Do you know what’s also funny? How they critiziced artists for not drawing what they wanted (or how they wanted it). I mean, draw something yourself if you are so angry, or, you know, commissions are also a thing…

I also want to say that even if there are people who are like super young and can draw like pros, you know what gives you that so called “talent”? years of practise. I’m 28 and I consider myself a good artist, but I guess it’s time to retire because I’m too old by their standars, right?

It amazes me how irrational and stupid people can be.

 Thực ra trên đời này có rất nhiều chuyện đến khi nhận ra thì đã quá muộn màng. Ví dụ nhu dành tình yêu của mình cho sai người, ví dụ như tin một người để rồi sau đó bị phản bội, ví dụ như lãng phí tháng năm bên một người, để rồi sau đó tay trắng bước đi cùng trái tim đã không còn nguyên vẹn…

 Trên đời này thực ra có rất nhiều chuyện chỉ đến khi đi qua rồi chúng ta mới biết, ví dụ như năm tháng còn trẻ vì yêu một người mà lừa mình dối người, thì ra cuối cùng cũng chẳng đổi lại kết quả tốt đẹp gì. Có rất nhiều người ngay từ lúc ban đầu trong lòng chúng ta đã biết không phù hợp nhưng lại vẫn cố chấp, để rồi cuối cùng cũng chẳng đi đến đâu.

 Ví dụ như ngay từ lúc ban đầu chúng ta đã nhìn thấy lời nói dối trong mắt một người, mà vẫn cười bỏ qua, tự tìm những lý do để phân trần cho người đó, thì đến cuối cùng chúng ta cũng chẳng thể nào chịu đựng được. Yêu một người, không có nghĩa là lúc nào cũng có thể chấp nhận được quá khứ của người đó. Chúng ta đều có quá khứ, nhưng không phải ai cũng chấp nhận được ai.

 Giá như lúc ban đầu chúng ta biết sẽ đi đến ngày hôm nay, thì có lẽ sẽ chẳng bắt đầu. Cố gắng nhiều đến thế, nhưng sau rồi vẫn là không đủ. Yêu, nhưng không phải là phù hợp để đi đến cuối con đường. Chúng ta ai từ bỏ ai, ai buông tay ai, rồi cũng đều trở về là người xa lạ.

 Trong lòng chỉ còn cảmt thấy hụt hẫng mệt mỏi, bởi vì khi yêu, con người ta lại mong đợi nhiều đến thế. Lý tưởng hoá, tỉnh giấc mộng, vẫn không phải là người cầm tay mình đi đến cuối đời…

Moctieungu | Viết cho tình yêu

(Copy and paste please source @february-wooden-fish)

Kẻ thứ ba nguy hiểm nhất thực chất là sự gian dối trong trái tim người đàn ông
—  Cô đơn rất gần mà anh ở rất xa
10

Tạm biệt Ailu.

Bao kỉ niệm, bao vui buồn, đột ngột biến mất, mà không kịp tạm biệt.

Ảnh đầu tiên chụp ngày đầu tiên đến quán, 13/4/2011, nó tên là Tootee hay là Tuti, dưới nằm ngủ là con Trứng

Ảnh cuối cùng chụp ngày cuối cùng đến quán, 24/6/2017 , 6 ngày trước khi quán đóng cửa. Tên nó là Ngáo.

Dù đây là lần thứ 2 nó đóng cửa, nhưng mà …

Hôm nay mình buồn vì 1 điều chẳng có gì to tát.

Có những chuyện ngay từ khi bắt đầu đã biết trước kết quả, nhưng bạn vẫn tiếp tục cố chấp làm đến cùng. Không phải vì bạn cứng đầu không sợ thất bại, mà chỉ là bạn không muốn phải hối hận. Chỉ vậy thôi
Nghe nói Sài Gòn đẹp, Sài Gòn dễ thương , Sài Gòn có những con người khá lạ và thú vị, Sài Gòn …
Tôi muốn đến Sài Gòn . 🙄💃🏻💃🏻💃🏻
—  À mà cũng thích giọng Sài Gòn nữa 😗😚

