or for a crop frame dslr

Chụp ảnh 101

Như đã hứa, hôm nay mình quay lại với mấy điều cơ bản trong nhiếp ảnh.

Hôm qua mình đã nói một vài quan điểm của tớ khi chụp ảnh, hôm nay mình chia sẻ những điều cơ bản khi bắt đầu chụp ảnh ^^ Bắt đầu bằng chuyện bạn có gì rồi hay bạn có ý định mua gì nhé. Mình nghĩ tìm hiểu những thứ bạn có sẽ giúp bạn nhiều điều khi chụp đấy ^^

Chủ đề hôm nay: Thiết bị giống như quần áo, đừng mặc sịp ra ngoài ^^

Tại sao mình lại nói vậy? À thì bạn đừng cố làm siêu nhân^^ Đùa chút thôi, chúng ta sẽ từ từ giải thích điều này nhé.

Câu hỏi số 1: Bạn nên bắt đầu mua máy ảnh nào?

Trả lời: Để mình chia sẻ 1 chút câu chuyện của mình nhé, như mình đã từng trả lời 1 ask trước đây, mình bắt đầu bằng 1 chiếc máy ảnh compact, sau đó chuyển qua Canon 400D, Canon 5D và hiện tại đang xài 2 chiếc Fuji: XT10 và Xpro 1. Dù mình khá hài lòng với ảnh chụp nhưng mỗi lần chụp mình đều cảm thấy giới hạn kĩ thuật của chiếc máy đang dùng.

Mỗi lần như vậy mình đều vào các forum để nghiên cứu về máy ảnh mới, lens mới, etc… Sau khi đổi qua cũng kha khá thứ, dùng thử nhiều máy ảnh, mình chia sẻ những điều như sau:

Số 1: Số Megapixel *Mp* chỉ là phù du, kích cỡ sensor mới là quan trọng.

Như nào nhỉ, mình sẽ cố giải thích đơn giản 1 chút. Số Mp sẽ quyết định xem bạn in được bức ảnh lớn cỡ nào, còn sensor mới quyết định chất lượng ảnh của bạn (giả thiết tất cả các yêu tố khác giống nhau)

Vậy sensor là gì ? Sensor là cảm biến của máy ảnh, nó giống như con mắt của máy ảnh, bắt lấy ánh sáng đi qua lens và chuyển nó thành số 0 và 1, sau đó được xử lý tạo thành ảnh số.

Vậy thường thì sensor càng lớn càng tốt, vì càng lớn thì càng thu được nhiều ánh sáng, thông tin, vì vậy chất lượng càng tốt. Ở mức phổ thông, chúng ta tạm chia thành mấy loại sau:

  • Điện thoại: nhỏ nhất, iphone là ví dụ, thường là ½.3″
  • Máy ảnh compact: to hơn iphone 1 chút, thường thấy trong máy ảnh du lịch, thường là 1″
  • Micro 4/3rds (Mi cờ rô pho thớt =))): cảm biến to hơn máy ảnh compact chút nữa, thường thì chất lượng khá tốt nếu nhìn ảnh trên màn hình, còn nếu zoom 100% thì sẽ kém hơn.
  • APS-C : hay còn gọi là cảm biến crop, thường là những chiếc DSLR cho người mới dùng, chiếc Nikon D5500 của bạn mới ask chẳng hạn. À Fuji của mình cũng là APS-C. Hệ số crop factor là 1.5 hoặc 1.6 (mình sẽ giải thích sau)
  • Full-frame: Thường có ttrong những chiếc máy ảnh chuyên nghiệp, Canon 5D, 6D, Nikon D800, Sony A7 ….

Cảm biến càng lớn sẽ cho chất lượng ảnh tốt hơn khi chụp trong môi trường tối, ít sinh ra noise *muỗi*, cho nhiều “bokeh” hơn,etc…

Số 2: Máy ảnh càng nhỏ càng tốt

Hình như hơi mâu thuẫn với số 1 nhỉ?

