dó

CON MUỐN VỀ NHÀ!

Con muốn về nhà ôm lấy mẹ của con
Hôm nay thật tâm con rất buồn mẹ ạ
Con cố gắng cười và nói không sao cả
Nhưng đến cuối cùng nước mắt đã tuôn rơi.

Con muốn về nhà ôm lấy mẹ, mẹ ơi!
Ngửi mùi mồ hôi đọng đầy trên áo mẹ
Được mẹ xoa đầu, nói với con thật khẽ
“Đừng buồn nghe con, đã có mẹ đây rồi.”

Con muốn trở về, giũ bỏ những chơi vơi
Bát canh mồng tơi ngoài giậu thưa mẹ hái
Thêm mấy quả cà, cho lòng con ấm lại
Con sợ bon chen, sợ phải lớn mẹ à.

Con muốn về nhà, trốn thành phố phồn hoa
Cuộc sống đẩy đưa nên người ta quên mất
Đố kỵ, ganh đua…nụ cười nào là thật
Trăm vạn người qua chẳng liếc mắt một lần.

Con muốn về nhà,… nghe nắng đậu đầy sân.

-Lai Ka-

Status: Variados em Inglês

• São as coisas que mais amamos que nos destroem. (Are the things we love most that destroy us.)

• De mil amores, o próprio. 💘🌺 (A thousand loves, himself. 💘🌺)

• Sim, eu cometo erros, afinal a vida não vem com manual de instruções (Yes, I made mistakes, after all the life does not come with instruction manual)

• Monte suas histórias não espere alguém contar.. 💭🍃 (Monte stories do not expect someone to tell .. 💭🍃)

• Maturidade está na mente, e não na idade. (Maturity is in the mind, not the age.)

• Namore com alguém que queira dormir com você nas quatro estações. ☀️ (Date someone who wants to sleep with you in four seasons. ☀️)

• Já fiz demais pelos outros, quem quiser que faça por mim agora, cansei. (I’ve done too much for others who want to do for me now, I’m tired.)

• Me tira do sério e ao mesmo tempo me faz tão bem…😍💖💏 (Get me out of serious and at the same time makes me so well … 😍💖💏)

• “O silêncio responde até mesmo aquilo que não foi perguntado.” 💭📌 (“Silence responds even what was not asked.” 💭📌)

• A vida me ensinou que chorar alivia, mas sorrir torna tudo mais bonito… 😊 (Life has taught me to cry relieves but smile makes everything more beautiful … 😊)

• A vida nada mais é,do que uma eterna despedida. (Life is nothing more than an eternal farewell.)

• “Respira fundo moça, não deixe o mundo tirar o sorriso do seu rosto.” (“Take a deep breath girl, do not let the world take the smile off your face.”)

• Ela é um livro aberto, rodeado de analfabetos. (It is an open book, surrounded by illiterates. (It is an open book, surrounded by illiterates.)

• O amor nem sempre é uma decisão que você toma. Às vezes, ele escolhe você. (Love is not always a decision you make. Sometimes he chooses you.)

• Amar e ser amado é tão bom ❤ (Loving and being loved is so good ❤)

• A dor que me machuca é a mesma que me ensina (The pain that hurts me is the same teaching me)


