ra da

Trước khi trở thành một con bướm, con sâu phải trở thành cái kén, đau đớn oằn mình lột da trườn ra ánh sáng.

Trước khi trở thành một con đại bàng, chim non bị gắp ra khỏi tổ bởi chính chim mẹ, và bị thả tự do khi chưa hề biết gì về bầu trời, lúc hoảng sợ, chúng đập cánh và biết bay…

Vậy em ơi, em là ai? Mà em đòi trưởng thành không đau đớn chút nào?!

— Hamlet Trương
© Photo Gallery

Có thể một ngày chúng mình sẽ lại yêu
Nhưng không phải yêu nhau
Mà cùng yêu thằng khác

Anh sẽ giống như một người con gái
Sẽ dịu dàng hơn chính em ngày xưa
Chẳng phải lo khi không có áo mưa
Vì cùng dương thì làm sao mà dính

Trong tình yêu mà anh là nữ chính
Chả tội gì phải ganh tị với em
Và giờ đây anh cũng chẳng cần ghen
Vì người yêu anh chẳng thèm con gái

Phố vắng chiều tàn
Anh lả lướt đầm xinh

Sẽ một ngày anh thấy phục mình
Khi em lên xe hoa về nơi ấy
Anh sẽ thương thay cho chồng em vậy
Không biết rằng nó đổ vỏ cho ai

5 tháng sau có thai
Em sinh ra thằng da đen bụ bẫm
Con chào đời
Gương mặt em giọt mồ hôi lấm tấm
Như ngày nào rong chơi…

Có bao nhiêu con gái ở trên đời
Anh từng nghĩ chỉ em là duy nhất
Nhưng giờ đây anh đang cười ngất
Khi biết mình con gái – giống người ta

Cạnh bạn trai nghe những bản tình ca
Cũng dịu dàng, cũng thướt tha như thế
Cũng say mê khi dần về nhà nghỉ
Chẳng điều gì là không thể đâu em…


fb: Eric Nguyen Illustration

Người tình thứ ba của tôi từng nói, nếu tôi hiền hơn một chút, biết nghe lời hơn một chút và bớt lẳng lơ đi một chút, có lẽ anh sẽ cưới tôi. Tôi đang gối đầu trên bụng anh, nghe xong mà cười sém lăn từ trên sofa xuống đất. Tôi không quen dùng lời cay nghiệt để chỉ trích anh, chỉ nghĩ thầm trong lòng, anh à, nếu em ngoan như vậy, chắc gì em đã muốn lấy anh. Không nói ra, nhưng bỗng dưng tôi cảm thấy hệ tư tưởng của tôi và anh có khoảng cách lớn quá.

Tôi lên yahoo kể chuyện này cho chàng trai trẻ của tôi nghe, cậu không bình luận gì, chỉ buông một câu vô thưởng vô phạt, dù thế nào em vẫn yêu chị mà. Nghe cậu an ủi, tôi cười khì, reply cậu bằng vài cái icon hôn hít đủ kiểu, ngoan quá, chị cũng yêu em nhiều nhiều.

Năm đó, cậu 17, tôi 20.

Tôi quen cậu từ năm tôi 18, lúc đó trào lưu blog rất được ưa chuộng. Tôi viết không nhiều, chủ yếu là tản văn hay tạp bút, thỉnh thoảng kể vài câu chuyện đời thường của tôi. Cậu hay ghé qua blog tôi, không để lại bất kì comment hay message nào, nhưng mỗi khi tôi vào danh sách xem những ai đã ghé thăm blog, tên cậu luôn hiện ra ngay trước nhất.

Tôi gọi cậu là Hoàng tử bé, vì cậu bé bỏng, gầy yếu, trắng xanh. Năm tôi ôn thi đại học, cậu ôn thi vào cấp ba. Sinh nhật tôi, cậu đứng dưới nhà, cầm hộp quà hình trái tim, bên trong có một ngôi nhà bằng diêm xếp tỉ mẩn và một đôi kẹp tóc. Tôi sợ mẹ phát hiện ra cậu, nháo nhào chạy ra, xua cậu đi về. Cậu nhìn tôi, đôi mắt vẫn còn non nớt, chị à, làm người yêu em nha. Tôi hoảng hồn nghĩ cậu đùa, vội bảo, chờ khi nào em lớn đã.

