r06

Telephone

Amelia smiled when she heard his text tone, looking down and seeing an email from Sirius.  She walked into her room and opened it, shocked to see another cut of their sextape.  She tilted her head to the side, feeling the heat pool between her legs as she watched.  She almost called him in that moment, but instead she waited.  She knew he would be walking into the event with Marlene in a few minutes.  She walked down and crawled into his bed before her hand trailed down her body, beginning to work over herself so she was already panting by the time she dialed him.

4
Three ships have held a simultaneous Replenishment at Sea in the Gulf of Oman in a highly complex manoeuvre during which they could be no more than fifty metres apart.

Images PO(Phot) Ray Jones

hqruna asked:

“Heh, why are your hands moving down my back?”

“Because I’m intending to grope your gorgeous ass.” - Lucca said with zero shame while his fingers kept on their way down.

anonymous asked:

❤ [shinxzvki]

As Lucca entered his room on their current base, he would never expect he would find someone laying on his bed, apparently waiting for him. - “Well, hello, there. When they said to me to celebrate my birthday, I wasn’t expecting a present like you.”

3

‘The timing is not unhelpful. We could  have decided to call it off or divert it  away from Gibraltar to avoid offending  the Spanish. But there was absolutely no question of that.’

Great Britain, pissing Spain off since 1713

Murmuüre by Murmuüre [rec’d by Tunco]

If this album’s bandcamp page hadn’t proclaimed it to be black metal I don’t think I’d have associated Murmuüre with the genre any more than the myriad of others it evokes. When this album begins (after what sounds like a sample of cartoon noises) it sort of sounds like the noodling in between songs on prog records, electronic washes and swoops of guitar noise. The opener climaxes into something with some booming metal drumming, but it’s choked in billowing feedback noise. And in spite of how thick the guitar tones are, there’s always a sense that the album is holding back (until perhaps the end of Amethyst); it’s a lengthy exercise in tension.

The whole thing is purportedly constructed out of “a one hour guitar improvisation from November 2006”. The thing is distorted to the point that it’s full of chimerical pseudo-melodies, echoing about breathlessly. They’ve taken the guitar track and embellished it with what sounds like a cavalcade of effects from every possible source, including “original programmed drums, and some (extremely re-edited) additional live drumming” and (completely smothered) “vocals recorded during a cathartic trance at a sacred place in the forest, with a mini-disc recorder”. It’s difficult to tell, but I imagine there are many additional dozens of synth/pedal noise/field recordings/feedback tracks at any given point.

What Murmuüre have assembled is intentionally a totally monstrous mess of sound, that mostly feels quite directionless, but is always very impressive. They emulate so many styles and inspire so many adjectives that it’s impossible to take it in as a cohesive experience - but that seems to be the whole point, and I enjoyed it a lot.