Tự nhiên đang giai đoạn chạy dự án nước rút cái bệnh. Mệt thôi là mệt, đủ thứ rắc rối, giờ tồn mail tồn việc tồn đủ thứ hầm bằ lằng do hệ thống cài đặt chưa đâu ra đâu. Coi như là mấy hôm nay đầu óc mở hết công suất vừa nghe chửi bới càu nhàu vừa khắc phục sự cố. Đủ 3 miền luôn, ra rả từ sáng đến chiều, thật sự nhiều lúc chỉ muốn gào lên ủa dm bộ tao muốn vậy hả, giỏi quá thì lên đây mà ngồi làm đi. Hối hối hối dm chỉ biết có hối thúc, giờ mà mở máy thấy báo có người nào trong group mấy sếp đang ở trạng thái typing là chỉ muốn ngã quỵ. Tuy các sếp đến từ nhiều quốc gia khác nhau nhưng đều có một điểm chung là thích làm ầm lên mọi thứ. Một chữ Why 8 ông cùng post kèm 800 dấu hỏi, làm như sợ không để vậy người ta không biết đang làm gì.

2h sáng rồi mà còn gọi điện làm như sớm, thản nhiên nói We need you là coi như phải biết tự hiểu theo nghĩa tiếng Việt:“êh tao del cho mày ngủ nha.”

Tự nhiên muốn dẹp quách đi, ngồi uống JB 3 ngày 3 đêm sau đó ngủ một giấc bù cho tất cả nhưng ngày lao lực như chó. Như vậy thôi là hạnh phúc nhất đời ròy ok.

youtube

Mọi câu chuyện trên đời đều đã được viết hết

Vậy bây giờ kể câu chuyện nào?

Có câu chuyện nào để giải thoát chúng ta khỏi vùng vô tận này

nơi mà ánh sáng le lói ở muôn nơi nhưng không biết chính xác là nơi nào

Càng với tay ra lần tìm càng cách xa một bước

Có một ánh sáng nào

thật sự phản quang hy vọng?


Dùng sự cô độc đổi lấy an toàn

Đặt cả thảy niềm tin vào một bờ vực thẳm

Sử dụng vỏ ngoài vẹn nguyên nhất để che đi tất cả bên trong bất thường và vỡ vụn

“Gì chứ, mình không bất hạnh gì.”

Tôi luôn sẵn sàng đứng dậy khỏi bất cứ cuộc họp nào, với bất cứ ai vào lúc 5h30 chiều nếu vợ yêu cầu đi đón. Vì cái kiểu cực đoan thế nên còn lâu mới làm sếp được, nhưng quan điểm cá nhân là tiền bạc có thể để dành ngày mai kiếm thêm một chút, còn thời gian dành cho gia đình thì không.

Chúng ta hàng ngày đều dễ dàng bắt gặp những gia đình giàu có mà ở đó những đứa trẻ thiếu thốn tình thương, hay trở thành những cậu ấm cô chiêu hỗn hào chẳng có gì ngoài tiền của cha mẹ. Ai đó có thể nói rằng, không có tiền thì không có gia đình hạnh phúc, cái này hoàn toàn đúng. Nhưng bao nhiêu tiền là đủ thì chẳng có ai trả lời được. Con bạn sẽ không có ý niệm về niềm vui của việc nhận thêm 1 triệu tiền làm thêm giờ khi bạn có thu nhập bình quân 10 triệu, nhưng nó ý thức rất rõ ràng việc bạn có được một ngày nghỉ trọn vẹn cùng nó.

Cõ lẽ, tôi không thể trở thành một ông bố hoàn hảo có thể dành cho con mình mọi điều nó muốn, nhưng thật sự hy vọng có thể làm một người cha dành cho nó trọn vẹn tình yêu và thời gian của mình.

