quoto's

Έλα και πες μου ότι δεν άξιζε η θυσία, γιατί στην ουσία, οι ουλές μου μαρτυρούν πως δεν ήσουν η Ιθάκη μου αλλά η Τροία.
—  Yoda Priest - Ποιος είναι ο χαμένος; (ft Solmeister)

Lorcan reached out, grasping her chin and forcing her to look at him. Hopeless, bleak eyes met his. He brushed away a stray tear with his thumb. “I made a promise to protect you. I will not break it, Elide.”

“I will always find you,” he swore to her.

Her throat bobbed.

Lorcan whispered, “I promise".

— 

Sarah J. Maas, Empire of Storms

WAS I THE ONLY PERSON WHO WAS SOBBING THROUGH THE PART LORCAN TOLD ELIDE THAT HE WILL KEEP HIS PROMISE TO PROTECT HER AND FIND HER, IM GONE!!!!!

Originally posted by fxcking-bxred

ΑΠΩΘΗΜΈΝΟ

Έπρεπε να το ζήσω για να καταλάβω πόση δύναμη κρύβει.
Μια ύπουλη λέξη στην οποία κρύβεται ένα πρόσωπο και μια επιθυμία “ΓΥΡΝΑ”.
Και δεν σε αφήνει να προχωρήσεις γιατί στην ιδέα της επιστροφής θα παράταγες τον καθένα.

Μου έλειψε η επικοινωνία μας. Οι συζητήσεις χωρίς νόημα. Τα ηλίθια αστεία μας. Τα βράδια που σε έψαχνα και είχες κλειστό το κινητό σου. Μου έλειψαν οι μέρες σου οι σκοτεινές. Εκείνες που “όλα ήταν καλά” ενώ ήξερα μέσα μου πως πάλι είσαι έτοιμος να φύγεις. Μου έλειψε το χαμόγελο σου, τα μεγάλα μαύρα μάτια σου. Το πόσο άδικος ήσουν μαζί μου, και αυτό διάολε! Μου έλειψε. Μου έλειψες εσύ και οτιδήποτε άλλο μπορεί να περιβάλλεται γύρω από σένα. Ο αέρας. Το δωμάτιο. Ο δρόμος που περπατάς. Τα μέρη που πίνεις το ποτό σου. Τα σεντόνια τα λερωμένα από τον ιδρώτα σου κάποια βράδια που ένιωθες την ανάγκη να με ερωτευθείς παράφορα. Μου έλειψε να σε θέλω.
—  Δεγαμινιωτης. @goalsovoxo

Tôi và Tumblr


Tôi đến với Tumblr vào một ngày rất tình cờ…


Khi ấy, nhìn thấy một bức ảnh với dòng chữ ngắn đơn giản với nguồn Tumblr, một từ thật sự quá xa lạ, tôi ít dùng Mạng xã hội, Facebook là nơi duy nhất chỉ để kết nối những người bạn phương xa.


Khi ấy, vì muốn trốn tránh, tôi chỉ muốn thu mình lại vào một nơi nào đó thật xa lạ, nơi nào đó chẳng ai quen biết mình, thế là tôi tìm kiếm Tumblr.


Khi ấy, Tumblr vắng lắm, ít người hơn, những hình ảnh, những quoto ngắn, thỉnh thoảng đọc những tâm sự của người-xa-lạ, tôi lại thấy mình trong đó, tôi chạnh lòng.


Khi ấy, nơi đây rất yên tĩnh, tôi chỉ lặng lẽ reblog hay ❤️ những câu nói, những dòng chữ mà như chỉ dành cho riêng tôi. Chúng tôi cứ nhẹ nhàng lướt qua nhau như thế.


Khi ấy, thỉnh thoảng tôi cũng trải lòng mình bằng những con chữ, thỉnh thoảng lấy câu chuyện của người làm câu chuyện của mình, phụ nữ chúng tôi dường như đều trong cái vòng lẩn quẩn như thế trong tình yêu, trong từng lối suy nghĩ nên rất dễ đồng cảm.


Khi ấy, có người đã nói “Tumblr chưa bao giờ là nơi để tìm kiếm sự nổi tiếng, mà là nơi để nhận biết rằng những cảm xúc của mình chưa bao giờ bị cô độc. Một vài inbox, một vài lời chia sẻ đủ để biết rằng ngoài kia vẫn còn có những người trải qua những cảm giác giống như mình…” (moctieungu)


Riêng bản thân mình tôi cảm thấy những người dùng Tumblr đều rất sâu sắc, rất nhẹ nhàng… mỗi người đều ẩn chứa trong lòng một người, một khoảng trời rất riêng, một nỗi đau day dứt….và tôi cũng thế!


Có khoảng thời gian rất dài rất dài, tôi không đặt chân đến nơi đây, Tumblr giờ đã đông, rất đông, tôi thì vẫn cảm thấy lạc lõng và cô đơn.


Có vài người ask tôi về vấn đề tình cảm, thú thật, tôi chẳng biết phải trả lời như thế nào, vì ngay cả bản thân mình cũng trong vòng tròn đó thì có thể giúp được ai.


Có vài người inbox tôi xin kết bạn, tôi rất vui nhưng tôi không thể, không biết từ khi nào tôi sợ các mối quan hệ, tôi xa lánh mọi thứ, như con ốc càng thu mình về cái vỏ của mình, nói đúng hơn tôi sợ chia ly nên không dám bắt đầu. Tôi nhút nhát.


Thông qua những dòng chữ này, tôi muốn "cám ơn” và “xin lỗi”. Cám ơn vì những lời chia sẽ mà bạn gửi đến tôi những khi lòng tôi chơi vơi. Xin lỗi vì tôi đã không trả lời bạn, vì đôi khi tôi cảm thấy rất khó khăn khi viết một điều gì đó.


Tôi nhớ đã từng nghĩ sẽ xoá Tumblr khi con số follow 5000, như kiểu vừa muốn viết giải toả, vừa lo sợ co rụt lại không muốn ai biết quá nhiều, giờ con số đã hơn 13,000 nhưng dù Facebook, Tumblr hay bất cứ trang nào, con số không nói lên điều gì cả, như tôi, vẫn cô đơn và lạc lõng giữa thế giới ảo này. Và dù có xoá đi thì ai quan tâm cơ chứ,. nên cứ mặc em “lạc trôi” vậy.

Dù sao, đây, vẫn là nơi tôi cảm thấy những cảm xúc của mình chưa bao giờ cô độc, ngoài kia còn có bao người trải qua cảm xúc giống như mình. Thế thôi!.


P/s: mưa nên viết linh tinh quá.

Γιατι
  • Ένα "γιατι" με καίει.
  • Γιατι σε πίστεψα..
  • Γιατι σ'αγάπησα..
  • Γιατι σε διάλεξα..
  • Γιατι σε πόνεσα..
  • Γιατι σε λάτρεψα..
  • Γιατι με προδωσες..
  • ΓΙΑΤΙ..
Existia um caos dentro de mim, uma tristeza a qual me consumia da cabeça ao pés. Estou entrando em um estado de loucura um estado a qual eu ja tinha superado. Esse estado esta voltando para me atormentar e os fantamas do desespero voltaram para me atodoar.
—  Inflorada