         Se pegar/gosta dê like e reblog
              ❤❤ Mandem pedidos ❤❤

Mùa tốt nghiệp, tôi có điều muốn nói:
1. Với thời gian ba năm, đổi lại một trái tim đầy kỉ niệm.
2. Từng oán hận, từng sầu não, hiện tại chỉ ngập tràn luyến tiếc.
3. Nhanh như thế, trong chớp mắt đã tốt nghiệp, Nếu ông trời cho tôi một cơ hội, tôi muốn mãi mãi không tốt nghiệp.
4. Bạn thân, hãy để tôi nhẹ nhàng chào một tiếng, tất nhiên, đời người không thể tránh khỏi việc hợp rồi tan, nhưng thật ra trong lòng tôi, quý mến nhất, khó quên nhất chính là các bạn.
5. Trong cuộc sống, điều quý giá nhất, so với đơn giản là tình bạn ngây thơ, kỷ niệm sâu sắc nhất giống như hương thơm của hoa, nở ở hang sâu tăm tối.
6. Sông núi có thể ngăn trở cả hai, lại ngăn trở không được suy nghĩ của tôi, khoảng cách có thể chia cách tôi và bạn, lại chia cách không được tình bạn bè vô cùng chân thành của chúng ta, thời gian ngày trước có thể phai nhạt, nhưng mãi mãi cũng không quên được tình bạn này.
7. Năm tháng vội vàng, lúc tôi vươn tay chặn lại, nó từ từ chảy qua khe ngón tay. Những ngày đại học sống tạm bợ của tôi thì giống như kiểu nước chảy từ từ mà vội vàng ngang qua dòng chảy vô tận của cô ấy, để lại cho tôi, là nhận sự vô tận cảm thương và hoà vào biển cả rộng lớn vô hạn.
8. Cái gọi là bạn bè tốt, chính là chúng ta rất giống nhau, có thể thoải mái thổ lộ tình cảm, quan tâm lẫn nhau, giúp đỡ lẫn nhau, khi thì cười haha, khi thì tranh cãi đến mức mặt đỏ chót, cũng sẽ không để trong lòng.
9. Toàn nước không có tiệc rượu nào không tàn,  trong chớp mắt,  bốn năm đại học rực rỡ, năm tháng nhanh đến thời gian hoàn tất.  Ngoảnh lại bốn năm này, có thích có phấn khởi, cũng có đau khổ,  chảy qua mồ hôi nước mắt, có thu hoạch cùng thành tựu. Có người nói qua, dễ quên ngày xưa thì ý là dễ phản bội, cho nên, nhớ về chúng ta ngày xưa, cũng là vì tương lai.
10. Chỉ mong sao, vài năm nữa tôi sẽ làm cha/mẹ nuôi của con bạn.
11. Rất nhiều nhà cũ biến mất,  mới rồi trong vườn trường có nhiều công trình bằng gỗ rầm rộ. Nhà cũ lưu lại trong ảnh, vậy chúng ta thì sao? Chúng ta cũng lưu trong ảnh sao? Bao gồm những động tác như mỉm cười và để tay hình “V”?
12. Ở những năm tháng đã trưởng thành, cùng từng cậu cười, cùng cậu ưu sầu, bạn thân là cả đời cũng sẽ không dễ dàng quên được, nguyện cùng nhau trân trọng tình bạn lúc này, sẽ mãi mãi là bạn.
13. Trong những ngày chúng ta cùng nhau, có loại tình hữu nghị  trân trọng đáng bảo vệ nhất, trong năm tháng trẻ tuổi của chúng ta, có sự hiểu rõ hết mình lẫn nhau, phần duyên này đáng để chúng ta trân trọng bảo vệ.
14. Tại ngày ánh mặt trời nắng gay gắt, chúng ta sẽ rời đi, để bữa tiệc thật tốt phải thật náo nhiệt. Sau đó nhìn mọi người dần dần đi khỏi, lại nhìn căn phòng ký túc xá trống trải mà nói lời “Tạm biệt.”
15. Mắng chửi cũng tốt, đấu võ mồm cũng tốt, vui vẻ cũng tốt, trút giận cũng tốt, cậu mãi mãi là người bạn tốt nhất trong lòng tớ.
16. Gió là trong suốt , mưa vốn là tí tách , mây là dao động, ca hát là tự do , yêu là dốc hết lòng, mến là điên cuồng , bầu trời là vĩnh hằng , bạn là người khó có thể quên.
17. Rất nhiều người trong chúng ta cảm thấy một số việc mà cả đời này cũng không quên được, ngay lúc  ký ức của chúng ta vẫn còn mới mẻ trong cuộc sống, lại bị chúng ta lãng quên.
18. Thời gian qua nhanh, chỉ một cái chớp mắt, một năm cùng trường kiếm sống trong cuộc sống đã thành quá khứ. Nhưng trong giờ học vẫn còn tiếng vọng của chúng ta văng vẳng âm thanh học bài, trên sân thể dục vẫn còn hình dáng chúng ta khỏe mạnh vụt chạy. Nơi này bãi cỏ, dòng suối nhỏ, hàng tre, chúng ta mãi mãi cũng không muốn rời xa Bách Thảo Viên. Bao nhiêu đoạn đường xuân thu, mỗi một lần nô đùa, mỗi một lần thiết tha, mỗi một lần khắc khẩu, đều muốn trở thành điều quý giá nhất trong trí nhớ của tôi.
19. Tốt nghiệp rồi, có một vài người thất vọng rồi, có một vài người thất tình, có một vài người mất tích, có một vài người làm giàu, có một vài người mập ra, có một vài người phát thiếp cưới. Những điều này, hiểu được sẽ lần lượt phát sinh, hiểu được quỹ đạo sống qua ngày tưởng chừng không ngừng, bắt đầu cuộc sống không giống nhau của đời người. Những ngày xa xỉ không đổi ngày qua ngày nhưng mong đừng quên bộ dáng ban đầu của mỗi người,  thành quả   kết quả,  chúng ta đều từng xông vào sinh mệnh của nhau.
20. Tốt nghiệp là một mùa tàn nhẫn nhất, trưởng thành hay không đều phải thu hoạch, trân trọng giữ gìn hạnh phúc trong tay, không nên đợi đến khi thất bại mới hối hận lúc đầu không thích hợp, không nên hơi một tí liền chấp nhận hứa hẹn, xin tiếp tục kết hợp dã tâm, có hoài bão, dã tâm, tranh chấp, bình tĩnh thực hiện, nhưng phải có dã tâm, bạn mới có thể tiến bộ, mới có thể không phạm sai lầm, nên cảm ơn và nhớ rõ thời điểm mà người khác đã từng giúp bạn trong cuộc sống.
21. Có người nói, đời người thì giống như một bàn tiệc lớn, sẽ có lúc tàn. Tôi cảm thấy những năm trong trường ngày xưa giống như một tiệc rượu náo nhiệt, những năm đó khi chúng ta trên đường đi dự tiệc, thì chúng ta đã nghĩ đến ngày đến nay, chỉ là chúng ta không nghĩ đến là nó sẽ đến nhanh vậy.  Hiện nay tôi hồi tưởng lại thời gian đó,  đã có người vội vàng từ bên cạnh chạy qua, chạy ra vườn trường, cũng không giống ngày xưa có thể chỉ trích.


