ra lifestyle

HÃY TỬ TẾ VỚI ĐỜI, ĐỜI SẼ TỬ TẾ VỚI BẠN

📖

Cho dù bạn thân thiện và cư xử đúng mực thế nào, bạn sẽ luôn phải đối mặt với những người không ưa mình và tìm cách dìm bạn đến hết mức có thể. Giữ bình tĩnh, đừng chấp cứ những tranh cãi vặt vãnh, bạn sẽ chứng tỏ được mình hơn họ về bản lĩnh sống và kinh nghiệm ứng xử.

Giữ bình tĩnh

 Một trong những cách để đối phó với những haters là hãy luôn là chính bạn và ngày càng trở nên tuyệt vời hơn. Họ không ưa bạn, họ làm mọi thứ trở nên khó chịu cũng là chủ yếu để xem phản ứng của bạn như thế nào và tìm cơ hội để hạ thấp đối phương. Vì vậy, đừng khiến họ dễ dàng đạt được mục đích ấy. Giữ bình tĩnh, sống tốt hơn và phấn đấu hơn thay vì để ý những chuyện nhỏ nhặt như vậy!

Không chấp những cuộc chiến vô nghĩa

Họ không ưa bạn, muốn thách thức, gây chiến với bạn. Họ muốn xem thái độ và năng lực của bạn đến đâu thông qua những cuộc chiến mà họ làm chủ và đã nắm rõ trong lòng bàn ta”. Trong cuộc sống, điều quan trọng không phải ai là người giỏi nhất, mà là bạn sống có ý nghĩa và cảm thấy hạnh phúc với những gì mình đang làm. Với những cuộc chiến vô nghĩa, bạn không nên mất thời gian để bị dính líu.

Hiểu rằng họ không ưa ai là quyền của họ

 Bạn không thể làm dâu trăm họ, vừa lòng tất cả mọi người được. Những gì bạn đã, đang và sẽ làm sẽ vì cuộc sống sau này của bạn, của bạn bè, của những người mà bạn yêu thương, chứ không là chỉ để chứng tỏ cho những người không ưa mình.

Không bị ảnh hưởng bởi những lời cay độc

Những lời đáp trả có thể giúp bạn thỏa mãn cơn giận dữ nhưng cũng làm bạn tuột dốc không phanh trong mắt người khác. Lời nói là con dao hai lưỡi. Cho dù những haters có dùng lời lẽ khó nghe đến thế nào, hãy bỏ ngoài tai và cho rằng những điều đó không đáng để bạn phải bận tâm. Mục đích của việc phê bình là để giúp cho người khác tiến bộ, không phải để họ suy sụp và phiền não về chúng.

Đối mặt với những lời đồn

 Không phải lúc nào im lặng cũng là vàng. Bạn cần biết khi nào cần phải im lặng và khi nào phải lên tiếng bộc bạch. Hãy đối diện trực tiếp với những người gây tiếng xấu cho bạn. Mềm mỏng và xử sự với họ một cách chân thành, chứng minh cho họ thấy những trò trẻ con đó không có tác dụng gì, và bạn bản lĩnh hơn họ rất nhiều.

Nếu như họ tiếp tục gây rối và làm phiền nhiễu thì hãy luôn tin rằng, bên cạnh mình vẫn còn người thân, bạn bè, những người thật sự đáng tin, hiểu rõ và luôn ở bên bạn dù bất cứ chuyện gì xảy ra.

📖

On Lao Tzu, Longboards, & Love.

I think my most satisfactory lifestyle regarding RA/Polyamory would be to cultivate multiple BFWBs. My favorite part of relating is intimate platonicy. The ability to meet someone as they are, retain my identity, retain my right to my personality/individuality and desires that exist as separate from this person and relationship, are extremely important to me. Alongside this, I desire authenticity and an organic development. That means we become what we become, as we become it. The presumption being that we are communicating clearly and consistently, that we are vocalizing our desires and identities, that we are open to new experiences with the other, that we are active participants in our joy together.

In Taoism, the concept ‘wuwei’ refers to the idea of something coming into its completion through non-action. Last night, a friend of mine drove me home explaining to me her new 'situationship’. She grappled with her long story of their connection over the last several months and how complex and contradictory it’s all been. And how’s she arrived at this space with him. How it’s a bit less serious or intentional than former relationships or how others may perceive it as less valid due to its ambiguity.

But how also the ambiguity was the best part, her expressing the lack of labeling giving the ability for herself, and the relationship, to breathe. Her life isn’t derailed by his presence, in fact, her human experience is deepened by his laughter, vulnerability, strength, and his willingness to grow into himself and his potential. She emphasizes how precious resources like time, energy, attention, focus are toward her goals and what she wants to accomplish for herself, and she chooses intentionally and enthusiastically to spend some of those precious resources on/for/with him.

