løbe

flickr

Floral Roombox 33 by Lã Dung

Khoảnh khắc nhận ra mẹ đã lớn và mình đã già là lúc ngồi ở sân bay Changi, mình nói mẹ cứ ngồi massage chân đi, mình đi mua đồ một tí rồi quay về. Rồi mẹ nói với theo: “nhớ quay lại đó nha!”. 
Nghe mẹ nói xong thấy mũi cay cay, giống như hồi nhỏ mỗi lúc mẹ dẫn đi chợ An Đông, mẹ kêu ngồi đợi mẹ xíu rồi mẹ quay lại, lúc nào cũng sợ mẹ bỏ đi luôn không về nữa, lần nào cũng dặn: “mẹ nhớ quay lại đó nha”. Chỉ cần mẹ đi hơi lâu xíu thôi là nước mắt rơi lã chã.

Mẹ đi chơi xa, nhìn gì cũng sợ, tay lúc nào cũng đan vô tay mình. Cứ khen Chou giỏi, đi ra nước ngoài mà không sợ gì cả, không có Chou là mẹ chịu chết. Hai mẹ con đi lang thang khắp phố phường vậy mà vui. 

Mẹ mình sợ già lắm, đi lên MRT chỉ mong đừng ai nhường ghế cho mình. Thích được khen trẻ, suốt ngày kể chuyện hồi mười mấy hai mươi. Những chiều cuối tuần chở mẹ về lại quận 5, nghe mẹ kể chuyện tình hồi xưa lần thứ 62973, kể hoài, kể miết, lần nào cũng như mới kể lần đầu. Có lẽ những năm hai mươi là phần đời đẹp nhất của con người, chắc là phần đời duy nhất mẹ được sống cho mẹ, được yêu, được nhởn nhơ chẳng lo lắng điều gì. Cuộc đời sau khi lấy chồng, sinh con là sống cho người ta, sống vì giá trị mơ hồ nào đó không biết được. Mà chắc là không vui nên mẹ chẳng còn muốn nhắc đến.

17 mùa hạ

“Có mùa hạ nào dừng lại mãi mãi trong em chưa?…”

1. Tôi thích mùa đông, mùa có những hạt mưa dù rơi mãi củng chẳng bao giờ làm ướt mái tóc. Những cơn gió bấc sẽ làm môi của bọn con gái trở nên khô khan và da dẻ chúng trở nên sần sùi.

2. Hạ đến. Em khen tôi dễ thương.

“ Cậu thích mùa gì nhất trong năm?”

“ Mùa đông. Cậu có thích mùa đông không?”

“ Tớ thích mùa hạ.”

3. “Mùa hạ năm ấy không được tạo bởi tiết trời nóng nực, không bởi những chòm mây trắng lững lơ trên nền xanh cao ngất, càng không phải tiếng hót của loài đỗ quyên. Những lần tay trao những cây bút bi, những lần nhắn gửi những mẩu giấy nhỏ, những lần lén lút mỉm môi mỗi khi ngang qua nhau… đã dần hình thành nên mùa hạ trong tôi.

     Không biết mùa hạ của em năm ấy, có tôi trong đó không?”

4. Em đừng cố tỏ ra dễ thương trước mặt tôi nữa, tôi đã thích em từ lâu rồi!

5. Em khóc trong lớp,..tôi không dỗ được, vì em khóc bởi một chàng trai khác.

6. Hôm nay em bảo nếu tôi muốn hôn em, em sẽ nhắm mắt và để yên cho tôi hôn. “Nhắm mắt và để yên”, tôi sẽ hôn lên cánh phượng vĩ, còn em,… xin hãy mở mắt, và tôi củng thế, vì tôi muốn xem lúc hôn em xinh đẹp thế nào.

7. Chính vì hạ, nên mới có những giọt mồ hôi lăn chầm chậm dưới gò má ấy trong khi em vẫn ngồi viết bài, và trong khi tôi vẫn chăm chú nhìn em. 

    Hạ nào có biết, nhờ hạ, mà tôi có thể dựa dẫm vào tà áo trắng của em được lung linh thêm những vạt nắng mỏng manh xuyên sau tán lá, để có thể bước qua những năm cấp ba thật yên bình. 

    “Cơ mà tôi sẽ không nói cho các bạn biết nắng đã vương vào chỗ nào trên nền áo em đâu!…”

8. Tôi sắp chuyển lớp, hết năm học này sẽ chuyển. Tôi không muốn, nhưng cũng vô ích thôi, dẫu phượng vĩ có không muốn đến thế nào, nó vẫn phải rơi…

9. Ngày học cuối cùng rồi, tôi vẫn thắc mắc tại sao người ta sử dụng những cây kim để đo thời gian? lẽ ra họ nên dùng nước lã thì có lẽ sẽ chính xác hơn. 

    Em trao tay tôi con hạc giấy, tôi không muốn nhận.

    “Sao hôm nay cậu buồn thế? chỉ là nghỉ hè thôi mà, vài tháng nữa là học chung lại rồi…”

10. Tôi vẫn thích đứng ở tầng trên nhìn bóng em dưới sân tan trường. Mặc cho phượng vĩ đỏ có rơi bao nhiêu cánh hoa xuống sân trường, thời gian vẫn không dừng lại, vẫn khiến cứ vài giây lại có thêm một cánh phượng vĩ nào ấy đáp xuống. Hôm nay tôi cố gắng nhìn rõ em hơn, tôi muốn lưu khoảnh khắc này để ngoài tầm với của thời gian, vì tôi biết, đây là lần cuối tôi có thể nhìn em ở góc nhìn tuyệt đẹp này.

11. Hạ đi. Tôi chuyển lớp.

12. Giữa chúng tôi chưa từng có ai ngỏ lời thích nhau cả.

      Đã có lúc nào đó, em từng thích tôi chưa? Tôi không biết. 

      Tôi hỏi em, em lặng thinh, để lại mọi thứ thật đẹp và yên bình.

13. “Tôi thích mùa hạ, nếu ai chê mùa hạ có những bữa trưa hè nóng bức thì tôi cũng không quan tâm lắm, vì em như một giấc ngủ trưa mà tôi muốn ngủ vùi trong đó, và trong khi tôi đang mơ, em sẽ thổi nhẹ cho tóc tôi bay bay…”


“Cậu đã trải qua bao nhiêu mùa hạ rồi nhỉ?”

“Chắc là 21. Còn cậu bao nhiêu? À tớ quên mất, cậu bằng tớ mà! Mà tự dưng lại hỏi thế?”

“………………………”

Tôi chỉ trải qua 17 mùa hạ thôi, 16 mùa hạ trước khi gặp em, và một mùa hạ sau khi gặp được em.

Mùa hạ cuối, đến giờ,…vẫn còn.


Không biết đêm khuya, tôi viết về em, có làm em thao thức không?

Source: Cá. | kegieosaunhangian.tumblr.com

5.6.2017

Bây giờ thì em ngừng khóc được chưa?
Chuyện dang dở bình thường như hơi thở
Chuyện người yêu người, tin hết lòng, rồi vỡ
Chẳng phải là ai cũng nếm qua sao?

Em xem kìa, nước mắt lại rơi mau
Khi em khóc, u sầu rơi lã chã
Hết duyên rồi, như vay xong cần trả
Trả hết rồi, xé giấy nợ được chưa?

Tháng Bảy này, ngập ngụa những ngày mưa
Mùa Mẫu Đơn sắp tàn, em đâu nào hay biết.
Phải chăng yêu người, là cho mình được việc
Đòi hỏi không thành, thì ăn vạ tình thương

Trong vở kịch đời, cứ chọn lốt đáng thương
Sao vai chính kiêu hùng em không đóng?
Vịnh an yên chấp gì bao cơn sóng
Tỉnh đi em, ngồi đấy khóc được gì?

