tin [1]

⇨  Intro

Howdy everyone! I’ve decided to do a give/away of stim toys so anyone who needs them might be able to get a few. Please note that a few of these items have been gently used. The winner will be picked randomly. This give/away ends on June 19th, 2017.

⇨  Prizes

♡ 1 tin of Thinking Putty in the color Precious Gems: Ceylon Sapphire (please note that the tin is a bit banged up, but the putty is fine.)

♡ 1 black and green fidget cube

♡ 1 green stretchy string

♡ 1 glitter jar that I will custom make for you. You can choose the color, size of the jar, and type of glitter.

♡ 3 stimboards of your choice which I will make for you on my stim blog, @mudkipstims.

♡ Not stim related, but as a bonus I will also buy you 1 Pokemon card of your choice from amazon.

⇨ Rules

♡ You don’t have to follow me, but I’d really appreciate it if you checked out my main blog @octillary and/or my stim blog mentioned earlier.

♡ Please be neurodivergent in some way. I would rather these items go to someone who would use them to help function instead of someone who just uses them as toys. (Note that I have no problem with neurotypicals normalizing stim toys however!)

♡ Have your ask box or PMs open so I can contact you for your address to ship these to. Be 18+ or have parent’s permission to give me your address. I will ship internationally. 

♡ Reblog once for one entry and like once for another entry. Reblog to only one of your blogs (unless you want to signal boost on one blog and enter with a different blog). If you are signal boosting, please tag that you are.

♡ Don’t tag as give/away (without the slash) because I’ve heard that can cause problems.

⇨  Good luck!

TianShan giveway~。.:*☆

Okay so as I’ve said I’ll be holding a TianShan giveaway since I couldn’t contribute for TianShan week and I felt incredibly guilty about it. I’ll be choosing ONE winner after a week, so this ends at March 4! I’ll be writing the names and picking the winner from my tin box~ 1 winner gets to have TianShan acrylic charms + stickers ♡ ♡ ♡

Rules:

☆ 1 like and 1 reblog = 1 entry 

☆ Reblog with the tag “Let him finish his sandwich!” 

☆ 1 winner gets to have 1 He Tian acrylic charm, 1 Guan Shan acrylic charm, 1 set of TianShan stickers, and a postcard!

☆ Please be ready to disclose personal info such as full name and address

TIANSHAN SHIPPERS ONLY PLEASE, I’d feel bad if you just joined for the sake of free merch <///////3 

☆ ☆ ☆

Give me 3 days after the giveaway to announce the winner! Til then, spread the TianShan love!  ♡ ♡ ♡

4

  MAKE STORYTELLING MAKE SENSE : LÀM CHO CÂU CHUYỆN BẠN MUỐN KỂ THẬT NUỘT, DỄ THẨM THẤU VÀO LÒNG NGƯỜI

📖

Không ít người xem “storytelling” là điều gì đó ít nghiêm túc, mang tính ngẫu hứng và chỉ dành cho đám “nghệ thuật”. Tôi chọn định nghĩa nó là cách thức sắp xếp thành chuỗi các sự kiện/thông tin một cách logic, liên quan lẫn nhau và trong đó tình tiết nào trước, tình tiết nào sau, tình tiết nào nói nhiều, tình tiết nào nói ít được “tính toán” nhằm mục đích đạt hiệu quả cao nhất trong việc truyền tải. Tim Michin từng có một câu rất ấn tượng rằng: “Science is simply the word we use to describe a method of organising our curiosity”. Như vậy, ở phần bản chất nhất, Khoa học cũng chính là cách sắp xếp và xâu chuỗi những vấn đề.

📖
PHẦN 1: X = “STORYTELLING”

Rất có thể bạn sẽ bỏ qua bài viết này vì nghĩ nó không liên quan gì đến bạn. Storytelling là chủ đề của nhà văn, họa sĩ, nhà làm phim, hoặc của các marketers muốn xây dựng một câu chuyện “đánh” trúng đám đông nào đó. Không phải bạn - một người trọng logic, ghét màu mè, thỉnh thoảng bạn bè bảo bạn khô khan (nhưng bạn thấy thế chẳng có vấn đề chi). Bạn thích khoa học và ghét những điều mộng mơ. Thế nên bạn cũng chẳng ưa storytelling tí nào.
Thôi được, vậy giờ ta hãy nói về những chủ đề các bạn quan tâm hơn: Viết literature review, viết technical report, về logic, về cách mà mọi thứ khớp nhau trong khoa học, và kết hợp chúng với… Storytelling!

CÁCH NGHĨ KHÁC VỀ STORYTELLING

Một vật đứng yên hay chuyển động là phụ thuộc vào hệ quy chiếu ta xét vật.” Trước hết, chúng ta khó có thể cùng thảo luận về một vấn đề nếu không hiểu nó theo cùng một định nghĩa. Không ít người xem “storytelling” là điều gì đó ít nghiêm túc, mang tính ngẫu hứng và chỉ dành cho đám “nghệ thuật”. Như mọi bài toán bắt đầu bằng việc định nghĩa một biến “x” nào đó, “storytelling” - nhân vật chính của câu chuyện sắp kể, tôi chọn định nghĩa nó là cách thức sắp xếp thành chuỗi các sự kiện/thông tin một cách logic, liên quan lẫn nhau và trong đó tình tiết nào trước, tình tiết nào sau, tình tiết nào nói nhiều, tình tiết nào nói ít được “tính toán” nhằm mục đích đạt hiệu quả cao nhất trong việc truyền tải.  


NHỮNG THỨ ĐỂ KỂ

Càng ngày storytelling càng được nhắc đến nhiều, hiện nay ở nhiều trường Đại Học, các khóa về kỹ năng viết và thuyết trình dần được thay bằng storytelling. Storytelling có làm cho bạn trở thành một người thú vị, với những câu chuyện hay ho và hào hứng không? Tôi e là không (Với một người ưa phân tích vấn đề như bạn, tôi biết tôi không nên nói quá sự thật). Phần hay của câu chuyện chính nằm ở: Bạn có gì để kể? Đó là những hiểu biết và chiêm nghiệm riêng của bạn. Sự hay ho này thật khó để đưa ra một công thức chung. Nhưng, hiệu quả hoàn toàn có thể cải thiện bằng một cách thức mới. Theo định nghĩa mà chúng ta đã quy ước lúc trước, “Storytelling” là một cách thức.

Trong chuỗi bài này, mục đích của tôi không phải để giúp bạn có những câu chuyện hay ho để kể mà giúp bạn kể hiệu quả hơn những câu chuyện đang có.

Các bài viết trong series sẽ được mình post vào sáng thứ 4 và thứ 7 hằng tuần.
 

📖
PHẦN 2: TỪ THÔNG TIN ĐẾN CÂU CHUYỆN


Dù bạn là nghiên cứu viên hay bà nội trợ chính cống, lúc ngồi lê la với đám bạn hay tình tự bên người yêu, trao đổi thông tin là một phần không thể thiếu. Sự trao đổi đó có sự tham gia của hai bên: người truyền thông tin (người viết/người nói/người kể) và người nhận thông tin (người đọc/người nghe). Chúng ta trao đổi thông tin bằng nhiều thứ ngôn ngữ: Tiếng Việt, tiếng Anh, tiếng Nhật, cho đến các mã code máy tính loằng ngoằng cũng là một kiểu ngôn ngữ, bằng nhiều phương tiện: nói thành lời hay dùng body language, dùng hình ảnh hay là âm nhạc.

Storytelling, bạn có thể đơn giản hiểu là một cách thức truyền tải thông tin. Nói cho hình ảnh, storytelling là gói ghém những thông tin, thông điệp bạn muốn nói vào một chiếc hộp, trang trí và thắt thêm cái nơ để người nhận hồi hộp hơn, tò mò hơn, phấn chấn hơn và dễ tiếp nhận hơn khi đón nhận những điều bên trong.

THẾ NÀO LÀ MỘT CÂU CHUYỆN?

Như mọi thứ khác trên đời, người ta có nhiều cách để định nghĩa: “Thế nào là một câu chuyện?”, nhưng cho phép tôi được chọn cách đơn giản và dễ hiểu cho chúng ta nhất: Trọng tâm của một câu chuyện là một (hay nhiều) vấn đề và người kể chuyện dẫn dắt chúng ta đi đến chỗ giải quyết vấn đề đó.

Xoay quanh vấn đề cần giải quyết, trong mỗi câu chuyện sẽ có:

1. Nhân vật

(là con người, đồ vật hoặc có thể một khái niệm trừu tượng) được khắc họa dễ nhớ với những đặc điểm dễ nhận dạng.
Trong cuốn “Thinking, Fast and Slow” của Daniel Kahneman, tác giả đồng thời là nhà tâm lý học có đề cập đến điểm đặc trưng của con người là dễ ghi nhớ các khái niệm trừu tượng khi chúng được cụ thể hóa, dễ nhớ đồ vật khi chúng được nhân cách hóa, và dễ nhớ các thông tin hơn khi chúng được chuyển hóa và gắn với các nhân vật. Áp dụng ngay trong cuốn sách, tác giả đã xây dựng hai nhân vật để mô tả cách thức vận hành của tâm lý con người – Nhân vật thứ nhất là “Fast Thinking System” (Tượng trưng cho phần cảm tính của con người, với tính cách là ít phân tích, phản ứng nhanh, bản năng, lúc nào cần mẫn như một ứng dụng chạy nền) và nhân vật thứ hai là “Slow Thinking System” (Tượng trưng cho phần lý trí của con người, với tính cách là so sánh thiệt hơn, phản ứng chậm, cần nhiều thời gian và sự tập trung, chỉ được bật lên khi cần đến). Bộ đôi đồng hành và bổ sung nhau.