>> Stephen

R06

Xin chào, mình là Vivian
Đương nhiên đây không phải tên thật của mình! Thật điên rồ khi ai đó để tên thật của bản thân khi tham gia vào thế giới ảo. Facebook là thứ khiến con người trở nên điên rồ. Cuối cùng thì, chỉ cần có một nhóm người tương tác họ có thể dễ dàng thoả mãn.
Đây là dòng tâm sự đầu tiên của mình.
Hôm nay là một ngày cực kì tệ hại. Mình đã bị stress nặng tới mức phải giải toả bằng một cách rất tiêu cực. Đương nhiên, nó không làm ảnh hưởng đến sức khoẻ của mình và mình cũng không dùng thuốc. Chỉ là thứ này khác xa với bản chất thường ngày của mình thôi. Con người ai cũng có mặt nạ mà.
Thật ra, mình là loại người rất chịu đựng. Vì bản thân không sống trong một môi trường thuận lợi, nên việc nhìn mặt người khác qua ngày là chuyện đương nhiên. Để tồn tại thì ai cũng phải có cái giá. So với những kẻ khác thì mình cũng may mắn phết đấy chứ. Mình nên cảm thấy hài lòng mới phải.
Nhưng, không hề. Mình không yêu cuộc sống này. Tốt đẹp hay không thì mặc kệ nó. Cuộc sống nhàm chán, từng ngày một.
Bạn đừng vội trách mình. Bởi, bạn chả có cái quyền đó đâu. Đừng dùng những ngôn từ thối tha của bạn đánh giá người khác chứ! Bạn sẽ bị cắt lưỡi đấy. Sớm muộn thôi.
Cuộc sống này là từng ngày vất vả, giàu thì hưởng thụ, nghèo thì khốn khổ. Luôn luôn như vậy, đã thành qui luật rồi.
Mình đã gặp rất nhiều người. Ai trong chúng ta cũng vậy. Nhưng bạn có nghĩ, bao nhiêu phần trăm trong số đó thật sự tương tác với chúng ta? Câu trả lời của mình vô cùng ảm đạm. Nhưng bạn hãy tự mình trả lời đi.
Dạo gần đây, mình rơi vào trạng thái anti-social. Mình chẳng thể nào giữ trạng thái lạc quan khi gặp hay giao tiếp với bên ngoài. Ở gần con người thôi cũng đem lại cho mình cảm giác chán ghét, bực bội, như một thể dịch bệnh nào đó đang lẩn trốn và mình thì phải chạy thoát rỏi nó.
Mình bắt đầu ghét bạn học mình. Thật ra thì mình cũng chẳng ưa chúng nó cho cam. Một lũ thú đáng sợ, việc hoà nhập chỉ để đem lại an toàn cho bản thân và không trở thành mục tiêu. Chúng ghét thù nhau, chúng giết hại nhau, chúng cười cợt nhau, … Đó là cái tình bạn nhạt nhẽo trong thế giới này. Đừng lấy những khuôn đạo đức khi xưa ra mà phán xét. Nó là quá khứ rồi, nghĩa là nó không phải hiện tại. Đừng tin tưởng để rồi bị dụ hoặc.
Cùng lúc đó, tâm tính mình càng trở nên khó chịu. Và mình bắt đầu khó khăn trong việc điều khiển cảm xúc của bản thân. Thế nên, việc mình làm là tránh nắng, tráng người. Giam mình trong bốn bức tường. Như một thú vui tự trải.
Hôm nọ, anh người yêu cũ có nhắn tin cho mình. Hắn hỏi, mình ghét hắn thì có thoải mái hơn không. Câu trả lời như ý của hắn. Một gã phiền phức. Mình tự hỏi mình đã từng yêu hắn hay không. Phải rồi, mình từng nói yêu hắn. Trao nhau ngàn lời ngọt ào. Con người thật sự rất có năng khiếu nói dối và diễn xuất. Ai cũng vậy.
Mình nhận thấy, đó là loại người mình ghét. Ồ, không! Mình không ghét loại nói dối đâu. Vì đó là mình mà! Mình yêu bản thân mình nhiều hơn là ghét. Cho dù có đôi lúc, không, nhiều lúc, mình muốn đập đầu đứa đang sống này cho chết quách đi. Gương mặt nó thật xấu xí. Cái mũi của nó là một khuyết tật!
Mình ghét loại người lúc nào cũng tốt bụng. Cô tiên, nàng bạch tuyết, cô tấm,.. Toàn truyện cổ tích gạt người. Ở hiền gặp lành là lời nói dối trắng trợn nhất. Mà cũng là lời nói dối thành công nhất thôi.
Có đôi lúc, khi đi qua phố, mình đã nhiều lần tưởng tượng ra cái chết của bản thân. Chiếc xe máy chạy mịt mờ trong sương khói. Người qua đường hồ hởi chờ đợi. Cơn mưa ngày càng xối xả. Bên kia đường người bu đen ngịt. Đèn đỏ. Bản thân hoà vào làn người nhanh chóng di chuyển. Lúc đang đi, xảy ra va chạm với một người đàn ông mũi cao. Anh ta dùng dao, đâm xuyên bụng. Máu tuôn ra. Trời mưa nặng hạt. Người đàn ông rời đi còn mình thì khuỵa xuống. Dòng người vẫn nhanh chóng nối đuôi. Mình như con cá bị bắt sống. Thở từng nhịp nặng nề. Dòng người vẫn đi nhanh. Cuối cùng, mình nắm mắt lại. Mưa rơi giọt cuối cùng. Và tiếng xe máy, lại đến gần.

Эбастин инструкция



Эбастин (Ebastine). Кестин (Франция) Антигистаминные лекарственные средства Код АТС: R06АХ22.

Эбастин является блокатором гистаминовых h1-рецепторов, принадлежащим к группе.



Эбастин - антигистаминное средство пролонгированного действия. Фармакологические.



ЭБАСТИН Международные непатентованные наименования (МНН) - активные вещества или.



ЭБАСТИН инструкция по применению лекарства и описание, отзывы о препарате ЭБАСТИН.



Эбастин (Ebastine) инструкция по применению. Действующее вещество (МНН) Эбастин (Ebastine)



ЭБАСТИН - инструкция по применению, отзывы и цена, ЭБАСТИН. Кестин - аналоги Эбастин.

Описание действующего вещества Эбастин (Ebastinum): инструкция, применение, противопоказания и…

Paralytic Stalks by of Montreal [via Donfuy]

This album’s fun. It’s kind of indie rock with various influences from all over the place (including disco!), but the one I notice most often is the psychedelia stuff. That’s mostly seen with all kinds of fun and crazy effects that randomly get turned on and make things awesome. Which brings me to my first point, this album is very well produced. The sounds are very dense and complex with a whole lot to listen for (I swear they have an orchestra) but at the same time you can make out the lyrics pretty easily. I mean, if the singer’s actually enunciating properly you can. Which brings me to the lyrics. They’re pretty weird. I understand this is something that of Montreal does on a regular basis, so whatever. Kind of a dissonance going on with the music, but I think it works. At the very least the vocals aren’t grating and very well integrated with the mix.