(Tiểu Thuần dịch)

15-09-2017

Vô tình nghe các em ở cơ quan “trà dư tửu hậu” về cách “cưa đổ”; “cột chân” đại gia. Chỉ muốn nói với các em rằng:

“Phụ nữ có thể ngây thơ, có thể vô tri, nhưng đừng vô sỉ. Muốn trái tim của đàn ông, muốn cuộc sống xa hoa bao kẻ mơ ước, muốn sự lãng mạn rung động lòng người, muốn sung sướng, hoặc muốn thành công… muốn cái gì cũng đều không sai, chỉ là ……đừng cái gì cũng muốn, càng không thể cái gì cũng không tự mình nỗ lực, một lòng muốn tìm được từ trên người đàn ông. Điều đó bất cứ người đàn ông nào, vô tư ngu muội đến đâu cũng không thể cho nổi.”

-Dã Quỳ-

Bất bình đẳng giới

Ngày lên 7 tuổi, tôi xin bố cho đi dã ngoại với lớp, bố nói: “Hỏi mẹ mày ấy. Bả cho thì đi”.

Khi lên 8 tuổi, lớp tôi tổ chức cắm trại, cho tất cả học sinh ngủ lại. Tôi xin mẹ, mẹ bảo: “Đi đi, nhưng sáng dậy nhớ đánh răng”. Tôi hỏi: “Ơ thế mẹ không hỏi ý bố à?”. Mẹ bảo: “Tao chịu là bố mày chịu”.

Đấy là lần đầu tiên trong đời, tôi có ý niệm về bất bình đẳng giới.

Lịch sử loài người khởi đi từ loài vượn. Từ ấy đã có bất bình đẳng giới. Phụ nữ thì hái lượm, nam giới thì săn bắn. Ngành thống kê chưa ra đời, nhưng xác suất chết vì hái lượm rất thấp, trừ khi đi hái sầu riêng hay hái dừa. Tai nạn lao động bằng không.

Ngược lại, nam giới phải đi săn voi ma mút, săn cọp răng kiếm, săn tê giác, heo rừng. Nhẹ thì lủng bụng lòi phèo, nặng thì chết queo. Phụ nữ ở nhà rống lên: “Ôi làng nước ơi, con quỷ cọp răng kiếm nó lụi chồng tôi”. Khóc ba ngày ba đêm xong bèn đi lấy chồng khác.