2. Sự kiện/tình huống

Nhân vật đã xây dựng cần được đặt vào những bối cảnh và tình huống để khắc họa rõ hơn tính cách của họ. Cũng cùng ví dụ trên, Fast Thinking và Slow Thinking được khắc họa qua nhiều tình huống trong cuộc sống (lái xe, chạy bộ, làm bài kiểm tra…), qua nhiều thí nghiệm để làm rõ hơn tính chất mô tả: Fast thinking nhanh nhẹn nhưng thiếu cân nhắc, Slow Thinking tinh vi hơn và dễ bị mệt mỏi hơn.

CÂU CHUYỆN = THÔNG TIN 1 + THÔNG TIN 2 + … + THÔNG TIN N

Bạn hãy nhìn 2 dãy số dưới đây:
Dãy thứ nhất: 2 5 9 1 4 8 3 7 6
Dãy thứ hai: 1 2 3 4 5 6 7 8 9
Theo bạn, dãy số nào sẽ dễ nhớ hơn?

Tôi đoán, đa số chúng ta sẽ dễ ghi nhớ dãy thứ 2 hơn. Dù rằng cả hai dãy đều có những thành phần như nhau (số tự nhiên từ 1 đến 9), nhưng dãy thứ hai lại dễ dàng nhớ được ngay vì chúng ta không khó để nhìn ra trật tự/quy luật của nó, trong khi dãy thứ nhất các số được xếp ngẫu nhiên lộn xộn.

Đó là tầm quan trọng của Trật tự Logic.

Thông tin cũng giống như những con số đơn lẻ. Một cách rất tự nhiên, con người ghi nhớ thông tin bằng cách đặt nó vào một chuỗi tương quan. Khi trình bày một vấn đề, ta tìm cách gom các thông tin lại theo một trật tự logic nào đó. Người ta thường gọi đó là bố cục/dàn ý. Quen thuộc nhất trong Academic Writing là cách viết liệt kê ra Luận điểm (Main Ideas), mỗi Luận điểm được củng cố bằng Luận cứ (Supporting Ideas).

Storytelling, bản chất, cũng là một cách để kết hợp các thông tin.
Thông tin được người kể dùng để mô tả nhân vật và tình huống. Nếu câu chuyện là một dãy số, thông tin sẽ là các phần tử. Nếu câu chuyện là một nồi lẩu, thông tin sẽ là rau củ.
Chưa dám bàn đến chuyện ngon – dở, một nồi lẩu thế nào là vừa ăn? Chúng ta sẽ bàn ở phần sau.

📖
PHẦN 3: NỒI LẨU VỪA ĂN

Ở phần trước, tôi ví von câu chuyện là nồi lẩu, thông tin là rau củ và storytelling là quá trình ta chế biến: cắt thái rau củ, cho cái gì trước cái gì sau, thêm chút gia vị.
Những lần hiếm hoi lò mặt vào bếp, trước khi nấu bất kể thứ chi (kể cả mì gói) tôi phải nhòm xem trong tủ lạnh có gì? Sau đó, tôi tự hỏi mình nấu sao cho “dễ nuốt” (và không làm cháy nhà)?

BẠN CÓ GÌ?

Ở phần 1, tôi cũng đã bàn, phần hay của câu chuyện, không nằm ở kỹ thuật hay chiêu trò màu mè, mà chính ở: Bạn có gì để kể?
Mẹ tôi thường bảo: “Nấu ăn ngon không phải là tọng thật nhiều mắm muối vào, để ăn một miếng chỉ thấy toàn mùi gia vị. Nấu ăn là phải cố làm sao giữ được vị ngon tự nhiên nhất của nguyên liệu, chút đường chút muối không để tạo ra vị ngon mà chỉ để tôn thêm sự ngon nguyên bản”.

Cũng như nói hay không chỉ ở chất giọng và sự lưu loát, viết hay không chỉ ở dùng câu chữ nhuần nhuyễn. Cái ngon nhất thấm ra từ trong rau củ tươi và ngọt, cái hay nhất của bài nói, bài viết hay câu chuyện toát ra từ “ý tứ”, từ cách nghĩ của tác giả. Chất liệu ấy là kết quả của sự tích lũy những hiểu biết, trải nghiệm và suy luận cá nhân, tác giả chọn ra những điều phù hợp để đặt vào câu chuyện đang muốn kể.

CÁI BỤNG BAO TO?

Bình thường, tôi ghét để thừa thức ăn quá nhiều sau mỗi bữa. Ngoài lý do môi trường và lãng phí, thì như thế rất cực cho người rửa bát. Sự “vừa ăn”, đôi khi không chỉ ở hương vị, mà hữu hình hơn, còn ở số lượng nấu ra. Ngồi giữa một bàn ngồn ngộn đồ ăn cũng khiến chúng ta ít nhiều thấy ngán.

Câu chuyện bạn muốn kể cũng vậy, ngắn gọn vừa đủ và thông tin vừa đủ.

Mùa hè năm trước, tôi có công việc được trả lương đầu tiên ở trường và được giao viết một báo cáo nghiên cứu cho thầy. Khỏi nói tôi hăng say và muốn khẳng định mình thế nào, tôi đọc rất nhiều tài liệu, tìm nhiều nguồn thông tin, diễn giải thật chi tiết thành mười mấy trang. Tôi nghĩ hẳn thầy đọc sẽ thích lắm vì sự cẩn thận chi tiết của tôi. Ấy vậy mà khi đến gặp thầy, giữa một chồng giấy tờ ngổn ngang, thầy vừa thấy xấp báo cáo mười mấy trang liền bảo: “Em về rút lại cho thầy còn 1 trang thôi được không?”

Ngày xưa, khi phương tiện truyền thông còn ít và khó tiếp cận, khi chữ phải in trên giấy, tiếng phải phát trên đài, người ta lại tiết kiệm và thận trọng hơn trong việc sáng tạo nội dung. Ngày nay, nội dung được điện tử hóa khiến những giới hạn được nới rộng hơn và chúng ta cũng mất dần nhận thức về những giới hạn trong việc truyền tải nội dung. Nhưng có những giới hạn thời nào cũng có: Thời gian người nghe cho thể dành cho bạn và Khả năng thu nhận thông tin của họ (phụ thuộc vào hiểu biết vốn có và khả năng tập trung của người nghe). Giới hạn thời gian dẫn đến giới hạn về “kích cỡ” (độ dài) của câu chuyện. Giới hạn về khả năng thu nhận dẫn đến giới hạn về “quy mô” (độ phức tạp) của câu chuyện.

Là một “người kể”, mình thường bị ảo giác về sự “CHƯA ĐỦ” – Để chắc ăn, thuyết phục, chúng ta nghĩ rằng cần “nhồi” càng nhiều chi tiết càng tốt vào một câu chuyện, rằng “thừa còn hơn thiếu”. Nhưng, “sự thừa” lại đắt đỏ hơn chúng ta nghĩ, nó khiến người nghe thấy chán và mệt mỏi. Ta phải trả giá cho nó bằng chính sự theo dõi ta mong nhận được.

Khi kể chuyện, bạn phải đối mặt với sự đánh đổi giữa: Số lượng và Hiệu quả của những điều muốn kể. Để giải quyết vấn đề này, không có cách nào khác hơn là Hiểu người nghe của mình. Bạn muốn hướng đến ai? Họ sẽ chịu đón nhận bao nhiêu thông tin. Và, cuối cùng, cách để vượt qua những giới hạn về “kích cỡ” và “quy mô” câu chuyện, là tận dụng chính hiểu biết và trải nghiệm của người nghe, để “điền vào chỗ trống” những điều bạn để “ẩn” trong câu chuyện.

Chúng ta sẽ bàn về mối quan hệ giữa người kể và người nghe trong phần tiếp theo.


📖
PHẦN 4: KỂ VÀ NGHE

Như đã nói trong 2 phần đầu, kể chuyện hay trước hết nằm ở việc: Bạn có gì để kể? Phần 3 lại đặt chúng ta vào vấn đề tiếp theo: Có quá nhiều thứ để kể!
Giới hạn về thời gian người nghe có thể bỏ ra và khả năng thu nhận thông tin của họ khiến người kể không thể bành trướng về “kích cỡ” (độ dài) và “quy mô” (độ phức tạp) của câu chuyện. Nói cho đơn giản: Giữa rất nhiều thứ họ có, cái gì nên cho vào câu chuyện?

