the-chung!!

There was something in the air. Something that Elsword could not see, but feel. He felt it in all of the members of the El Search Party.


It all started when he decided to practice the ritual he learned through Echo. After sparking his very first fireball, Elsword started to stop practicing his usual sword techniques. He didn’t know why, but he wanted something more than being a knight. He wanted magic, he wanted to go down a different path.


It was then that he started to feel the very same aura in everyone else.


He felt it when he saw Aisha reading up on dark magic, trying to summon plasma balls every once in a while during battles. He felt it when Raven went on an angrier streak than usual, obliterating everything in front of him, nearly injuring Rena. Speaking of Rena, she started to stop waking up early in the morning to practice her bow. Instead, she kept focusing on martial arts, strengthening her kicks to the point where she could break bones.


He tried to ignore the feeling, but it lingered even more after that.


When Eve activated the Exotic code, she became even more deadly with the spears she could summon, and Elsword made sure not to annoy her after that. He would rather be slapped again than face a harsh stabbing.


The feeling became even stronger when Chung and Ara went against their family’s typical ways of combat, Chung focusing on faster attacks with his new Silver Shooter and Ara practicing martial arts that went against the Haan family ways. When Elsword met his sister for the first time in years, he was surprised to see her bending fire more smoothly than he ever could, scorching her enemies rather than depending on her Claymore constantly.


When Add started to use drones in combat alongside his own dynamos, Elsword started to realize what he and everyone else was feeling. The feeling felt so close, yet not close enough for him to give it a word. He was still trying to figure it out when Lu and Ciel started to become what felt like partners in crime, complimenting each other’s attack styles in a more friendly way, something different from Queen and Servant, commanding the fear of their enemies.


Finally, he realized what he was feeling when he heard of a royal servant who took the dark el and became a ruthless assassin for the sake of her Princess.


The aura he had been feeling everywhere, he finally knew what it was. The sparks in the air, the nagging need to be something else, something different than what they were supposed to be.


It was the need for rebellion.

5

Harve and Cameron’s son, Harmon, aged to teen.  Neither of the parents have the yellow skintone or colored hair (they’re both pretty blah).  

Raeph heard one of his time-witch sisters was making a play for his beau, Bryon Caspian.  Before they could get their deadly claws into him, he hunted him down, swept in, and claimed his prize.  Bryon happily accepted the ring.

The next morning, a Friday, Bryon calls and asks Raeph to hang out before school.  Bryon is the youngest of the three children, and the only human.  His sister, Brandy Lothario, is the oldest, born before Else and Will Caspian married.  Brother Jeromy Caspian just aged to Young Adult.  Both have their mother’s wings which she inherited from her father, Erich Daley.

Else is the granddaughter of Don Lothario and Will is the great-grandson of Billy Caspian.  Will’s father, Bradford, and grandfather, Jerry, never married, but have never strayed form, their partners.

Cà phê, tôi và nàng

Không giống như rượu có thể uống với cả niềm vui lẫn nỗi buồn. Cà phê thường uống chung với nỗi buồn. Cà phê thường được người ta ngồi nhâm nhi với sự trống trải, những ký ức, đôi khi là những kỷ niệm về một thời, một cuộc tình, hay cả một đời người. Có gã nhạc sĩ đã từng viết thế này:

Sáng nay cà phê một mình

Sài Gòn chợt mưa chợt mưa

Nhớ em bao nhiêu cho vừa

Em ơi, em ơi…

Một thời, những gã đàn ông như thế từng khiến tôi ngưỡng mộ. Bên ly cà phê nóng hổi, một gã đàn ông tư lự nhìn ra phố lặng lẽ ngắm dòng người qua lại. Thi thoảng gã lại nhấp từng ngụm cà phê nhỏ nhâm nhi vị đắng của nó rồi từ từ đặt ly cà phê xuống đôi mắt mơ màng nhìn xa xăm. Thời sinh viên, với tôi cà phê là như vậy. Nhưng cũng giống như những sinh viên khác, tiền chu cấp hàng tháng của bố mẹ chỉ đủ ăn. Bởi vậy, tôi cố gắng làm thêm nhiều việc với mục đích chính là kiếm tiền đi uống cà phê. Lúc ấy, suy nghĩ đơn giản lắm, đi uống chỉ để cho biết.

Ngày ấy, đi cùng tôi luôn là thằng bạn thân cùng lớp có chung sở thích “hưởng thụ”. Chỉ nguyên cảm giác oai oai khi cầm những đồng tiền kiếm được vào một quán cà phê mà những thằng sinh viên khác ít khi dám vào đã khiến hai thằng hứng thú vô cùng. Đấy là chưa kể đến việc ban ngày đi làm thêm vất vả mà buổi tối lại đi uống cà phê khiến hai thằng cảm tưởng như đang từ giai cấp bị trị lên giai cấp thống trị vì mỗi khi rút ví thanh toán đều rất tự tin.