— 

L i ê u H à T r i n h

Originally posted by raquel-lostgirl

Hôm nọ, cô bạn tôi viết những lời tủi thân trên facebook sau một cuộc đổ vỡ: “Anh từng hứa sẽ bảo vệ em, vậy mà bão táp mưa sa sau này đều do anh mang tới”. Nghe qua thì tội, nhưng ngẫm kĩ thấy trách hờn thì nhiều hơn là thương thân. Mà người ta đã không còn thương mình, mấy lời dỗi vặt ấy liệu có làm lãng tử hồi đầu? Câu trả lời như chúng ta đều biết, dĩ nhiên là không.
Nhưng người ngoài cuộc ngó vào thì dễ, chứ kẻ trong cuộc thì nhất nhất không cam tâm. Bi kịch nào cũng xuất phát từ mâu thuẫn giữa cái đầu cứng và trái tim mềm, khi một người còn cố chấp thương, và một người lại cố tình quên hẳn. Vì thương thành hận. Vì quên nên thấy mọi vướng víu cũ thật phiền hà.
Nhưng có bao giờ bạn nghĩ, nếu đã không thể bình yên ở-bên-nhau thì chí ít, cũng nên bình yên ở-xa-nhau? Đã đến nước này, điều còn lại chúng ta có thể làm, chỉ là giữ cho nhau chút nhẹ nhàng sau cuối lúc rời đi. Như lời dạy của Phật, rằng vạn sự trên đời chi bằng lùi một bước, bởi thế gian được - mất tùy Duyên.
Vậy nên, lùi một bước để đứng từ sau, bình thản nhìn người xưa bình an đi về phía bình minh khác. Lùi một bước để biết đằng sau ảo tường thiên trường địa cửu của tình cảm còn là cả tháng rộng năm dài mà mỗi người đều phải tự mình bước qua. Lùi một bước để biết Duyên tới Duyên tận, không muốn chấp nhận cũng phải chấp nhận, thay vì cưỡng cầu chấp nhất, sao không nguyện cầu chúc nhau? Lùi một bước để xích lại gần hơn với quá vãng sau lưng, để đứng cạnh nó thêm vài khắc cuối cùng để ủ ấm lòng mình bằng chút kỉ niệm rớt lại trên đoạn đường đã qua.
Và lùi một bước, để biết chén nước khi hất xuống mặt đường thì không còn cách nào cứu vãng, ngoại trừ mặt đất lem nhem sẽ khô khốc dần khi được Mặt trời hong khô.
“Người dưng nước lã”, đôi khi là như vậy đó.
Muốn thu về nước đổ tràn ly, âu chỉ là chuyện bất khả mà đời người ai cũng một lần mê si cố thử.
Rồi cũng tỉnh ngộ.
Rồi cũng từ bỏ.
Rồi cũng nước lã.
Rồi cũng người dưng.

Duyên xưa chuyện cũ như một con tàu đã rời cảng hướng về trùng khơi. Nếu không học được cách lãng quên bến tạm từng neo nhờ lúc trước, thì phận hải hành sẽ cả đời trôi dạt. Vì mắt thuyền trưởng cứ mãi nhìn về bờ xưa, làm sao căng buồm đến được bến mới?
Chưa kể loay hoay không đoán định hải trình, va phải băng trôi thì khác nào tự chuốc họa cho mình. Mà Titanic khi ấy cũng chẳng còn chàng Jack chung tình nhường bè cứu sống nàng Rose.
Là tự mình sẽ đắm thôi!

Anh Khang | Thương mấy cũng là người dưng

um homem visto por uma mulher

Homens precisam passar segurança. Mas não precisa ser forte ou algo assim. Pode ser baixinho, gordinho e com pouco talento em artes marciais. Mas precisa passar segurança ao entrelaçar os dedos na gente como se ali gritasse que tudo vai dar certo. Homens precisam ter um colo paterno, mas saber que não são nossos pais. Homem é um misto de irmão mais velho ciumento, irmão mais novo implicante e primo safado da cidade grande.

Homens têm que chegar no horário e esperar sem reclamar. Esqueça aquela ideia de que mulheres se vestem para outras mulheres olharem. Na verdade, eu demoro horas me arrumando exclusivamente para você. A ideia é que você não olhe para outras mulheres. Homem tem que andar do lado de fora da calçada e nos levar em casa sempre. Seja de carro, moto, ônibus, taxi ou a pé. Mas é importante nos levar no portão, assim, por tradição clichê, sabe? As mulheres evoluíram, eu sei. Mas o cavalheirismo não saiu da moda não. E pelo que ando lendo por aí, nunca sairá.

E não confunda cavalheirismo com homossexualidade. Há vários gays mal educados, também. Educação nada tem a ver com orientação sexual. Então, se você abrir a porta do carro, pedir para carregar os pesos e ceder o assento para qualquer mulher ou idoso não te faz um gay assumido. Isso é burrice. Homem tem que ter pegada. Mas não achar que pegada significa arrancar tufos do meu cabelo. Tem que saber apertar meu rabo de cavalo sem tirar nenhum fio dali. Vai por mim, homens que machucam demais na hora da transa não são excelentes bons de cama. Homem tem que ser atencioso, seja para perceber que cortamos dois dedos do cabelo ou para distinguir nossos gemidos de “tente mais um pouco” e de “não para, pelo amor de Deus”.

Não me dê flores, chocolates, ursinhos de pelúcias ou etc. Me dê cartões. Escreva coisas estúpidas e bobas que me farão rir como uma criança. Depois disso, compre flores, chocolates e ursinhos. Você pode me dar um helicóptero todo rosa pink, com minhas iniciais na porta, mas se não tiver um cartãozinho surpresa com teus garranchos, não será a mesma coisa, entende?

Homens não precisam ser um Fred Astaire, mas é importante nos tirar para dançar. Não pela dança, em si, mas pelo ato de nos carregar pela mão pelo salão. Nos exibir por aí como sua maior conquista. Homens que nos amam são ótimos. Mas, melhores ainda são os que têm orgulho de nos amar. Eu não gosto de futebol, mas se você quiser me levar para assistir ao jogo com seus amigos, eu vou gostar, entende? É como te levar para almoçar na casa dos meus avós. Pouco me importa a comida ou algo assim, o que eu quero é te aproximar da minha família e te mostrar aos meus parentes.

Os homens quem leem são mais interessantes. E ser interessante vale mais do que olhos azuis e peitoral malhado. Não seja um chato replicador de frases do Caio Fernando Abreu ou coisa assim. Mas saiba declamar Fernando Pessoa ao pé do meu ouvido como se você mesmo tivesse escrito aqueles versos pensando em mim. É como não saber cantar, mas esforçar-se para cantar aquele refrão bonito dos Los Hermanos e dizer que lembra de mim toda vez que ouve, sabe?

Surpresa sempre são bem-vindas. Seja por um cartão bonitinho ou por aquela trufa de marula que você sabe que sou apaixonada. Entenda que presentes não são o preço que custaram. Como próprio nome já diz, presentes são para fazer presença. Então, cada vez mais que eu fizer presença em tua vida, saberei que faço parte dos teus dias, também.

Em dias nublados, homens têm que sair com casacos mesmo que não esteja sentindo frio. Hormonalmente, mulheres sentem mais frios do que os homens, então o seu casaco extra será importante nesses momentos. Mas não se esqueça de nos abraçar, também. Melhor do que casaco de lã é par de braços perfumados.

Homens precisam ser simpáticos. Mas nada de muito sorrisinho para qualquer vadiazinha em rede social. Nem solícito demais a ex-namoradas. Ter ciúmes é legal. Mas nada em exagero. Implique com meus decotes ou com meus vestidos curtos. Mas como quem cuida, não como quem ordena.

Sorria dos meus ciúmes, mas sem deboche. E me faça sorrir, também. Homens precisam saber nos fazer sorrir – mesmo que não sejam exímios contadores de piada. Mas é de extrema importância nos fazer sorrir. Seja por cócegas, por caretas, por se sujar ao lavar a louça ou por comprar o box de The Big Theory. Mas me faça sorrir. Entendam que a porta do coração das mulheres está nas gargalhadas que ela dá ao seu lado.

                  Vi no Facebook

10

👩‍🎓👩‍🎓…CẦN HIỂU ĐÚNG VỀ CÁCH LÀM TIẾN SỸ KHOA HỌC(Ph.D.)

 ko áp dụng cho các tiến sỹ cao cấp lý luận chính trị ở VN

.

Những năm gần đây có khá nhiều sinh viên Việt Nam du học ở Mỹ và nhiều nước khác, bằng nhiều con đường khác nhau. Người có học bổng, chức trợ giảng (teaching assistant - TA), hoặc trợ nghiên cứu (research assistant - RA), người thì du học tự túc. Tôi không nhớ chính xác là đã đọc ở đâu đó rằng có hơn nghìn du học sinh mỗi năm sang Mỹ. Nhiều người trong số họ theo học tiến sĩ (Ph.D).

Thông tin về làm thế nào để xin học bổng, TA, RA, xin thư giới thiệu, cách viết dự định cá nhân (personal statement), vân vân đầy rẫy trên các mailing lists trên Internet.