MỐI QUAN HỆ: NGƯỜI KỂ - NGƯỜI NGHE

Tôi cho rằng: Kể chuyện là sự tương tác dựa trên mối quan hệ giữa người kể và người nghe. Khác với dạy dỗ, trong kể chuyện, đó là mối quan hệ đồng đẳng hơn. Ở đó, người nghe có quyền chọn lựa nghe hoặc không nghe.
Khi bạn kể một câu chuyện dĩ nhiên đó là vì chính mong muốn được bộc bạch và chia sẻ của bạn. Nhưng, đừng quên rằng, những điều bạn cho là hay chưa chắc người khác thấy hay, những điều bạn quan tâm chưa chắc người khác đã quan tâm, và những điều bạn hiểu rõ lại hoàn toàn mơ hồ với người khác. Kể chuyện đôi khi không phải là sự ích kỷ để thỏa mãn khẩu vị của chính mình, mà đòi hỏi người kể cần cân nhắc đến đối tượng người nghe muốn hướng đến.
Thế nên, những điều tạo nên một câu chuyện phải nằm trong miền giao nhau giữa mối quan tâm của người kể và người nghe.

THU HÚT – GIỮ CHÂN – GỬI GẮM

Sự thấu hiểu người nghe sẽ là nền tảng quan trọng cho 3 mục tiêu chính của mỗi câu chuyện: Mở đầu đủ ấn tượng để THU HÚT người nghe - GIỮ CHÂN được họ xuyên suốt câu chuyện – GỬI GẮM thông điệp.
Một người nghe sẽ “bị” thu hút và giữ chân khi câu chuyện có điểm gì đó khiến họ quan tâm, và sự quan tâm bắt nguồn từ việc họ nhìn ra những điểm liên quan đến họ. Cuối cùng, một thông điệp chỉ được gửi gắm khi người nghe hiểu được điều người kể muốn nói. Não bộ chúng ta vận hành để hiểu một vấn đề bằng cách liên kết các chi tiết và thông tin với những điều thân thuộc với họ.
Vậy nên, có thể nói rằng: sự thấu hiểu người nghe là tìm ra những điểm liên quan, thân thuộc và gần gũi với họ. Giải thích các ý tưởng và thông tin bằng chính ngôn ngữ của họ, đưa các ví dụ mà họ có thể dễ dàng hình dung.

Bạn không khó để tìm ra những ví dụ.
Với tôi, tài hùng biện của Obama đến từ việc tạo ra những điểm chung với đám đông. Khi trò truyện với giới trẻ, ông bắt đầu bằng: “Ngày trước, khi tôi cũng trẻ như các bạn, tôi cũng có lúc lười học lắm. Là một lãnh tụ, khi nói với đám đông, ông kể về vợ, về mẹ, về việc làm cha (thay vì làm tổng thống).
Một ví dụ gần hơn và nhỏ bé hơn nhiều lần, khi viết series này, tôi muốn hướng đến các bạn học Khoa Học là đối tượng chính của mình, tôi đã bắt đầu Phần 1 bằng việc đề cập đến literature review và technical report. Nếu bạn để ý, rất nhiều ví dụ được dùng cho đến thời điểm này đều liên quan ít nhiều đến khoa học.

“ĐIỀN VÀO CHỖ TRỐNG”

Hemingway từng có một câu chuyện cực ngắn, chỉ gồm mấy chữ như sau:
“Baby Shoes. For Sale. Never Used.”
(Giày trẻ em. Cần Bán. Chưa từng sử dụng)

Cái hay của câu chuyện nằm ở chỗ nó cực ngắn, nhưng người nghe vẫn hiểu. Tác giả rất thông minh ở điểm ông không kể toàn bộ câu chuyện. Thay vào đó, ông đưa ra những lát cắt quan trọng nhất, những chi tiết có tính gợi, và để lại những khoảng trống mà người đọc sẽ tự điền vào bằng trải nghiệm vốn có và suy luận riêng của họ.

Người kể không nhất thiết phải diễn giải hết tất cả những gì muốn nói. Họ có thể “ẩn” đi một vài phần, để rút ngắn bài viết và quan trọng hơn là để người nghe tham gia vào câu chuyện, để họ cùng suy nghĩ trong suốt quá trình theo dõi và thêm vào câu chuyện những ý tưởng của riêng họ. Để làm được điều đó, người kể cần hiểu về thế giới quan và mức độ hiểu biết của đối tượng họ muốn hướng đến.

Nếu kể chuyện là nấu một nồi lẩu, đến Phần 4 này, chúng ta đã định vị được món mình nấu (Định nghĩa câu chuyện), đã gom đủ nguyên liệu (Bạn có gì để kể?) và sơ chế cắt thái nó bằng việc đối chiếu với sự quan tâm của người nghe (Họ muốn nghe gì?). Chỉ cần cân nhắc 3 điểm này, tôi tin chúng ta đã có một câu chuyện đáng để nghe. Dù vậy, cũng như hương vị tự nhiên được tôn thêm bằng gia vị, một câu chuyện đáng nghe sẽ hiệu quả hơn bằng một vài “mẹo” nhỏ. Chúng ta sẽ bàn trong phần sau.


📖
PHẦN 5A: NÊM NẾM 1: BỐ CỤC VÀ CHỌN LỌC

Hẳn khi chọn theo dõi một chuỗi bài đề cập đến Storytelling, phần bạn chờ đợi nhất là hướng dẫn các kỹ thuật kể chuyện. Nhưng, có lẽ không có một công thức chung nào cho sự thú vị và cái duyên của mỗi câu chuyện. Tôi tin rằng khi bạn đã hiểu rõ về tinh thần, đã có những góc nhìn mới và hứng thú hơn về một điều gì đó, chính bạn sẽ tìm ra cách của riêng mình. Thế nên, tôi chọn đặt tên cho series này là “Making Storytelling Make Sense” thay vì “How to Be a Good Storyteller?”, và mãi đến phần kế cuối này mới đề cập thêm về các kỹ thuật cơ bản trong kể chuyện.

Kỹ thuật không làm nên câu chuyện,
Nhưng đây như một chút cộng thêm cho câu chuyện nguyên sơ (mà tôi cho rằng) đã rất đáng nghe của bạn.

BỐ CỤC VÀ CHỌN LỌC

Trước hết, ta bắt đầu dựng khung cho câu chuyện. Quay lại định nghĩa và đồ thị cấu trúc căn bản của một câu chuyện trong Phần 1, hãy để đây là điểm bắt đầu của chúng ta!

1. Đặt vấn đề

Đầu tiên, bạn xác định vấn đề sẽ xuất hiện trong câu chuyện là gì?
Nếu người nghe hứng thú với vấn đề bạn đưa ra, họ sẽ hứng thú với câu chuyện. Đó có thể là vấn đề rơi vào vùng quan tâm của người nghe, là một vấn đề hiển nhiên và gần gũi mà nói đến ai cũng nhận ra ngay. Ví như những câu chuyện tình, không hề mới nhưng cũng chẳng bao giờ cũ, vì ai cũng đã, đang hoặc sẽ yêu, ai cũng ít nhiều dễ dàng thấy mình trong câu chuyện đó.

Nhưng cũng có thể là những cách đặt vấn đề mới mẻ, kích thích trí tò mò, những vấn đề đó được nêu ra bằng cách đặt ra những câu hỏi: “Nếu… thì chuyện gì sẽ xảy ra?”.

Tôi sẽ phải nhắc đến Will Eisner và cách đặt vấn đề cực kỳ thú vị trong những mẩu graphic novels của ông. Câu chuyện được đặt tên là Sanctum, kể về một người đàn ông giấu mình như cách tự vệ giữa thế giới đảo điên. Gã không giao du với ai và chưa từng lên tiếng vì điều gì, chẳng ai biết mặt mũi gã từ đồng nghiệp cho đến hàng xóm, thứ duy nhất người ta biết về gã là cái tên. Rồi một ngày, vì sai sót nhỏ, tên của gã xuất hiện trong mục cáo phó. Chủ nhà trọ lấy lại nhà, chỗ làm của gã tìm một chân thay thế, những người bà con xa lắc chầu chực chiếm tài sản trong ngân hàng, và gã không có cách nào chứng minh gã còn sống! Không ai biết gã, trừ cái tên…

2. Prologue – Phần dẫn nhập

Câu chuyện trên của Wil Eisner rất thú vị, nhưng nó chỉ không gây “tranh cãi” khi người nghe cân nhắc câu chuyện diễn ra trong thời kỳ “cơn sốt vàng” ở Mỹ, thời đại hỗn độn và thẻ căn cước chỉ có tên chứ không có hình. Trong nguyên tác, Eisner dành một trang prologue để kể về tuổi thơ của nhân vật chính, để hợp lý hóa vì sao có người lại khao khát được vô hình và sự “bình an” khi không “bị” nhận ra mình đến thế!

Người nghe chỉ thấy hay khi họ hiểu vấn đề được đặt ra, cảm nhận được sức nặng và sự hợp lý của nó. Prologue là phần cung cấp thông tin, mô tả về bối cảnh mà vấn đề sẽ phát sinh.