Đàn ông Mông Cổ uy dũng sống trên lưng ngựa. Đến tối về làm con ngựa cho phụ nữ cởi. Trong Game of Thrones, anh thủ lĩnh Dothraki thần uy lẫm lẫm, bất khả chiến bại, làm vua cả một vùng thảo nguyên. Ngu dại cưới mẹ Rồng về, ra trận ăn một nhát chém, nhiễm trùng chết queo. Mẹ Rồng lập tức có trai mới.

Khi có chiến tranh, đàn ông bị lôi ra trận, không hẹn ngày về. Trong Trân Châu Cảng, nhỏ vai chính đơm luôn anh bạn thân của anh lính ngỡ như đã chết trận. Tôi nghĩ phong trào khởi nghiệp xuất phát từ việc các anh muốn có tiền cho vợ đi shoppig mà ra. Việt Nam có ngày 8/3 ngày 20/10 chứ làm gì có ngày đàn ông.

Cách đánh giá của đàn ông và phụ nữ cũng cực kỳ bất công. Nếu nói: “Con ấy đàn ông” tức là khen cô nàng độc lập, nhưng bảo: “Thằng ấy đàn bà” tức là chửi mười tám đời tổ tông nhà nó. Đàn bà mặc quần jean đẹp tuyệt, tôn lên đường cong. Đàn ông đi uống bia chỉ muốn có cái váy để đi toalet cho tiện, nhưng mấy ông nào dám mặc. Đàn ông Scotland, các anh mới thực sự là nam nhi chi chí.

Hai người phụ nữ nắm tay nhau đi ngoài đường, người ta thấy dễ thương. Chứ hai trai mà nắm tay đi kiểu gì cũng bị dị nghị. Phụ nữ chỉ thật sự hạnh phúc sau khi lấy chồng. Còn đàn ông lấy vợ rồi mới biết mình đã từng hạnh phúc. Sáng nay, vợ nhét 500 nghìn vào ví, nhìn mặt Bác Hồ trong cái tờ màu xanh ấy tôi chỉ cơ hồ bật khóc, chỉ kịp nói: “Cháu nhớ Bác” rồi đi ra ngoài ăn tô canh bún.

Lương của phụ nữ từng thấp hơn lương đàn ông. Bởi vì công việc họ chỉ là kiếm thêm, còn tiền chính đã lấy hết của chồng rồi. Câu đố ấy đã đi vào huyền thoại: “Con gì ăn ít nói nhiều, chóng già lâu chết miệng kêu tiền tiền”. Đấy là con vợ. Nhưng nói vui thế thôi, dám gọi vợ là con thì sẽ bị đánh như con chứ chả chơi.

Lại nói chuyện tình dục. Rất ít ai chê phụ nữ kém chuyện chăn gối, nhưng đàn ông thì đủ thứ nỗi ám ảnh trên đời. Mỗi lần họ cởi đồ ra, ánh mắt dò xét của nữ nhân lướt qua một lượt. Người tinh tế sẽ nói: “Nhìn cưng ha”, người sỗ sàng sẽ hô: “Bé thế”. Ôi, tàn một đời trai.

Phụ nữ có thể lên đỉnh 7 lần 7 bốn mươi chín lần trong một hiệp. Đàn ông làm một hiệp đã như lội ba quãng đồng. Đã vậy còn phải có trách nhiệm kéo dài. Câu “nhanh thế” với vận động viên điền kinh là tán dương, với đàn ông trên giường là cả một sự xúc phạm.

Bạn thấy đấy, nữ Việt lấy trai tây rất nhiều. Nhưng trai Việt nào dám lấy gái ngoại. Vì họ mặc cảm thân phận thấp hèn, chưa tu tập đủ nên không dám giao lưu quốc tế, sợ nhục quốc thể. Đàn ông Việt khổ lắm.

Bố và con trai nói chuyện.
Con trai: Con muốn lấy vợ.
Bố: Xin lỗi đi
Con trai: Sao lại xin lỗi ạ
Bố: Xin lỗi đi
Con trai: Nhưng con có làm gì đâu
Bố: Xin lỗi đi
Con trai: Ơ kìa bố, sao lạ thế
Bố: Xin lỗi đi
Con trai: Xin lỗi ạ.
Bố: Con đã trưởng thành. Nếu con có thể xin lỗi ngay khi không biết mình có lỗi gì thì con đã có thể lấy vợ rồi đó.

