løbe

ĂN TẾT NHÀ VỢ CŨ

📖

Tác giả: Phạm Hà.

Sau 3 năm ly hôn, nấn ná mãi cuối cùng Biền cũng quyết định lần đầu tiên về “nhà ngoại” ăn tết. Hôm qua nói chuyện điện thoại với con gái, con bé 4 tuổi thút thít “Bố ơi, con muốn bố sang đây ăn tết cùng con!” Biền lặng người một lúc rồi dỗ dành “Ừ, bố sẽ sang với con”. Đối với Biền, gia đình vợ cũ bây giờ nhạt như nước lã và nếu không có con gái ở đó, có lẽ không bao giờ Biền quay lại đó dù chỉ một lần.

Sáng 30 tết, thấy Biền chuẩn bị balo, mẹ Biền hỏi “Ơ, đi mô rứa?”. Biền nói đi ngoại ăn tết, mùng 2 về. Bà cụ ngừng nhai trầu, trợn mắt bảo “Bên nớ bọn hắn có coi mình ra chi mô mà sang. Tết nhất ở nhà đó cho ấm cúng, sang đó ăn vạ nhà người ta làm chi?” Nghe lao xao, chị gái Biền bỏ dở nồi đang vớt, chạy ra can “Chú ạ! Giờ người ta với mình không liên quan chi nữa, 3 ngày tết chú ở trong nhà họ khác chi cái đứa không mời mà đến. Chú nghĩ mà coi, khó xử lắm!”

Biền lạnh lùng buộc chặt balo vào xe. Bà cụ biết tính con trai đã thích là làm, đố ai cản được, bèn nói chị Biền nhặt ra đó mấy cái bánh chưng và cân giò để Biền mang đi “không có lại mang tiếng ăn chực”. Biền cười nhạt, vừa ngao ngán vừa thấy thương cho nếp nghĩ của những “người nhà quê”. Phải rồi, họ còn coi trọng miếng ăn lắm và luôn đề cao thậm chí lấy nó để đánh giá sự sang, hèn của một người.

Chuẩn bị hành lý xong, liếc đồng hồ cho đúng giờ hoàng đạo, Biền nổ máy con Wave Tàu đời Tống. Xe rú lên mấy tiếng pành pành như công nông đầu ngang, khói từ cái cổ pô thủng ùn ra mù mịt cả sân. Chị gái vừa bịt mũi vừa hét “Thôi chú đi đi chị nhờ. Cho chị gửi lời hỏi thăm con bé nhé!” Biền gật đầu, con xe đời Tống cà giật, cà giật chuyển bánh.

Đường sang nhà vợ cũ hun hút giữa những rừng keo hoa vàng; thi thoảng bắt gặp dăm ngôi nhà nằm rải rác trên những con đồi buồn bã. Có đôi lần chạy xe máy sang thăm con gái, mệt quá Biền dựng xe bên vệ đường, nằm xoài trên vạt cỏ. Trong mơ màng khói nương nhà ai đang đốt, Biền ngửa mặt lên trời lắng nghe tiếng chim lách chách trong lùm cây, tiếng trò chuyện của những người đàn bà đi lấy củi, để thấy lòng bình yên trở lại sau những sóng gió đã qua.

Gần trưa thì đến nhà ngoại. Lúc đi ngang qua chợ, Biền dừng lại mua cho con gái chùm bóng bay và cái kẹp tóc màu hồng mà nó vẫn thích. Con gái Biền 4 tuổi. Nó rất nhạy cảm với chuyện của người lớn. Có một lần xem tivi thấy cảnh một cặp vợ chồng chia tay nhau, nó đã gọi điện khóc thút thít với Biền “Bố ơi!Con không thích bố mẹ xa nhau”. Lại có hôm ngồi ăn cơm, nó hỏi Biền “Làm sao để cưới lại được nhau?” Lúc ấy có mặt vợ cũ và ông bà ngoại, nên Biền chỉ cười trừ. Vợ cũ Biền nghe xong sầm mặt lại gắt “Con nít biết chi mà cứ nói linh tinh. Ngồi xuống ăn cơm đi!”