Đúng là như vậy, máy ảnh càng nhỏ sensor càng bé, nhưng chúng ta cũng cần quan tâm 1 thứ, đó là sự tiện dụng.

Máy ảnh càng bé, bạn càng muốn đem theo nó hàng ngày, bạn càng dùng nó nhiều, và cũng là bạn sẽ càng đem lại cho bạn nhiều niềm vui ^^

Mình từng dùng chiếc Canon 5D, nó rất to, và nặng khoảng 1,5kg. Vì vậy sau khoảng 1 tháng chăm chỉ, mình cất nó ở nhà thường xuyên, có khi cả tháng không dùng tới. Thay vào đó, mình mua chiếc Fuji, nó rất bé, cần 1 cái cặp cũng rất bé, nặng chưa tới 800g, và mình mang nó hầu như hàng ngày ^^.

Vì vậy mình khuyên các bạn đừng quá ham hố những chiếc DSLR to nạc, hãy cân bằng giữa 2 điều trên, chọn 1 thứ vừa nhỏ nhẹ, vừa cảm biến lớn ^^

Vì vậy mình khuyên các bạn chưa có bắt đầu bằng nững máy sau : dòng Fuji X100 ( cảm biến ASPC nhưng lại là compact, máy rất nhỏ và nhẹ dù giá hơi chát), Dòng Olympus OM-D ( cảm biến M43, máy nhỏ gọn nhưng chụp rất đáng gờm), Máy Fuji nói chung (ASPC và nhỏ nhẹ, dù giá hơi chát), Iphone từ 6S trở lên, Samsung Galaxy S7 ( 1 công đôi việc, chụp cũng rất đáng sợ, dù chưa so sánh vs máy ảnh chuyên nghiệp nhưng nếu bạn biết sử dụng thì …)

Câu hỏi số 2: Có máy rồi, nếu là thay dc lens thì dùng lens gì?

Trả lời: Trong 1 tỉ các loại lens thì ta chia làm 2 loại chính, lens zoom và lens fix.

Các vấn đề kĩ thuật, các bạn có thể tham khảo cụ google, mình sẽ nêu quan điểm của mình là chính.

Thế nào là zoom? Là lens thay đổi được tiêu cự, thường dc kí hiệu bằng tiêu cự ngắn nhất-tiêu cự dài nhất. Ví dụ như chiếc lens canon 18-55 f4-5.6. Nhưng mình  không khuyến khích các bạn dùng lens zoom, vì lens này làm bạn lười, hơn nữa lại to hơn, nặng hơn, nhưng không nét bằng. Quan trọng nhất là vì tiện mà bạn sẽ kém sáng tạo hơn.

Vậy còn lens fix, là lens 1 tiêu cự thôi, thường có những tiêu cự chính là 18mm, 35mm, 50mm, 85mm… Mình khuyên các bạn bắt đầu với 50mm và 35mm. Giá của lens fix cũng không quá đắt, chất lượng lại rất tốt. 

À quên, còn 1 vấn đề, đó là hệ số nhân của sensor như phần 1 mình có nhắc tới. Đại loại là trên những cảm biến nhỏ hơn full frame, nta sẽ có 1 hệ số để nhân vào tiêu cự, so sánh nó với full frame … VD như lens 50mm cắm trên ASPC sẽ là 50 x 1.5 = 75mm trên full frame. Vì thế để có tiêu cự 50mm trên ASPC, chúng ta cần mua lens 35mm…

Vì thế mình khuyên các bạn sử dụng 35mm trên crop và 50mm trên full frame để bắt đầu.

Câu hỏi số 3: Mục đích chụp của bạn là gì, mua lens gì tương ứng?

Trả lời: Theo nghiên cứu thì tầm nhìn của con người khá giống với lens 50mm, vì vậy ta có mấy thứ cần quan tâm sau.