18 tuổi, tôi đỗ đại học, vào Sài Gòn, cách xa cậu hơn một nghìn cây số. Tuổi trẻ đầy nông nổi và cám dỗ cuốn tôi vào những cuộc chơi bất tận. Những ánh mắt lúng liếng đưa tình, những ngả ngớn bên ly rượu và âm nhạc quay cuồng, những ve vãn đong đưa cùng chàng trai xa lạ mới gặp lần đầu, những lời quyến rũ ngọt ngào luôn sẵn trên môi trở thành một phần cuộc sống của tôi. Nhiều lúc, nhìn lại mình trong gương, khuôn mặt bạc phếch, đôi mắt thất thần mệt mỏi, tôi tự hỏi, tôi đang làm gì thế này, nhưng không ai cho tôi một câu trả lời, tôi lại thả mình trôi trong những mê đắm ngập tràn phù phiếm.

Năm tôi 21, cậu là sinh viên năm nhất. Sau ba năm xa cách, đứng trước mặt tôi không còn là cậu thiếu niên ngày nào, cậu trưởng thành hơn, thanh tú, trong veo, không mảy may gợn đục. Tôi đưa tay vuốt vuốt tóc bên thái dương cậu, em khác quá, chị nhận không ra. Cậu không để ý lời tôi nói, lẳng lặng chạm vào ngón tay tôi, chị, em lớn rồi…

Tôi đi qua tuổi 21 của mình bằng thói quen gặp cậu mỗi cuối tuần. Cậu hay nhìn tôi không nói gì, dịu dàng đan ngón tay mình vào ngón tay tôi, vai kề vai dạo khắp các phố phường Sài Gòn rực rỡ. Ngón tay cậu thon dài, êm ái. Tim tôi khẽ nhói lên một cảm giác không thể nói thành lời. Với cậu, có thể đó chỉ là cái nắm tay, nhưng với tôi nó đặc biệt hơn tất thảy mọi thứ. Nếu cậu biết, chưa hề có một người đàn ông nào công khai nắm tay tôi trong đám đông, cậu có cười nhạo hay thương hại tôi không?

Một lần trong khi xếp hàng mua vé xem phim, cậu đột nhiên ghé xuống tai tôi nói nhỏ, lần sau chị đừng mặc quần ngắn như vậy nữa. Tôi hỏi tại sao. Mắt cậu ánh lên sắc lạnh, em không thích người ta nhìn chằm chằm vào chân chị, vậy thôi. Dứt lời, cậu đưa tay siết chặt lấy tay tôi, giữ khư khư tôi như báu vật.

Da mặt cậu rất dày, dày đến nỗi không bao giờ chịu chở tôi, lần nào đi chơi cậu cũng ngồi ở yên sau, choàng hai tay ôm chặt cứng eo tôi, đôi khi tôi ngại, toan gỡ tay cậu ra liền bị cậu hừ lạnh, nhất quyết không buông, mặc kệ người đi đường hai bên nhìn chúng tôi chỉ trỏ.

Đã rất lâu, tôi mới có thể hưởng trọn cảm giác yên bình bên cạnh một người con trai. Tiếp xúc với cậu rồi, bỗng nhiên nhìn lại những gã đàn ông vẫn hay qua lại với tôi, thấy họ nhạt nhẽo và rẻ tiền đến kì lạ, ngọt nhạt khi cần tôi, xong xuôi lạnh lùng quay đi không nuối tiếc. Sau tất cả, tôi cảm thấy, cuối cùng ít nhất cũng có một người chấp nhận tôi, quan tâm tôi, yêu thương tôi mà không vì bất kì mục đích nào. Tự nhiên trong lòng dâng lên một thứ niềm vui nôn nao khó tả.

Tôi cứ nghĩ chúng tôi có thể an an ổn ổn bên nhau mãi như vậy cho đến đêm cậu đưa tôi về, ánh mắt đa tình lưu luyến tôi chưa từng thấy ở cậu bao giờ, cậu ôm tôi vào lòng, thầm thì, chị à, ở bên em đêm nay nhé. Tôi chết sững, nhưng vẫn cố giữ bình tĩnh, hỏi lại cậu, để làm gì em. Cậu vẫn nhẩn nha, cọ cọ cằm cậu vào trán tôi, sau đó hôn nhẹ vào môi tôi, khẽ khàng hỏi, chị, làm người tình của em được không. Tôi chua xót đẩy cậu ra, sống mũi cay xè nhưng vẫn phải cố vẽ lên mặt mình nét cười khinh khỉnh, hóa ra, em đến bên chị cũng chỉ để như vậy thôi sao?

