Possibilities in season 3 of The Flash
“The Flash”-point Changes We will (possibly) See
  1. Nora Allen is Alive (duh)
  2. Henry never went jail and is also alive
  3. Barry probably doesn’t get into law enforcement? Idk just seems like he has other career choices he can take now.
  5. Iris and Barry are no longer friends or in love (or at the very least, not as close as before.)
  6. Joe don’t love Barry like a son no more.
  7. Eddie Thawne is Alive (likely married to Iris).
  8. Ronnie Raymond is Alive but is likely still homeless super unstable metahuman bum or been captured and still a meta-bum.
  9. Jefferson Jackson never becomes Firestorm.
  10. Eobard Thawne is likely alive and still kills Wells.
  11. Caitlin Snow still doesn’t get her happy ending cuz Ronnie. 
  12. Oh yeah there’s a super smart Gorilla chillin in the sewers, no big deal though right?
  13. The Arrow/Oliver Queen is totes dead because never met Barry (Barry was surprisingly helpful looking back.)
  14. Consequently Slade super destroyed Starling City and everyone is dead or wishes they were.
    1. (side-note: Olicity never happens)
    2. (side-side-note: God-fucking-damnit Barry…)
  15. Lots of Sad/possibly crazy/ possibly very sick Cisco because Vibes
  16. Earth 2 Wells is still fighting Zoom on his Earth because, again SEASON TWO NEVER HAPPENED.
    1. (Side-note) Jesse is still kidnapped and/or is dead.
    2. (also side-note) Same with Jay Garrick (The Real One)
  17. You know Zoom is still gonna destroy the multiverse now right?
  18. Leonard Snart never got to be a good guy and travel time.
    1. (Side-note: He is likely still alive so good job with that at least.)
    2. (even-sidier-note; probably no cold gun so no Captain Cold same with Mick and Lisa, I guess.)
  19. Sara Lance won’t travel time either.
  20. Actually thinking on it now, Rip Hunter’s gonna have nobody cuz everybody is either dead, fighting for their lives or just straight up don’t want to help (Snart and Mick).
  21. IDK then with what happens TO FUCKING SAVAGE!
  22. Possibly a War between Slade and Damien Dahrk for whatever the hell is left of Starling City (yeah).
  23. Also The League of Assassins? Still A THING NOW.
  24. Shit ton of them Wraith things from time CUZ FUCKING DUH BARRY! LOOK WHAT YOU’VE DONE!
  25. Central City is probably destroyed by Wells/Thawne somehow cuz he don’t give a fuck.
  26. Also By metahumans cuz they also give no fucks.
    1. (side-note: pretty sure he’ll still go for the particle accelerator explosion cuz he still needs to get back to his time in the future.)
  27. Barry doesn’t get hit by lightning because the SPEED FORCE DOES NOT WANT HIM! LOOK WHAT HE DID!



{BACKSTORY} as I mentioned earlier through an ask, I get to pick my classes next year, but I give in my form next Friday saying which subjects I’m taking. I want to be a doctor/surgeon and I’m taking my classes kinda based on that and my liking.

{MAIN} It’s highly recommended and impressive if you take a “social science” which are geography, social studies or history. I need to take one of them and I’m SOO confused which one to take. History, I always get a 100 average in it, but the other two vary. The teacher for the other two is rude and crap but sometimes good. (one teacher for both subjects) I want to take classes in which I know I can ace all. History is a ton of stuff to learn and nothing to do with my career choice, social studies (is easy but ugh) deals with people and my career choice, and that’s what I’m about, but my grades aren’t always great in geo or social… HELP ME PLEASE I DONT KNOW WHICH ONE TO TAKE AAAAA PLEASE 😞😩

added: geo and social studies clash with other classes that i’m taking, for example social clashes with spanish and the teachers don’t like each other (thats what i heard idk if its true). history does class, but there are two periods for it at separate times so i won’t miss anything. Same for geography. But i don’t think i want to do geography..IDK its between social and history i guess? again, I’m also doing this according to my career choice and my liking. I like all 3 subjects, but omg this is killing me idk HELP :((

Thoughts on the Flash's future ?