The album mostly has pretty upbeat songs, which is usually how I roll, but it gets really freaking weird at the end, starting with about a third through Wintered Debts. That’s good. Capitalize on that good feeling that was going on in the rest of the album and make really dark stuff come out of nowhere. Then you can use all the studio tricks for evil. Lots of creepy sounds, reverb, strings playing whatever damn notes they feel like, that sort of thing. It’s really upsetting, which I think is the purpose. It’s also annoying.

Standout tracks include Spiteful Intervention, Dour Percentage, We Will Commit Wolf Murder, and Ye, Renew the Plaintiff. Low point is Exorcismic Breeding Knife which gets on my nerves after a few minutes, which means I have about 5 minutes of being annoyed. Basically, I love this album whenever it’s in upbeat mode, and kind of tolerate it when it’s in random noises mode.

>> xwd

Black Sands by Bonobo [via xwd]

I think this is the kind of album that I was after when I criticised Rose’s ambient recommendation. ‘Black Sands’ clocks in at roughly half the length (or at least it seems like it) and provides an eclectic range of sounds to spice up its electronic textures. The short but utterly gorgeous Prelude, for example, makes superb use oriental melodies (think the ‘Crouching Tiger, Hidden Dragon’ soundtrack), which I’ll admit I have a weakness for. After a seamless transition into the album’s second track, Kiara, the album’s electronic elements come to the fore while retaining a few of the sonic motifs of the opening track. Along with the slightly jazzy third track Kong, these opening tracks demonstrate a consistent yet experimental and varied approach which means that the album never truly becomes boring. Though some of the later tracks perhaps don’t hold up as well as the earlier ones – The Keeper in particular introduces a vocal aspect that I don’t think was necessary - but this is nonetheless a solid album throughout and a thoroughly pleasant listen.

Grade A-

>> Seneschal

hqruna asked:

"Just for tonight"

“You should have told me you wanted to do this…” - He nodded calmly and gave space for her in his single bed. - “I should get a bigger bed for us, right?”

hqruna asked:

"Dare!"

6. Give the person who gave you the dare a massage.

“Ugh… Such a terrible dare…” - He said with a playful tone and cracked his fingers. - “How could I want to do something like that? Ahhh…” - With a grin, he picked her up in bridal style and carried her to his room. As soon as he got there, he placed her on his bed. - “Take all your clothes off, because this will be a long, long massage.”

hqruna-deactivated20150608 asked:

♥ [Cause why not~]

  • Gives nose/forehead kisses - Haruna
  • Gets jealous the most - Lucca, definitely.
  • Picks the other up from the bar when they’re too drunk to drive - Haruna.
  • Takes care of on sick days - Both.
  • Drags the other person out into the water on beach day - Haruna
  • Gives unprompted massages - Haruna
  • Drives/rides shotgun - Lucca
  • Brings the other lunch at work - Both.
  • Has the better parental relationship - None
  • Tries to start role-playing in bed - Depends on the day, mostly Haruna.
  • Embarrassingly drunk dancer - Lucca.
  • Still cries watching Titanic - None
  • Firmly believes in couples costumes - None
  • Breaks the expensive gift rule during Christmas - Lucca, usually with his sword for a stupid reason
  • Makes the other eat breakfast - Lucca, who’s a heavy eater
  • Remembers anniversaries - Lucca
  • Brings up having kids - None

hqruna-deactivated20150608 asked:

"You're a lot stronger than I gave you credit for."

“Well, I don’t like bragging, but I’m hella strong for sure.” - He said with a grin upon his face. - “But your body is really light, though. I’m making few effort to carry you, honey.”

2. While kissing

—–

“Enough with that game, Haruna…  “ - Lucca pulled her closer and made her to seat in his lap. As he nested her into his arms, he kissed her lips a couple of times. He was different from most times, not hungry, but sweet. - “I love you…” - The Leader finally said, softly between her lips.

The Invitation by Thirteen Senses [via trance]

I hear a few other bands in this album. The piano is very Ben Fold Fivey to me, and some of the instrumentation reminds me of Jack’s Mannequin. The vocals are 100% britpop, and that’s not directly a bad thing, but it gets boring and tedious during the course of the album. One of the songs is basically divided into three parts, but none of the parts mesh well.

A few songs I liked were the opening song Into The Fire. The guitar riff is excellent and his voice is quite pleasant. Gone sounds very similar to the opening song, except for a quieter guitar melody. Lead Us features a piano part which (as stated above) sounds similar to BFF, a big plus for me. The last song I enjoyed is Last Forever because he vocalizes in it, and I love vocalizations.

Overall it’s a good listen, but I just didn’t like it as much as I wanted to.

>> Aidiera