3. Diễn biến và giải quyết vấn đề

“Giải quyết vấn đề” đôi khi không nhất thiết là đưa ra một giải pháp “cả nhà cùng vui” nào đó. Giải quyết vấn đề là đưa nó đến điểm kết thúc, một cách hợp lý và thuyết phục. Sự hợp lý đó phụ thuộc vào các chi tiết xen giữa, dẫn dắt đến kết thúc.

Khi bạn đặt một thông tin và tình tiết vào câu chuyện, chỉ cần tự hỏi rằng tình tiết này có vai trò gì trong câu chuyện: để làm rõ vấn đề, để mô tả cách nó phát triển, để làm hợp lý từng bước diễn biến.

Sau khi chọn lọc, bạn phải xắp xếp trật tự quan trọng của các chi tiết. Chi tiết nào quan trọng hơn sẽ được dành nhiều “đất” để nói hơn, và chi tiết nào ít quan trọng nên tìm cách giản lược và trình bày ngắn gọn, vừa đủ nhất có thể.

4. Kết thúc

Sau khi vấn đề đã kết thúc, bạn cần khẳng định lại lần nữa ý tưởng và thông điệp bạn muốn truyền tải. Một cách trực diện, bạn có thể dùng chính lời của người kể chuyện, hoặc thông qua một nhân vật nào đó trong câu chuyện để đưa ra những nhận xét, chiêm nghiệm. Hay, lắt léo hơn một chút, dành cho những đối tượng người nghe thích “đấu trí”, nhiều người kể chuyện chọn cách kết thúc ẩn dụ, bằng một hình ảnh mang tính gợi nào đó, và để lửng phần kết luận cho người nghe điền vào chỗ trống.

Tạm dừng ở phần này, chúng ta vừa bàn qua về bố cục. Ở phần Nêm Nếm 2, các cách để thu hút và giữ chân người đọc sẽ được đề cập.

📖
PHẦN 5B: NÊM NẾM 2: THU HÚT – GIỮ CHÂN NGƯỜI ĐỌC/NGƯỜI NGHE: BẰNG CÁCH NÀO?

Trong phần 4, chúng ta có đề cập đến 3 bước trọng tâm của mỗi câu chuyện:
1. Thu Hút người nghe
2. Giữ Chân người nghe
3. Gửi Gắm thông điệp
Ở đây, tôi xin chia sẻ một vài trong số rất nhiều cách để tăng hiệu quả cho 3 mục tiêu trọng tâm đó.

TƯƠNG TÁC VỚI NGƯỜI NGHE

Trong những lời kể đầu tiên, người nghe bị thu hút bởi điều gì? Đó là sự tò mò hoặc cảm giác thấy những điều sắp nghe sẽ cần thiết và liên quan đến họ. Họ tiếp tục theo dõi khi còn thấy được sự kết nối giữa họ và câu chuyện. Một trong những cách tôi rất thường dùng là: Trò chuyện và trao đổi với người nghe.

Trong các tình huống kể-nghe mặt đối mặt, bạn có nhiều cơ hội hơn để tương tác. Dựa vào biểu cảm khuôn mặt của người nghe, bạn biết lúc nào họ hứng thú, lúc nào họ buồn ngủ. Nếu họ có vẻ bắt đầu chán, bạn đẩy nhanh nhịp điệu và thêm những tình tiết bất ngờ để “đánh thức” trở lại. Hoặc, có thể đặt những câu hỏi cho khán giả, trao đổi trực tiếp.

Khi bạn kể câu chuyện qua giấy viết, bạn có ít cơ hội để tương tác hơn. Hạn chế nằm ở điểm, ngay cả khi bạn đưa ra một câu hỏi, khi bạn trò chuyện với bạn đọc, họ cũng không ở đó để trả lời. Vì thế, bạn phải tự tưởng tượng ra phản ứng và sự hồi đáp của bạn đọc.
Là một người viết, tôi tạo ra những cuộc hội thoại với bạn đọc của mình, bằng việc đặt những câu hỏi để lôi kéo họ vào một cuộc trao đổi, ví dụ: “Bạn nghĩ thế nào là một câu chuyện hay?”, sau đó là vài dòng trống cho đến câu văn tiếp theo. Tôi không thể biết hết, các bạn đọc nghĩ gì và bao nhiêu người thật sự dừng và nghĩ, nhưng đó là cách khuyến khích và tạo ra những cơ hội để bạn đọc cùng suy nghĩ với tôi.

Cũng có lúc tôi chọn ra những hoạt động để bạn đọc cùng tham gia với mình. Ví dụ như:

Bạn hãy nhìn 2 dãy số dưới đây:
Dãy thứ nhất: 2 5 9 1 4 8 3 7 6
Dãy thứ hai: 1 2 3 4 5 6 7 8 9
Theo bạn, dãy số nào sẽ dễ nhớ hơn?

Cuối cùng, có những đoạn mang nhiều màu sắc trao đổi, là khi tôi xưng “bạn-và-tôi”. Ví dụ như chính đoạn này, bạn đang đọc. Không phải là nhân vật A, B, C nào, chính bạn là người tôi đang trò chuyện cùng.

YẾU TỐ BẤT NGỜ

Là cách dẫn dắt khiến mọi người suy nghĩ theo một hướng, rồi sau đó người kể đột ngột “bẻ” diễn biến theo một hướng không ai ngờ đến. Kỹ thuật này cũng thường được sử dụng để tạo nên những tình huống hài hước.

Chẳng hạn như câu chuyện tình yêu “kinh điển” sau của tôi:

“Dạo trước, tôi có quen một anh bạn. Anh này có vẻ rất thích tôi. Anh hay tìm cách gặp tôi trong thư viện, hay rủ tôi đi ăn trưa và rất hay đề nghị tôi đi dạo công viên cùng sau giờ học. Anh rất thích nói chuyện cùng tôi, cũng rất quan tâm và muốn giúp đỡ tôi nhiều thứ. Tôi lại thấy ngại lắm, vì tôi chỉ xem anh là bạn. Một hôm, anh bạn nhất định mời tôi đi ăn tối trong một nhà hàng sang chảnh. Trong ánh nến lấp lánh lãng mạn, anh bảo rằng: “Anh rất thích nói chuyện với em. Anh rất hay kể về em cho bạn trai anh nghe”.

BỐ CỤC ĐẶC BIỆT

Bàn về bố cục, tôi có đưa ra đồ thị diễn biến của câu chuyện. Đó là chuẩn mực cơ bản. Trong phần 2, tôi có ví mỗi tình tiết là một con số trong chuỗi số, nhưng nếu trật tự quá đơn giản và dễ nhận thấy (1 2 3 4 5 6 7 8 9) thì sẽ hơi nhàm chán, trong khi có những chuỗi số có quy luật và thú vị hơn rất nhiều, như chuỗi Fibonacci: 1 1 2 3 5 8 … (số sau bằng tổng 2 số liền trước). Người nghe không phải lúc nào cũng ưa những thứ dễ dàng, thỉnh thoảng họ cũng muốn được “đấu trí”. Để đạt các hiệu ứng thú vị hơn, bạn hoàn toàn có thể “twist” các trật tự thời gian/không gian, trật tự nhân quả, đan xen tình tiết.

GIỌNG KỂ

Có một câu chắc bạn đã nghe nhiều lần rằng: “Những gì xuất phát từ trái tim sẽ đến được trái tim”, nhưng sự chân thành của một câu chuyện đến từ đâu? Nó đến từ những yếu tố không nhìn thấy được như cái tâm và sự thành thật của người kể. Tuy vậy, cũng yếu tố có thể “nhìn thấy”, tôi cho rằng, đó là giọng kể.

Nếu là kể bằng chữ, đó là giọng văn, nhịp điệu của bài viết. Những đoạn hào hứng, nhịp văn sẽ nhanh. Những đoạn trầm, giọng văn cũng lắng lại. Bằng giọng văn, có những lúc người kể không cần nói ra “Tôi đang buồn lắm!”, nhưng người đọc vẫn cảm nhận được. Khi kể thành lời, giọng kể có thêm các biểu cảm “vật lý” như: cao, thấp, trầm bổng, mạnh lạc, nghẹn ngào.

Những điều đó đến rất tự nhiên, khi bạn thành thật buồn, thành thật vui, thành thật quan tâm, chúng đều toát ra một cách vô thức qua giọng kể. Dù vậy, đây vẫn là yếu tố cần để tâm. Đặc biệt là khi bạn dùng tiếng Việt, vốn đặc trưng có bởi tính dễ tạo vần và điệu. Những câu văn có vần và điệu sẽ thú vị hơn khi nghe và dễ nhớ hơn cho người nghe, hẳn rất nhiều người trong chúng ta sau nhiều năm vẫn nhớ những câu từ như “Hằng năm cứ vào cuối thu, lá ngoài đường rụng nhiều…” (Tôi Đi Học, Thanh Tịnh) hoặc “Ao thu lạnh lẽo nước trong veo…” (Thu Điếu, Nguyễn Khuyến).
Thế nên, tôi không bao giờ nghe nhạc khi đang viết, vì điều đó khiến tôi khó tập trung vào giọng văn của mình. Rồi, mỗi khi viết xong, tôi thường đọc lên thành lời những gì mình viết, xem giọng – nhịp – điệu có thuận miệng chưa.