Okay so hear me out here:

Since Barry travelled back in time to save his mom (im still not happy with this plot cos hello character development just flew out of the window???? Maybe just me lel), does that mean that he’s entire career choice is also going to change?

I mean from what i could remember, Barry’s own motivation to be a forensic scientist was to find out who killed his mother.

So now that his mother is alive, which you know will affect the timeline of Barry’s entire lives. So what if, Barry wasn’t in his lab when the particle accelerator exploded? That means he wouldnt get struck with lightning and the Flash would be non existent.

EXCEPT okay Present-Flash is stuck in the past. And he needs to find a way to get back to the present. But like every time travelling rule (i think there is a rule) once you change the past, the outcome of the future (or Present-Flash’s current timeline) will definitely change at that too.

And you know how everything happens for a reason and one thing always leads up to another to get to where you are now?

So will the entire 2 seasons of the flash starts from square one? Where Present-Flash has to watch Past-Barry grow up this time with his parents being alive? So does that mean that somehow Present-Flash will disintegrate when he realizes that once he changed the past, that Past-Barry will not become the Flash due to the difference in outcome playing out?

Or IS THIS LIKE A FATE THING where Barry was always meant to be the Flash so you know fate will do whatever it takes to make Barry the Flash but maybe totally different challenges than what Present-Barry had overcome?

So that leaves me to a few questions in mind:

- What happens to Barry’s friends and his entire relationship with STAR labs crew?

- since im almost certain that when Barry travelled back in time, major events, like the particle accelerator explosion, would still cocurrently continue to happen, will Barry try to stop it too?

- And obviously he wouldn’t be living with Joe and Iris so do their timeline gets shifted too or is only Barry’s timeline affected?

Psps this is just random thoughts out my head. Anyone wanna discuss this with me feel free to message!! It’s all speculations btw!


Hey Tumblr fam 👋🏼
These are 10 snapshots of my current sketchbook that I love to spend time on. I have this constant thought about what direction I want to pursue through college and beyond, and I thought, with all the amazing art on here and incredibly decent people I figured I could throw a question out there and see what responses I get? Essentially, I want to know about career choices that involving this kind of stuff all the time, if there are any. Thanks for reading till here, if you reached this far. Much love 💗✨

“When I was 12 years old, a missionary saw me and suggested that I learn how to do flower arrangements. I said, ‘Dudes don’t do things like flower arrangements’. The missionary then said, ‘In life, there’s a difference between choosing not to do something because you don’t know it and being knowledgeable about something and then choosing not to do it.’ My view completely changed after he said this. So I learned how to do flower arrangements as well as some other things, but in the end I ended up choosing to run my own flower shop. 30 years have passed since that moment.”

“제가 12살 때였는데, 선교사가 저보고 꽃을 배우라고 권하더라구요. 그래서 제가 ‘사내새끼가 무슨 꽃을 배워요.’라고 했어요. 그랬더니 선교사가 ‘살면서 모르고 안 하는 것과 알고 안 하는 것은 다르다’라고 말하더라구요. 그 말에 제가 완전히 넘어갔어요. 그래서 그 후 꽃을 배웠는데, 다른 것도 좀 하다가 결국 꽃집 운영을 선택했어요. 그렇게 30년이 흘렀죠.” 


Nếu con cái xin một lời khuyên “Nên chọn học ngành gì”, thì bạn sẽ trả lời như thế nào?Hầu hết các phụ huynh, có mặt trong hội thảo hướng nghiệp mà tôi được tham dự, đều trả lời:

1. Nên khuyến khích học ngành cháu đam mê.
2. Nên khuyến khích học ngành cháu có năng khiếu.Hai tiêu chí lựa chọn này, mới nghe thì rất hay. Nhưng tôi lại thấy khá mạo hiểm.Ở đây có một cái bẫy đơn giản, nhưng nhiều người không nhận ra.Thực tế, đam mê là một khái niệm khá mơ hồ.