Thế nhưng, một số câu hỏi quan trọng mà tôi ít thấy sinh viên hỏi là: “tại sao lại học Ph.D?”, “có đáng bỏ thời gian học Ph.D hay không?”, “làm thế nào để đánh giá mảnh bằng Ph.D?”, “tôi có đủ khả năng để học Ph.D hay không?”, “học Ph.D xong rồi làm gì?”, vân vân.

Có lẽ ta cần một luận án … Ph.D để trả lời phần nào thỏa đáng các câu hỏi trên. Cũng có lẽ có ai đó trong các ngành giáo dục hay tâm lý học đã làm rồi. Về mặt kinh tế thì một người bạn cho tôi biết đã có cả mớ công trình nghiên cứu về “cái giá của giáo dục” (returns to education).

Trong bài viết này, tôi thử lạm bàn lan man xung quanh các câu hỏi trên. Bài viết hoàn toàn không mang tính hàn lâm (academic), nghĩa là sẽ không có các con số thống kê, bảng phân tích, để ủng hộ một (vài) luận điểm nào đó. Sẽ không có tham khảo đến các nguồn thông tin tín cẩn và các thứ tương tự. Tác giả chỉ dựa trên các kinh nghiệm, quan sát, và suy nghĩ cá nhân, sau gần chục năm học và “hành nghề” Ph.D ở Mỹ.

Tôi chắc là một cá nhân khác trong hoàn cảnh của tôi sẽ có không ít ý kiến bất đồng. Tôi cũng không có tham vọng nói hết được những cóp nhặt kinh nghiệm của mình. Ngoài ra, tôi sẽ nhấn mạnh nhiều hơn mặt trái của việc học Ph.D.

Ðiều tôi hy vọng là qua bài viết này, tôi có thể giúp cho các sinh viên (cùng gia đình) sẽ và đang học Ph.D ít nhiều chuẩn bị tinh thần cho đoạn đường chông gai nhưng thú vị này; hy vọng chỉ ra được một góc nhìn khác về Ph.D so với quan niệm chung của xã hội.

1.     Ph.D LÀ GÌ?

Trước hết ta hãy thử bàn về mảnh bằng Ph.D từ cái nhìn hàn lâm. Ph.D là viết tắt của chữ Doctor of Philosophy. Học bậc Ph.D, cao nhất trong các học bậc, đầu tiên xuất hiện ở Ðức, sau đó được Mỹ và nhiều nước phương tây khác sử dụng. Bằng Ph.D đầu tiên của Mỹ xuất hiện khoảng cuối thế kỷ 19. (Ơ Y’ cho đến những năm 1980 mới có bằng Ph.D.)

Từ Ph.D có gốc latin là Philosophiae Doctor. Chữ doctor nghĩa là “thầy” (teacher), và “chuyên gia”, “chức trách” (authority). Chữ philosophy (triết học) có nguồn gốc từ thời trung cổ (medieval) ở Châu Ảu, khi mà các trường đại học có bốn chuyên khoa (faculty) chính: thần học (theology), luật học (law), y học (medicine), và triết học (philosophy). Philosophy ở đây dùng để chỉ các ngành học không dẫn đến một nghề nghiệp thực tế nhất định của thời đó như người của nhà thờ, luật sư, và bác sĩ.

Ðến nay thì không phải Ph.D nào cũng liên quan đến philosophy, cho dù lấy theo nghĩa bóng nhất của từ này. Tuy nhiên chữ doctor vẫn mang đầy đủ ý nghĩa của nó. Ở phương Tây, trong nghi thức giao tiếp người ta gọi một người có bằng Ph.D là doctor. Hầu hết các trường đại học đều đòi hỏi toàn bộ giảng viên và các giáo sư có bằng Ph.D. Ða số các nhà nghiên cứu ở các phòng nghiên cứu chuyên nghiệp đều có bằng Ph.D.

Tuy vậy, điều ngược lại không đúng: không phải tất cả các Ph.D đều có thể làm giảng viên, giáo sư, hay nghiên cứu viên. Có những Ph.D thậm chí chẳng bằng một kỹ sư thông thường. Cũng có khá nhiều Ph.D, sau khi “hành nghề” một thời gian thì lên chức, hoặc chuyển sang làm salesman hoặc làm quản lý, vân vân. Ta sẽ quay lại đề tài này sau.

Cái nhìn hiện đại của Ph.D như sau. Ðể hoàn tất Ph.D, sinh viên phải đạt được hai mục tiêu chính:

  •  (a) hoàn toàn tinh thông một ngành (hoặc phân ngành) nào đó, và
  •  (b) góp phần mở rộng khối kiến thức của nhân loại về ngành đó.

Mục tiêu (b) là cái lõi để phân biệt bậc Ph.D với các bậc học khác. Ph.D không phải là cái bằng “nhai lại”: đọc nhiều, thi lấy điểm cao là xong. Một Ph.D đúng nghĩa phải có một vài công trình và ý tưởng nghiên cứu của riêng mình (originality).

Về mặt lý thuyết thì là thế. Thực tế ra sao?

2.     “NGHỀ ” Ph.D

Ở Mỹ, là sinh viên sau đại học (graduate student) cũng là một nghề. (Tôi không dùng từ “nghiên cứu sinh” vì không phải graduate student nào cũng làm nghiên cứu thực thụ, nhất là các sinh viên đang học thạc sĩ.) Các graduate students thường làm TA hoặc RA, với mức lương khoảng 900USD đến 1200USD một tháng (sau thuế), tiền học được bao. Sống tằn tiện thì mức lương này vừa đủ một người sống. Thường thì các gradudate students sống chui rúc trong một căn hộ nhỏ bé nào đó (dĩ nhiên là có ngoại lệ, đa phần do may mắn), hầu hết thời gian dùng ở các phòng lab (phòng thí nghiệm hoặc phòng máy tính) và thư viện. Tối về đến nhà là lăn ra ngủ để rồi sáng mài mèo con lại hớn hở bút chì bánh mì lên đường.

Kể chuyện cuộc sống gradudate students thì có lẽ cần một tiểu thuyết vài trăm trang. Ðiều tôi muốn đề cập là: trong hoàn cảnh làm việc căng thẳng như vậy, một sinh viên thông thường thỉnh thoảng sẽ phải tự đặt câu hỏi “có đáng không?” Nhất là khi công việc học tập và nghiên cứu không trôi chảy. Mà kể cả khi nó hoàn toàn trôi chảy, tính về các mặt kinh tế, tinh thần, thời gian, và … philosophy, câu hỏi trên vẫn hoàn toàn hợp lệ.

Về mặt kinh tế thì lương trung bình của Ph.D ra trường có nhỉnh hơn thạc sĩ (M.S) và bậc đại học (B.S) một chút, nhưng sự khác biệt này không khỏa lấp được lỗ lã cho thu nhập đã mất trong khoảng thời gian làm Ph.D: trung bình từ 4 đến 5 năm. Tính tổng số USD kiếm được cho mỗi giờ học tập thì Ph.D là hạng bét (tính tương đối theo từng ngành học).

Về mặt tinh thần thì làm việc căng thẳng và cật lực trong một thời gian dài trong một môi trường cạnh tranh tương đối công bằng nhưng khắc nghiệt (!) hoàn toàn có thể ảnh hưởng xấu đến tâm lý cá nhân. Ðiều này đặc biệt đúng với sinh viên du học: thiếu thốn các nhu cầu văn hóa và tinh thần cơ bản của quê hương, cơ hội tìm bạn tình hoặc bạn đời bị giảm thiểu (với phái nam), vân vân. Không phải hiếm mà người ta hay thấy bọn Ph.D hơi … gàn gàn. Công bằng mà nói, gradudate students do thiếu thốn văn hóa hay tìm cách nghiên cứu học hỏi thêm cái này cái khác ngoài ngành của mình (nhạc, thơ, lịch sử, chính trị, triết học, …), cho nên bọn gàn cũng có thể rất đa tài. Ở Mỹ thì địa vị xã hội của một Ph.D cũng chẳng hơn gì các nghành nghề khác là mấy.