  • Nếu bạn chụp đời thường, giống mình, thì hãy chọn 35 hoặc 50. Nó đem đến cảm giác đời thực nhất có thể, hơn nữa khi chụp bạn nhìn thế giới như nào , ảnh ra sẽ như vậy. 35 thì rộng hơn 1 chút, nhưng vẫn cho bạn cảm giác ấy.
  • Nếu bạn chụp phong cảnh là chính, vậy thì chọn lens có tiêu cự nhỏ hơn 18mm, thường thì nên bắt đầu bằng 18mm. Nó sẽ cho góc nhìn rộng hơn, cảm giác con người sẽ nhỏ bé hơn,
  • Còn chụp chân dung, mình vẫn khuyên bạn ở 50mm, dừng ở 85mm, đừng tiến xa hơn. 2 lens này có độ “xóa phông” vừa phải, nhưng vẫn gắn con người vào khung cảnh xung quanh. Việc này rất quan trọng đó, mình sẽ chia sẻ sau ^^

Quay trở lại tiêu đề, Thiết bị giống như quần áo, đừng mặc sịp ra ngoài ^^

Mình nghĩ thế này, thiết bị chỉ là công cụ thể hiện cá tính, phong cách hay cái chất của riêng bạn, bạn mới là người tạo ra bức ảnh, đừng quá phụ thuộc vào thiết bị của bạn. Nhưng cũng đừng vì vậy mà chọn sai, quan trọng là hãy chọn đúng cái bạn cần, yêu nó, đừng quá lố, muốn trở thành siêu nhân ngay lập tức ^^

Hôm nay mình chia sẻ đến đây, mai tiếp tục nhé ^^ Mình biết là chỉ vài người đọc hết đống này thôi, mình định type ngắn thôi, nhưng vừa type vừa nghĩ nên nó hơi dài, hơn nữa văn lại lủng củng nên chắc ít người đọc. Thôi thì ai trụ được đến những dòng này, mình rất cảm ơn các bạn~

 Chúc các bạn ngủ ngon^^

50mm.

I always have my DSLR on the passenger seat of my car. I broke my electronic lens in March, so I’m using my manual lenses until I can afford a new one. It’s a miracle this is in focus. Because of the cropped sensor on my Pentax K-5, a 50mm lens is actually a 77mm lens which is too long for general walking-around photography. In other words, I couldn’t back up any further to frame the shot.

Ramblings about photography - pt.12 "Selfie Sunday"
TVOOM

Ramblings About Photography - part 12 “Selfie Sunday”

Some time ago, I got a question by fotoforays, whether I would make a tutorial on how to take self-portraits (like the one I posted on one of the last „no edit Fridays“) without a tripod or special equipment.
To be very honest, at first I thought this was a joke, because… well… „Tutorials on making selfies“…  Hello?! I mean… we’re all serious photographers, aren’t we?
Well, I’m not. So I loved the idea. And I also realized, that I put quite some thought in it.  So, I decided, to give it a go and I promised to put something together. There is just one problem: I don’t do tutorials. So, please note, that this not a tutorial, but more like some thoughts on planning a self-portrait shooting.
Planning a self-portrait is not really different to planning any other portrait, except that the model is also the photographer (which in some cases is not a good idea. I won’t mention names here) and the fact, that you cannot look through the viewfinder.
I will hardly lose any words on the artistic aspect btw, but mainly talk about the technical side. So here are some points to consider.