Cháu sẽ đam mê một tuần, một tháng, một năm,… rồi chán, rồi bỏ, rồi đam mê những cái mới; hay cháu sẽ đam mê một thứ suốt cuộc đời? Không ai biết trước được. Vì thế, mang một cái bất định, không chắc chắn như “đam mê” làm tiêu chí lựa chọn ngành nghề thì chẳng khác gì chúng ta đánh bạc với tương lai của các cháu.Và năng khiếu là một khái niệm còn trừu tượng hơn.

Năng khiếu được phát hiện khi đứa trẻ giỏi hơn các bạn cùng trang lứa về một thứ gì đó. Và chúng ta, những người làm cha làm mẹ, vì yêu con, nên luôn có xu hướng khuếch đại thêm. Nhưng trong số trẻ hát hay, vẽ đẹp hơn bạn bè, có bao nhiêu phần trăm sẽ trở thành ca sĩ, họa sĩ chuyên nghiệp? Xác suất có lẽ thấp hơn chơi số đề. Bởi vì, từ “có một chút năng khiếu” cho tới “thực sự có tài năng để thành công” là một khoảng cách xa vời.

Gia đình tôi không khuyến khích hai cô con gái chọn ngành học theo tiêu chí đam mê và có năng khiếu.Chúng tôi thống nhất rằng, học là để sau này trở thành người có ích.

Có hai lựa chọn: hoặc là có ích cho xã hội, hoặc là có ích cho bản thân - gia đình.
Để có ích cho xã hội, hãy học những ngành nghề mà xã hội đang cần.
Để có ích cho bản thân - gia đình, hãy học những ngành nghề sau này dễ xin việc và có thu nhập tốt.
Quá trình học càng gian khổ bao nhiêu, sau này ra làm việc càng thuận lợi bấy nhiêu. Giống như “thuốc đắng giã tật”, kiến thức khi học càng boring, thì sau này ra làm việc, nó càng useful

.Gia đình tôi thấy cách tiếp cận này phù hợp với hai cô con gái của mình - những đứa trẻ khi bé đã không phải là thần đồng và ba mẹ chúng cũng chỉ mong khi lớn lên các cháu trở thành những người bình thường, có công ăn việc làm, không ăn bám gia đình, xã hội.

PS: Nếu bạn tin con mình thực sự đam mê và có năng khiếu đặc biệt, thì vẫn có thể lựa chọn ngành học theo các tiêu chí này. Tuy nhiên, bạn nên cẩn trọng trước khi ra quyết định, vì nó ảnh hưởng đến chính tương lai của con bạn.




“What’s the hardest thing for you right now?”
“(Right) It’s got to be the future. I’m 20 years old, and I need to figure out the career path I’m going to take. I’m not going to university; instead I am going to work in the nail art field. I don’t think I need to go to university; my dream is to be a successful career woman. If I am successful at running a nail art shop, then how would I be any different from other CEOs.”
“You must have had a good impression of nail art after you tried it.”
“No. Honestly, I’ve never gotten it done before.”
“You’ve never tried nail art before? How did you decide on that career path then?”
“Right, well strangely enough I just had a feeling that I would be good at it.”

“지금 본인을 가장 힘들게 하는 건 무엇인가요?”
“(오른쪽) 아무래도 앞날이요. 제가 스무살이라 진로를 결정해야 하거든요. 전 대학을 안 가고 대신 네일아트 분야에서 일하려고 해요. 꼭 대학을 나와야 한다고 생각하지 않아요. 제 꿈은 스스로 성공한 커리어 우먼이거든요. 제가 네일아트 샵 원장으로 성공하면 그것도 CEO잖아요.” 
“네일아트 받아보시고 큰 감흥이 있었나봐요?”
“아니요. 사실 한 번도 받아본 적 없어요.”
“한 번도 네일 아트 안 받아보시고, 네일아트로 진로를 결정하신 거에요?”
“네, 근데 이상하게 제가 네일아트를 잘 할 것 같은 느낌을 받았거든요.”


Trong cuộc sống, “Làm gì” luôn là câu hỏi quan trọng nhất, mà mỗi cá nhân phải tự tìm câu trả lời.