Người ta thường nói rằng bi ai nhất trong cuộc đời này chính là trẻ thì mất mẹ, trung niên thì mất vợ, lão niên thì mất con. Mà cha tôi, mồ côi từ nhỏ, nhưng ông vẫn trưởng thành nên người, ông tuy không nổi bật nhưng cưới được một người vợ vô cùng xinh đẹp.
Chỉ là khi tôi mới một tuổi, cha tôi dù quần quật cả năm cũng chỉ kiếm được một chút tiền đủ sống dư giả. Vì vậy năm ấy, mẹ để lại tôi, không quay đầu lại mà lên máy bay bỏ đi cùng người đàn ông khác.
Cha ngồi xổm ở đầu tường hút thuốc, dung nhan anh khí giấu sau khói thuốc lượn lờ, sau một hồi ông đứng dậy ôm tôi đi vào thành phố bắt đầu gây dựng sự nghiệp… Những năm đầu thực sự rất khổ cực. Ông làm việc như muốn bán mạng, sớm đi tối về, còn phải chiếu cố tôi thích khóc nháo, khi đó không có bảo mẫu, mà ông cũng mời không nổi, không thể làm gì khác hơn là trong lúc chào hàng sản phẩm thì đều phải ôm tôi đi cùng… Dù thế thì ông cũng vượt qua những điều này rồi.
Ba tuổi, lúc ấy tôi lên nhà trẻ, tuy gia cảnh không mấy khá giả nhưng cũng coi như có nhà cửa trong nội thành này, ngày qua ngày cũng khá hơn được bảy tám phần. Sau đó năm này qua năm khác, đến khi tôi lên trung học thì cha đã có một xí nghiệp nổi danh trong cái thành phố này.
Mười sáu tuổi, năm ấy là năm tôi quen Hứa Khả, cô là người ở nông thôn lên thành phố học, cô rất xinh đẹp, tóc dài phiêu phiêu, luôn luôn mặc váy trắng, mộc mạc sạch sẽ, không giống những cô gái thành phố trên mặt mang đầy son phấn.
Hơn nữa cô còn có một đôi mắt thanh thuần mà quyến rũ, tựa như một đôi mắt yêu tinh, nhìn lâu sẽ làm cho người ta hãm sâu trong đó.
Tôi mặc dù không phải hoa hoa công tử, nhưng nhờ danh tiếng của cha, ở trong trường tôi cũng là nhân vật có tiếng, theo đuổi Hứa Khả khiến tôi tốn không ít thời gian, như vậy càng làm cho tôi say mê cô, tôi thích loại con gái không vì tiền tài mà lung lay này.
Sau đó, cô trở thành bạn gái của tôi cũng không phải vì tiền, chỉ là những năm ấy học cấp ba áp lực quá lớn, bệnh bao tử của cô đột nhiên tái phát, tôi ôm cô hoảng hốt chạy tới bệnh viện. Sau đó, cô nói lúc tôi ôm lấy cô, cô đột nhiên thấy rất an tâm, ở trong lòng tôi cô cảm thấy ấm áp cùng thương tiếc, cho nên đáp ứng làm bạn gái của tôi.
Lúc thi vào trường đại học, cô nói không muốn hai chúng tôi tách ra, tôi do dự hồi lâu rồi cũng đăng ký cùng trường với cô, hai năm sau khi tốt nghiệp đại học tôi cầu hôn cô, cô lúc đó lệ nóng doanh tròng thật làm người ta không ai dám nói cô không hạnh phúc…
Thế nhưng, một người con gái như vậy, vào lúc công ty cha tôi gặp khó khăn nhất lại cùng người đàn ông khác lăn lộn trên giường, người kia là cậu ấm Trác Nhiên của cục trưởng X, so với tôi nhỏ hơn một tuổi, lớn lên cũng đẹp trai tuấn tú, bất quá ỷ vào quan hệ của cha mình mà kiếm được một công việc nơi thành thị này, thoải mái tự tại…
Thấy vợ tương lai của mình cùng người khác ở trên giường diễn xuân cung sống, có thể nói rằng tâm trạng của tôi lúc ấy so với hình ảnh dãy núi vô thanh vô tức mà sụp đổ trước mắt cũng không quá đáng.
Sau đó Hứa Khả quỳ xuống hướng tôi cầu tình, khóc đến hoa lê đẫm mưa nói lời xin lỗi, mong muốn tôi có thể tha thứ cho cô, rồi chúc phúc bọn họ, thời khắc đó tôi thật không biết trong ngực có vị gì, đủ loại cay đắng ngọt bùi.
Tôi đứng ở góc nhà hút thuốc, thân là một người đàn ông, vợ của mình lại tằng tịu cùng người khác… Bản thân thật cảm thấy uất ức không tả nổi.
Không nói cái khác, chỉ riêng lòng tự tôn của đàn ông cũng không thể để tôi ngay lập tức tha thứ bọn họ, lúc tâm phiền ý loạn tôi chỉ có thể phất tay ra hiệu hai người đó cút đi, đời này đừng nên xuất hiện ở trước mặt tôi, vậy là đủ, ngày sau thế nào cũng không liên quan tới tôi nữa.