Không đợi nghe cậu nói thêm bất cứ điều gì, tôi vội vàng bỏ chạy.

Tôi có thể làm nhân tình của bất kì ai, nhưng sẽ không bao giờ làm nhân tình của cậu. Tôi không muốn ở bên cậu với vai trò của một nhân tình, bị cậu đối xử như một nhân tình, chỉ bởi duy nhất một lý do, một ngày làm nhân tình, suốt đời tôi chỉ có thể khóc bằng nụ cười rạng rỡ.

Nửa đêm, cậu nhắn cho tôi một tin nhắn vẻn vẹn ba chữ, em xin lỗi. Tôi bấm delete ngay không suy nghĩ, trong tim tôi có cái gì đó vỡ vụn rồi.

Tôi gần 22 tuổi, nghe phong thanh bạn bè nói, cậu có người yêu. Tò mò qua Facebook của cậu xem, thấy ảnh cô bé đó, đôi mắt to trong sáng và lanh lợi, cánh môi mềm xinh như thiên thần. Hai người quen nhau từ lâu rất lâu. Nhìn cô ấy, lòng tôi quặn đau, bỗng dưng nảy sinh những suy nghĩ, kiểu như, cô ấy có lẽ rất thông minh, khéo léo, nhạy cảm và sâu sắc; cô ấy chân thành, thiện lương nhưng không dễ bị bắt nạt; cô ấy biết nấu ăn ngon vào mỗi cuối tuần, biết cưng nựng trẻ con mỗi khi chúng ghé chơi; cô ấy rất thấu tình đời và chiếm trọn lòng tin của người cô thương mến.

Sực nhớ ra, hình như tôi đã vô tâm không để ý, kể từ ngày gặp lại cậu trong Sài Gòn, chưa bao giờ cậu nói yêu tôi hay muốn tôi làm người yêu cậu cả, cậu không còn là Hoàng tử bé mà tôi biết, những yêu thương tôi vốn nghĩ cậu dành riêng cho mình tôi, tất cả chỉ là ảo mộng tự tôi dệt nên huyễn hoặc bản thân mình.

Nhìn gương mặt cậu, nhìn vào đôi mắt ôn hòa, cương nghị pha lẫn chút bi thương của cậu, nghĩ đến việc buổi đêm cậu nói muốn ở bên tôi, còn ban ngày cậu sánh đôi và tươi cười cùng một cô gái khác, rốt cuộc tôi không kìm được mà bật khóc.

Chưa bao giờ tôi lâm vào thứ tình cảm vô vọng đến nhường này, nếu như cậu vẫn là Hoàng tử bé sạch tinh như tờ giấy trắng của tôi ngày nào, tôi sẽ nhẫn nại chờ cậu lớn lên, chờ để nói cho cậu biết tôi yêu cậu nhiều thế nào. Nếu cậu có trót thầm thương một cô gái nào khác, tôi sẽ dùng tất cả thủ đoạn 22 năm tuổi sống của tôi để giành lấy cậu. Nếu cậu quá giỏi giang và thành đạt, tôi cũng sẽ nỗ lực hết mình để thành đạt và giỏi giang gấp đôi gấp ba lần cậu, để cậu công nhận tôi, yêu thương tôi. Nhưng tréo ngoe thay, tôi lại đem lòng yêu một người chỉ muốn lên giường với tôi, trừ bỏ khóc ra, tôi không thể làm gì khác được.

22 tuổi 3 tháng, ba tháng không còn gặp cậu, tôi giết thời gian bằng việc lả lơi cặp kè với vài người, nhưng điều tôi không mong đợi nhất lại xảy đến, tôi bị đánh ghen. Bước ra khỏi quán bar, một toán người ùa tới, liên tiếp những trận đòn đáp xuống người tôi, tôi co rúm thân mình chịu trận, chợt nghĩ, giá mà họ đánh chết mình đi có khi lại tốt. Nhưng họ không đánh chết tôi, trong cơn mơ màng tôi thấy có người lao vào giữa đám hỗn loạn, ôm chặt lấy tôi, giọng nói quen thuộc và ấm áp tuôn ra từ khóe miệng, chị à, ổn rồi, về thôi, về với em…