Tại sao vậy? Đơn giản vì số lượng công việc thì vô hạn, nhưng quỹ thời gian của mỗi chúng ta lại có hạn. Bạn không thể làm hết mọi việc. Làm việc này thì không còn thời gian làm việc khác. Vì thế phải lựa chọn. Đôi khi, một người không thành công, không phải vì lười biếng, mà vì anh ta đã chăm chỉ làm những việc không đáng làm.

Thế hệ chúng tôi lớn lên trong cái thời bao cấp, khi mà con người chỉ được làm những việc mà tổ chức phân công. Lúc đó, không ai có quyền lựa chọn. Đặc biệt, trong môi trường quân đội, nơi tôi công tác hàng chục năm, thì “quân lệnh như sơn”. Cấp trên giao việc gì, phải làm việc đó. Không làm tức là chống đối. Lúc đó, tôi quan sát thấy, có rất nhiều người được phân công những việc họ không biết làm, nhưng vẫn phải nhận. Tất nhiên, kết quả công việc trong những trường hợp này thì không thể tốt. Thế là họ bị đánh giá là không cố gắng hoặc không có năng lực. Lâu dần họ trở thành những kẻ bất đắc chí, làm việc gì cũng không ra hồn. Nhưng khi tiếp xúc với họ, tôi thấy họ cũng có những khả năng tốt. Đáng tiếc là những khả năng này không bao giờ được sử dụng.

Và tôi không bao giờ muốn rơi vào hoàn cảnh của họ.


Vì thế, khi cấp trên phân công việc mà tôi không giỏi, tôi thường mạnh dạn kiến nghị, ví dụ: “Báo cáo thủ trưởng, nhiệm vụ đơn vị giao thì em xin nhận. Nhưng em cũng xin được báo trước là em không giỏi việc này, nên nhiều khả năng sẽ hỏng việc”. Hóa ra, rất nhiều thủ trưởng phân việc theo tư duy “thằng nào đang rỗi thì giao cho nó”, mà chẳng quan tâm đến chuyện “nó có biết làm việc này không, có đúng người đúng việc hay không”? Khi nghe tôi kiến nghị, các thủ trưởng mới giật mình cân nhắc lại và thường hỏi: “Thế đứa nào biết làm việc này”? Lúc đó tôi mới mách nước: “Đồng chí A làm việc này là tốt nhất. Còn việc đồng chí A đang làm, có nhiều người có thể làm thay được”. Bằng cách đó, tôi luôn tránh phải làm những việc không đúng sở trường.

Nhưng tôi trốn việc không phải để đi chơi mà để làm những việc tôi có thể làm tốt hơn. Thỉnh thoảng, tôi lại đề nghị: “Việc này, việc kia em có thể làm rất tốt, thủ trưởng giao cho em đi”. Cách hành xử này mang lại lợi ích kép: vừa được làm công việc phù hợp với năng lực bản thân, vừa được cấp trên khen là có tinh thần xung phong nhận nhiệm vụ!

Ngày nay, chúng ta được sống trong môi trường cởi mở hơn. Mỗi người đều có quyền chọn công việc cho mình. Nhưng có quyền chọn, mà không chọn, mới thật sự đáng tiếc.

Tôi xin chia sẻ suy nghĩ riêng của mình về vấn đề này.

Ngoại trừ những việc (cấp bách hoặc đặc biệt cần thiết) bắt buộc phải làm, đối với những việc còn lại tôi luôn đặt câu hỏi “mình có nên làm việc này hay không”?


Tôi có những nguyên tắc đơn giản để lựa chọn công việc.

- Những việc mờ ám - không làm.
- Những việc không mang lại lợi ích cho bất cứ ai - không làm.
- Không phải sở trường của mình - không làm.
- Nếu có hai việc đáng làm, cùng mang lại hiệu quả như nhau, tôi sẽ chọn việc dễ hơn.
- Nếu có hai việc đáng làm, vất vả như nhau, tôi sẽ chọn việc có hiêụ quả hơn.