Xe vào đến cổng, cựu bố vợ ngó cổ ra nhìn nhìn hỏi đứa mô rứa bay. Mẹ vợ đang nhặt rau trước sân cười cười, nói “Nghe tiếng xe nớ thì chỉ có bố con Cún chớ ai!” Vợ cũ chạy ra, trên tay cầm đôi đũa xẵng giọng “Tắt máy kẻo điếc cả tai”. Biền sượng sùng thò tay rút chìa khóa đoạn đẩy xe vào sân. Ông cựu đang nằm xem tổng hợp bóng đá Ngoại hạng Anh, thấy Biền bước vào liền hô “Vào…. Ơ không vào à? Thằng Ru Ny dạo ni đúng là đá ngu như bò!”. Ấy là ông đang vờ như không biết thằng con rể hụt sang chơi. Biền bỏ giày, chào “ông ạ”. Bố vợ ngoái lại nói ờ, mới sang à? Rồi cắm mũi vào màn hình tivi hô “sút sút… đi”. Mẹ vợ chắc thấy ngại, bèn hỏi Biền “Bố con Cún sang chơi rồi ở lại ăn tết luôn à? Răng mà đưa lắm đồ rứa?”

Biền rụt rè dạ, hỏi bà dạo ni khỏe không? Mẹ vợ nói thì vẫn đi lại được nhúc nhắc chớ đau ốm luôn. Lôi trong balo ra gói cao bé bằng bao diêm, Biền đưa lên ngang mặt bảo “Biết ông bà già rồi hay đau mỏi xương khớp, con có lạng cao hổ cốt để ông bà ngâm rượu ”. Ông cựu nghe thấy bèn ngồi dậy đón lấy gói cao hít hít, tấm tắc “Cao hổ cốt có khác, ngửi cái biết liền luôn”, rồi nói thêm “Loại ni ngâm rượu bổ lắm đây!”

Thật ra chính Biền cũng không biết có phải cao hổ hay không. Gần nhà Biền có tay nấu cao chuyên nghiệp, tài ở chỗ bất cứ loại xương gì, dù xương lợn, xương bò hay thậm chí chân gà, chân chó… vào tay lão sau đó đều trở thành cao hổ cốt hoặc cao trăn hết. Hôm nọ gặp lão ngoài quán ghi đề, đang nợ Biền hơn trăm bạc nên lão rút trong túi quần ra gói gì đó nâu nâu tanh ngòm bảo cao hổ cốt xịn đó, chú cầm lấy mà uống cho dẻo dai. Rứa là Biền được lạng cao hổ biếu ông cựu.

Bữa trưa dọn ra, vợ cũ Biền sai con gái chạy lên mời bố xuống ăn cơm. Đã từ lâu, từ khi chia tay, con gái trở thành liên lạc viên cho Biền và vợ. Vợ Biền có một nét mặt rất khó đoán đang vui hay đang buồn, mỗi lần chồng cũ đến chơi, thị lẳng lặng coi như một ông khách lỡ đường. Chỉ khi cần hỏi tiền ăn, tiền học hay thông báo việc hệ trọng liên quan đến con gái, thị mới mở mồm nói một cách bâng quơ.

Ông cựu thò tay xuống gậm bàn vớ chai rượu thuốc, rót đầy một ly, đoạn quay sang hỏi Biền “Mần chén không?” Biền sượng sùng một lúc vì thấy thái độ ông cựu tỏ ý không thích uống rượu cùng mình, nên cười cầu tài bảo dạ con không. Mặt Biền như có cái gì đó rồm rộp và cộm lên vì ngượng. Biền nhớ ngày trước, hồi mới về làm rể nhà này, mỗi lần ngồi mâm bao giờ bố vợ cũng rót sẵn hai ly rồi bảo “Uống đi! Say thì lên gác ngủ với bố, sợ đếch chi!” Nhiều bữa hai bố con vui quá làm hết chai rượu ngâm chối hột, chuyện trò nổ như ngô rang. Thật là oanh liệt vô cùng!

Giờ thì khác. Bữa cơm ngày tết bố ngồi thu lu uống rượu một mình, còn Biền thì gắp thứ gì cũng rón rén và ngại ngại. Mẹ vợ hỏi, răng, dạo ni có người yêu chưa đo? Biền nói chưa, yêu đương chi cho phiền phức. Vợ Biền lườm “Gớm, có mà đầy!” Biền bảo làm khỉ gì có ai, đừng có nói linh tinh. Thị bĩu môi “Toàn các em trên phây, lạ chi”. Mẹ vợ nói, thì cũng lo mà kiếm con mô rồi cưới đi chớ. Chẳng lẽ ở vậy một mình, ai nấu cơm cho mà ăn.