Vâng, phụ nữ đã thống trị đàn ông hàng nghìn năm lịch sử. Và họ không chỉ muốn ta tâm phục, họ còn muốn ta khẩu phục. Thế nên còn đẻ ra thêm ngày 8/3. Đau đớn xiết bao.

Biên tút xong bèn đi đấm lưng cho vợ.

—  Binh Bong Bot

Làm một người đẹp, cả cuộc đời sau này sẽ là đối tượng công kích của tất cả phụ nữ.

Mọi người đều trông ngóng thấy bạn xấu đi hoặc xảy ra chuyện. Bạn không thể trách mọi người là “dã tâm thâm độc”, có trách chỉ trách bạn sinh ra đã xinh đẹp hơn người, cũng có nghĩa là trời đã nợ những người phụ nữ bình thường khác…

Thượng đế cũng phải lấy một vài thứ khác của bạn để bù lại. Bởi vì mọi người đều nói Thượng đế công bằng, Thượng đế sẽ xấu hổ nếu quá thiên lệch.

Một cô gái vô cùng xinh đẹp, nếu không biết sống khép mình một chút thì thực sự rất thảm thương. Người đẹp nếu có bản lĩnh thì đáng sợ. Nhưng người đẹp không có bản lĩnh thì đáng thương. Làm con gái đã khó, làm con gái đẹp lại càng khó, làm một người đẹp trong đám con gái thì khó lại thêm khó!

— Bốn năm phấn hồng | Dịch Phấn Hàn
#Photo Gallery

MUÔN NẺO CHÊNH VÊNH

Giá như tôi biết được, tôi sẽ mất gì, và được gì ở cái thời thanh xuân ấy…

Thế nhưng, ở thời khắc ấy, mãi mãi tôi cũng không biết được điều đó. Vì thế mới không biết trân trọng, vì thế mới nuối tiếc dư thừa.

Đã ai nói với bạn rằng, tuổi trẻ thì quá ngắn ngủi nhưng lại cùng lúc phải làm những chuyện, có thể xem là quan trọng nhất hay chưa? Học hành, đỗ đạt, vượt qua kì thi, quyết định con đường sau này của mình…Nhiều vô kể những điều khiến đầu óc quay cuồng, nhưng ở thời khắc này, lại chẳng đủ hiểu biết để đưa ra một lựa chọn đúng đắn nhất.

Và thế là từng ngày trôi qua, chúng ta cứ sống và vận động theo bản năng, ngay kể cả con đường chúng ta đang theo đuổi bản thân cũng không biết rõ về nó. Con đường ấy giống như tình yêu của chúng ta vậy. Chẳng rõ nó có yêu mình không, có phù hợp với mình không, hoặc nó có bất ngờ “đá” mình ra đi không? Bạn có thể từng tự tin với lựa chọn của mình, nhưng khi nhìn lại, sẽ có lúc hồ nghi về nó. Về tuổi trẻ đã qua chẳng có gì, về tương lai tới đâu càng mờ mịt!

Có những ngày, về đến nhà là chỉ muốn đổ sập cả người xuống giường. Bao nhiêu mệt mỏi ưu tư cứ rối lên trong đầu. Càng cố gắng không nghĩ tới thì chúng lại càng hiện ra. Những lúc như vậy, không thể nào nhấc lên một nụ cười, mà chỉ biết cứ thế, cứ thế lao qua cơn bão tố cuồng phong để tiếp tục là một ngày mai vẫn như vậy.

Thế rồi, trong lòng mình bỗng dưng vì một ai đó mà nhung nhớ, vì một ai đó mà u sầu. Dù chẳng coi tình yêu là gánh nặng, nhưng nó cũng khiến tâm trí ta rối bời và chênh vênh. Một nỗi cô đơn lạc nhịp, chẳng biết tựa vào nơi đâu. Mặc dù chẳng nói ra đâu, nhưng trái tim cứ bấp bênh mãi như con thuyền ngoài khơi xa. Rồi sẽ mãi chẳng gặp được bến bờ. Lang thang vô định…

Nếu ai đó từng mường tượng tuổi trẻ chỉ là những giây phút vui vẻ bên bạn bè, là những dịu ngọt bên cậu bạn mối tình đầu. Thì khi đi hết đoạn đường ấy, bạn sẽ còn thấy rất rất nhiều điều đang chờ bạn phải lao đi như tên bắn để thực hiện trước khi quá muộn.