Tôi cũng chưa từng nghĩ Trác Nhiên kia là cái loại người như thế, ăn sạch sẽ rồi lại nói tôi không được làm loạn, chỉ cần tiếp tục cử hành hôn lễ như đã định, sẽ nguyện ý đem người trả lại cho tôi, coi như tất cả không có phát sinh… Hứa Khả nghe xong khóc lóc chửi rủa cùng hắn đánh nhau, tôi khinh bỉ nhìn hai kẻ khiến mình buồn nôn kia.
Thấy bọn họ đánh mắng lẫn nhau, tôi thu dọn đồ đạc dự định rời đi, ai biết Trác Nhiên đột nhiên nổi cơn điên, tiện tay cầm lấy ghế đẩu mà đập lên đầu tôi rồi quát lớn: “Mày dám đi ra ngoài nói lung tung, tao cho mày đi ra ngoài nói lung tung…”
Đầu tôi chảy rất nhiều máu, Hứa Khả liều mạng thét chói tai, Trác Nhiên tựa hồ không hết cơn giận, đem tôi đang lúc đầu váng mắt hoa đẩy từ cửa sổ xuống, cả người tôi rơi xuống mặt đất, sau một trận đau đớn thì không còn mở mắt ra lần nữa.
Chuyện này khiến dư luận xôn xao, cha lại không phải kẻ dễ chịu uất ức, ông dùng hết thảy gia tài để cùng Trác gia đối kháng, ông có tiền, Trác gia có quyền.
Người ta thường nói tiền đấu không lại quyền, thế nhưng người đời cũng biết nếu quyền không đủ, thì tiền lại chiếm thượng phong.
Trác gia bao che Trác Nhiên, liều mạng tạo áp lực cho công ty của cha, thậm chí vu tội danh trái pháp luật, công ty cha bị dán giấy niêm phong, bất quá ông vẫn không ngừng cố gắng.
Sau đó, chuyện này bị người muốn đem Trác gia kéo xuống ngựa báo lên trên thượng cấp, kết quả cuối là Trác gia thân bại danh liệt, Trác Nhiên ở trong ngục bị người đánh chết, coi như là bồi mệnh cho tôi rồi.
Hứa Khả vì vô tội mà được thả, lại có thai nên không thể về quê, cô tha hương, cả đời đều không quay lại. Mà cha ở ngày hôm đó cũng mất đi tất cả động lực sống, điên rồi… Khi đó trong nhà đã nghèo túng đến nỗi ngay cả tiền nằm viện cũng không có, cha mỗi ngày ở góc tường ngủ, ăn mặc đều không ra sao. Nửa tháng sau, ông được bạn cùng chung cao trung với tôi, Hứa Kiệt mang tới Bắc Kinh, đến lúc chết đều là Hứa Kiệt chăm sóc ông.
Khi cha không tỉnh táo thì vẫn luôn miệng nói xin lỗi tôi, thỉnh thoảng thanh tỉnh lại gọi tên tôi… Tuổi già của ông đều ở trại an dưỡng vượt qua, khi ông già, rất già rồi thì đột nhiên lại tỉnh táo, một đầu bạc trắng, lệ rơi đầy mặt, kéo tay Hứa Kiệt nói vài câu cảm tạ, sau đó nói hy vọng có thể được chôn ở quê hương, chỉ nói được thế, ông nặng nề thiếp đi, rồi không bao giờ tỉnh lại…
Hứa Kiệt đem ông chôn tại gia hương, cùng một nghĩa trang với tôi… Ngày đó Hứa Kiệt ở trước mộ tôi ngồi xuống, trên khuôn mặt tú khí mang đầy thống khổ, tay vuốt ve tấm ảnh chụp năm 24 tuổi của tôi, nước mắt tí tách rơi, sau đó nghe cậu ấy nói: “Hàn Hiểu, tôi đã tận lực rồi, xin lỗi.”
Tôi đứng bên cạnh tâm đau không ngớt, trong mắt mông lung một mảnh, lúc này bên tai tôi truyền đến một tiếng thở dài, có ai như có như không ở bên tai tôi nói: “Linh hồn lại cũng sẽ rơi nước mắt nha. Hà tất phải chấp nhất như thế, không thể vãng sinh cũng không thể vãng tử.”
Tôi không nói lời nào, thanh âm kia xa xa truyền đến, nói: “Đi thôi.” Tôi cảm thấy thân thể bỗng nhiên trầm xuống, ý thức hôn mê, thời khắc đó tôi nghĩ nếu nhân sinh có thể quay lại lần nữa, thật là tốt biết bao…
Trải qua chuyện này, hôm nay khi tôi mở mắt phát hiện rằng con số ghi trên lịch là năm tôi mới mười tám tuổi, các bạn có thể tưởng tượng được tâm tình của tôi kích động ra sao rồi chứ.
Tôi không biết vì sao lại như thế, cũng không muốn tìm tòi nghiên cứu những thứ bí mật vượt qua cả khoa học này, tôi chỉ biết là cả đời này tôi tuyệt không vì Hứa Khả mà sống, cũng sẽ không khiến cha rơi vào cái loại hoàn cảnh kia lần nữa, tôi cũng sẽ báo đáp Hứa Kiệt.
—  TRỌNG SINH CHI CƯU TRIỀN - Thị Bất Đãi Ngã
Thành phố bé thế thôi mà tìm hoài chẳng được
Tìm hoài sao chẳng thấy nhau giữa chốn đông người
Thành phố bé đến thế thôi, mà tìm hoài không thấy
Chút ấm áp, chút yêu thương riêng mình…
—  Phạm Hồng Phước “Khi Người Lớn Cô Đơn”