Thật ra Biền cũng đã có bạn gái, nhưng để giữ gìn hòa khí cho nhà vợ cũ, Biền không dại gì khoe ra. Phụ nữ như vợ cũ, Biền biết ngay cả khi hết yêu nhau, vẫn có thể phát điên lên vì ghen. Chỉ cần ai đó thông báo Biền đã có người mới, lập tức thái độ của vợ cũ, bố mẹ vợ và cô em gái vợ sẽ khác ngay. Biền sẽ chính thức được tiếp đón như một kẻ ra rìa.

Chiều tối, đưa con gái đi chơi về, thấy mẹ vợ chuẩn bị mâm cỗ tương đối thịnh soạn, Biền bảo năm nay nhà ta làm cỗ cúng lớn hè. Mẹ vợ phấn khởi khoe “Lát nữa anh Hoành về đấy!”. À, Hoành là chồng cô út, tức là em rể của vợ. Cô út lấy chồng được hơn một năm, chồng cô công tác ở Hà Nội và nghe nói mới mua xe ô tô. Trong bếp, vợ Biền và em gái lăng xăng làm các món “anh Hoành thích”, tiếng cười nói râm ran. Ngoài sân, bố vợ khệ nệ khiêng xuống hai thùng bia, nói “loại ni thằng Hoành khen uống được, chớ hắn rượu mần một chén đã say”. Một bầu không khí rất chộn rộn và khẩn trương cho công tác chào đón chàng rể Hà Nội, khiến Biền như thấy mình trở thành người thừa.

Xẩm tối, nghe tiếng bim bim ngoài ngõ, mọi người chạy túa ra. Tiếng đóng cửa xe hơi sầm sập rất khí thế. Mẹ vợ reo lên “Xe con có khác hè, vô tận nhà mà tiếng cứ êm ru như không”, rồi quay sang nhìn vào con Wave tàu đời Tống của Biền, nói tiếp “Nỏ bù cho cấy xe ni, khiếp, tiếng nổ như công nông đầu ngang lên dốc”.

Hoành, chồng cô út lễ mễ bước xuống, tươi rói nở nụ cười chào mọi người, đoạn vòng ra sau xe mở cốp xách ra túi đồ, chắc là quà tết. Bố vợ đứng nghiêm đưa tay bắt lia lịa, động tác trang trọng và lịch lãm như nghi thức đón tiếp cán bộ cấp cao.

Hoành mở túi quà ra nói đây là chai Chivas 18 con biếu bố uống tết cho vui, còn đây là hộp sâm Hàn Quốc, khi nào mệt mệt mẹ cứ ngậm như ngậm khoai lang khô cho khỏe. Bố vợ đón lấy chai rượu, hít hà một lượt rồi bảo “Rượu ngoại có khác hè! Thơm thôi rồi đó”.

Cô út đứng cạnh, môi chúm chím cười tự hào về chồng. Chợt Hoành quay sang Biền, hỏi mẹ vợ “Đây có phải anh gì chồng chị Na không nhỉ?”. Bà cựu xua xua tay nói “Chồng cũ thôi, giờ không liên quan chi cả”. Biền nở nụ cười gượng gạo, tự giới thiệu “À mình tên là Biền, bố của Cún”. Hoành gật gật hỏi dạ xin lỗi hiện nay anh Biền công tác ở đâu ạ? Biền vân vê cổ áo nói, mình… mình… kinh doanh tự do thôi. Hoành lại hỏi dạ anh Biền kinh doanh lĩnh vực gì? Biền nói mình… mình… làm bên mảng dịch vụ vận tải bạn ạ. Bố vợ lẩm bẩm cắt ngang “Chạy xe ôm thì nói mẹ là xe ôm, lại còn bày đặt vận tải vận tiếc”. Vợ Biền bật cười khanh khách, bảo “Hâm mà! Nói chi cũng hâm hâm, dở dở, chém gió không ai bằng!” Biền nghèn nghẹn ở cổ, chỉ muốn giơ tay tát cho thị một cái bõ ghét. Thị vẫn luôn nói những câu như tát nước vào mặt chồng, bất cứ lúc nào và dù cho trước mặt là ai.