Trong phần tiếp theo, phần cuối cùng, một số vấn đề nho nhỏ khác sẽ được đề cập, bao gồm bước rút ngắn “hậu kỳ”, tương tác giữa nhiều phương tiện truyền thông trong việc kể chuyện, và tóm tắt lại nội dung của toàn series.

PHẦN 6A: HẬU KỲ

NHIỀU Ý NHẤT VỚI ÍT CHỮ NHẤT

Mark Twain có lúc viết rằng: “Xin thứ lỗi cho độ dài của bức thư này, nếu có thêm thời gian, tôi sẽ viết nó ngắn hơn”, cũng chính Mark Twain có một câu thứ hai đi theo tôi mãi trong suốt hành trình viết lách của mình: “Viết lách rất đơn giản. Vấn đề chỉ là gạch đi những từ không cần thiết”.

Nói về những ngày tháng viết khóa luận hoặc báo cáo, khi nhìn thấy số từ yêu cầu 10,000 hoặc 15,000 chữ, hẳn không ít bạn như tôi, nghĩ mình không sao viết nổi dài thế. Ấy vậy mà khi đã thật sự viết, thật sự nghiêm túc và có đầu tư, bạn sẽ nhận ra mình viết quá số từ đó lúc nào không hay, rồi câu hỏi đau đầu tiếp theo: “Làm sao để rút ngắn lại?”. Xin thưa đó là một công cuộc không hề đơn giản, như bạn tôi bảo đùa quá trình tinh chỉnh và rút ngắn là “Kill your darling”, bởi bạn sẽ phải nhấn xóa rất nhiều chữ nghĩa mình đã cất công viết ra, có nhiều đoạn tâm huyết lắm nhưng vì sự hiệu quả và vì những giới hạn về khuôn khổ (như đã bàn trong phần 3), ta không thể không rút ngắn lại. Diễn đạt được nhiều nhất trong một số lượng chữ ít nhất, đó chính là sự hiệu quả.

“If stories can be extended, they can also be compressed”, Will Eisner.

TỪ CHỮ NGHĨA ĐẾN HÌNH HÀI

“Hình thức không quan trọng!”, là một người không đẹp, tôi vốn muốn tin câu đó lắm. Nhưng, là một người yêu cái đẹp, tôi vẫn còn tỉnh táo nhận ra: Một cách vô thức, con người luôn bị chi phối bởi yếu tố thị giác. Giữa hình và chữ, con người có xu hướng nhìn hình trước. Giữa hai sản phẩm ngang ngửa nhau về chất lượng, hiển nhiên họ sẽ chọn cái có bao bì đẹp hơn. Tuy nhiên, có những sự “ưa nhìn” là bẩm sinh có được, cũng có những sự “ưa nhìn” đến từ quá trình trau dồi và tinh tế lựa chọn của mỗi cá nhân. Có những cái đẹp long lanh và xa xỉ, cũng có cái đẹp bình dị và giản đơn. Tùy theo hoàn cảnh, mục đích và tính chất, mà chúng ta chọn những mức độ đẹp phù hợp (Thỉnh thoảng, QUÁ ĐẸP cũng là một vấn đề).

Vượt trên chữ nghĩa, hình thức gắn liền với sự hiệu quả trong việc kể chuyện. Khi nói trước đám đông, kể chuyện mặt đối mặt, hình thức là sự tươm tất về trang phục, về bài trí không gian, về slides powerpoint trình chiếu. Khi bạn kể chuyện qua ấn phẩm hay bài đăng trên Internet, câu chữ có thể đi kèm ảnh minh họa. Có thể là sưu tầm từ các nguồn khác hoặc như bạn thấy, tôi tin ai cũng có thể tự tạo ra những hình minh họa hết sức đơn giản như những hình tôi dùng dọc suốt series này. Hình ảnh là yếu tố thu hút, là trạm nghỉ mệt cho mắt giữa những hàng chữ dài, và giúp người đọc dễ hình dung hơn ý tưởng của tác giả. Ngoài hình ảnh, bạn có thể thêm video, thêm nhạc nền, dẫn link phù hợp với nội dung câu chuyện.

Ngay cả khi bạn không giỏi vẽ, không biết dùng các phần mềm đồ họa, không chụp nhiều ảnh đẹp, vẫn có những sự “chăm chút” khác về hình thức mà chỉ cần một chút để tâm thì hiệu quả bài viết của bạn sẽ tăng lên đáng kể. Vô cùng “bình dân”, hình thức đến từ tiêu đề, tên mục, font/size/màu của chữ, canh lề, cách đoạn, bôi đen những từ quan trọng. Những thao tác đó bạn có thể làm dễ dàng bằng Word, cố gắng tận dụng tối đa các mẫu thiết kể và các tiện ích (như footnote, dẫn link reference) có sẵn trong phần mềm soạn thảo văn bản.

LẮNG NGHE VÀ SỬA CHỮA

Cho dù là một người giỏi viết và nghiêm khắc với bản thân đến đâu, rất khó để tránh những “điểm mù” của tác giả. Khi bạn cất công tạo ra một câu chuyện, thật khó lòng nhận ra chi tiết nào là dài dòng, thừa thải để “Kill your darling”. Khi đã dò đi dò lại một trang viết rất nhiều lần, người ta mất dần khả năng nhận ra những lỗi chính tả ở ngóc ngách nào đó.

Nếu được, bạn hãy tìm cho mình những người-đọc-thử (reviewer). Tôi thường nhờ bạn bè, hoặc các mối tâm giao – Những người đủ hiểu tôi và ai sẵn lòng đọc, vừa có khả năng khích lệ để không làm bạn tụt hứng, vừa đủ khắt khe để chỉ ra những điểm bạn cần sửa chữa.

Dù vậy, lắng nghe những góp ý thật lòng thật ra không dễ, đôi khi rất khó tránh để không cảm thấy chút buồn, chút “khó ở”. Mãi đến bây giờ, tôi vẫn còn thấy ngại khi người-đọc-thử xem các bản thảo của tôi ngay trước mặt tôi, và chưa từng hết hồi hộp khi nhận file góp ý của họ.

STORYTELLING: SỰ THÍCH NGHI CỦA DIỆN MẠO
———————–

Khi nói về Storytelling, không ít người chỉ nghĩ đến việc kể bằng lời nói, bằng chữ nghĩa. Nhưng, storytelling còn có thể bắt gặp trong truyện tranh, minh họa, âm nhạc, điện ảnh, kịch nghệ… Rất nhiều loại hình mà nhiều người chính quan tâm đến những kỹ thuật mà quên mất “tính kể”. Câu chữ là một loại ngôn ngữ, màu sắc cũng có ngôn ngữ, chuyển động và âm nhạc cũng có tính năng kể của riêng nó. Một người có thể xem là storyteller khi họ ý thức được “tính kể” trong nội dung truyền tải.

Cùng với sự phát triển chóng mặt của thời đại, các công nghệ mới ứng dụng trong truyền thông, dù bản chất không thay đổi nhiều, chúng ta chứng kiến nhiều sự chuyển biến về hình thái của các loại hình. Theo đó, vị trí và tầm ảnh hưởng của chúng cũng khác trước.

Nhiều người đặt câu hỏi: “Trong thời buổi của sự nhanh gọn mà người ta dễ dàng tiếp cận những câu chuyện bằng phim ảnh, liệu chúng ta có mất đi khả năng đọc?”.

Sự cạnh tranh giữa các hình thái kể chuyện là tồn tại. Phim ảnh dẫn dắt người xem đi qua các tình tiết, chủ động hơn trong việc điều khiển nhịp độ (nhưng cũng vì thế người đọc có ít sự tự do hơn để dừng lại và chiêm nghiệm), dàn dựng những bối cảnh, diễn biến, pha hành động (cũng vì thế người đọc có ít “đất” hơn cho sự tưởng tượng của chính họ). So với phim ảnh, câu chuyện dưới dạng con chữ và trong những trang sách sẽ đòi hỏi cao hơn ở người đọc sự tham gia và tự tưởng tượng. Vì thế cũng dễ mệt não hơn và dễ bỏ dở giữa chừng hơn.

Nhưng ngược lại, phim ảnh cũng có những giới hạn riêng trong việc miêu tả những thứ trừu tượng như nội tâm, suy nghĩ. Rằng buộc bởi chi phí sản xuất và thời lượng, phim ảnh gần hơn với thực tế và vì thế không thể theo kịp sự tưởng tượng của con người vốn tự do hơn qua câu chữ. Vậy nên, mỗi khi có cuốn sách nào được chuyển thể sang phim, chưa bao giờ người ta hết phàn nàn. Nhưng suy xét công bằng, hãy nhớ rằng tác giả có nhiều trăm trang sách để kể một câu chuyện, và nhà làm phim phải gom nó lại trong 60-90 phút. Rất nhiều suy tưởng được gia giảm, chế biến cho hợp với dàn dựng và khả năng chuyển tải của ngôn ngữ điện ảnh.