Ngày ấy, chúng tôi thường mang chuyện đi uống cà phê đến lớp để bịp những thằng khác. Ví dụ như chuyện quán này có em phục vụ xinh xắn, trắng trẻo, quán kia cà phê nhạt nhẽo, phong cách phục vụ không chuyên nghiệp. Những thằng nghe chuyện thường nhìn chúng tôi với ánh mắt ngưỡng mộ, rồi lò dò hỏi tiền đâu mà chơi sang thế, lại còn tinh tế nữa, mặc dầu lúc ấy bọn tôi cũng chẳng phân biệt được cà phê nào ngon hay không, chỉ thấy đều đắng. Nhiều thằng hâm mộ quá cứ nằng nặc hỏi bí quyết kiếm tiền nhưng chúng tôi nhất định không nói. Đơn giản vì tiền kiếm được chủ yếu là nhờ việc đi học hộ, đôi khi là thi hộ cho mấy ông anh học tại chức khóa trên chứ cũng không có gì đáng được coi là “bí quyết kiếm tiền” cả.

Thú thực là lúc đầu chúng tôi cũng không dám bước chân vào mấy quán xịn mà chỉ nhìn bên ngoài đã thấy long lanh. Nhưng sau, do đã ngồi cà phê nhiều ở những quán bình dân nên quyết định liều mình bước vào những quán ấy. Tôi vẫn nhớ, hôm ấy sau khi đã cân nhắc kỹ về một quán thuộc hạng sang hai thằng quyết định gom tiền lại, mượn thêm tiền của mấy thằng bạn cùng phòng cho tự tin. Chưa hết, bọn tôi còn lục tung mấy phòng bên cạnh trong khu ký túc để kiếm ra hai đôi giày và hai bộ quần áo ngon lành nữa. “Đóng thùng” xong, mấy thằng bạn đi qua gặp đều hỏi: “Ê, trông ngon thế, đi tán gái đấy à?”. Hai thằng đều hớn hở: “Không, đang có tiền, đi giải trí ấy mà. Chứ tán gái thì cần gì phải diện thế này”.

Buổi tối hôm ấy đã khiến tôi nhận ra một điều đơn giản nhưng quan trọng rằng cà phê ở những quán ấy tuy đắt hơn nhưng không ngon hơn thường lệ, không hơn những quán bình dân mà tôi vẫn uống. Thời sinh viên trôi qua nhanh với vài mối tình. Có lần, tình yêu tan vỡ, ngồi cà phê rồi tự mình triết lý cà phê cũng giống như phụ nữ, nhiều khi hình thức chẳng quan trọng, quan trọng vẫn là cái chất của cà phê, cái sâu thăm thẳm của phụ nữ. Với riêng tôi, lần đầu bước vào một quán cà phê tử tế, cũng giống như hẹn hò một cô gái mà mình có cảm tình. Cả hai đều khiến tôi có chút hồi hộp, bối rối hơn thường lệ. Mỗi quán cà phê đều cho ta những cảm giác khác nhau. Không chỉ phụ thuộc vào chất cà phê, cách pha mà còn phụ thuộc vào cách phục vụ, không gian uống.

Mỗi gã đàn ông có sở thích cà phê khác nhau. Có thể thích nâu hay đen, có đá hoặc không, có người lại thích những loại cà phê mới, cách pha mới, những loại cà phê pha nhanh, uống nhanh. Riêng tôi thì thích nâu nóng, cũng giống như cách tôi thích những người phụ nữ truyền thống có hơi hướng hiện đại. Đậm đà mà vẫn ngọt ngào. Thưởng thức ít mà vẫn cảm thấy ngon.

Có lẽ phụ nữ và cà phê giống nhau ở điểm là đều có thể chinh phục được đàn ông. Với mỗi người đàn ông, phụ nữ cũng như cà phê mang lại những trải nghiệm khác nhau. Riêng tôi, thì cả hai đều khiến tôi mất ngủ nhiều lần.


Nghiền cà phê

Nguyễn Vương

anonymous asked:

Why does it feel to me like Lana and Jen don't like each other? Same thing with Emilie the cast doesn't seem to like her?

I don’t know, anon. I don’t get that vibe to be honest, especially with Emilie. I think within any group there are bound to be smaller friendship groups and people will be closer to some people than others. 

So Jen, for example, we know is close to Josh, Ginny and Colin (as well as Rose and Jamie Chung). Colin’s really good friends with Sean, as well as Jen and MRJ. Lana seems to be close friends with Emilie and Rebecca. And so on…

I don’t think it really goes beyond that.  And I wouldn’t like to presume anything because I really have no insight into what any of the actors feel about each other.