“Thôi, chuẩn bị mâm bàn đi là vừa! Anh Hoành đi từ Hà Nội về chắc bụng cũng đói rồi, đợi cúng tất niên nữa là ta triển khai”. Mẹ vợ giục.
Ông cựu cất chai rượu ngoại lên bàn thờ, đoạn quay vào thay quần áo để chuẩn bị thắp hương. Trên bàn thờ gia tiên có mâm cúng các cụ, gồm có con gà trống luộc ngậm bông hồng, đĩa xôi trắng, đĩa nem rán, bát canh và món rau xào.

Chuẩn bị y phục xong, bố vợ châm nén hương, trịnh trọng gọi mọi người vào làm lễ. Vợ, cô út và chồng cũng mẹ vợ mỗi người cầm 3 cây hương trên tay, xì xụp khấn vái. Thấy không ai gọi Biền lại thắp hương, bà cựu quay lại bảo “Ơ, Biền mô rồi? Thắp hương cho các cụ đi!”, nhưng bố vợ cản lại “Hắn dừ không còn là con cháu trong nhà nữa nên không cần mô”. Biền nghe xong lảng ra sân đốt điếu thuốc. Con gái chạy lại, sà vào lòng bố líu lo hỏi răng bố lại ngồi ở đây, răng không vào nhà chơi với mọi người? Ôm con thật chặt, hít hà lên đôi má bầu bĩnh của nó, Biền bảo bố đứng ngoài cho thoáng con ạ, lát nữa bố vào mà.

Ăn tất niên xong, ngồi xem chương trình đón giao thừa trên tivi một lúc, Biền xin phép lên gác nghỉ ngơi. Tầng 2 chỉ có một phòng ngủ, hồi còn mặn nồng Biền vẫn vào giường ngủ với bố vợ. Hai bố con nói chuyện bóng đá, chuyện xã hội có khi thâu đêm. Nhưng hôm nay nhà có rể Hà Nội về, Biền ý tứ mò ra góc hành lang ngủ tạm trên cái giường cũ kỹ “cho thoáng”. Dưới nhà đèn vẫn sáng rựa, anh sáng hắt lên qua lối cầu thang khiến Biền rất khó chịu.

Nửa đêm trời bỗng đổ mưa. Tiếng mưa lách tách trên mái xi măng làm Biền bừng tỉnh. Không biết bây giờ là mấy giờ. Nhìn ra sau vườn chỉ thấy một màu tối đen. Gió thổi lơ phơ qua mặt lạnh buốt. Biền ngồi dậy, bó gối nhìn sang nhà hàng xóm. Văng vẳng tiếng ca sỹ Hương Lan phát ra từ nhà bên “Đón xuân này tôi nhớ xuân xưa, hẹn gặp nhau khi pháo giao thừa. Anh đứng chờ tôi dưới song thưa. Tôi đi qua đầu ngõ, hỏi nhau rằng xuân đã về chưa”. Lời bài hát khiến Biền xốn xang một cảm giác rất kỳ lạ, vừa ngậm ngùi, nuối tiếc vừa thấy thương mình và nhớ đến nao lòng cái tết đầu tiên được vợ cũ dẫn về nhà giới thiệu với gia đình. Ngày ấy vợ Biền thật dễ thương, cười nói ríu rít bên người yêu mới. Nửa đêm, cũng vào một tối giao thừa như hôm nay, hai đứa lẻn lên ban công ngắm đèn đường và tranh thủ hôn nhau. Say sưa đến nỗi mẹ nàng đứng phơi quần áo sau lưng hai đứa vẫn không biết gì.

Ngồi trong màn nhìn mưa bay một lúc, Biền hoang mang tự hỏi mình đang ở đâu thế này? Và ở đây vì cái gì? Giữa đêm cuối năm cô độc và lạnh lẽo này. Bật dậy châm điếu thuốc, nhìn xuống bên dưới Biền bắt gặp một con mèo hoang đang nhảy qua hang rào, mắt nó xanh lè trong bong tối. Thôi cũng khuya rồi, cố ngủ một giấc, sáng mai tỉnh dậy mọi thứ đâu lại vào đấy hết. Lên giường lơ mơ một lúc, Biền thiếp đi lúc nào không biết.