1. Focal lenghts
You probably heard, that with portraits, the focal lenght is of special importance. Why is that? Shorter focal lenghts (shorter than 35mm) can create extreme proportional distortions, depending on how close you are with the camera to your subject. I wanted to use the term „big nose syndrome“, but thank God, I googled and… well… it’s better not to use this term. At least not for what I’m trying to tell.
The classic focal lenght for portraits lies at about 80mm, so – if you are using a camera with a crop-sensor (for example APS-C with Canon DSLRs or DX with Nikons) - you are good with a 50mm lens or longer, because on these cameras the angle of view of a 50mm lens lies in about the range of an 80mm lens on a full-frame camera. If you have no idea, what I’m talking about, don’t worry, I will make a post covering this subject soon, so just bear with me for the moment.
Does that mean, you can’t use shorter focal lenghts? No. Of course you can use shorter focal lenghts. Just be aware of the proportional distortions, which can have a very disturbing or even (unwanted) comic effect with focal lenghts of less than 35mm.

Let’s use the example of the 50mm lens (80mm on the crop): My arms are simply not long enough to cover my whole face, when hand-holding the camera, so I had to use the kit-lens of my Canon at about 30mm (about the angle of view of a 50mm lens on a full-frame camera, so we’re good with distortions and my nose doesn’t look bigger than it is in real life, which is big enough anyway).
Or think about the classic selfie-camera: Your smartphone. Smartphone cameras have very, very short focal lenghts of sometimes only 6 or 8mm. Why do these extremely short focal lenghts have comparatively little proportional distortions? More on that in the post about focal lenghts, which will be one of the next posts, I suppose.

2. The closest focusing distance
Another important factor is the closest focusing distance. Originally I wanted to make a close-up shot of my eye (without the use of a tripod, because I was lazy) and my arm was long enough to have my eye fully covered in frame, but I wasn’t able to focus, because of the closest focusing distance of the lens I wanted to use, so I had to go with more of my face. I’m still sorry for that.

3. Controlling the frame

a) Composition.
To compose a hand-held shot, when you can’t look through the viewfinder, is not really easy. How to do it anyway? Three ideas came to my mind.

1. Shoot, shoot, shoot, shoot, shoot and hope. And shoot again and hope again. Using a wider angle and cropping in in post works pretty well. Many selfies are made exactly that way.
2. Use a mirror and the display of your camera. Control the composition with the reflected display image in the mirror. This can work pretty good.
3. Use the front-camera of your smartphone or (and that’s how I did it) the swivel-screen of your camera. My Canon EOS 700D (T5i) also has even a touchscreen, which comes in handy here. I can just tap on what I want to be in focus and the camera’s autofocus does the rest.


b) Depth of field.
Another crucial thing. The shallower the depth of field, the harder to focus. If you are using a deep depth of field (by using a small aperture = larger number) it is much easier to focus. Smartphone cameras usually have a very deep depth of field because of the small size of the sensor

c) Focus
Go for the eyes. Can’t go wrong with that :)

d) Stabilizer
You might switch on your stabilizer, because hand-held-shots from the extended arm… you know what I mean…

4. Artsy and general stuff

Here some ideas:

- Soft, even light makes skin look more smooth and hides imperfections. But you also run  into danger that your face loses it’s character and the picture looks boring.
- Frontal view makes your face look more roundish.
- Looking down creates double-chins.
So, the perfect way to look fat and in a selfie is to use a frontal point-of-view with soft light and you looking down. But you can use that to your advantage of course. I, for example, have a very slim face, so frontal view with soft light, looks better with me (at least IMHO).

- A point-of-view and also light from below makes you look very unappealing, maybe even creepy, so you might want to avoid that. Except of course, you want to make a creepy shot. Looking up a bit and a slight point-of-view from above, makes you look more friendly.

- Try to get some catch-lights in the eyes. That makes them look alive. Eyes without catchlights look dull and dead – something you can use of course, if it serves the idea.

- If you are shooting b/w or do a b/w conversion, a red-filter smoothes out skin-imperfections and reddish spots. A yellow-filter increases the contrast. So if you want to have a punchy portrait, go with yellow. If you want to have a smooth one, go with red.

The list can be endless… So, again, this is not a tutorial, but only some thoughts on selfies.

All “Ramblings about photography” to be found here
All “What I learned about photography” posts to be found here