Chúng ta sẽ không mất đi những cuốn sách, những bài viết dài, không theo mô-típ nhanh-gọn-dễ dàng. Nhưng, bản thân chúng không thể cứ ì lại với thời đại, mà phải tiến hóa để tận dụng những công cụ sẵn có nhằm nới rộng những giới hạn. Như cách nhiều họa sĩ truyện tranh chuyển từ khổ dọc để in ra giấy, đã chuyển sang dàn trang khổ ngang cho vừa màn hình laptop, sau họ lại chuyển dọc lại khi người đọc dùng smartphone và tablet nhiều hơn. Đó chính là sự thích nghi!

Bên cạnh cạnh tranh và thay thế, sự bổ trợ và ảnh hưởng lẫn nhau vẫn đang diễn ra, giữa phim ảnh và sách, giữa các hình thức cũ và mới. Và, tôi cho rằng xu hướng đó có phần mạnh mẽ hơn. Sách vở là chất liệu cho phim ảnh và rồi chính nhờ phim ảnh nhiều cuốn sách được biết đến. Chính những người viết lại học hỏi và áp dụng những kỹ thuật cắt cảnh, chuyển góc nhìn và đẩy nhịp câu chuyện từ trong điện ảnh, mà ví dụ rõ ràng nhất là cách kể chuyện và dẫn dắt của Dan Brown trong những cuốn sách của ông. Viết dễ hiểu có thể xem là viết hình ảnh hơn. Bằng cách nào? Hãy vừa viết vừa nghĩ xem, khi bạn viết xong, người ta sẽ vẽ truyện, sẽ làm phim từ chính những câu chữ này thế nào?

Trong rất nhiều trường hợp, một người viết ra câu chuyện bằng chữ nghĩa, nhưng một người khác minh họa bằng hình ảnh. Quá trình trao đổi trong chuyển thể là cực kỳ quan trọng, đòi hỏi sự theo sát của cả hai bên. Dù vậy, thỏa hiệp cũng cần thiết, vì như đã nói, luôn có một khoảng cách giữa hình và chữ.

📖
KẾT

Hy vọng lớn nhất của tôi là những gì đã chia sẻ sẽ thuyết phục được bạn thử điều gì đó khác đi trong việc trình bày những thông tin, kiến thức và kinh nghiệm của bạn. Tôi tin rằng, ai trong chúng ta cũng có những câu chuyện để kể và câu chuyện nào cũng đáng để được lắng nghe.

Series của tôi sẽ dừng lại ở đây. Và bên dưới là biểu đồ tóm tắt lại những gì chúng ta đã bàn trong 6 phần qua.

📖

ĐANG HUYNH MAI ANH

Because there’s been a lot of overly fluffy zimbits (and this seems to be my role in every fandom) here’s a list of things Jack and Bitty are definitely NOT going share at their engagement party

Or: jack and Bitty don’t always succeed at being adults

- the time that bitty came home after a long day of work and immediately did a shot of vodka
- how loud bitty shrieked when jack shoved his ice cold hands down his pants after getting home from a run
- the amount of times jack came home from a roadie to find bitty asleep in a pile of clean laundry
- the day they turned their morning run together into a race and jack went so hard trying to beat Bitty he puked afterwards
– even worse jack was immediately ready for a rematch and Bitty was just like “babe you just threw up nO”
- they have broken no less than 3 glasses and 1 pie tin because they are lanky babies and making it on the couch is a hazard to anything on their coffee table
- the amount of times jack has actually tripped over Bitty bc Bitty got overwhelmed with stress and laid down under the table

Idk add more messy zimbits adventures like their two athletes in their 20s they’re both messes

Insightful Nights 500+ Follower Giveaway!

I passed 500 followers quite some time ago, but I figured since February is kind of like the month of love, what better time to show how much I love and appreciate you all!

Rules:

  • Likes and reblogs count for entries. (try not to spam).
  • International shipping!
  • DO NOT tag as giveaway! 
  • Must be following me at time of draw.
  • Be over 18 years old. (or have parental consent)

Additional Entries:

  • Additional +1 entry for following me on Instagram.
  • Additional +2 entries for favoring my Etsy.
  • Additional +5 entries for purchasing a reading from my shop.
  • (Message me on here so I know it was you!)

Prizes: (As shown in pictures)

  • 1st Place: 1 unopened copy of the Ceccoli Tarot, 1 floral print journal, 1 pack of “no bleed” Sharpie Pens & 1 tumbled rose quartz. 
  • 2nd Place: 1 copy of the Encyclopedia of Crystals by Judy Hall, 1 pack lavender incense, 1 tumbled clear quartz & 1 tumbled carnelian.
  • 3rd Place: 2 packs incense (sandalwood & patchouli), 1 tin candle & 1 tumbled red jasper. 

Giveaway will run until noon (Saskatchewan time) February 20. I will pick a winner via random number generator then! Please have your ask/IM open so I can contact you. (You must be willing to give me an address). You will have that 24 hours to respond, or a new winner will be chosen. Items will be shipped out to the winners on February 21. 

Disclaimer: This giveaway is not affiliated with Tumblr in anyway shape or form.

Good luck!

lanelacy  asked:

How would the companions react if mod Sarah became inquisitor?

This was originally sent as a post for all mods, so lanelacy was asked to send in asks for each mod. Kat and Sarah are the ones who are currently done.

Cassandra: She’s a bit annoyed with her at first, because she has no combat skills. At all. And she keeps crying; in fact, her first attempted conversation was her trying to accuse her of causing destruction while Sarah wailed helplessly. She grows to appreciate her more soon, though, because she’s otherwise quiet, non-aggressive, and good at tending to wounds. She’s also good at getting the horses to settle down when startled, and animals are less likely to attack the party. She finds out the girl likes to read, and they exchange books and can talk about stories.

Blackwall: He doesn’t like the way she side-eyes him every time he says he’s a warden and worries she knows something. He gets to know her, though, because she spends a lot of time in the stables helping Dennet tend to the horses, and sometimes helps her in the garden, where she grows all sorts of plants. They get along just fine.

Iron Bull: He’s suspicious because of her complete lack of surprise upon hearing what he does for the Qun. Who is this girl, and where is she from? She won’t say, and will deflect the question as unimportant. She bills herself as a biologist, which he can’t deny, with all the papers and books she starts publishing as soon as she realizes Thedas is way behind on the study, but he questions where she learned all of this. Still, she doesn’t seem intimidated by him, so he settles for acting casual; he’s a bit disappointed, though, when she refuses to kill dragons if they’re not directly endangering people.

Sera: There’s some joking on both ends about the names sounding so similar, and when both are in the party, sometimes the others have to specify “Sera with an ‘e’ or Sarah with an ‘a.’” She’s shy and nervous, which Sera tries to rectify, though the first attempt (putting lizards or spiders or other insects, what have you) in her drawers is a failure, because Sarah likes all of those things, especially lizards. “How… what the frig?” she asks as Sarah holds all the critters in her hands with a big smile. “Spiders are friends, and so are bugs and lizards.” Sarah just says. She then realizes that she’d be good for help in pranks, and a sly grin slides onto her face.

Cole: She cares perhaps too much, but she wants to help, and she smiles whenever anyone smiles when they see her working or writing. He likes her. “You want to help, but you’re not sure how. The words make them happy, even for a minute, and you feel better, too. The animals stop being so angry or afraid when you care for them. People sometimes do, too. I like you.” This makes Sarah’s heart explode from sheer wonder. He also, however, detects sensory problems in her and confusion, as well as massive anxiety problems. He tries to help.

Varric: His first sight is of a big mane full of blonde hair, and thus the nickname Dandelion is bestowed. He has to gently push to get information out of her, especially when he sees her write. He sometimes asks smart-ass questions about nature, and it surprises him when she usually knows the answer. She doesn’t care much for talking, but she likes listening, so it’s a good set-up between the two: he tells stories, and she listens as a rapt audience.

Solas: He doesn’t understand why she avoids him and seems afraid of him. Is it because I’m an apostate? Or an elf? he wonders, and finds the answer is no when he sees her readily talking to apostates and elves with no concern. He tries to chat her up when she’s working in the stables, and it works… a little. She’s still very leery of him, so he tries to get her to open up by asking her about her studies. It works pretty well, though it makes him a little nervous that she’ll occasionally interject a pointed comment about being accepting of all people on the merit of the fact they’re people, Solas. Genocide and racism is bad, mmkay? Also: stuff changes. That’s the world. That’s how we survive.

Dorian: She doesn’t seem to give two tin shits that he’s 1. a mage, and 2. a mage from Tevinter. It surprises him how unfazed she is by him, so he decides that her quirks and sometimes odd behavior is fine by him, considering how much she accepts him. He also offers to help with her experiments, and enjoys working with her and learning from her– he asks perhaps the most questions about her studies along with Solas and Vivienne. “You would love the menageries some of the magisters have up in Tevinter,” he remarks as she holds various critters in her arms, “and then you’d properly scold them for their lack of proper care. It would be beautiful.”