Sáng mùng một, sau khi ăn sáng xong, ở nhà một lúc uống trà, Biền xin phép dắt con đi chơi. Con gái xúng xính trong áo bộ quần áo mới gặp ai cũng chào. Dắt con gái qua bên kia sông Hiếu. Nắng nhè nhẹ, dịu dàng mơn man trên má. Con gái chỉ xuống bên dưới hỏi, bố ơi sông sẽ chảy mãi à bố. Khi mệt quá nó có nằm yên nghỉ ngơi không? Biền bật cười. Không con ạ, sông chảy mãi, chảy mãi rồi đổ ra biển! Biển ở xa và rộng lắm, lớn lên con sẽ biết biển rộng như thế nào. Nó gật đầu như bà cụ non rồi nép mình vào người bố vì gió trên cầu thổi rất lạnh.

Ôm con lấy con bé, rưng rưng trong lòng, bất giác Biền thấy bây giờ tết mới là tết.

(Truyện đăng báo Nhân dân hàng tháng, số tết, bản gốc chưa bị cắt xén).

Por dentro, me sentia como uma blusa de lã com um fio solto que ia sendo puxado e puxado, até não sobrar mais nada além de um emaranhado de lã no chão.
—  A coroa
₪ STATUS LUAN SANTANA ₪
  1. Aconteceu, foi mais forte que eu e você. 💑💟
  2. Quando é pra acontecer, tem dia, lugar e tem hora. 🕐📍
  3. Eu sei muito mais do que você imagina. 😏💭
  4. Você vai ver que o tempo não muda nada. ⌛️
  5. Caiu a ficha do quanto eu te quero. 💑
  6. É sobre escalar e sentir que o caminho te fortaleceu. 💪🏾✨
  7. A vida é trem-bala parceiro e a gente é só passageiro prestes a partir. 🚊🎒
  8. Tamo misturado igual feijão com arroz. 🍴♥️
  9. Amor de interior, no interior do peito já bateu saudade. 🚦♥️
  10. São sotaques diferentes, mas é um só coração. ♥️✨
  11. Vem no frio ser meu cobertor de lã. 🌬
  12. Você vai ouvir a nossa música tocar no rádio. 📻
  13. Eu vou lembrar da gente, mas a diferença que eu sou mais forte. 💪🏾😏
  14. Talvez não temos tempo, mas abaixo desse céu há tempo pra vencer. ⌛️☁️
  15. Queria sentir seu carinho para aliviar a dor que passo. 🙇🏾
  16. Sentimento zero, a ficha caiu e eu posso ver. 📈
  17. Tem música boa que só é boa em uma voz nas outras não tem graça. 🎙
  18. Noites frias, café com leite, um beijo quente. ☕️❄️
  19. Te guardei onde ninguém vai tirar. ♥️🔐
  • se pegar/gostar dê like.

burgundyorchid  asked:

anh thấy thế nào về bạn gái có nhu cầu sinh lý cao ạ? có khi nào vì anh ko handle nổi nhu cầu của bạn gái mà chia tay hay cảm thấy bạn ấy dâm đãng quá ko ạ?

Anh chưa bao giờ gặp bạn gái nào có nhu cầu sinh lý mà anh đánh giá là cao cả. Well, có lẽ vấn đề nằm ở chỗ mức cân bằng của cung và cầu: tức là nhu cầu của cả hai bên đi cùng hạn mức của cơ thể. Hồi còn trẻ thì anh cũng sung mãn lắm :”>

Anh nghĩ em phải có 1 định nghĩa về nhu cầu sinh lý cao là như thế nào. Ví dụ, khoa học khuyên 5 lần/tuần là tần suất trung bình của người khoảng 30 tuổi. Có thể gấp đôi nếu em đang 18 tuổi. Và giảm đi khi em qua tuổi có sức khỏe tốt nhất của mình. 

Anh cũng đã từng nghe kể những câu chuyện 9 lần/buổi tối hay là chuyện Lã Bất Vi “ấy” liền tù tì 2 ngày. Tuy nhiên có thể đấy chỉ là những chuyện hi hữu của những cá nhân “kiệt xuất” (dẫn đến kiệt sức) hoặc là 1 đêm phong độ lên cao bất thường của 1 người bình thường (hoặc sử dụng chất kích thích). Nói về chuyện tần suất thì anh nghĩ mỗi người có một “thời khóa biểu” riêng. Nếu 1 đôi mà có “thời khóa biểu” trùng khớp với nhau thì quá tốt, lệch 1-2 ngày chắc chả có vấn đề gì. Nhưng nếu lệch hẳn 3-4 ngày thì chắc cũng không duy trì mối quan hệ được lâu. 

