khoangrlangwj

2

Anh cầu mong - không phải bây giờ…
Mà khi tóc đã hoa râm…
Khi mái đầu đã bạc…
Khi ta đã đi qua những giông - bão - biển - bờ…
Còn thấy tựa bên vai mình…
Một tình yêu không thất lạc…

P/S: Nhận ra ai hông mọi người :3

Có một nỗi buồn không đáy với thời gian…
Có một nỗi buồn không tan trong thời gian không đáy…
Đó là nỗi buồn của chiếc giày chân trái…
Chưa tìm được chiếc giày chân phải để thành đôi…
Đôi lúc tôi nghĩ, muốn hiểu về tình yêu, hãy cứ nhìn vào những con đường. Đường sáng sớm tinh mơ, trong lành và khôi nguyên như lòng son trẻ mới bước vào yêu. Đường chiều giờ tan tầm, chen chúc bộn bề như hai kẻ độc hành phải vượt qua đủ mọi ngột ngạt để kiếm tìm và giữ lấy nhau. Đường đại lộ thênh thang của tình nhân những ngày mở rộng lòng đón yêu thương xứng đáng nhất. Đường đêm vắng dịu dàng, bình yên như đôi lứa bạc đầu tựa vai nhau bước qua những ngọn đèn vàng vọt theo tháng năm…

Và đường một chiều như những tình yêu đã cũ. Khi bước qua rồi không còn cách nào quay trở lại. Có ngoái đầu trăm lần cũng chỉ thấy một đoạn tình bất khả vãn hồi. Đoạn đường và đoạn tình, vì lẽ đó, mà giống nhau đến lạ…
—  Đường hai ngả, người thương thành lạ - Anh Khang