Cậu lấy khăn ấm chườm lên vết bầm trên mặt tôi, cẩn trọng lau sạch đất cát dính đầy những vết trầy xước trên tay chân tôi. Xong xuôi, cậu cầm lấy tay tôi áp lên mặt cậu như ngày nào, ánh mắt cậu nhìn tôi đầy thương xót. Tôi giằng tay mình ra, lạnh lùng nhìn về phía cửa, đi đi, đi về với người yêu của em đi. Cậu không đi, an tĩnh ngồi bên tôi, đôi mắt cúp xuống, rồi cậu cất giọng, thanh âm trầm trầm, sao chị lại sống như thế này hả chị, sao chị cứ phải cố tỏ ra mình từng trải theo cách này? Nếu chị vẫn giản đơn như thế, nếu chị vẫn dịu dàng như thế, nếu chị vẫn chân thành như thế, nếu chị vẫn là chị của em ngày xưa, có phải, giờ em và chị đã khác rồi không…

Lại nếu… Tôi cười khan… Cười mà nghe môi mình mặn đắng…

Nếu giờ chị ngoan ngoãn và an phận như cô ấy, em có sẵn sàng bỏ rơi cô ấy để về với chị không?

Cậu ngập ngừng rất lâu, đôi môi mấp máy, chị à…

Tôi đưa tay lên chặn ngang môi cậu, nước dồn lên nặng trĩu mi. Cậu không biết, có lần tôi thử mặc quần dài, đeo khẩu trang, trùm áo khoác kín mít, dép mượn bạn lệt xệt lội bộ ra đường. Da vẫn trắng đêm vẫn nóng và người vẫn đông, nhưng không ai buồn đưa ánh mắt liếc nhìn tôi cả… Tiếc một điều cậu không được ở đó để chứng kiến tôi chìm nghỉm vào dòng người, tan loãng trong họ, để rồi bị cuốn đi không thương tiếc…

Con người là sinh vật phũ nhất trên thế gian này, giống như khỉ trong rạp xiếc, họ chỉ nhìn chị, bàn tán về chị, và cười, và bỡn cợt, khi chị ăn mặc và sống cuộc sống khác với những cô gái đang bước đi trên đường kia… bất cứ lúc nào chị không còn đủ sức để tự làm nổi mình, chị liền bị phớt lờ, ngay lập tức. Vậy nên chị mới phải gồng mình lên, băng kín những vết thương, nén chặt cơn đau, và mỉm cười để sải bước một cách tự nhiên nhất.

Cậu đưa tay lau nước mắt trên mặt tôi, nhưng điều đó không giúp ích gì cho tôi, chỉ càng khiến tôi đau đớn.

Vốn dĩ chị nghĩ, chị có thể tập để sống một cuộc sống hoàn toàn khác, quá khứ kia chị có thể quên đi, nhưng có một điều chị không ngờ tới, chị không thể thay đổi những đồn đoán về con người chị ăn sâu vào trong óc của người khác. Trong mắt họ, và cả trong mắt em, chị vĩnh viễn là một ả đàn bà xấu xa đầy tì vết có phải không?

Trước người yêu em chị thấy mình nhược thiểu, kiểu con gái như cô ấy sinh ra là để yêu, còn kiểu đàn bà như chị, sinh ra là để người đời quăng quật. Con người và nét tính cách em yêu kia, là cô ấy chứ không phải chị. Chị không phải thiên thần, càng không phải người yêu em… em à… nếu không thể yêu thương chị hơn, đừng bắt chị sống trong vỏ bọc của bất kì ai khác…

Đủ rồi. Cậu hét lên, ép chặt khuôn miệng nóng rực của mình vào miệng tôi. Suốt đêm đó cậu ôm chặt tôi trong lòng, nước mắt tôi thấm ướt áo cậu, ban đầu nóng hổi, sau dần lạnh ngắt, trong vòng tay cậu, tôi chìm vào giấc ngủ đầy mộng mị và đớn đau. Trong chốc lát, tôi đã buông xuôi, thầm nghĩ, cả đời cũng được, một đêm cũng được, yêu cũng được, không yêu cũng được, người yêu cũng được, nhân tình cũng được, chỉ cần được ở bên cậu, là tôi đã mãn nguyện rồi.

Nhưng tôi đã nhầm. Cậu không chia tay người yêu, cũng không gặp lại tôi nữa. Thỉnh thoảng cậu nhắn cho tôi vài tin nhắn hỏi han. Cậu không bao giờ nhắc về người yêu cậu trong tin nhắn với tôi, có lẽ cậu sợ tôi buồn.