Yếu tố tinh thần này rất quan trọng. Có không ít các gradudate students cần đến 8, 9 năm mới làm xong Ph.D. Nhiều năm trời “ở mãi kinh kỳ với bút nghiên”, ngoảnh đi ngoảnh lại chưa làm được gì ra hồn mà đã ngoài 30. Khi thị trường việc cho Ph.D bị thuyên giảm thì người ta rơi vào cái vực muôn thuở: “về hay ở”, “về thì đâm đầu vào đâu?”. Nhiều năm làm việc với mức lương vừa đủ sống, các Ph.D mới ra trường hoàn toàn không dành giụm được gì, chưa nói đến việc nợ thẻ tín dụng kha khá. Dù các nhà chức trách đã có kế hoạch đãi ngộ nhân tài, chế độ này vẫn còn xa rời thực tế. Ðầu tư tinh thần và thời gian của một Ph.D quá nhiều để có thể hài lòng với một công việc một vài triệu đồng một tháng. Họ sẽ phải tự hỏi: nếu xưa mình không đi học thì bây giờ cũng có thể đã phây phây lương vài triệu một tháng? Vậy cả chục năm trời bỏ ra công cốc à? Tôi đã nhập nhằng yếu tố tinh thần và kinh tế, nhưng đôi khi ta không tách rời chúng được.

Một khía cạnh khác của yếu tố tinh thần là sức ép của gia đình và người thân. “Người ta 4 năm đã xong Ph.D, vợ con nhà cửa đàng hoàng, bọn không Ph.D thì cũng giám đốc với trưởng phòng, xây nhà to cửa rộng cho bố cho mẹ; còn mày bây giờ ngoài 30 mà vẫn cứ lông bông tay trắng. Ông chẳng ra ông, thằng chẳng ra thằng”.

Về mặt triết học mà nói thì có đáng học Ph.D không? Câu hỏi này phụ thuộc rất nhiều vào bản thân sinh viên: đi học Ph.D để làm gì? Ta sẽ quay lại điểm này trong phần tới.

Bây giờ hãy giả dụ cô/anh Ph.D yêu dấu của ta tìm được một công việc ổn định ở nước ngoài, quyết định ở lại tích lũy tư bản giúp gia đình và tích lũy kinh nghiệm để  sau này, cách này hay cách khác, (về) giúp quê hương. Có hai nhánh công việc chính cho một Ph.D mới ra trường: (a) làm việc ở một phòng nghiên cứu chuyên nghiệp nào đó, và (b) một chân giảng viên hoặc giáo sư ở một trường đại học.

(Hai công việc này có thể chỉ có được sau một vài năm làm postdoc nữa . Ta hãy cứ gộp luôn postdoc vào tổng thời gian cho tiện, mặc dù lương postdoc khá hơn lương gradudate students.)

Lương bổng và giá trị của vị trí mới phụ thuộc hoàn toàn vào việc người ta đánh giá Ph.D như thế nào. Tôi sẽ bàn về việc này trước. Tôi cũng có ý nói lan man vềđề tài “định trị Ph.D” sau khi đọc một bản tin ở VNExpress thấy trong nước người ta có nói về đánh giá Ph.D loại “giỏi, khá, trung bình” (sau một buổi họp nào đó). Phạm vi “định trị Ph.D” của tôi chủ yếu áp dụng cho các nghành kỹ thuật và khoa học tự nhiên như điện, điện tử, khoa học máy tính, toán, lý, …

Khi xưa thì giá trị của một Ph.D mới ra trường tùy thuộc vào giá trị công trình nghiên cứu trong luận văn tốt nghiệp. Sau khi ra trường thì doctor mới sẽ phát triển công trình này thành một vài bài báo đăng ở các tạp chí (journals) và hội nghị (conference) chuyên ngành. Các bài báo này đều được phê bình (reviewed) bởi các chuyên gia đã trưởng thành trong cùng ngành. Các bài báo không đóng góp gì nhiều hoặc vớ vẩn sẽ không được nhận đăng.

Hiện nay thì áp lực đăng báo (publication) của graduate students khi còn đang học lớn hơn gấp bội. Một công việc kha khá ở một trường đại học hay phòng nghiên cứu danh tiếng thường nhận doctor mới với hơn chục bài báo. Trung bình một giáo sư trẻ mới ra trường trong ngành khoa học máy tính có đến khoảng 3-5 journal papers và cả chục conference papers.

Dĩ nhiên số lượng là thứ yếu, chất lượng mới quan trọng. Một công trình chất lượng cao sẽ được nhiều người biết đến rất sớm, và có thể nói không ngoa là nó quan trọng hơn cả trăm bài báo dạng … “bổ củi”. (Bổ củi là tính từ dân gian trong giới khoa học Việt Nam để chỉ các bài báo thường thường bậc trung, ai làm mãi rồi cũng xong.)

Ðối với Ph.D ở Mỹ thì điểm học trung bình khi học Ph.D hầu như không mang ý nghĩa gì cả, ngoại trừ điểm tối thiểu để có thể được tiếp tục học, khoảng chừng 3.3 đến 3.5 trên 4.0, tùy theo trường. Số lượng và chất lượng các bài báo và các công trình nghiên cứu khác (một ứng dụng máy tính chẳng hạn) mới là tiêu chí đánh giá Ph.D. Không có chuyện người ta xếp loại Ph.D trung bình, yếu, giỏi, khá, vân vân. Lý do chính là: làm chuyện này hầu như là vô vọng. Ai có đủ thẩm quyền và thời gian để đánh giá. Kể cả giáo sư hướng dẫn chưa chắc đã biết hết về phân ngành mà sinh viên của mình làm, huống gì người ngoài. Có rất nhiều công trình đăng báo vài năm hoặc vài chục năm sau người ta mới thấy hết giá trị của nó. Cũng có cả tỉ công trình lúc mới đăng thì ai cũng xúm vào khen, nhưng vài năm sau thì lặng tăm.

Dĩ nhiên có khá nhiều các công trình mà người trong ngành đọc biết ngay là “dỏm” hay “xịn”. Nhưng vấn đề chính là không ai có thời gian xếp loại và định trị Ph.D. Ở Mỹ, kinh tế thị trường tương đối công bằng. Ph.D giỏi sẽ được đồng nghiệp biết đến, tìm được việc ở các trường đại học và phòng nghiên cứu danh tiếng, vân vân. Cũng có thể có Ph.D giỏi không tìm được việc, hoặc Ph.D dỏm “lọt lưới” cung cầu. Các trường hợp này đều là ngoại lệ hiếm hoi.

Lại nói thêm về đăng báo. Ta hãy nhớ mục tiêu (b) của Ph.D: đóng góp vào khối kiến thức của nhân loại. Ph.D mà không có bài báo nào thì có 10 Ph.D cũng hoàn vô nghĩa, theo nghĩa tinh khiết nhất của chữ Ph.D. Chí ít, Ph.D phải chia xẻ các thu lượm và nghiên cứu của mình với đồng nghiệp ở một vài hội nghị và journal danh tiếng nào đó.

Các nhà xuất bản khoa học ở phương Tây cũng làm kinh tế. Có rất nhiều các hội nghị và journals hạng bét, bài vớ va vớ vẩn cũng đăng vào được. Chỉ có người trong ngành mới biết được hội nghị và journal nào có uy tín. Mà kể cả ở các nơi có uy tín này ta vẫn có thể tìm thấy các bài báo tồi.

Tóm lại, công việc “định trị Ph.D” hoàn toàn không đơn giản chút nào. Áp lực phải đăng báo đè rất nặng lên vai các gradudate students. Ngược lại, cảm giác công trình của mình được đồng nghiệp công nhận và đánh giá cao cũng rất tuyệt vời!

Trong 5, 6 năm đầu sau khi ra trường, bất kể công việc là giáo sư hay nghiên cứu viên, áp lực viết báo và xin tiền làm nghiên cứu còn nặng hơn khi còn là sinh viên nữa.

(Ở đây ta loại trừ các trường hợp người ta chỉ muốn có Ph.D để theo đuổi nghề giảng viên (lecturer) nào đó. Có lẽ phải khẳng định rằng mục tiêu này cũng cao quí như các mục tiêu “cạnh tranh khắc nghiệt” khác.)

Nếu Ph.D trẻ không khẳng định được mình trong 5, 6 năm đầu tiên này thì thường là sẽ không giữ được công việc của mình. Có lẽ bạn đọc cũng có thể tưởng tượng được áp lực này nặng như thế nào. Các bài báo đều là các công trình sáng tạo mà trước đó chưa có ai làm, chưa có ai nghĩ ra (chí ít là về nguyên tắc). Làm thế nào mà ai đó có thể đảm bảo một năng suất sáng tạo nhất định trong một thời gian dài như vậy? Có đáng bỏ ngần ấy thời gian và công sức cho một mục tiêu mà phần thưởng về cả kinh tế, tinh thần, triết học, sức khỏe đều khá mập mờ?

