how are you-

My stomach is empty yet instead of feeling hungry, I feel hollow. It feels more like a metaphor than a health risk. I’ve been forcing food down my throat because I know that’s the healthy thing to do and I don’t want to shrink into nothingness just because I’m sad. I still want to stand tall and show people some presentable form of me but it’s been days and weeks and months since I’ve felt human. Everything I do feels more metaphorical than real and I’m still not sure if I’m even alive anymore. I think something snatched my humanity away while I wasn’t looking but I’m reluctant to file a police report, so instead I just cover my eyes and pretend I can’t see that it’s gone.

I’m fine, though, thanks for asking.

Đã nhiều năm trôi qua rồi, không biết liệu bây giờ em có ổn không?
.
.
.
Em liệu có thể tiếp tục khóc với anh, cười với anh, tốt với anh? Tiếp tục để anh lo cho em, điên cuồng vì em, bên em đến già. Để anh dành cho em những điều tốt đẹp nhất, liệu bây giờ em có còn muốn hay không? Anh chẳng dám đối diện với đáp án ấy…

Anh chỉ cần em ở bên anh, cùng anh ồn ào tranh cãi, đừng dùng li biệt để anh hiểu rằng, người mất đi rồi là quan trọng nhất, đừng nói rằng em đã từng yêu anh.

Em vẫn ổn chứ?

Anh rất muốn biết… 

Em vẫn ổn chứ - Mập Mập Mập cover ( 2 cái bánh bao dịch)