nguy hiểm nhất.
Trò chơi này có nội dung như sau: Nửa đùa nửa thật. Thật là đùa mà đùa là thật. Rất dễ dàng nhận vơ, nên không ai dám nhận, vì sợ nhận bừa. Tinh tế là như thế!
Anh thả mình xuống giường. Nhắm mắt. Hít một hơi thật sâu. Anh có yêu cô đâu. Sao phải bận lòng?
…………………
Cô cười, điện thoại đã tắt. Cô nhớ những tháng ngày nặng nhọc. Khi cô chờ điện thoại của anh mỗi tối. Cô nhìn màn hình điện thoại liên tục. Tới mức cô thầm nghĩ, nếu ánh nhìn của cô đủ sức phát ra lửa, thì chiếc điện thoại đã bốc khói tan tành từ lâu rồi.
Anh không gọi.
Một tin nhắn cũng bỗng trở thành ân huệ hiếm hoi.
Cô đã nhắn 1 tin nhắn, 2 tin nhắn, 3 tin nhắn… rồi cô không nhắn nữa.
Có những buổi trưa cô mệt phờ. Cầm máy lên gọi cho anh, mong anh nói dăm ba câu an ủi.
Nhưng lúc thì máy bận, khi lại chẳng ai nghe. Rồi anh cũng không gọi lại.
Chẳng lẽ, anh không thấy cuộc gọi nhỡ hay sao?
Dần dần, cô thấy mình đã lao vào anh vội vã quá.
Cứ như thể lột trần truồng nằm trên giường và nói rằng là… anh hãy thoải mái làm gì em thì làm đi.
Chẳng khác nào một miếng thịt lợn đầy mỡ, nhìn thôi đã đủ ngán ngẩm rồi.
Anh sẽ chẳng buồn quan tâm tới.
Tình cảm là vậy, chạy theo nó, nó trốn mình.Thậm chí trốn rất kỹ.
Cô không phải không suy nghĩ về anh nữa, chỉ là, cô kiểm soát bản thân mình tốt hơn trước một chút thôi.
………………………..
Sinh nhật anh, cô mua quà, nhưng không tặng.
Cái gì anh cũng có. Cô nhăn nhó suốt cả tháng trời để tìm quà tặng cho anh.
Cuối cùng, cô đã mua cho anh một chiếc áo sơ mi.
Nhưng cô thấy, như vậy thì tầm thường quá.
Cô lại mua thêm một chai nước hoa.
Vẫn chưa đủ, thiếu thiếu thứ gì. Cô thấy thật kỳ cục.
Vậy là, sau 1 tháng, số quà sinh nhật cô mua cho anh đã có thể chất đầy một thùng.
Nhưng rốt cục, cô không tặng. Cô giả vờ… quên, không nhớ sinh nhật anh.
…………………………..
Thực ra, anh biết, cô có lòng tự trọng của mình. Không thể nào bám đuổi theo anh da diết, để anh chỉ biết ngoảnh mặt làm ngơ.
Anh mặc kệ cô -  cũng không phải do anh cố tình.
Anh chỉ sợ, cô yêu anh tha thiết quá.
Lúc đó, anh sẽ chả biết phải làm sao?!
Anh thấy mình, rõ ràng là chưa sẵn sàng, đón nhận tình cảm ấy. Nó nóng bỏng quá, anh sợ mình sẽ bị phỏng, khi lỡ tay nắm chặt nó rồi.
Nhưng để đẩy nó cho một người khác, quả thực, anh không can tâm, anh không đành lòng.
Cô đã yêu anh bằng tất cả tình yêu nồng nàn nhất. Nhưng lòng tự trọng cao ngất của cô cũng rất biết điểm dừng. Nếu tình yêu là một đoàn tàu siêu tốc, thì lòng tự trọng ấy của cô giống như chiếc phanh hữu hiệu của đoàn tàu ấy vậy.
Từ lúc cô sử dụng chiếc phanh ấy một cách hiệu quả, anh dần dần đã không còn nhận ra cô nữa.
Anh thấy cuộc sống của cô bắt đầu xuất hiện nhiều hơn một chàng trai, ngoài anh. Cô cũng không còn nhắn tin hỏi: “Anh đang làm gì?” vào mỗi khi anh bận rộn, những buổi trưa, buổi tối.
Thời gian đầu, anh còn nghĩ, cô bắt chước anh, nhắn 10 tin trả lời 1. Thói quen này, anh hay sử dụng lắm. Sau này, anh lờ mờ nhận ra, hình như cô không chỉ bắt chước anh, mà còn làm tốt hơn anh.
Cô làm cho anh khó chịu.
Tin nhắn của cô chỉ ngắn gọi khoảng vài từ, kiểu như: “Thế à?”, “Okie”, “Ừ”, “Vâng”, “Không!”
Anh bực. Anh mặc kệ cô. Thì… cô cũng mặc kệ anh.
Anh cảm giác như ván bài đang hồi kết thì bỗng dưng lật ngược. Chẳng hiểu được ai thắng, ai thua?
Nhưng anh không phải loại đàn ông dễ dàng để cho con gái cười đùa. Nếu cô muốn ganh đua, anh sẵn lòng chiều cô như thế.
Một tuần.
Hai tuần.
Ba tuần.
Một tháng.
….
Anh không gọi. Cô cũng không nói năng gì.
Cứ như thể.
Anh đã chết.
Chuyện của họ đã hết.
Anh biết có thể cô cũng giống như những cô gái thông minh của thời đại này, sẽ không đắm chìm vào thứ tình yêu vô vọng. Anh cũng chẳng trông mong, cô vì anh mà sống trong vô vọng cả đời. Nhưng đó là lý thuyết nằm trên lời nói. Lòng anh cồn cào, không hiểu tại sao?
………..
Vấn đề của cô không phải là cô không dám yêu, hay cô sĩ diện nhiều, hoặc là cô tự trọng. Vấn đề của cô sẽ là như thế, nếu anh có thể yêu cô nồng nàn nhưng bàng quan, giấu giếm.
Nhưng mà.
Anh chả yêu cô.
Nên. Vậy. Là đúng rồi!
:)
Khi anh gọi cho cô,
Cô nói: “Em nhớ anh!”
Thái độ của anh tỏ vẻ khó chịu, anh nói với cô: “Em nói câu này với bao nhiêu người rồi?”
Cứ như thể, tối nay, cô đã nói câu này, với hàng trăm gã.
Cô sững người lại vài giây, rồi mau chóng định thần trở lại. Cô cười ha hả: “Chỉ anh hiểu em!”
Anh chau mày, rồi cáu kỉnh nói qua điện thoại, hai hàm răng nghiến vào nhau ken két: “Anh lại chả đi guốc trong bụng em!”
Cô buồn, nhưng giọng nói cô rất vui vẻ. Cô nói chuyện với anh như thể bạn bè lâu ngày không nghe giọng, bày tỏ sự bỡn cợt nhớ nhung.
Khi anh cúp máy, cô cười, nhưng nước mắt cô cứ rơi lách tách xuống ly trà. Thực lòng, phải làm thế nào, để anh mới tin là cô không nói dối. “Em nhớ anh. Là em nói thật! Anh có tin không?” - Cô lẩm bẩm một mình.
Nhưng thật tình, sâu thẳm trong cô, cũng chẳng phải hoàn toàn muốn anh tin điều đó. Cô hiểu rất rõ, anh chưa hẳn đã yêu cô. Thế thì cứ để anh nghĩ, cô chỉ nói đùa, còn hơn tin rằng, cô đang nói thật. Mất mặt để chẳng được gì, thực ra thì… cô không muốn thế.
Anh có thế giới của anh. Thế giới đóng kín rất nhanh mỗi lần cô cố công mở nó. Giờ thì, cô chẳng buồn gõ cửa để được mời vào thế giới đó nữa. Nếu anh muốn, anh có thể ra ngoài, cho cô được ngắm anh một chút… Khi anh trở lại nơi thuộc về anh… Cô sẽ nhìn cánh cửa đóng chặt đó… để nhớ anh, thế thôi.
Yêu một người mà không được người đó yêu lại, thật đau khổ.
Nhưng yêu một người mà không thể cho người đó biết mình yêu người đó đến nhường nào, còn đau khổ hơn gấp ngàn lần.
Tuy vậy, dù cô chọn cái vế “gấp ngàn lần”, nhưng cô muôn phần không hối hận.
Giữ cho mình một khoảng trống… rất nặng. Vì dù thế nào, anh cũng sẽ chẳng tin.
Không phải cô không đủ kiên nhẫn để chạy theo anh như xưa. Chỉ là cô đã chuyển từ kiên nhẫn sang nhẫn nhịn, kìm nén nỗi nhớ của mình vào sâu trong đáy tim, nèn chặt tình yêu của mình vào sâu trong tâm trí… sâu tới nỗi… cô sợ một ngày… đến chính cô cũng chẳng thể tìm ra nó nữa kìa…
—  Truyện ngắn - Gào