anonymous asked:

Chào anh. Lúc trước, khá lâu rồi, em cũng đã có hỏi anh một lần về chuyện mối quan hệ không tên. Sau khi đọc được câu trả lời của anh, em đã phân vân để rồi quyết định tiếp tục giữ im lặng và quên cô ấy. Đến một chiều em bắt gặp hình bóng đó, cô ấy dạo này gầy hơn xưa rất nhiều. Cái thương cái nhớ lâu nay nó âm ỉ, rồi bây giờ lại như trước. Em thì lại chẳng có dũng cảm để gặp lại. Có phải em không đáng mặt đàn ông con trai không anh?

Không ai có thể chối bỏ tình cảm của mình khi đã dành cho một ai đó, nên nếu tình cảm là chân thành, thuần khiết thì chẳng ai phán xét em đâu. Anh nghĩ mãi mà không nhớ đã từng đọc rồi trả lời cái ask của bạn nam nào đó có liên quan đến câu chuyện này, và thú thực là anh cũng không biết là mình đã viết khuyên gì cho em là sai hay đúng cả. Nhưng mà nếu qua thời gian em thấy mình vẫn còn tình cảm, tim vẫn còn rung động thì cứ tiếp tục xem sao em. Biết đâu cô ấy là người thật sự phù hợp với em, và biết đâu em là người mà cô ấy đang cần :)

Em không biết có nên viết những dòng này nữa về anh không? Vì em đã bỏ lại anh ở tháng 4 lâu rồi. Giờ người ta sắp chuẩn bị tháng 8 rồi và em đã hẹn hò thử với vài người khác. Đương nhiên vẫn chưa quên anh, nhưng ko nhớ nhung một lần nào.
Gần 5 năm toàn bộ tumblr của em chỉ toàn viết về anh thôi, 3 năm trước là sự mong mỏi một ngày anh hối hận vì đã từng xử tệ với em, còn 2 năm nay là lòng quyết tâm yêu anh kệ mọi thứ.
Thế mà giờ đây cái ngày mà anh nói anh hối hận anh không hiểu sao em lại bạc với anh như vậy, mà em lại chẳng mong tí nào.
Em bỏ hết rồi anh, hy vọng vào tình yêu chúng ta, ước vọng về ngày chung đôi. Em đã buông tay hết
Anh hỏi sao em lại thay đổi thái độ với anh đột ngột như vậy? Là anh quá vô tâm hay anh ko đủ tinh tế để nhận ra sự thản nhiên của em bây giờ là tích tụ của cả một quá trình thất vọng. Chứ ko phải em khó chịu gì với anh sau khi chia tay.
Em vẫn trả lời inbox của anh chỉ vì em nghĩ tình con chó mình mua chung mà em đang giữ thế thôi. Còn lại em ko thấy mình có nghĩa vụ phải giúp đỡ hay hỗ trợ gì anh nữa, em bảo anh đừng đòi hỏi gì ở em. Và anh phát điên với em

Sau chia tay anh làm gì sai hay không với em không có quan trọng, em đã nói với anh nhiều lần rằng với những gì anh dành cho em sau tất cả những cố gắng tình cảm em trao cho anh . Em không thể làm bạn với anh được.
Là anh ko hiểu hay em chưa nhấn mạnh điều này đủ nhiều

Rồi anh hoá điên mắng chửi em rồi bắt em trả lời câu hỏi em có cần anh nữa không

Anh có điên không? Là anh tự tay hất tung 4 năm của mình, đạp đổ mọi cố gắng và khước từ mọi tình yêu của em. Và giờ anh hỏi em có cần anh không?

Em cần cái quái gì người đối xử với em như thảm chùi chân hả anh????