Vivienne: She fears for her safety as she recoils in terror from the marquis and starts crying. Quickly she realizes the girl doesn’t know how to play The Game, and realizes she’s going to die without help. Vivienne makes her a little nervous, but she’s trying to help, and Sarah recognizes it. She enjoys talking to her and learning about biology and chemistry from the girl, as well as assisting and observing experiments performed to prove her points. “Does magical fire burn in absence of oxygen?” she questions, and Vivienne offers to help her find out.

Josephine: She’s polite and quiet, sure, but like Vivienne, she detects apprehension when talking to strangers, but also soon realizes she’ll perk right up if asked about animals or plants. She hires tutors to try to remedy her social problems. Much work is ahead, but she’s capable of learning.

Leliana: Like all strangers, she’s leery of her, but her opinion suddenly softens as she sees the girl happily hanging out with the nugs outside, and petting her ravens, who seem to like the attention. She also offers to help tend to them, citing a knowledge of avian care and a disregard for getting dirty. Leliana decides she’s probably okay.

Cullen: He likes her because the dogs and other domesticated animals of the Inquisition like her, and she doesn’t ask too many questions about his past. He sometimes consults her for help for his headaches when he trusts her enough, so she gives him willow bark to chew on and a cold compress. It seems silly, but it works okay, at least while she’s trying to figure out how to synthesize a racemic mixture of ibuprofen or plain aspirin with Thedosian technology.

(NOTE: do not go chewing on willow bark for headaches. It was an archaic method of treating pain because the bark contains a precusor chemical (salicin) to aspirin. We have medicine for that now. Do not chew the willow bark).

Em nhớ anh. Là em nói thật
 Nếu em có hay đùa cợt. Cũng bởi vì em sợ mà thôi. Sợ người ta biết rằng, em không đùa. Để người ta đua nhau, cười em ngu ngốc quá :)
- Thỉnh thoảng em vẫn chờ tin nhắn của anh tới sáng. Dù hôm sau, em phải đi làm sớm.
- Thỉnh thoảng em vẫn chờ cuộc gọi của anh suốt đêm. Nhưng em không gọi. Vì em phải tỏ ra bản lĩnh, bình tĩnh, không hèn.
- Thực ra em không nói dối. Đôi khi em chỉ muốn nghe anh thở thôi. Để biết anh vẫn tồn tại trên đời. Không phải giấc mơ, không phải là em đang ảo tưởng. :)
Em không than vãn vì anh đâu hứa hẹn.
Em lại vẫn là không gọi , chẳng nhắn tin vì em thấy như thế thật hèn.
Bản thân em nói “không được như vậy.”
Nhưng trái tim em không có thói quen nghe lời lý trí.
Em suy nghĩ rất nhiều. Phần lớn trong những suy nghĩ của em, phần không yêu anh đều thắng cả.
Em không dám chắc rằng em yêu anh.
Nhưng em dám chắc là em đang có chút gì đó gợn sóng về anh.
- Thỉnh thoảng em lãng quên anh. Em chỉ giật mình khi anh quay trở lại.
Em vốn dĩ không quan tâm rằng anh đã đi đâu.
Chỉ cảm thấy anh trở về, là em vui vẻ lắm.
Nhưng rồi em thấy nó không đủ.
Vậy nên… em nói thế thôi chứ chẳng có ngụ ý gì.
Em sợ anh biết những chuyện này. Sẽ chẳng hay ho. Em sợ anh sẽ cảm thấy sợ.
Em đi ngủ đây.
Chúc anh vui!”
……………
Một giờ sáng, cô ngồi uống trà nóng. Một thói quen xa xỉ dành cho những người hiếm muộn thời gian…như cô. Ngồi uống trà nóng và đùa cợt. Cô nhắn tin cho một người đàn ông, nói phong lông mấy câu khiến cho anh ta hoảng hốt. Rồi lại nhẹ nhàng nói khe khẽ: “Em đùa đấy!”
Người đàn ông giận sôi gan, tức điên người, nhưng chẳng làm gì được cô. Anh ta chỉ thở dài:
- Em!
- Dạ?
- Em có biết điều em giỏi nhất là gì không?
- Dạ không ạ - Cô tỏ vẻ ngây thơ. Tất nhiên, cô không phải là nai, rõ ràng, cô là cáo. Thỉnh thoảng còn bố láo hơn cả hồ ly. Cô tỉnh táo biết mình nói gì, làm gì? Thậm chí ngay cả trong giấc mơ, đôi khi cô cũng dùng thủ đoạn. Sao có chuyện cô không biết, anh ta tính nói tiếp điều gì chứ? Miệng cô hơi nhếch lên. Uống một ngụm trà. “Chẹp chẹp”. Tiếng chẹp chẹp của cô khiến lông mày anh nhíu lại. Khó chịu. Hết sức khó chịu.
- Em giỏi nhất việc tung hỏa mù, Nửa đùa nửa thật. Khiến chuyên nghiêm túc trở nên vớ vẩn, và những câu nói thật giống với nói đùa. - Anh nói với một giọng điệu vô cùng nghiêm túc.
Ừ, anh nghiêm túc, còn cô thì sao? Cô tỏ vẻ ngạc nhiên?
- Em thật như vậy sao?
- Lẽ nào em không biết?
- Em giả tạo quá rồi :( - Cô mếu máo.
Anh thở dài. Hơi thở hắt ra phả vào điện thoại. Cô có thể nghe thấy tiếng thở ấy rất rõ, rất rõ.
- Thôi, em ngủ sớm đi. Take care bản thân một chút - Anh nói rồi, không đợi cô trả lời, tiếng tút tút ở điện thoại đã vang lên thành vệt dài.
Anh hiểu, cô chẳng bao giờ có ý định bộc lộ một phần thật thà hiếm hoi trong con người mình cho anh thấy được. Cô thích chơi trò mèo vờn chuột. Cái trò mà cô cho rằng nó an toàn. Nhưng thực ra, lại là trò chơi nguy hiểm nhất.
Trò chơi này có nội dung như sau: Nửa đùa nửa thật. Thật là đùa mà đùa là thật. Rất dễ dàng nhận vơ, nên không ai dám nhận, vì sợ nhận bừa. Tinh tế là như thế!
Anh thả mình xuống giường. Nhắm mắt. Hít một hơi thật sâu. Anh có yêu cô đâu. Sao phải bận lòng?
…………………
Cô cười, điện thoại đã tắt. Cô nhớ những tháng ngày nặng nhọc. Khi cô chờ điện thoại của anh mỗi tối. Cô nhìn màn hình điện thoại liên tục. Tới mức cô thầm nghĩ, nếu ánh nhìn của cô đủ sức phát ra lửa, thì chiếc điện thoại đã bốc khói tan tành từ lâu rồi.
Anh không gọi.
Một tin nhắn cũng bỗng trở thành ân huệ hiếm hoi.
Cô đã nhắn 1 tin nhắn, 2 tin nhắn, 3 tin nhắn… rồi cô không nhắn nữa.
Có những buổi trưa cô mệt phờ. Cầm máy lên gọi cho anh, mong anh nói dăm ba câu an ủi.
Nhưng lúc thì máy bận, khi lại chẳng ai nghe. Rồi anh cũng không gọi lại.
Chẳng lẽ, anh không thấy cuộc gọi nhỡ hay sao?
Dần dần, cô thấy mình đã lao vào anh vội vã quá.
Cứ như thể lột trần truồng nằm trên giường và nói rằng là… anh hãy thoải mái làm gì em thì làm đi.
Chẳng khác nào một miếng thịt lợn đầy mỡ, nhìn thôi đã đủ ngán ngẩm rồi.
Anh sẽ chẳng buồn quan tâm tới.
Tình cảm là vậy, chạy theo nó, nó trốn mình.Thậm chí trốn rất kỹ.
Cô không phải không suy nghĩ về anh nữa, chỉ là, cô kiểm soát bản thân mình tốt hơn trước một chút thôi.
………………………..
Sinh nhật anh, cô mua quà, nhưng không tặng.
Cái gì anh cũng có. Cô nhăn nhó suốt cả tháng trời để tìm quà tặng cho anh.
Cuối cùng, cô đã mua cho anh một chiếc áo sơ mi.
Nhưng cô thấy, như vậy thì tầm thường quá.
Cô lại mua thêm một chai nước hoa.
Vẫn chưa đủ, thiếu thiếu thứ gì. Cô thấy thật kỳ cục.
Vậy là, sau 1 tháng, số quà sinh nhật cô mua cho anh đã có thể chất đầy một thùng.
Nhưng rốt cục, cô không tặng. Cô giả vờ… quên, không nhớ sinh nhật anh.
…………………………..
Thực ra, anh biết, cô có lòng tự trọng của mình. Không thể nào bám đuổi theo anh da diết, để anh chỉ biết ngoảnh mặt làm ngơ.
Anh mặc kệ cô -  cũng không phải do anh cố tình.
Anh chỉ sợ, cô yêu anh tha thiết quá.
Lúc đó, anh sẽ chả biết phải làm sao?!
Anh thấy mình, rõ ràng là chưa sẵn sàng, đón nhận tình cảm ấy. Nó nóng bỏng quá, anh sợ mình sẽ bị phỏng, khi lỡ tay nắm chặt nó rồi.
Nhưng để đẩy nó cho một người khác, quả thực, anh không can tâm, anh không đành lòng.
Cô đã yêu anh bằng tất cả tình yêu nồng nàn nhất. Nhưng lòng tự trọng cao ngất của cô cũng rất biết điểm dừng. Nếu tình yêu là một đoàn tàu siêu tốc, thì lòng tự trọng ấy của cô giống như chiếc phanh hữu hiệu của đoàn tàu ấy vậy.
Từ lúc cô sử dụng chiếc phanh ấy một cách hiệu quả, anh dần dần đã không còn nhận ra cô nữa.
Anh thấy cuộc sống của cô bắt đầu xuất hiện nhiều hơn một chàng trai, ngoài anh. Cô cũng không còn nhắn tin hỏi: “Anh đang làm gì?” vào mỗi khi anh bận rộn, những buổi trưa, buổi tối.
Thời gian đầu, anh còn nghĩ, cô bắt chước anh, nhắn 10 tin trả lời 1. Thói quen này, anh hay sử dụng lắm. Sau này, anh lờ mờ nhận ra, hình như cô không chỉ bắt chước anh, mà còn làm tốt hơn anh.
Cô làm cho anh khó chịu.
Tin nhắn của cô chỉ ngắn gọi khoảng vài từ, kiểu như: “Thế à?”, “Okie”, “Ừ”, “Vâng”, “Không!”
Anh bực. Anh mặc kệ cô. Thì… cô cũng mặc kệ anh.
Anh cảm giác như ván bài đang hồi kết thì bỗng dưng lật ngược. Chẳng hiểu được ai thắng, ai thua?
Nhưng anh không phải loại đàn ông dễ dàng để cho con gái cười đùa. Nếu cô muốn ganh đua, anh sẵn lòng chiều cô như thế.
Một tuần.
Hai tuần.
Ba tuần.
Một tháng.
….
Anh không gọi. Cô cũng không nói năng gì.
Cứ như thể.
Anh đã chết.
Chuyện của họ đã hết.
Anh biết có thể cô cũng giống như những cô gái thông minh của thời đại này, sẽ không đắm chìm vào thứ tình yêu vô vọng. Anh cũng chẳng trông mong, cô vì anh mà sống trong vô vọng cả đời. Nhưng đó là lý thuyết nằm trên lời nói. Lòng anh cồn cào, không hiểu tại sao?
………..
Vấn đề của cô không phải là cô không dám yêu, hay cô sĩ diện nhiều, hoặc là cô tự trọng. Vấn đề của cô sẽ là như thế, nếu anh có thể yêu cô nồng nàn nhưng bàng quan, giấu giếm.
Nhưng mà.
Anh chả yêu cô.
Nên. Vậy. Là đúng rồi!
:)
Khi anh gọi cho cô,
Cô nói: “Em nhớ anh!”
Thái độ của anh tỏ vẻ khó chịu, anh nói với cô: “Em nói câu này với bao nhiêu người rồi?”
Cứ như thể, tối nay, cô đã nói câu này, với hàng trăm gã.
Cô sững người lại vài giây, rồi mau chóng định thần trở lại. Cô cười ha hả: “Chỉ anh hiểu em!”
Anh chau mày, rồi cáu kỉnh nói qua điện thoại, hai hàm răng nghiến vào nhau ken két: “Anh lại chả đi guốc trong bụng em!”
Cô buồn, nhưng giọng nói cô rất vui vẻ. Cô nói chuyện với anh như thể bạn bè lâu ngày không nghe giọng, bày tỏ sự bỡn cợt nhớ nhung.
Khi anh cúp máy, cô cười, nhưng nước mắt cô cứ rơi lách tách xuống ly trà. Thực lòng, phải làm thế nào, để anh mới tin là cô không nói dối. “Em nhớ anh. Là em nói thật! Anh có tin không?” - Cô lẩm bẩm một mình.
Nhưng thật tình, sâu thẳm trong cô, cũng chẳng phải hoàn toàn muốn anh tin điều đó. Cô hiểu rất rõ, anh chưa hẳn đã yêu cô. Thế thì cứ để anh nghĩ, cô chỉ nói đùa, còn hơn tin rằng, cô đang nói thật. Mất mặt để chẳng được gì, thực ra thì… cô không muốn thế.
Anh có thế giới của anh. Thế giới đóng kín rất nhanh mỗi lần cô cố công mở nó. Giờ thì, cô chẳng buồn gõ cửa để được mời vào thế giới đó nữa. Nếu anh muốn, anh có thể ra ngoài, cho cô được ngắm anh một chút… Khi anh trở lại nơi thuộc về anh… Cô sẽ nhìn cánh cửa đóng chặt đó… để nhớ anh, thế thôi.
Yêu một người mà không được người đó yêu lại, thật đau khổ.
Nhưng yêu một người mà không thể cho người đó biết mình yêu người đó đến nhường nào, còn đau khổ hơn gấp ngàn lần.
Tuy vậy, dù cô chọn cái vế “gấp ngàn lần”, nhưng cô muôn phần không hối hận.
Giữ cho mình một khoảng trống… rất nặng. Vì dù thế nào, anh cũng sẽ chẳng tin.
Không phải cô không đủ kiên nhẫn để chạy theo anh như xưa. Chỉ là cô đã chuyển từ kiên nhẫn sang nhẫn nhịn, kìm nén nỗi nhớ của mình vào sâu trong đáy tim, nèn chặt tình yêu của mình vào sâu trong tâm trí… sâu tới nỗi… cô sợ một ngày… đến chính cô cũng chẳng thể tìm ra nó nữa kìa…
—  Truyện ngắn - Gào