Ashlander Nix-Hound Chili

This is a traditional Dunmer recipe my dear friend Lisandre brought back from Vvardenfell for me. Now, I have never seen a nix-hound with my own eyes, and from what I have heard they are dog-sized (hence hound) bugs that Morrowind natives keep as pets or use as food. Since the Red Year, they have become quite rare but are slowly being bred back into a healthy population size. I decided to consult a Dunmer cuisine expert and was told that nix-hound flesh, which is a white meat, is actually somewhat similar in texture and flavour to lean beef, which is what I have used instead for everyone’s convenience. Best of all, this can be cooked in one big pot, so cleanup isn’t a problem!
Vegans, this recipe is for you too! You can substitute beef for Quorn mince or any other vegan mince of your choice!

You will need:
500g lean beef mince
1 large onion, diced
3 cloves garlic, finely chopped
1 red capsicum, chopped into small chunks
150g pumpkin, mashed
500ml beef or vegetable stock
1 tbsp hot chili powder
1 tbsp Chipotle sauce
400g tomatoes, chopped roughly (tinned is fine too)
1 can kidney beans (about 400g), drained
1 tin (10 oz) concentrated tomato paste
1 tsp cumin
1 tsp paprika powder
1 tsp liquid smoke (optional)
1 tsp brown sugar
Handful of fresh coriander, chopped (optional)
Salt and pepper, to taste
Steamed rice or tortilla wraps, to serve
Sour cream, to serve (optional)

Method:
In a large pot, fry the garlic and onions until caramelised. Add the capsicum, cumin, chili powder, and paprika powder, and stir until all the ingredients are coated.

Add the meat to the pot and continue to stir, making sure to break up the mince evenly to get it all browned. Turn the heat up for this as you want to evaporate the liquid and get the meat fried as opposed to damp and watery.

Add the stock, chopped tomatoes, pumpkin, beans, Chipotle sauce, sugar, liquid smoke, and salt and pepper. Stir well and reduce to a simmer. Keep it simmering, covered for 20-25 minutes, stirring periodically to make sure the bottom doesn’t burn. If it’s looking a bit dry, and a few tablespoonfuls of water. The consistency should be thick and juicy, but not watery or clumped together.

Turn off the heat and leave to cool for 10 minutes to allow the last of the flavours to infuse. Garnish with coriander and serve in a bowl or deep dish with a dollop of sour cream and some rice or flour tortilla wraps.