Chắc hẳn em cũng nghe đến vài câu chuyện như là bạn trai đòi quan hệ mà không được nên đòi chia tay rồi đúng không? Nó cũng tương tự vậy ở trong trường hợp ngược lại thôi. Nếu hai người không hợp nhau về khoản “ấy” thì chia tay là hợp lý. Cá nhân anh thì chưa bao giờ phải chia tay ai vì “tần suất” cả. 

Tiếp theo, “tần suất cao” không đồng nghĩa với “dâm đãng”. Anh không biết em định nghĩa từ này như thế nào, nhưng với anh “dâm đãng” có nghĩa là:

- dâm: ngoài ý nghĩa liên quan đến tính dục ra thì còn có thể mang nghĩa là quá mức, bừa bãi…
- đãng: nghĩa là không kiềm chế được, buông thả, không gìn giữ lòng mình…

(dựa theo từ điển hán-nôm)

Nếu bạn gái chỉ quan hệ với 1 bạn trai rất nhiều lần thì chưa chắc đã là dâm đãng. Nếu bạn này quan hệ với nhiều người thì anh mới coi là dâm đãng. Cơ bản mà nói nó sẽ tùy cách hiểu của mỗi người nhưng nếu chỉ giống như 50 shades of gray thì anh vẫn chịu được. 

Anh đang tự hỏi cái cảm giác có cô bạn gái như vậy nó có giống như là Apple bán iPhone không… sản xuất bao nhiêu bán hết bấy nhiêu… chắc là cũng thích lắm haizzz

Vinde então, e argui-me, diz o Senhor: ainda que os vossos pecados sejam como a escarlata, eles se tornarão brancos como a neve; ainda que sejam vermelhos como o carmesim, se tornarão como a branca lã.
—  Isaías 1:18
10


KINH NGHIỆM SỐNG QUÝ GIÁ TỪ TAM QUỐC

Kinh nghiệm của Lưu Bị cho ta thấy: CEO hoàn toàn có thể bắt đầu từ việc bán hàng vỉa hè.

Kinh nghiệm của Gia Cát Lượng cho ta thấy: Đôi khi vào doanh nghiệp tư nhân còn có đất phát triển hơn vào doanh nghiệp nhà nước.

Kinh nghiệm của Lã Bố cho ta thấy: Nhảy việc nhiều quá sẽ dẫn đến việc không còn ông chủ nào dám nhận.

Kinh nghiệm của Bàng Thống cho ta thấy: Vẻ ngoài xấu xí quá sẽ ảnh hưởng đến hiệu quả khi đi phỏng vấn xin việc.

Kinh nghiệm của Mã Tốc cho ta thấy: Dù những môn chuyên ngành có học tanh tưởi đến đâu thì chưa chắc đã có ích khi làm việc thực tế.

Kinh nghiệm của Dương Tu cho ta thấy: Trong công việc, nếu luôn tỏ ra cao minh hơn lãnh đạo, tất sẽ chết thảm.

Kinh nghiệm của Tào Tháo cho ta thấy: Muốn làm ăn được trên thị trường, trước tiên phải đề cao chính sách của Nhà nước. Muốn làm doanh nghiệp của mình lớn mạnh thì phải không ngừng hợp nhất các doanh nghiệp khác vào và đè bẹp các hộ kinh doanh cá thể.

Từ cuộc đời của Đại Kiều, Tiểu Kiều, có thể rút ra: Đàn ông vừa có tiền, vừa có tài, vừa đẹp trai thường sẽ không thể cùng bạn đi tới cuối cuộc đời.

Từ gia đình Tư Mã, ta thấy: Đi làmn thuê cho người khác, chẳng thà tự mở công ty.

Kết cục của Trương Phi cho ta thấy: Phải đối xử tốt với nhân viên, nếu chỉ suốt ngày đè nén áp bức, chắc chắn sẽ phải chịu hậu quả, họ có thể bỏ việc tập thể hoặc nhảy việc.

Cuộc đời Hoàng Trung cho ta thấy: Tuổi tác không thành vấn đề, quan trọng là thực lực. Đừng coi thường nhân viên già. Đôi khi họ làm còn tốt hơn nhân viên trẻ.