3.    TẠI SAO LẠI HỌC Ph.D  ? CÓ NÊN HỌC Ph.D  KHÔNG?

Ta thử ghi ra đây một phần nhỏ các lý do:

  • a) Bạn bè đều đi nước ngoài học sau đại học.
  • b) Ðược xã hội nể trọng, oách ra phết.
  • c) Ðể học được kiến thức tiên tiến.
  • d) Không rõ lắm. Từ bé học đã giỏi, thì cứ tiếp tục học.
  • e) Có lẽ là con đường duy nhất để cải thiện đời sống gia đình và cá nhân.
  • f) Ðể mở tầm mắt ra những chân trời mới.
  • g) Ðể sau này về làm giáo sư đại học.
  • h) Ðể được làm nghiên cứu khoa học.
  • i) Ðể thay đổi thế giới quan.
  • ……
  • z) Tất cả các lý do trên.

Và z phẩy) Không làm Ph.D thì làm gì?

Ðối với đa số gradudate students và graduate-students-tương-lai thì câu trả lời là một tập con khá lớn của vài tá câu trả lời mà ai cũng có thể nghĩ ra.

Ta hãy thử phân tích vài chọn lựa quan trọng nhất.

Làm Ph.D để mở mang kiến thức

  • . Ðây là một mục tiêu rất quan trọng và mang tính cá nhân. Mark Twain từng nói: “đừng để trường lớp cản trở con đường giáo dục của bạn” (Don’t let school get in the way of your education). Trường lớp không phải là con đường duy nhất đến Rome của tri thức. Tuy vậy, trong hoàn cảnh lạc hậu của một nước thế giới thứ  ba như Việt Nam ta, thì ra nước ngoài học thêm là con đường hữu lý.
  • Câu hỏi chính mà ta nên đặt ra là chỉ nên học M.S thôi, hay là học cả Ph.D. Chỉ về kiến thức mà nói, thì hai năm M.S cũng đủ cho một sinh viên thông minh sau đó tự học. Làm Ph.D cũng đa phần là tự học thôi.

Làm Ph.D để có một cuộc sống tốt đẹp hơn, được xã hội nể trọng hơn; vì bạn bè ai cũng học Ph.D; có bằng Ph.D rất oách; từ bé đã học giỏi thì cứ tiếp tục học; vân vân

.Một Ph.D thực thụ sẽ cho bạn biết rằng các lý do loại này đều là sai lầm to lớn! Tôi hoàn toàn không có ý định “giảng đạo” về chọn lựa cá nhân của ai. Tôi cũng không nói động cơ “hám bằng cấp” hay “oai oách” là sai trái. Ðó là chọn lựa của từng cá nhân. Ðiểm tôi muốn nói là các động cơ loại này sẽ không thể giúp sinh viên hoàn thành tốt việc học Ph.D. Việc hay so sánh mình với bạn bè và người khác sẽ tạo nên áp lực tinh thần không thể chịu nổi trong khi học. Yêu thích “tiếng tăm” cũng vậy. “Học giỏi”, theo nghĩa ở ta, là thi thố điểm cao và “nhai lại” những gì được dạy, cho nên học giỏi chưa chắc đã liên quan mấy đến khả năng sáng tạo - khả năng sống còn của Ph.D.

Từ khóa dẫn đến thành công của sinh viên Ph.D phải là “đam mê"

  • . Ðam mê học hỏi và sáng tạo trong một phân ngành nhất định! Trừ những người thật sự xuất chúng thì đa số chúng ta sẽ không thể làm thành công Ph.D ở một ngành nào đó chỉ vì “xã hội cần nó”, hay “nó kiếm ra tiền”.
  • Nếu chỉ đam mê học hỏi không thôi thì cũng không đáng bỏ ra ngần ấy thời gian để làm Ph.D. Ta hoàn toàn có thể làm M.S rồi tự đọc, tự học thêm.
  • Tất cả các thành quả như chức vụ, danh tiếng, oai oách, vân vân đều phải, và nên, là sản phẩm phụ của quá trình theo đuổi nỗi đam mê sáng tạo và mở mang tri thức này.

Ðấy là nói về “động lực” học Ph.D. Thế còn “khả năng” thì sao? Quá trình học Ph.D lên xuống như hình sin. Sẽ có bao nhiêu trở ngại kinh tế, tinh thần phải vượt qua. Một trong những trở ngại lớn nhất là: sau một vài thất bại trong nghiên cứu, các sinh viên sẽ phải tự hỏi “ta có đủ khả năng làm Ph.D không nhỉ?”

Ðam mê và khả năng tạo thành cái vòng luẩn quẩn. Ta có xu hướng đam mê cái mà ta giỏi, và ta thường xuất sắc ở công việc mà ta đam mê. Nhảy vào được cái vòng này là hành trình cá nhân. Có lẽ không ai trả lời thay ta được.

4.     PHỤ HUYNH: XIN ĐỪNG GÂY ÁP LỰC TÂM LÝ

Không ít các bậc phụ huynh mà tôi được dịp quan sát đặt rất nhiều kỳ vọng vào con em mình về con đường hàn lâm. Họ đầu tư tiền bạc và thời gian, nuôi niềm hy vọng ngày nào đó sẽ có một “trạng nguyên” vinh quy bái tổ, nở mày nở mặt với hàng xóm láng giềng và bè bạn. Chuyện này có ở tất cả các học bậc, không riêng gì Ph.D. Tuy vậy, áp lực ở Ph.D lớn hơn khá nhiều vì graduate students sẽ phải cạnh tranh với các sinh viên xuất sắc trên toàn thế giới.


Tôn trọng tri thức và học tập là điều tốt, và bằng cấp là một thước đo tương đối chính xác của tri thức. Nhưng nó không phải là thước đo duy nhất. Ðó là chưa nói đến các câu hỏi như: đạt được tri thức loại gì thì mới được coi là “thành nhân”? Khó mà có thể đo lường xem một Ph.D và một anh đạp xích lô ai có “đóng góp” nhiều hơn cho xã hội, hay ai “hạnh phúc” hơn ai, theo bất kỳ nghĩa nào của các từ này. Có một ranh giới rất bé giữa “tôn trọng tri thức” và “hám bằng cấp”.

Hy vọng tôi đã hay sẽ thuyết phục được bạn rằng Ph.D cũng thượng vàng hạ cám. Một Ph.D về khoa học máy tính chẳng hạn, nếu làm nghiên cứu về một phân ngành chẳng ai quan tâm, đăng vài bài báo ở các chỗ linh tinh, thì sẽ từ từ xa rời dòng chảy chính của tri thức nhân loại. Có không ít Ph.D về khoa học máy tính lập trình không ra hồn, thua hẳn một kỹ sư thông thường, chính là vì lý do này.

Tôi lại triết lý 3-xu rồi. Ðiều tôi muốn nói là niềm “hy vọng” của các bậc phụ huynh tạo áp lực cực lớn ảnh hưởng đến kết quả học tập và nghiên cứu của sinh viên. Trong khi chọn lựa nghề nghiệp tương lai đáng lẽ nên là chọn lựa cá nhân!

5.     ÐẠT ĐƯỢC Ph.D  CHỈ LÀ BƯỚC ĐẦU 

Còn khá nhiều điểm khác tôi muốn nói, nhưng bài đã dài. Lấy Ph.D chỉ là bước đầu rất nhỏ của một nghề nghiệp, cũng như bao nhiều nghề nghiệp khác. Có Ph.D có thể đồng nghĩa với những phần thưởng đáng quí về kinh tế và tinh thần về cả mặt xã hội lẫn cá nhân, nhưng bù lại cái giá phải trả về mọi mặt cũng cao không kém. “Nghề” Ph.D chẳng cao quí hơn nhiều nghề khác, mà thời gian và công sức bỏ ra lại nhiều hơn khá nhiều.

Cuộc sống và các chọn lựa cá nhân lẽ dĩ nhiên là phức tạp. Tôi hy vọng qua bài viết này các bạn trẻ có thể có một cái nhìn và suy nghĩ cẩn trọng hơn trước khi theo đuổi “con đường đau khổ” này. Ta không thể theo nó chỉ vì các ảo tưởng danh tiếng, bằng cấp và tiền bạc. Ðầu tư như vậy không có lãi!

Một trong những điều kiện cần cho nghề này là khả năng theo đuổi nỗi đam mê nghiên cứu và sáng tạo trong một thời gian dài. Bằng Ph.D chỉ là một bước cỏn con trong hành trình chông gai nhưng thú vị này. Nó hoàn toàn không phải là con đường duy nhất.

Thứ bảy, 29 tháng 11, 2003.
NGUYEN QUANG HUNG 

📖

NHỮNG NGỘ NHẬN VỀ Ph.D. 

