gian lo

11.2.2017

Em tôi dùng dầu gội, tôi biết mùi Enchanteur thơm lắm nhưng bình thường cũng không có ngửi được gì nhiều. Đêm nay đang nằm ngủ bỗng dưng mùi hương đó trỗi dậy đánh thức luôn ký ức về những đêm đó trong tôi.
Hôm đó cậu ôm tôi qua một lớp chăn trong căn phòng chỉ có hai đứa. Mùi dầu gội với cả sữa tắm tràn ngập căn phòng. Cậu hỏi tôi dùng nước hoa hả rồi dụi đầu lên vai tôi ngửi mãi. Nhớ lại tôi đau lòng dữ dội. Những giây phút chẳng bao giờ trở lại, cậu ôm tôi trò chuyện, những câu chuyện cậu chưa từng kể ai, góc khuất trong con người cậu. Đến giờ chúng tôi đã chẳng còn thân thiết như độ ấy nữa. Thời gian, lo toan làm tôi quên mất cậu trong guồng quay cuộc sống hằng ngày. Tôi nghĩ tôi đã quên được rồi. Ấy vậy mà đêm nay tôi lại nhung nhớ da diết. Nhớ chúng tôi của những ngày tháng đó. Vậy là đi qua nhau.

Đồ chơi của người lớn

Sống được một phần tư thế kỷ rồi, tôi nhận ra người lớn rất cần có đồ chơi.

Đồ chơi của người lớn không nhất thiết phải mua từ mấy cửa tiệm đèn hồng hồng bên ngoài đề bảng “Dụng cụ hỗ trợ bôi trơn núi lửa" Đồ chơi của người lớn là bất cứ món gì đưa họ quay về trạng thái vui chơi của trẻ thơ. Trẻ thơ vui chơi toàn ý toàn tâm, không màng thời gian không lo kết quả, không cần thán phục không cần trả tiền. Trẻ thơ chỉ cần được làm việc đó, ở gần món đó thôi là đã đầy đủ trong tâm rồi.

Nhiều người hiểu đấy là sở thích. Tôi thì thích gọi đấy là đồ chơi.

Làm người lớn không có đồ chơi hơi bị khổ. Bởi vì lúc đấy ai cho gì chơi nấy, chơi theo người ta, nhiều khi chơi lộn đồ của người khác, không thấy vui mà không chơi thì chẳng biết chơi gì. 

Như tôi mấy lần theo bạn vào bar vì chúng nó bảo đó là cách người lớn chơi. Nhưng trong khi chúng nó múa may thả lỏng thì tôi thấy đầu mình ong ong ồn ào câu hỏi, ủa sao mình ở đây, ủa sao thời gian qua chậm quá vậy, chừng nào được về? Sau này tôi hiểu ra đơn giản là vì tôi không hợp với đồ chơi đó.

Và tôi cũng tình cờ được biết một người lớn đã lớn lắm rồi nhưng chẳng có món đồ chơi nào cả. Tất cả niềm vui của cô ấy xoay quanh một tình yêu xế chiều, và khi tình yêu ấy trở nên vô vọng, cô ấy cũng thấy đời vô vọng theo luôn.

Tôi cũng đã gặp những người lớn có nhiều đồ chơi. Tôi thích họ lắm. 

Người lớn nhiều đồ chơi thường điềm tĩnh. Họ dễ dàng mặc kệ đám đông vì họ biết dù có bị đám đông bỏ lại, họ vẫn có thế giới riêng của mình.

Người lớn nhiều đồ chơi đầy năng lượng luôn luôn. Họ cài cắm nguồn vui của mình ở nhiều nơi, mất nguồn này còn nguồn khác. Tôi từng ngồi với bạn ở quán cà phê rất chán, cho đến khi nó phát hiện quán có cây đàn guitar bèn hớn hở ôm lấy và rải sự hớn hở này ra khắp xung quanh.

Và hơn hết, người lớn có nhiều đồ chơi có khả năng yêu nhiều thứ mà không cần đáp lại. Họ yêu đàn guitar, yêu máy chụp hình, yoga, chạy bộ…chỉ cần được chơi là đã đủ. Họ không cần đàn guitar phải yêu lại mình, tỏ tình với mình hay sợ đàn guitar đi chơi với người khác. Yêu một người như thế cũng được nhưng rất khó, nên thôi trước tiên ta cứ tập yêu đồ chơi của mình vô điều kiện. Khả năng yêu vô điều kiện này khiến trái tim người lớn thêm hạnh phúc, dũng cảm và tự do.

Cơ mà, muốn làm người lớn có nhiều đồ chơi bạn phải tìm và phải học. Bạn thử nhiều thứ, xem trái tim mình đáp lại món nào. Sau đó dành thời gian và năng lượng để chinh phục một cấp độ nhất định để bạn có thể bắt đầu chơi được. Ai cũng thích học đàn để ngẫu hứng những khi buồn, nhưng để mỗi lần buồn là đàn được bạn phải tập . Phần tập này là thử thách món đồ chơi dành cho bạn. Nếu bạn nản và bỏ cuộc, món đồ chơi sẽ không tiết lộ những niềm vui và vẻ đẹp cao xa hơn đâu. 

Với tôi, kể chuyện là món đồ chơi tôi rành rẽ nhất, và cũng là món tôi bắt đầu chơi sớm nhất. Ngay từ mẫu giáo, tôi đã bắt đầu chơi với vốn từ vựng, cách quan sát, trí nhớ chi tiết và bộ lọc câu chuyện của mình rồi. Đến bây giờ, kể chuyện với tôi tự nhiên như thở thôi. Những món tập chơi sau này vất vả hơn, bởi tôi ý thức được rằng mình đang học một thứ mới hoàn toàn và còn một trời kiến thức mình chưa biết. Cái đầu người lớn ham về đích thỉnh thoảng nhảy vào xàm xí, lười quá, khó quá, bỏ đi, học biết bao giờ mới được, mấy chục năm nữa già quắt queo luôn rồi. Những lúc đó tôi cãi lại nó. Học hay không học, thời gian cũng sẽ trôi qua và tôi cũng sẽ già. Tôi thà làm bà già đang chinh phục nhiều món đồ chơi chứ không làm bà già buồn tẻ trứng rụng ngực mướp chỉ biết chờ cháu con về kể chuyện cho nghe. 

Còn bạn người lớn đang đọc ấy, tôi mong bạn cũng là một người lớn có nhiều đồ chơi, để đâu đó sau này mình được gặp nhau và chơi chung một món đồ chơi nào đấy.

3

this adorable nerd though, could she be more excited…? total swiftie [x][x]