Từ câu chuyện Tam cố thảo lư (ba lần tới lều tranh,) ta thấy: Một người có bằng cấp hay kinh nghiệm làm việc hay không không quan trọng, cái chính là phải biết tự quảng cáo bản thân mình, nâng cao danh tiếng của mình, đến lúc đó tự dưng có người tìm đến nhà, mời đi làm với mức lương cao, đồng thời cũng không được quên làm bộ làm tịch để nâng cao giá trị bản thân.

Kinh nghiệm của Trần Cung cho ta thấy: Ông chủ muốn tìm nhân viên tốt đã khó, nhân viên muốn tìm ông chủ tốt để cống hiến còn khó hơn.

Câu chuyện về ngựa Xích Thố cho ta thấy: Đồ hàng hiệu quả thật hơn đời, cho dù là second hand đi nữa, vẫn được người ta mua với giá cao, bày trong nhà như một món đồ xa xỉ vẫn thể hiện được sự giàu có của gia chủ.

Kinh nghiệm của Hoa Đà cho ta thấy: Chỉ có kỹ năng chuyên ngành thôi thì chưa đủ. Quan trọng là phải được nhà nước chứng nhận, đủ giấy tờ hợp pháp, phải qua được những thí nghiệm lâm sàng. Những phòng mạch tư nhân hay thầy thuốc rong nói chung không thể tin được.

Câu chuyện Tào Tháo mời Từ Thứ cho ta thấy: Trong cuộc cạnh tranh khốc liệt tìm nhân tài, có thể không từ một thủ đoạn nào cả. Cho dù mời người đó đến công ty ăn lương không, chẳng phải làm gì cả, còn hơn là để anh ta làm việc cho đối thủ, ảnh hưởng đến tiền đồ của công ty mình.

Kinh nghiệm của Mã Siêu cho ta thấy: Nếu không tự kinh doanh được một mình thì tốt nhất nên tìm ông chủ nào đó mà làm công.

Kinh nghiệm Tuân Úc cho thấy, giỏi đến đâu nhưng trái ý chủ thì ko nhận được hậu quả tốt đẹp.
Bài học của Lưu Thiện: giả ngây ngô còn giữ được mạng lâu dài :d
Về Lưu Biểu: Tiền bạc đất đai nhiều mà không có tầm nhìn thì sớm muộn gì cũng mất hết.
Lại nói về Quan Vũ: Khinh địch ắt chết thảm.
Chú Trương Phi thì: Nóng nảy thì việc gì cũng hỏng.
Còn từ Nguỵ Diên cho thấy: nhân viên mà đã có ý tạo phản thì trước sau gì nó cũng phản (chỉ là cơ hội chưa đến :d)
Về phần Vương Tư Đồ thì muốn giết được hổ lớn thì phải dùng đến “Liên hoàn kế”, chứ dụ hổ ra khỏi hang chưa chắc đã bắt được hổ. 

kinh nghiệm từ Đổng Trác cho ta thấy, đãi ngộ nhân viên không xứng đáng, cắt thưởng tùy tiện rồi sẽ có ngày sấp mặt

Mình vốn không phải đứa mau mít ướt, có lẽ đa phần là nước mắt trôi ngược. Thành ra ở ngoài dửng dưng lạnh lùng bên trong trái tim thì bị thấm nước mắt nên ướt mèm, nhão nhoẹt.

Vừa nãy Ba gọi điện thoại bảo nhà cũ hư. Chắc Ba phải trèo lên tháo la phông xem sao. Vì sợ không trụ nổi mùa mưa sắp đến. Lâu ngày không ở, mối đã gặm dần hết vào khung, chắc dễ sập bất cứ lúc nào.

Rồi tiện thể Ba hỏi mình hổm rày có chuyện gì không vui không? Mình bảo không. Và hỏi Ba vì sao hỏi mình như vậy? Ba nói vì Ba nghe trong người nặng nề và khó chịu…Mỗi lần mình có chuyện, Ba đều như vậy…

Cúp máy rồi, nước mắt lã chã rớt.

Thương Ba- người đàn ông duy nhất trong đời- khi mình buồn- mình đau- thì cũng buồn, cũng đau như vậy. Dù chưa một lần mình kể về những nỗi buồn của mình cho Ba nghe.