Ngộ nhận 1: UY DANH 

  • nhiều người hiểu lầm rằng học vị tiến sĩ sẽ tự động đem lại uy danh cho cá nhân. Hầu hết các thí sinh đã đạt được văn bằng tiến sĩ đều cảm thấy tự hào về nỗ lực và kết quả của việc phấn đấu trong học hành nghiên cứu. Tuy nhiên, thí sinh phải hiểu rằng một khi tốt nghiệp tiến sĩ, thí sinh có thể làm việc với nhiều nhà khoa học khác cũng có bằng tiến sĩ. Học vị tiến sĩ mới chỉ là bước đầu vào nghiên cứu khoa học, là một minh chứng rằng người có bằng đó “trưởng thành” trong khoa học, chứ nó (văn bằng tiến sĩ) chẳng đem lại uy danh cho người có học vị nếu người đó không có công trình nghiên cứu nào có giá trị.

Ngộ nhận 2: ý kiến của một cá nhân được nâng cao chỉ vì cá nhân đó có văn bằng tiến sĩ. 

  • Nhiều người tin rằng một khi họ có văn bằng tiến sĩ trong tay, công chúng sẽ tự nhiên kính trọng ý kiến của họ. Nhưng niềm tin này chỉ là hoang tưởng. Người có học vị tiến sĩ có thể am hiểu và uyên bác về một lĩnh vực chuyên môn hẹp nào đó, nhưng không phải là chuyên gia của mọi vấn đề khác. Sự kính trọng phải được chứng minh qua hành động và bản lĩnh của người phát biểu, chứ không tự động mà có được qua danh xưng “tiến sĩ”.

Ngộ nhận 3: học vị tiến sĩ là mục tiêu sau cùng trong học hành, nghiên cứu.

  •  Học vị tiến sĩ chuẩn bị thí sinh vào sự nghiệp nghiên cứu. Nếu thí sinh chỉ muốn có mảnh giấy để treo trên tường thì không nên theo đuổi học vị tiến sĩ. Sau khi tốt nghiệp tiến sĩ, thí sinh có cơ hội để so sánh thành quả của mình với các nhà khoa học khác. Thí sinh sẽ nhận thức rằng cái được “tính sổ” không phải là danh xưng hay học vị tiến sĩ, mà là nghiên cứu khoa học do chính thí sinh tiến hành và hoàn tất.

Ngộ nhận 4: học tiến sĩ để gây ấn tượng trong gia đình và bạn bè. 

  • Người thân trong gia đình và bạn bè thí sinh có lẽ rất hồ hởi và tự hào khi thí sinh vào học chương trình tiến sĩ, bởi vì họ nghĩ thí sinh sẽ trở thành một ông nghè, một “doctor” trong tương lai. Nhưng văn bằng tiến sĩ chỉ là giấy thông hành cho nghiên cứu, chứ không phải để lấy le với người thân, bạn bè hay với xã hội. Không phải lúc nào cũng đòi người khác phải gọi mình là ông / bà “tiến sĩ”.

Ngộ nhận 5: học vị tiến sĩ là cái cớ để thử trí thông minh. 

  • Nhiều người nghĩ rằng học tiến sĩ là một thách thức và họ muốn chơi trò thách thức xem tri thức của mình cỡ nào. Rất tiếc, quan điểm này sai, bởi vì chương trình huấn luyện tiến sĩ không phải để thí sinh cân não hay để thử khả năng tri thức. Ngoại trừ thí sinh dành trọn thì giờ và dấn thân vào học hành để đỗ đạt, thí sinh sẽ không thể nào có được văn bằng tiến sĩ chỉ vì mình “thông minh”. Như nói trên, thí sinh phải làm việc nhiều giờ trong ngày, phải có khi thức đêm trong phòng thí nghiệm hay thư viện, phải chuẩn bị đương đầu với những thất bại, phải chuẩn bị động não để học cái mới và suy nghĩ cái mới.

Ngộ nhận 6: học tiến sĩ để kiếm nhiều tiền.

  •  Thí sinh tốt nghiệp tiến sĩ thực ra không có lương bổng cao hơn các thí sinh với bằng cử nhân hay người công nhân bình thường trong hãng xưởng. Xin nhắc lại: học tiến sĩ là để trở thành nhà nghiên cứu, nhà khoa học, và cái quan tâm đầu tiên của nhà khoa học là sự thật, chứ không phải sự giàu có về tiền bạc. Tất nhiên, có nhiều khi sự thật và khám phá cũng đem lại một nguồn tài chính lớn cho nhà nghiên cứu. Nhưng nói chung, đó không phải là mục tiêu để theo học tiến sĩ.

Ngộ nhận 7: học tiến sĩ là một lựa chọn tốt nhất. 

  • Cống hiến cho xã hội có nhiều cách và cuộc đời có nhiều lựa chọn, và học vị tiến sĩ chỉ là một trong số hàng trăm lựa chọn đó. Có lẽ nhiều người sẽ ngạc nhiên khi đọc phát biểu này, nhưng đó là một thực tế. Thật vậy, đối với nhiều thí sinh, học vị tiến sĩ có thể là một lựa chọn sai lầm! Thí sinh phải tự hỏi mình muốn làm người lãnh đạo trong những người có văn bằng thạc sĩ, hay là làm một nhà nghiên cứu tầm thường. Thí sinh phải biết và quyết định mình muốn gì, và nghề nghiệp nào sẽ kích khích mình nhiều nhất hay đem lại hạnh phúc cho mình nhất.

📖

Ele não era bonito nem simpático, nem tinha nenhuma beleza que chamasse a nossa atenção ou que nos agradasse. Ele foi rejeitado e desprezado por todos; Ele suportou dores e sofrimentos sem fim. Era como alguém que não queremos ver; nós nem mesmo olhávamos para ele e o desprezávamos. No entanto, era o nosso sofrimento que ele estava carregando, era a nossa dor que ele estava suportando. E nós pensávamos que era por causa das suas próprias culpas que Deus o estava castigando, que Deus o estava maltratando e ferindo. Porém ele estava sofrendo por causa dos nossos pecados, estava sendo castigado por causa das nossas maldades. Nós somos curados pelo castigo que ele sofreu, somos sarados pelos ferimentos que ele recebeu. Todos nós éramos como ovelhas que se haviam perdido; cada um de nós seguia o seu próprio caminho. Mas o Senhor castigou o seu servo; fez com que ele sofresse o castigo que nós merecíamos. Ele foi maltratado, mas aguentou tudo humildemente e não disse uma só palavra. Ficou calado como um cordeiro que vai ser morto, como uma ovelha quando cortam a sua lã. Foi preso, condenado e levado para ser morto, e ninguém se importou com o que ia acontecer com ele. Ele foi expulso do mundo dos vivos, foi morto por causa dos pecados do nosso povo. Foi sepultado ao lado de criminosos, foi enterrado com os ricos, embora nunca tivesse cometido crime nenhum, nem tivesse dito uma só mentira.
—  Esse é meu Jesus! Isaías 53:2-9

0 . 1​

“Thời gian theo guồng quay ngược xuôi như làn nước. Lời hẹn ước vẫn còn đó, tớ của những năm tháng ấy vẫn còn đây. Thế nhưng cậu đã mang tuổi trẻ đi không ngoảnh lại nói một lời.”

***

Gửi về quá khứ.

Chúng ta chưa bao giờ bước qua hết những nỗi buồn. Mọi thứ cứ ngập chìm trong mớ tuyệt vọng và ngổn ngang. Nhưng nếu có thể thực sự ước, tớ vẫn mong được trở về những năm tháng trước kia. Cậu biết vì sao không? Khi ấy tớ không có nhiều nghĩ suy như lúc này, dù rằng khoảng thời gian đó đã từng rất khó khăn, chỉ là, chẳng tồi tệ đến vậy.

Mọi sự là do tớ mà ra, chỉ mong một lần được nói tiếng xin-lỗi,
với cậu.

.

Mười năm trước, giá mà tớ đã đứng lên bảo vệ cậu khỏi những uất nghẹn đầy trái ngang. Tớ trách bản thân mình quá. Có lẽ cậu chẳng còn nhớ gì phải không? Bởi mãi đến sau này, tớ mới dần mường tượng lại. Khung cảnh mà cậu đang cúi đầu với đôi mắt đỏ hoe, từng giọt nước nóng hổi rơi lã chã khắp mặt. Thật tồi tệ, sao cậu lại có thể dễ dàng bị bắt nạt đến thế chứ? Dễ dàng như việc đang làm tổn thương người khác vậy. 

