thanh hoang

Nếu gọi là chênh vênh, tôi thấy có lẽ điều chênh vênh nhất chính là một buổi sáng, khi mở mắt ra, bạn cảm thấy lòng đã nhẹ nhàng hơn, thanh thản hơn dù hoang hoải một khoảng trống trong lòng, và cảm thấy đã tha thứ được cho những tổn thương mà ai đó gây ra cho bạn, rồi buổi chiều trời xanh hôm ấy, bạn lại nhận được tin nhắn hỏi han từ một vài người bạn, họ lại kể bạn nghe rằng anh ấy muốn làm điều gì đó để thay đổi bản thân, và gửi hình ảnh về anh ấy cho bạn, tự dưng bạn thấy hoang mang, lồng ngực nặng nề như đá tảng chất lên cả một lớp dày, rồi tự dưng, có chút đau lòng, vậy mới là chênh vênh, chênh vênh giữa nhớ và quên, giữa thứ tha và dằn vặt, về một ai đó, một đoạn ký ức yêu thương nào đó.
—  © phusinhnhuocmong.tumblr