Là vậy, chúng ta vội vàng trong mọi thứ. Ở nơi đâu cũng cảm thấy lạc lõng, dù có đủ đầy bao nhiêu cũng vẫn thấy chênh vênh. Đó là ở tận sâu thẳm tâm hồn. Với sự bồng bột và ngông cuồng của tuổi trẻ, đi qua hết tất cả mới thấy mình chẳng có gì. Vốn là thế, nhưng ít ai làm trái đi được.

Khi ta đã trưởng thành, khi ta đã thành công. Vẫn luôn chỉ có một mình ta vượt qua tháng ngày lênh đênh như vậy. Biết nói làm sao về những niềm hoang hoải đang chất chứa trong lòng, chỉ biết rằng, nó khiến ta mệt mỏi và chông chênh. Giống như chỉ chờ ta ngã xuống.

Nhưng chúng ta sẽ chẳng bao giờ để nỗi cô đơn hạ gục, cho dù tuổi trẻ có lấy đi rất nhiều, thì chúng ta cũng sẽ luôn sống tốt hơn. Để biết rằng, nếu không thể khóc thì hãy cười thật to. Bù đắp lại cho những mất mát dã qua như thế.

Rồi trên cành lại có những lá xanh

Rồi tiếng chim sẽ ca hót trong lành

Ta dẫu luôn có một bóng độc hành

Cũng không bỏ một khao khát trời xanh.

Nhã Tú l @dendang-coffee

Gia đình!

“Chúng ta mất quá nhiều thời gian cho người lạ, đánh mất quá nhiều cảm xúc vào những người dưng .. rồi một ngày nhìn những người thân quanh mình, hoá ra họ đã già đi tự lúc nào.. nhận ra mình cũng không còn bé bỏng để đuổi theo những chuyện lên xuống trồi sụt với đời nữa!!

Cứ đi thật xa để ta biết luôn có một nơi trở về.
Cứ quăng quật với đời để ta biết rằng có những người chẳng bao giờ rời bỏ, chê bai ta.”

-Tờ Pi-

Tặng nhật ký khi chia tay là một trong những cách hành hạ tinh thần đối phương dã man nhất mà mình từng biết.

Hóa ra, cô đơn không phải vì mình không có người ở bên mà vì người ở bên mình đâu phải người trong lòng mình.

  • Cậu chủ hồ đồ - Tinh Dã Anh

Hôm nay mình mệt lắm
chỉ muốn làm một con sóng
ở ngoài khơi…

Mình không muốn tiếp tục nữa làm một con người
chỉ để cúi xuống nhìn lòng mình đổ nát
đã cố gắng từng ngày nhưng cứ như một con dã tràng xe cát
ước mơ cuộc đời thật đơn giản
nhưng mỗi giây phút giờ đều là khó khăn…

Mình sẽ lặng im theo cách một con người khi không còn cần
những yêu thương giờ tầm thường trong mắt
đánh đổi thêm điều gì cũng đâu có được thứ mình mong muốn
mình làm người đau đớn trước
và cũng là người đau đớn về sau…

Có thể mai này ai đó sẽ trách mình yếu đuối như một con sâu
cứ sợ rồi đây mình không bao giờ hóa bướm
ngại bản thân chưa bao giờ đủ dũng cảm
khi tay trái xóa ký ức
tay phải lại vẽ ra…

Nếu có một con đường nào đó để mình đi thật xa
chắc sẽ không bao giờ muốn ngoái nhìn lại
ước mơ nhỏ nhoi trở thành một con người vững chải
nhưng cứ mỗi lần yêu thương là một lần ngốc dại
với trái tim…

Hôm nay mình mệt lắm
nên chỉ muốn có một ai đó để được bắt đền…

“Tôi sẽ luôn cố gắng hết mình, nỗ lực học tập và làm việc, để có một ngày, khi được đứng bên cạnh người tôi yêu, dù người ấy giàu sang phú quý hay chỉ có hai bàn tay trắng, tôi cũng có thể giang rộng hai tay, thản nhiên mà ôm lấy người ấy. Người ấy giàu, tôi không mang tiếng trèo cao, người ấy nghèo, hai chúng tôi cũng không phải chán nản. Đây chính là ý nghĩa cho sự cố gắng của người phụ nữ. Không có mệnh công chúa, vậy phải có một trái tim nữ hoàng, dùng thái độ tích cực, sống một cuộc đời hoàn mỹ.” 