Lớp học bỗng yên ắng lạ thường, hình như các bạn nữ khác đang nhìn chòng chọc vào cậu. Đừng để ý đến họ nữa, có một bạn nam đang khoe bức tranh mà cậu ấy vừa vẽ kìa. Thật ra là đang an ủi cậu đấy, cười lên đi.

.

Bốn năm sau, có lẽ cậu đã thực sự quen với nỗi cô đơn của chính bản thân cậu rồi. Khoảng thời gian ấy cứ như vậy mà lặng lẽ trôi qua, bắt đầu bằng từng giọt nước mắt từ những nỗi oan không tài nào hiểu nỗi. Cậu cứ như thế mà rời xa ngôi trường cấp Một kia, tự nhủ với lòng rằng cả đời cũng chẳng bao giờ đặt gót chân trở lại.

Cậu không cần phải giải thích đâu. Tớ hiểu lý do vì sao mà. Bởi lúc này khi viết những dòng trên thì tớ đang khóc. Chỉ đơn giản vậy thôi.

.

Tớ biết cậu sẽ không muốn nhắc lại về bốn năm cấp Hai nhạt nhòa và ảm đạm ấy. Đoạn hồi ức đó cậu đã hoàn toàn phó mặc vào sự trôi chảy của thời gian. Cảm giác bản thân đang rơi dần vào một cái hố sâu không đáy, lọt thỏm giữa những nỗi mơ hồ buồn tẻ của đời người.

Khi ấy cậu đã chẳng biết rằng, cách mà cậu đang che giấu lòng mình đã khiến tớ của bây giờ vật vã đến thế nào đâu.

.

Khoảng thời gian một năm trở lại đây, sự ngột ngạt và bế tắc đang dần giết chết tớ từng ngày. À không, tớ vẫn còn đang sống, người đau lòng nhất vẫn là cậu. 

Có lẽ do sự trầm mặc đã mang hình hài sâu nặng của thời gian, tớ dần bị lãng quên và trở thành kẻ bù nhìn cũ kỹ. Những tưởng rằng ba năm cấp Ba sẽ đúng như lời người ta nói: thanh-xuân-rực-rỡ-đáng-nhớ-nhất-cuộc-đời. Thực sự chỉ là đánh lừa cậu thôi. Bởi vì cơn ác mộng thời thiếu niên đó đã khiến cậu trở nên lặng lẽ đến như vậy, chỉ biết trút hết tâm tư vào câu chữ vốn đã cũ nhèm, để rồi chỉ còn tớ là người bạn duy nhất của cậu mà thôi.

.

Tớ vẫn ở đây
Bên cạnh cậu này
Không quên lời hứa
Nguyện thành áng mây. 

0 . 2​

“Những chiếc kim dài vội vã chạy đua theo kim ngắn, cũng như thanh xuân của tớ và cậu đang cố níu giữ lấy kí ức ngày hôm kia. Hóa ra, thời gian thực sự trôi qua như thế. Không phải hình ảnh những con số bị lu mờ bởi gió bụi, hay vòng tròn vô tận được quay mãi cùng chiều kim, mà vốn dĩ đó là năm tháng tuổi trẻ nồng nhiệt đang dần phai mờ của chúng ta.”

***​

Gửi đến hiện tại.

Tớ là cô gái của sáu tiếng đồng hồ trước. 

Những va vấp mà lúc này cậu đang phải trải qua, cũng giống như hạt bụi giữa vũ trụ bao la rộng lớn. Cậu của tương lai phụ thuộc vào sự nỗ lực từ cậu của bây giờ. Tớ đã hoàn toàn biến mất, tựa như không khí, tựa như làn mây hóa thân thành dòng mưa, trôi về phía biển cả. Cậu như cát trắng, những cơn sóng ấy vẫn dập dờn và cuốn xô vào bờ. Điều duy nhất mà cậu có thể làm là vẫn tiếp tục sống, tiếp tục nỗ lực, tiếp tục chờ ngày được thanh thản nằm xuống cùng niềm an yên vĩnh hằng.

“Hãy sống như ngày mai bạn sẽ chết. Nỗi buồn vốn ngắn ngủi, chẳng thể vĩnh cửu đến cuối đời, khi thời khắc xuống dưới nấm mồ thì buồn đau cũng sẽ trở thành cát bụi.”

Bốn chữ cho cậu,

kiếp này bình an.

CẨM NANG DỤ TRAI GIÀNH CHO CÁO TƠ MỚI CHẬP CHỮNG RA GIANG HỒ CHO ĐẾN CỬU VỸ HỒ LY DẠN DÀY SƯƠNG GIÓ 

📖

Bước chân vào thế giới tình yêu nhiều màu sắc, nếu không hiểu rõ “thế địch” các cáo tơ rất dễ bị “out”. Các anh chàng hào hoa không thiếu nhưng cáo muốn thành công nhất thiết phải nắm được “thóp” của họ

📖

1)Cáo phải có Bản sắc riêng

  • _Đừng đánh mất điều làm nên con người bạn. Trên thế giới này, không gì quý giá hơn một người phụ nữ biết cho người đàn ông của mình thấy rằng cô ấy vẫn sống tốt nếu không có anh ta.
  • _Các cô gái đôi khi muốn dành thời gian cho riêng mình, chỉ một mình mình được đánh giá là vững vàng, độc lập và tương đối bí ẩn.

2)Cáo phải Tự tin : có tự tin nghĩa là có được 80% cái  Đẹp

  • _Lúc nào bạn cũng phải giữ phong cách tự tin ấy, nó toát ra từ ngoại hình của bạn, từ cảm xúc của anh ấy tới bạn và từ nhất cử nhất động của bạn nữa.
  • _Làm đẹp cho mình, nhưng đừng nói không tiếc lời về nó, cũng đừng phàn nàn hay cáu giận. Người phụ nữ luôn cho rằng “trông mình rất tuyệt” trong bất kỳ hoàn cảnh nào chính là người phụ nữ thực sự sexy.

3)Cáo đừng gọi điện cho con trai

  • Mẹ đã dạy: con gái không chủ động gọi cho con trai bao giờ. Hãy để anh chàng đó nghĩ rằng anh ta không phải mối quan tâm số một của bạn. Khi quen biết anh ta, đừng quên tất cả những thứ còn lại trong cuộc đời mình. Bạn sẽ quay lại với anh chàng lúc nào có thời gian.

4 )Cáo phải nhớ : Đàn ông yêu bằng mắt

  • Một khía cạnh nào đó, câu nói này có lý. Lối hành động của người đàn ông bị ảnh hưởng bởi những điều có khả năng hấp dẫn anh ta. Họ sẽ không tiếp cận bạn bởi vì bạn trông thông minh, tốt bụng hay vững vàng. Thực tế đơn giản là: Nếu đàn ông thích cái mà anh ta nhìn thấy, anh ta sẽ theo đuổi nó.

5) Cáo phải biết : Đàn ông không muốn “làm bạn”

  • Nếu anh chàng nói muốn làm bạn, hiển nhiên là anh ta đã nung nấu ý định “tiến xa hơn” rồi. Trường hợp xảy ra khi cuộc tổng tấn công của chàng vào trái tim nàng thất bại. “Làm bạn” lúc này giống như cách chàng dùng để được kề cận bên nàng nhiều hơn.

6) Cáo phải hiểu : Đàn ông không biết họ muốn gì

  • Hầu hết các hành động của phái mạnh mang tính bốc đồng, vì thế nếu có được điều mình muốn quá nhanh, họ sẽ chóng chán. Vậy nên mới có một nguyên tắc là: Hãy bắt đàn ông chờ đợi.

7)Cáo đừng quên : Đàn ông là sinh vật dễ “dọa” nhất

  • Sự thành đạt, sức mạnh và trí thông minh của người phụ nữ có thể là thứ khiến người đàn ông hoảng sợ. Đây cũng là một trong những “vấn đề” chính của người phụ nữ hội tụ đầy đủ các phẩm chất trên nhưng mãi vẫn chưa kiếm nổi một mảnh tình.

8) Cáo luôn trong tư thế Lã vọng : Chờ cá cắn câu

  • Đàn ông không mấy nhiệt tình với những cái “sẵn có” hoặc “dễ có”. Đừng dễ dãi trong việc ra ngoài với anh ta dù bạn rảnh rỗi suốt cả cuối tuần.
  • Không bao giờ “ok” lần đầu tiên anh ta mời bạn ra ngoài. Hãy để anh chàng thấy rằng bạn cũng có cuộc sống riêng của mình và cần thời gian “sắp xếp” cho anh ta một chỗ hợp lý trong đó.