Em bảo ko nói nữa thì anh tiếp tục gào thét rồi bảo anh biến mất đây… xong tự xoá fb và block nó lại…

Hoá ra cuối cùng ngày em đã từng mong đợi đến, anh đã thật sự phát rồ vì em

NHƯNG EM CÓ MONG GÌ NỮA ĐÂU
MÀ EM CŨNG CHẲNG HẢ DẠ GÌ
CHỈ THẤY ANH QUÁ NHẢM VÀ TRẺ CON


Haizzzzzzzzz

#27
Giờ mình mới biết là mình không phù hợp với những kiểu người có quá nhiều mối quan hệ. Cảm thấy khác nhau lắm, mà cũng không biết nói thế nào chỉ là không phù hợp…

Có những cơn mệt mỏi kéo dài mà chẳng muốn dựa vào ai chỉ muốn nằm ngay xuống giường, cảm giác đặt lưng lưng vẫn đau nhức, không dám nằm chạm sát, kê thêm cái gối dưới sống lưng, ngẩng mặt nhìn trần nhà, mình đang sống mệt mỏi quá. Cái mệt mà chỉ mình mình thấu. Ích kỉ quen rồi chẳng muốn chia ai. Cứ ôm trọn ngày dài ngày dài. Lâu dần sinh lười. Lười kể cho người ta rằng mình đang mệt cái mẹ gì.
Phewwww.. về đến nhà, cởi mặt nạ.

anonymous asked:

anh ơi xa mặt liệu có cách lòng thật hông ạ?

Anh đồng ý khi xa nhau sẽ cảm thấy thiếu thốn tình cảm, muốn có ai đó ở cạnh quan tâm mình, và cũng nhiều lý do khác như không thắng nổi thời gian, không thắng nổi số phận, định kiến, mà những người yếu đuối sẽ dễ rời nhau đi vì thế.

Nên “xa mặt cách lòng" cũng khá đúng trong nhiều trường hợp, nhưng anh hi vọng trường hợp của em sẽ không như thế. Vì nếu cả hai thật lòng yêu nhau, vẫn luôn nghĩ về nhau và tìm cách gặp nhau thì có xa xôi đến mấy, cách trở đến mấy cũng không thành vấn đề, sẽ chỉ làm tình cảm của cả hai thêm giá trị và bền chặt hơn thôi em ạ.

anonymous asked:

Hi anh. Em thương sếp trực tiếp của em. Ảnh hơn em 1 tuổi. Trẻ, giỏi và chưa vợ. Em thả thính a. A nhận thính em và thả lại. Mọi chuyện ổn cho đến khi chị ngày xưa sếp yêu đơn phương hơn 1 năm chủ động nhắn tin nói chuyện. A huỷ luôn mọi cuộc hẹn vs e. E biết e phải thôi tình cảm này. Nhưng sao khó quá vì e gặp a mỗi ngày. Còn work chung nữa. Eric giúp em với. Cám ơn Eric và chúc anh một ngày tốt lành!

Chỉ bằng cách thay đổi cách nhìn nhận vấn đề mới giúp em vượt qua được. Tình yêu cơ bản là cũng chỉ là những sự chọn lựa mà thôi, anh sếp không chọn em nhưng em vẫn có quyền chọn người khác, someone loves you back. Em hãy nghĩ về người yêu sau này của mình, anh ấy chắc chắn không vui nếu biết em đang khổ sở vì một gã đàn ông nào khác em nhỉ. Hoặc là em hãy nghĩ rằng thật may khi không vướng vào một người dễ bị siêu lòng và không quyết tâm trong một mối quan hệ như vậy, người ta dễ dàng đi với mình một đoạn nhưng chắc chắn không được bao xa, chỉ nghĩ vậy cho đỡ cực lòng thôi chứ đừng ghét người ta em nhé. Chúc em sớm vượt qua.  

Hôm qua mình đuối lắm. Mình bỏ mặc hết cả công việc.
Sáng nay mọi thứ có vẻ ổn hơn, nhưng công việc chẳng ổn xíu nào. Thế là phải lao đầu vào máy tính làm tới 3h chiều mới được ngả lưng. Đau hết cả mình. Mệt mỏi. Lại là mệt mỏi.
Tính mình hay than thở, mà than xong mới nhận ra, còn bao nhiêu người yêu quý mình, bao nhiêu người kêu mình “cố lên” thế này.
Mình thật sự quá yếu đuối và bi quan rồi. Mình ghét bản thân như vậy.