Bây giờ tôi 23 tuổi, cậu 20. Cậu nhận được một suất học bổng du học bên Nga. Cậu không nói một lời từ biệt với tôi, chỉ đến khi Facebook cậu ngập tràn những câu chúc của bạn bè, và tấm ảnh cô bé xinh xắn kia tiễn cậu ở sân bay hiện lên trang chủ của tôi, tôi mới ý thức được, tôi đã chính thức mất cậu rồi…

Như cuốn phim quay ngược chiếu lại tất cả những khoảnh khắc cậu ở bên tôi, tất cả những vui vẻ bấy lâu đều hóa thành buồn đau day dứt. Nhưng nỗi đau khắc sâu trong tâm trí của tôi nhất, nỗi đau mà suốt đời tôi sẽ không bao giờ quên, là đến cậu còn đối xử với tôi như vậy, biết đến bao giờ tôi mới tìm được một người thực tâm trân trọng tôi đây?

Gió mùa đông đang thổi. Tôi cũng không còn trẻ nữa rồi…

—  St
4

These are my kinda girls… They don’t mess around! Hahahahaha!! 

  • Chocho: so who fell for who first?
  • Boruto: What?!(blushes)
  • Sarada: Chocho!(puffs up checks, face red)
  • Chocho: What? I meant hypothetically speaking of course. (Moves eyebrows up & down)
  • Boruto: oh well in that case it would be Sarada. (Folds arms,smirks)
  • Sarada: Me?! What makes you
  • think it would be me first!
  • Boruto: isn't it obvious, I'm cooler than you that's why.(sticks out tongue)
  • Sarada: Cooler really? That's funny.
  • Boruto: How so?!
  • Sarada: you're the one who blushes if I even get close up to your face, that's definitely not it keeping cool.
  • Boruto: Yeah well at least I don't go weak in knees just by a few cool words Sa-ra-da chan.
  • Sarada: Tch You'd be first & you know it!
  • Boruto: No you!
  • Sarada: You!
  • Boruto: No you!
  • Sarada: as if!
  • Boruto: Yes if!
  • Sarada: ugh, why are you such a annoying idiot!
  • Boruto: Why are you such a stuck up peculiar girl!
  • Sarada: If I'm such a stuck up peculiar girl why are you always asking me to join you in your childish activities?!
  • Boruto: Tch I don't know maybe because I actually enjoy your company!
  • Sarada: Enjoy my compa__ wait! What?
  • Boruto: ah....nothing!(blushes)
  • Sarada: Hmp! That's what I thog___
  • Mitsuki: He said he enjoys your company. (Smiles)
  • Boruto: Aaa! Woah! Where'd you come from?!
  • Sarada: Always around somewhere somehow....
  • Chocho: Mitsuki I don't know how to say this nicely but I know my beauty is addicting to view but you're getting to clingy for my taste.
  • Mitsuki: ......Sarada tell your mom to put Chocho out of her misery already and give her some medicine.
  • Sarada: ha yeah...wait Boruto!
  • Boruto: A...yes?
  • Sarada: I win. (Folds arms,smirks)
  • Boruto: What? No you don't!
  • Sarada: I believe you were the one who lost their cool first & your thoughtful words pretty much confirm you'd fall for me first.
  • Chocho: Congratulations you two you've finally noticed your feelings for each other! (Claps hands)
  • Sarada & Boruto: Huh! What! No we didn't! Theres no feelings!
  • Chocho: Wait till I tell everyone in the village about this!(sips happily away)
  • Sarada: .....I think I really will tell my mom to give her medicine after all........
  • Mitsuki: Why? She does have a sickness when it comes to me but you two, she's telling the truth.
  • Sarada & Boruto: Mitsuki!!! (Burning red faces)
youtube

Original comic by Katze
https://katzelicht.tumblr.com/

CAST

Alice is voiced by @somecleverrhuze
Boris is voiced by @dryeguy
Bendy is voiced by me

MUSIC

The Builder  -  Kevin MacLeod

 And I would walk 500 miles and I would walk 500 more to be the man who walked a thousand miles to fall down at your do- DA RA RA DA~ DA RA RA DA~ DA RA RA RAN DA RA RAN DA RA RAN DA RA LA RA RA~