📖

KHI CÁO ĐÃ THÀNH TINH CỬU VỸ HỒ LY (DẠN DÀY SƯƠNG GIÓ)

1) Lừa tình:

Chiêu này dùng khi nghi ngờ giai đã có ý định gì với mình hay chưa

  • -Khi đi chơi với giai,theo kinh nghiệm của tớ,nên tránh những nơi ồn ào đông đúc.Đối với giai mà mình thích ý,thì ko nên rủ giai đi ăn,vì khi ăn rất dễ lộ nhược điểm của chị em.Như tớ chẳng hạn:ăn nhiều,ăn nhanh…nếu ko biết kiềm chế mình,sẽ làm giai sợ,nó sẽ tránh xa bạn
  • -Nói chuyện gì khi đi chơi với giai?Đừng để câu chuyện của cả 2 đi vào ngõ cụt,cũng đừng đi vào lối mòn như:Anh thích màu gì?Anh thích tuýp người con gái thế nào?…Hãy khai thác những vấn đề gì chung nhất của 2 người.Ví dụ như,2 người quen nhau qua 1 người bạn,hãy tập trung vào nói xấu người bạn đó,như:eo,con A(thằng hôm nọ ăn bún đậu mắm tôm bị tả đấy anh,mà em thấy con(thằng) đấy …Hoặc nói về phim ảnh,diễn viên.Giai thích xem phim chưởng,bạn nên khai thác triệt để vào vấn đề này.
  • -Bạn nên tỏ ra như thế nào?Nhí nhảnh cá cảnh,ngây thơ(ko phải là ngu đâu).Giai nó hay thích thể hiện,bạn đừng tỏ ra biết nhiều hơn nó,sẽ chạm vào lòng tự ái của nó đấy.Thái độ trong lúc nghe giai nói chuyện: nhét 1 ngón tay vào miệng,mắt mở to,chớp chớp->đảm bảo cá sẽ cắn câu.

Sau khi đã đi chơi nhiều với giai,thời cơ chín muồi,chuẩn bị kế hoạch tác chiến:

  • -Hãy tạo ra nhiều đối thủ cạnh tranh(ĐTCT) cho giai(mặc dù ko có cũng phải bịa) để giai thấy rằng bạn là most wanted của khối thằng.Thế này: Anh ạ,hôm nọ em đi xem phim với thằng bạn.Eo ôi ngại lắm ý,em chỉ đừng đến vai nó(điều này để chỉ ra rằng ĐTCT của giai là 1 thằng cao to cho giai sợ),mà nó đẹp trai thế,mãi chẳng chịu yêu ai,bao nhiêu em...Hôm nọ nó lại ntin cho em thế này,nó ntin tiếng anh,em chẳng hiểu gì cả,anh dịch hộ em nhé!Lúc này trai sẽ thể hiện,mặc dù nó ko biết tiếng anh,nhưng nó sẽ giúp bạn.Cái tn đó do bạn sắp đặt từ trước,vì giai ko biết tiếng anh nhưng ít ra nó cũng biết từ “love” là gì,nên bạn cứ tương 1 đống từ “love” vào…Lúc giai nó đọc xong tn này,nó sẽ nghĩ 1 lúc rồi lạnh lùng bảo: Anh nghĩ thằng bạn em thích em đấy!Lúc này bạn đừng dại dột mà nói: Em cũng nghĩ thế! Mà phải giả vờ ngạc nhiên: Ôi buồn cười quá,làm gì có chuyện đấy,em với nó là bạn mà! ->giai sẽ ko nói gì,nhưng nó sẽ nghĩ: á à,em này cũng ngon đây!->cá đã cắn câu…
  • -Thời gian đầu quen nhau,giai sẽ có lần nt hỏi bạn:Em đang làm gì đấy!


->Khi thời cơ đã chín muồi,bạn sẽ ntin lại: “em đang nhớ 1 người"Giai sẽ tò mò,nó sẽ nhắn tin trêu: ”nhớ anh à?“bạn:"có thể” và nhanh chóng nhắn 1 tin khác nữa cho giai ngay lập tức,nhắn 1 tin bày tỏ tình cảm của bạn thông qua 1 bài thơ,bài hát,ví dụ:“hoa rơi hữu ý,nước chảy vô tình”.Và sau đó bạn chờ…

  • =>nếu giai thích bạn:nó sẽ nhắn tin lại,chẳng hạn: nước chảy ko vô tình!->thế này thì đã thành công!chúc mừng!
  • =>nếu như 24h sau,giai ko nt lại,tức là nó chưa sẵn sàng với bạn.Sau 24h,bạn hãy nt lại cho giai:“ôi chết em ntin nhầm,em định ntin cho con bạn em,nó hỏi em nội dung bài thơ ý mà”->lúc này dù bạn đã thua cuộc nhưng vẫn hiên ngang ngẩng cao đầu.Và tiếp tục cho những kế hoạch tán.Lúc này giai sẽ mơ hồ về bạn,nó sẽ ko chắc là bạn có thích nó hay ko,và nó sẽ nghĩ về bạn nhiều hơn.Bạn hãy tỏ ra mơ mơ hồ hồ,hư hư thực thực,nhí nhảnh cá cảnh,rồi sẽ có ngày cá sẽ cắn câu

2) Bẫy tình:

  • Sau khi tìm đủ mọi cách lừa tình ko được,bạn hãy dùng chiêu thức này.
  • Chờ khi giai có chuyện buồn,bạn hãy ntin cho giai: anh ơi,em buồn quá,mình đi uống rượu giải sầu đi!
  • Tất nhiên,lúc này giai đang buồn,lại gặp người có cùng cảnh ngộ,nó sẽ đồng ý đi ,lúc bày hãy chia sẻ với nó ,tỏ ra là 1 cô gái đáng yêu,ngây thơ,trong sáng,yêu giai thật nhiều,tự nó sẽ hiểu……..
  • (cái bẫy tình này có nhiều chi tiết 18+ nên em không dám post )


Những qui luật mà GIrl nên quan tâm

1. Trưng bày tài sản quý giá nhất - nụ cười. 

  • Cho dù bạn gặp anh ấy tại quầy bar hay siêu thị, thì nụ cười thân thiện bao giờ cũng là một trong những cách tốt nhất để thu hút sự chú ý của chàng trai. “Cười là một trong những cách tán tỉnh hiệu quả nhất và là thứ dễ nhất để thu hút sự chú ý của đàn ông”, Michael Christian, tác giả cuốn Nghệ thuật nụ hôn, cho biết. “Nếu bạn cười với anh ấy và anh ta cười lại, như vậy là giữa 2 người đã có sự trao đổi”.
  • Tuy vậy, cần phải đảm bảo rằng bạn nhìn thẳng vào mắt anh ấy khi cười. Điều này cho thấy bạn đang trao đổi trực tiếp với anh ấy, chứ không phải liếc mắt đưa tình. Và một khi anh chàng đã cười lại, anh ta đã hé mở cánh cửa để bạn bắt đầu cuộc tán gẫu.

2. Thể hiện sự hài hước.

  •  Đàn ông yêu những phụ nữ đủ tự tin để đưa ra những lời nhận xét bông đùa. Sự hài hước sẽ là một cách thu hút khôn khéo một người lạ mặt trong một đám đông. Hoặc cũng có thể nói một câu chuyện vui về một đồng nghiệp nào đấy khi 2 người đang đứng chờ thang máy.
  • Sau khi đã “moi” được nụ cười từ đối tượng thì có thể bắt đầu một cuộc nói chuyện nghiêm chỉnh khác. “Sự hài hước là một trong những cách phá băng hữu hiệu nhất. Nó cho phép bạn đặt một chân vào cửa và từ đó tiếp tục một chủ đề khác thích hợp”, Christian nhận định.

3. Trêu chọc anh ấy. 

  • Đàn ông thích được thách thức và trêu chọc chính là một cách khiêu khích thú vị. “Nếu một anh chàng nào đó điển trai thì hẳn luôn nhận được những lời ca ngợi. Làm anh ta sửng sốt vì một lời nhận xét trái ngược và nó chắc chắn sẽ gợi sự chú ý của anh ấy”, Christian khuyên nhủ.
  • Tuy vậy, cần thận trọng để lời nhận xét không quá mỉa mai, châm chọc. Cũng cần cảnh giác rằng anh ta có thể trêu lại bạn. Một lời trêu đùa vui vẻ có thể khởi đầu một màn đối đáp thú vị giữa cả hai.

📖

flickr

Floral Roombox 4 by Lã Dung