Tôi luôn tâm niệm, hãy bắt đầu học cách làm tốt những việc dễ, trước khi định thử sức với những việc khó hơn.

Tôi xuất thân là dân học toán. Mà dân toán thì thường đâm đầu vào những bài toán khó nhất, kể cả những bài toán mấy thế kỷ chưa có người giải được (như bài toán Ferma chẳng hạn). Nhưng cuộc sống không phải là toán học, chẳng có ai sống đến mấy trăm năm để chờ ta nghĩ ra lời giải. Cuộc sống luôn đòi hỏi ta phải “make things happen” hàng ngày, hàng tuần, hàng tháng, hàng năm. Vì thế hãy chọn những việc dễ để có thể hoàn thành trong một thời gian xác định. Thật may, trong cuộc sống, có rất nhiều việc dễ, nhưng thực sự đáng làm.


Nguyên tắc “chọn việc dễ hơn” có thể gây tranh cãi. Trong một bài hát cũ, có câu “Ai cũng chọn việc nhẹ nhàng, gian khổ sẽ nhường phần ai”? Nhưng tinh thần rất nhân văn này chỉ đúng trong một thế giới đóng kín. Ngày nay, trong thế giới mở, người chọn việc gian khổ sẽ bị thiệt thòi. Chắc bạn cũng biết, hàng trăm ngàn người Việt ở nước ngoài đang gian khổ làm osin và cũng hàng trăm ngàn người nước ngoài ở Việt Nam thì sung sướng làm ông chủ. Trong các khách sạn năm sao ở Việt Nam, người Việt hầu hết chỉ làm bảo vệ, bồi bàn, dọn phòng,… nhường các công việc quản lý, giám đốc cho người ta. Thật là một giá trị nhân văn buồn! Tất nhiên, đây là góc nhìn của cá nhân tôi, không đại diện cho ai cả.


Khi đã làm tốt những việc dễ, bạn có thể thử sức với những việc khó hơn. Tuy nhiên, bạn vẫn phải chú ý chọn những việc vừa sức. Dân chơi gôn có câu: “cố quá” thì thành “quá cố”. Cũng giống như trong lĩnh vực âm thanh, nếu bạn có bộ loa thùng 500W, bạn nghe với âm lượng 300-400W thì rất hay, nhưng nếu bạn phải nghe ép tới 600W, chất lượng âm thanh sẽ rất tệ và loa cũng mau hỏng. Với những việc vừa sức, hiệu suất của bạn sẽ cao nhất và bạn sẽ có cơ hội thành công hơn so với những việc quá sức.

Và quan trọng là phải biết từ chối những việc không phù hợp. Nhiều người thiếu thời gian chỉ vì không biết từ chối nhiều việc không đâu.

Tôi luôn tâm niệm: đi chơi còn có ích hơn chăm chỉ làm những việc không đáng làm!





“I love my father and hold him dearly, but I feel bad that I can’t always meet his expectations. It was hard to do because he didn’t really like my past job. I had a job I thought was average but my father thought it wasn’t so common; he wished that I lead a normal life.”
“Why do you think your father wanted you to lead a life like that?”
“He cares about me so much, so he wanted me to have a little bit more comfortable life. Actually my father’s business wasn’t very successful, so he had to work really hard to take care of our family. He wants better for me, so I try to understand him. Every parent dreams of a life like that for their kids.”

“전 아버지를 정말 사랑하고 아끼지만, 아버지의 기대치에 못 미치는 게 늘 미안했어요. 아버지가 제 예전 직업을 별로 안 좋아하셨거든요. 저는 평범하다고 생각한 직업이었는데, 아버지는 평범하지 않다고 생각하셨고, 제가 평범하게 살길 바라셨어요.”
“아버지가 왜 평범한 삶을 살길 바랬다고 생각하세요?”
“애정이 있으셔서 제가 조금 더 편안하게 살기를 바라신 거죠. 아버지가 사실 사업도 많이 실패하시고, 굉장히 힘들게 사시면서 가족을 지키셨거든요. 그래서 이해가 가긴 해요. 모든 부모들이 꿈꾸는 그런 삶이요.”