ipm

Touka saying “please, don't die” breaks my heart

She is really young, but the meaning of pregnancy rright know for here is a hope in that horrible place, and she made it with all the love of her heart.

I´m so sad right now becuase I really didn´t want to her to be pregnant, becuase that means she might be in danger or put herself in danger to protect that brat.

Imagine this: her mother die, his father didn´t protect them.. It´s obvious that she want to protect something of her own, but she didnt understand the rules of her nature and kaneki´s. 

Ipm hoping for the bottom of my heart that Kaneki will help her and do something about it, becuase I´m seen her protecting that baby no matter what, just to let it live :C

The banes of nursery work:

-Powdery Mildew.

- Botrytis + annuals.

-Spiders. Spiders everywhere.

- You will never have clean fingernails again.

-Plants that throw tantrums and drop half their leaves because you moved them ten feet (I’m looking at you, ficus.)

- The way vines always want to hold tendrils with one another and you have to constantly pull them apart. Ugh. Go get a private garden!

- Those spontaneous gnat clouds that engulf you when you water stuff on a hot day.

- Kinks in hoses.

- Multiple kinks in hoses. “Still no water?! But I just untangled–oh, for the love of–”

- Wet socks.

- Japanese beetles coalescing in biblical-plague proportions, then making a feast of and having giant orgies on those roses you’ve worked so hard to maintain. And all you can do is sit and watch them be devoured while you wait days for the IPM guy to show up, because everybody else is having the same problem.

*deep breath*

- Evergreen sap, slug slime, and other assorted substances you can’t seem to wash off your hands even though you’ve been scrubbing at the sink for five minutes.

- New cuts and bruises on a daily basis.

-Tagging roses and barberries. (see above)

-Constantly fighting the urge to repot plants that are rootbound because it would affect the price.

- Having to throw away plants that you still see potential in.

- Worst of all: Rude customers. It only takes one to ruin a day. I’ll take anything listed above over a mean customer.

I work at a regional grocery chain that i’ll refer to as Red Butt Store. We gauge the speed a cashier gets an order done by items scanned per minute (ipms). Cashiers have to get orders done in less than three minutes and we have to get at least 30 ipms (it used to be five minutes and 28 ipms; our store got kinda harsh on front end staff, i think (our store also bends over backwards to kiss customer ass)). Ok. Cool. But our managers expect us to keep up ipms, keep customer wait time to three minutes and keep lines down with very few baggers, which help the ipm count immensely. A while ago they told me that keeping lines down is a joint effort between baggers, cashiers and the people who direct people to lines. However, this week they then implied that keeping lines down was largely on cashiers and they have to move baggers (the few we have) onto cash registers to get lines down. It seems like a major blameshift from them for not hiring more baggers. I mean if i didn’t have to stop my transaction every now and then to sort items dc i don’t have someone bagging for me, perhaps. transactions. Won’t. Take. So. Long. In that same conversation the manager also pointed out to me one of the cashiers with the less than stellar ipms saying within earshot of said cashier that if She can’t keep her ipms up, the lines build up and we have to put another bagger on a cash register. Just shut the fuck up.

guys
i’m not saying this
for notes or to offend you
pero kasi
kung maglalandian kayo
pwede naman ipm na lang
sana alam nyo yung salitang
“umay”
nauumay naman din kayo ano?
sa mga pagkain ganon
so samedt feels na?
oh tapos kung sasabihan nyo ko
ng “unfollow then”
nagawa ko na haha jk
friendly reminder lang
pwede naman maging proud
sa taong mahal mo
wag lang sobra
pati pagtae nyo sinasabi mo ganon
hinabaan ko talaga ‘to
lam mo kung bakit
para naman mapansin mo,
incase na lagpasan mo 'tong
post ko diba
lagi naman ako binabaliwala eh
goodluck sainyo
st4y str0nq
im done bitches

Hindi ko hinahalo ang mga paniniwala ko sa kaibigan ko. Well, yes. Naiinis ako sa sitwasyon pero hindi sa tao. Madaming may alam nyan. Naiinis ako pero kahit ganon, pag may mga taong involved, maiinis lang ako sa ginagawa nya pero hindi sakanya. Well kung inis la sakin, iPM mo ko hindi yung iaanon mo sakin lahat ng sintemyento mo sa porns and whatsoever. Ieexplain ko sayo lahat. Thank you and Good Morning.

Mình vẫn nhớ hôm mình mua cuốn này là hôm cuối cùng dùng đc voucher giảm thêm 15% cho đơn hàng sách trên tiki. Đọc đánh giá thấy ổn nên mua. Phần nữa là do IPM xuất bản. À, cả bởi mình chưa có bộ nào đóng theo kiểu boxset nữa, nên là muốn thử xem nó dư lào ấy. Và nay mình đã lôi nó ra đọc, đọc trong vòng hơn tiếng gì đó thôi, nhanh lắm.

1. Mua từ lâu rồi nay mới bóc màng co mấy mẹ ạ. Định k đọc đâu, chỉ định mở ra coi xem chất lượng giấy dư lào, có tặng kèm bookmark hay postcard gì ko. Kiểu vậy. Mở ra xem thì khá bất ngờ. Ở chỗ bộ này là truyện tranh. Vâng, truyện tranh mấy mẹ ạ. Nếu biết trc là truyện tranh và với mức giá như vậy, chắc chắn là mình sẽ k mua. Bởi tiếc tiền sao á, mà cũng chỉ đọc đc có 1 hay 2 lần gì đó. Ban đầu cứ nghĩ nó là dạng light novel như cuốn 5cm/s ấy. Đã lỡ mua rồi thì đọc vậy. Chứ sao. Thế là mình đọc từ lúc đó đến tận giờ phút này đã đọc xong. Kể ra cũng nhanh nhẩy.