I resonated with her simplistic joy and her sense of confident comfort in this complex, uncharted (for her) space. I told her these relationships are the most organic, the deepest, the most sustainable. Whether sex or romance emerge or whither, the foundation and intimate dynamic allow the transitions that happen sooner or later to be smoother, more natural, less complicated and frustrating. Her relationship is bits alternative to traditional mono-normative relationship traditions/expectations, as her friends remind her too often she says. They try to get her to want and make him find a label; to hit him with that, “what are we…?” She is uninterested though, in asking or defining it herself, she feels more secure here; this approach more process, less result, more intuition, less externally imposed structure.

My instincts relate this to longboarding. When you are bombing a hill, moving 30+ mph, the most important thing is to find your stance. It requires you to find your footing, plant yourself, and yet remain light enough to be responsive to steer and maneuver through the changing environment. This equates to balance. Deepening the metaphor, when your footing or stance is weak, the board becomes unstable, and speed wobbles occur; where the board shifts awkwardly and poorly underneath your feet, sometimes attempting to buck you off, being unable to handle wind resistance smoothly at the speed in which you’re moving.

Finding your stance removes the wobbles, representing how whether in high speed situations, or in intimate involvement, it is a process of feeling out what feels natural, comfortable & confident, and (my favorite word) organic. It turns what could be a trip full of anxiety or even injury, into a cruise that feels like bliss, with the sun kissing your skin, hair in the breeze. It is this intuitive process, and over time progress, that I see Wuwei resonate here. To arrive where you are. To accomplish without effort, to relax into completion.

This is some of my imagery when I talk about love and relationships. This process of relaxation developing a trustworthy, intuitive internal compass. Something we can rely on when the situations before us and the advice around us do not have clear, easy, simplistic answers. When they require reflection, embodiment, patience with ourselves, with others, with the situation. Over time, this process takes less effort, brings us deeper insight and understanding, and allows for richer experiences and a sense of affectionate self-discipline. To arrive at relationships that add meaning and bring value to my life and human experience, without high amounts of sustained turbulence, without needing to control or impact the gentle process that is unfolding. The fear, anxiety and desperation for a sense of clarity, or bending toward pre-established traditions and expectations just to avoid feeling a vague discomfort are akin to GMOs in our desire for healthy, nutritious, organic connection. They allow ease, but they rob us of nourishment and possibly harm us and the connection down the road.

While I’m don’t mind labels when they are accurate and enhance my connections, they don’t always. My friend was able to see that, opting toward the path of less anxiety, being able to arrive at the joy she’s experiencing more fully, and allowing it to flourish, whatever that looks like, whatever direction it takes. Deeper than purely having a lover, she sounds like she’s encountered a real friend, a bestfriend.

To me, this is the desire. To love how I can’t breathe through my nose because we’re fucking laughing too hard. When’s the last time you got to bust a gut over some meme? I want to write you letters about the things that keep turning themselves in my mind when I should be sleeping. Tell you about my upcoming trip to Portland and how overly excited I am to travel for the first time on my own. I wanna write poetry about what inspires me, and you not need it to be about you. To leave without feeling like I’m gone. To come back with stories and more inside joke materials. To fall in love with a friend of mine, and you tell me how cute and lame I fucking get when she’s around. To watch Netflix with me; To call me Daddy when Netflix turns to chillin’ in the middle of this of kinda-not-really-date thing we’re on. To buy my dinner. To receive the food I made because I brag too much about being able to cook good. To call me on my shit. To be patient with me when I ain’t trying to here that shit. To still be my friend when I’m self absorbed and probably infuriating at the moment. To grow alongside me. To watch YouTube vegan meal prep ideas with me and geek about minimalism because I’m lame. To order food for me because I gotta shit right quick. To make margaritas with me and gossip. To tell me to leave you alone, and you just need some space for yourself. To get on my fucking nerves in a way I love; or can’t fucking stand.

To just be here with me.

I can’t really see the appeal of anything else. I want a friend, multiple friends, to share connections like these with. To fall over myself about how fucking cool I think y'all are, how I’m still super happy y'all wanna be friends, how fire your music taste is. Ain’t this the dream?

HÀNG RONG VÀ VỈA HÈ

📖
Chị gánh hàng rong suốt cả cuộc đời
Gánh cả vĩa hè trên đôi vai gầy guộc
Gánh những quy định, những điều bắt buộc
Họ chẳng cần biết rằng chị còn gánh cả chồng con.

Người ta dọn dẹp, vĩa hè sạch bon
Và đời chị cứ thế mà tự trôi, tự dạt
Ngoài buôn gánh, bán bưng chị biết làm gì khác?
Đường phố sạch đẹp rồi, đời chị sẽ ra sao?