-Kenh14-

Status: Tribo da Periferia

• Agora ela tem alma de pipa avoada e coração de Marguerita gelada

•  E eu sou mais um maloqueiro da quebrada que ta virado desde outras madrugadas

• Solta esses cabelo e vem que hoje eu vim pra esbagaça nessa porra

• Joga esses cabelos e vem chega mais perto do meu colo, neném

• Amar é bom mas melhor ainda é fazer amor

• Quando tô contigo tudo que há a nossa volta não tem valor

• Tô pronto pro perigo e pronto pra te ver sorrindo

• Acho que eu preciso é de um banho de cachoeira ficar longe da guerra e do computador

• Você dormia, ele na rua você sonhava, ele fazia amor com a lua

• Acho que eu preciso mesmo é ficar de bobeira parar de ouvir asneira, de dublê de falador ♪♫

• É, o mundo ta fosco, os sábios terão o mesmo final que os louco, as lagrimas e o sorrisos se confundem no rosto e a historia se repete entre uns e outros

• Aqui não é Hollywood mas a cena nós roubou bate as taças faz um brinde a quem é merecedor

• Se tiver que ser será, pois Deus é justo.

• O tempo voa e quem não voa com ele se atrasa.

• “ E ela vai com o seu jeito que ninguém entende, mas deseja te la mas almeja te-la…"🎶🎵😍

• "Hoje o frevo e no barraco de madeira, vou com ela por que sei que ela gosta…"🎵🎶

• "Amanheci lombrada ressaca do caralho, nem vi mas acho que no os virou…"🎶😎😎👏

                  Se pegar/gosta dê like ou reblog | Instagram

Theo Kinh Thánh  thì tội lỗi đầu tiên được khởi nguyên từ một người nữ, bà này có tên là Eva sống nhàn rỗi ở vườn Địa đàng, vừa có chồng lại vừa ham ăn quà vặt. “Trong tất cả các loài dã thú mà Đức Chúa Trời đã tạo ra, rắn xảo quyệt hơn cả. Nó nói với người nữ “Có phải Đức Chúa Trời cấm bà là không được phép ăn bất cứ thứ quả nào trong vườn không”.

Thật là một câu hỏi cực kỳ quyến rũ và người đàn bà đương nhiên nghe theo nó xui. Ăn no táo xong, người nữ cầm một quả về cho chồng. Tuy nhiên vốn là đàn ông, nên khi đứng trước bất cứ sự sa ngã nào cũng đều có ngập ngừng, quả táo nghẹn ngào dừng lại giữa cổ. Nói chung từ xưa tới nay, đàn bà thì luôn giấu được tội còn ở đàn ông thì vô cùng dễ lộ.

.

8/3 khi một ngày dài hơn thế kỷ - Nguyễn Việt Hà

Lâu lắm mới nghe lại Never let me go của Lana, rồi đột nhiên nhận ra định mệnh quả thực kỳ diệu đến thế nào.

Những ngày đầu tiên ở bên nhau, mình thường xuyên nghe bài hát này. Một sự trùng hợp tạo nên điều kỳ diệu. Mình vẫn nhớ mọi thứ. Mùa thu. Thời tiết se lạnh. Trời tối rất nhanh. Mình vẫn còn buồn. Nghe đi nghe lại never let me go. Và nhắn tin với K.

Câu chuyện rất luyên thuyên. Bộ phim vừa xem. Con ma mặc váy dài đứng ở đầu giường. Thái độ không chịu hợp tác của mình.

Hồi xưa ấy, hồi xưa của cách đây một năm, mình hoang dã đến mức không thể ngờ. Và cô độc nữa. Mình ưa những chuyến đi một mình. Im lặng và chìm đắm.

Những tháng ngày như thế chẳng có gì kề bên ngoài những câu hát mà mình coi như kinh thánh của tuổi trẻ.

Mình đã từng muốn sống như lũ mèo hoang. Chẳng muốn trở về nhà. Chỉ tìm nơi để ngủ. Yên lặng chiều chuộng bản thân.

Nhưng việc có nơi để trở về cũng tốt. Có người quan tâm. Lắng nghe. Chăm sóc. Chờ đợi.

Sau tất thảy mọi chuyện, mình hiểu ra mình chưa từng có thái độ chống đối kịch liệt nào với thế giới. Chỉ là mình không bận tâm thôi.