2. Ai yêu mến động vật, đặc biệt là cún. Thì mình khẳng định rằng sẽ cực cực thích cuốn này. Truyện gồm 2 tập. Tưởng chừng có liên quan mà khi đọc mình chả thấy liên quan mấy, mãi đến gần cuối mới thấy liên quan một tẹo. Kể theo góc nhìn của những chú chó. Hay ho và lạ. Có một số chỗ buồn cười, một số đoạn xúc động, một số đoạn lại buồn ơi là buồn.

3. Mình nghĩ nhẽ ra mình không nên đọc cuốn này trong tối nay. Nhất là trong tình cảnh không công ăn việc làm gì, đành ra thấy đồng cảm và thấu hiểu nhân vật trong truyện kinh khủng ấy. Mình thấy ai hay mơ mộng yêu màu hường, ảo tưởng về cuộc sống thì k nên đọc, kẻo vỡ mộng. Chỉ là những con người bình thường, bị cuộc sống bào mòn đi, có khi lại trở thành loại người mà trc đây mình từng rất ghét. Thế mới thấy ra đời rồi nó khắc nghiệt dư lào.

4. Theo suy nghĩ của mình thì nhân vật chính của truyện là chú chó HAPPY. Bởi cuối truyện vẫn có người nhận nhầm Chibi (em sinh đôi của Happy) là bạn cún ấy. Tập 1 kể về sự thay đổi của gia đình kể từ khi Happy còn nhỏ cho tới lúc nó lớn. Rồi ông bố và bà mẹ ly hôn, phân chia tài sản. Rồi ông dắt theo Happy đi khắp mọi nơi với chiếc xe cũ kĩ ấy. Có đoạn Happy bị đau bụng, thế là ông bố bán hết tài sản mình có để phẫu thuật cho chú chó ấy. Cảm giác thân thương k thể tả. Như là nương tựa vào nhau để sống ấy.

5. Thực ra truyện kể về số phận của 4 chú chó thì đúng hơn. Gắn liền với 4 người chủ khác nhau. Và chính những chú chó ấy đã thay đổi người chủ của mình, như một người bạn, thay thế cho người thân quan tâm chăm sóc họ. Luôn bên cạnh, chờ đợi và trung thành hết mực. Bảo sao ngta có câu: “Người yêu có thể không có nhưng chó nhất định phải có một con” là thế.

6. Giải thích về tiêu đề. Trong truyện có nói tới hình ảnh chú chó gác sao. “Gác” ở đây là cứ mãi trông chừng. Một chú chó cứ tha thiết nhìn những vì sao không bao giờ có được. Nghe nói đó là cụm từ để chỉ những người có mong ước xa vời.
Mỗi người trong chúng ta, chẳng phải đều đang như vậy sao. Hoặc ít nhất cũng từng có lúc như vậy.

7. Mình nghĩ là sẽ không đọc lại cuốn này. Bởi nó buồn và thực tế sao á. Dù rằng ở đó vẫn có những bài học, có những câu chuyện ý nghĩa vô cùng. Hình ảnh trong đó chính là cuộc sống hàng ngày, với những con người bề ngoài cọc cằn khó chịu nhưng bản tính vốn tốt bụng, chỉ là bị xã hội khắc nghiệt mài mòn đi thôi.

8. Chốt lại là boxset đẹp, nội dung oke. Đáng để đọc.

3

An article about me in Pest Control Technology Magazine! Pretty cool huh?

There first page says:

FUTURE

LEADER

If it’s true that what doesn’t kill you makes you stronger, the adage certainly describes this young man’s path to pest management. He turned his childhood entomophobia into a passion for insects, and that into a degree from Cornell University and a position as staff entomologist at American Pest, Fulton, Md.

“As a kid I was terrified of insects, but my parents didn’t want any of their children to have irrational fears,”  says Ramsey. “So my mom had me go to the library and check out a bunch of entomology books. Once I started reading about insects, I fell in love with them. Insects went from the focus of my macabre fears to the creatures that I’m the most passionate about.”

His early-found love for insects combined with hard work and determination fueled his lifelong educational aspirations and his career path. “At seven, I told everyone who would listen that I was going to be an entomologist,” He says. And he’s never looked back.

GREAT

MENTORS

Education was highly valued in the Ramsey household. Both of his parents were avid readers and instilled a love of reading and learning in their children. Though initially skeptical about his growing fascination with insects, his parents supported his interest. “My parents thought it was pretty weird at first, but after they saw I was serious about it, they started to nurture it,” he says. “My mom loved the idea that I wanted to be a scientist.” 

In elementary school in Prince George’s County, Md., he attended classes for gifted students. It was there he met Kathy Hackett, a teacher whose husband happened to be an entomologist. “She told me she had never met an African American entomologist before,” Ramsey says. After recognizing his interests and his academic abilities, Hackett and her husband took him under their wings, fostering his ambition. “They became my second parents,” he says.

“They would always bring something back for me when they attended the annual Entomological Society of America convention.” A convention that he hoped to one day attend.

In high school, he left his mark. Despite distractions at what he describes as a “kind of a dangerous school,” he achieved the highest grade point average at the school, and maintained it for three years. He went on to receive…