Pellitine tomato rice

Pellitine tomato rice is a simple yet filling meal that is easy to make on the road or at home. The rice is flavoured with rich tomato and spices, which makes it anything but bland. This dish is hearty, delicious, and full of all the goodness that will keep you working hard and adventuring.

You will need:
1 cup rice
3 tomatoes, chopped
1 tin tomato paste
1 brown onion, chopped finely
2 cloves garlic, chopped finely
1 tbsp ginger paste, or one small ginger root, chopped finely
Sprig of coriander, chopped
1 tsp chili powder
1 tsp curry powder
1 tsp turmeric powder
1 tsp cumin seeds or powder
½ tsp pepper
1 tsp salt
2 tbsp olive oil

Method:
In a large bowl, soak your rice in water for 45 minutes, then drain and set aside.

Combine the tomato paste, garlic, ginger, coriander, and onion. In a small bowl, combine all the dry spices and mix thoroughly, then add to the tomato paste mix.

Heat the oil in a large skillet. Add the tomatoes and cook until soft. Stir in the pre-soaked rice, then add the tomato paste mix and stir well until rice is coated evenly. Add 1 cup water and stir into the rice. Cover skillet with lid and simmer on medium heat for 10 minutes, or until rice is soft.

Remove from heat and stir thoroughly to make sure the rice is coated completely in tomato mix. Serve immediately on its own, or garnish with fresh vegetables.

It’s my birthday today and I just had to share this recipe with you guys that I tried out the other day. It’s so delicious and a great snack if you’re having guests. 

Ingredients
- 6 tortillas (I picked the healthiest kind I could find)
- 1 avocado
- 1 tomato
- 1 tin of salsa sauce
- 1 bag of grated cheese (I don’t know if this a thing all over the world, but I can buy bags where the cheese is already grated mainly because I’m lazy). 
- Olive oil

What to do
Firstly, section the tortillas into two and two and try to make sure they are similar in size. So you should be left with three piles. 

Then spread the salsa sauce on one of the tortillas and slice up the avocado and tomato. Spread that as well and then drizzle the grated cheese across the tortillas. Place the second tortillas on top.

Heat up a pan with some olive oil and place the tortilla. When it turns brown, you can then flip it. Once it’s done leave it to cool on a plate before you cut it into slices. You can either go for four slices or eight or even 2 slices. Whatever you feel like doing! 

Then you can repeat that with the two remaining piles of tortillas and you’re all good to go. 

That’s it for the post, babes. I hope you’re having a great day. As always hit that heart and share it around. If you decide to try it out, I’d love to hear about it! x 

Có hai loại người cực kỳ không nên tin tưởng:
1.Loại rắp tâm bỏ rơi bạn để đến với người khác - loại này không còn gì để nói
2.Loại quyết tâm dứt bỏ người khác để đến với bạn - loại này thường gây nên ảo tưởng rằng nó yêu mình lắm nhưng thực chất rồi đến một ngày sẽ làm bạn bị rơi ngược lại vào trường hợp 1 thôi.Họ đã thử nghiệm được với người khác vậy thì không gì đảm bảo họ không thực hiện được với bạn.Họ đã thành công 1 lần vậy không gì khiến họ tự tin hơn trong lần 2.Vốn dĩ sống với kẻ lăng nhăng,tâm tính hay thay đổi thì trước sau gì cũng đều khốn khổ như nhau.Kẻ chiến thắng một ngày cũng thành kẻ chiến bại.Chiến lợi phẩm một ngày cũng thành phế vật bỏ đi…