Có một vài chuyện, muốn sống trong thế giới này, nhất định phải làm. Đó là giao tiếp với người khác. Mình ghét nhất việc này. Mình ghét những người lợi dụng sự đơn giản của mình để thực hiện những ý đồ khác nhau. Và mình còn ghét hơn việc mình cũng phải đối phó lại. Cùng là đồng loại với nhau, tại sao còn đấu tranh sinh tồn mệt hơn giữa hoang mạc châu Phi

Đã từng có một thời gian mình bị mắc chừng khó nói. Hoàn toàn câm lặng trước người khác. Thậm chí muốn nói còn chẳng thể thốt ra lời. Những câu chữ cứ xoay vòng trong đầu, rồi biến mất. Ghét đi xe bus lúc đông người. Luôn co lại một góc. Ghét nhất bị người khác đụng vào người.

Khi nhận ra thực tại cuộc sống quá khắc nghiệt. Không thể trốn tránh. Không thể làm gì ngoài việc tiến lên, mình mới thấy thật mệt mỏi. Cái nỗi buồn vu vơ ngày trước làm sao có thể so sánh với sự mất mát niềm tin và đổ vỡ thế giới quan. Mình thấy bản thân ngày càng cứng rắn bao nhiêu thì cũng bị bóc trần ra bấy nhiêu.

Tại sao không để mình được yên? Mình không hề chống đối lại thế giới. Mình chỉ muốn được sống, được viết, nuôi mèo, yêu, làm tình, đi lại. Nhưng để có thể làm hết thảy những việc đó, mình buộc phải hòa vào thế giới này, buộc phải trò chuyện với người khác, không ngừng vươn lên, dò tìm cơ hội.

Những việc đó không xấu. Chỉ là nó không dành cho mình. Mình vẫn chưa biết những việc gì dành cho mình. Nhưng mình cần phải sống.

Mình cần phải sống.

Cuộc đời này là thế, có người khiến bạn đặt lòng tin hết một lần lại một lần, để rồi thất vọng hết lần này đến lần khác. Họ dạy cho bạn biết lời nói là thứ rẻ tiền nhất trong đời, và lòng tin, đôi khi chúng ta vẫn luôn đặt sai chỗ. Họ cho chúng ta hiểu được, cảm giác bị phản bội là như thế nào, và họ cũng dạy cho chúng ta biết cách duy nhất để bảo vệ trái tim mình khỏi những thương tổn, là đừng quá nặng lòng với bất cứ thứ gì ở trên đời.

Bài học lớn nhất tôi học được trong đời này, có lẽ chính là không nên đặt lòng tin vào bất cứ một người nào hết. Bởi vì trên đời này có những người sẵn sàng vì rất nhiều thứ mà phản bội bạn, và cũng bởi vì chúng ta càng tin tưởng một người nhiều bao nhiêu, thì lại càng dễ dàng để họ tổn thương mình bấy nhiêu.

Có những thứ chỉ trải qua rồi chúng ta mới hiểu, nhưng lúc chúng ta hiểu ra được rồi thì mọi chuyện cũng đã quá muộn, lúc tôi hiểu được thì đã chẳng còn kịp làm gì để cứu vớt lấy bản thân mình nữa. Người mà mình dốc lòng tin tưởng đời này, cuối cùng cũng để lại một sự thật khiến tôi khó lòng chấp nhận.

Tôi không biết bản thân mình nên vui hay nên buồn, nên khóc hay nên cười, chỉ cảm thấy bản thân mình thật sai lầm, thật ngu ngốc vì đã tin một người vốn không nên tin từ ban đầu…

Rồi đến lúc gặp lại, trong lòng tôi chỉ còn lạnh lẽo, không vì thấy người ấy khổ mà thương, không vì những lời nói của người mà vui hay buồn. Bởi vì một khi lòng tin dã mất, thì bất cứ lời nói nào cũng chỉ còn là nguỵ biện giả dối.

Người ta hỏi tại sao tôi lạnh lùng đến thế? Bởi vì tôi sợ, trái tim con người chỉ có một, mà người muốn làm tổn thương nó lại quá nhiều, càng đặt tình cảm nhiều bao nhiêu, thì lại càng dễ bị tổn thương bấy nhiêu. Cách tốt nhất để bảo vệ, là ngay từ lúc ban đầu, đừng đặt bất cứ ai vào trong trái tim mình…

Moctieungu | VIết cho cuộc đời

(copy and paste please source @february-wooden-fish)