bao trang

Vì sao ta phải cảm ơn kẻ thứ ba? Là bởi vì có kẻ thứ ba xuất hiện, ta mới biết ta thực ra là ai của… người ấy!

Tại sao nếu lỡ cùng lúc yêu hai người, thì hãy chọn người đến sau? Là bởi nếu bạn hạnh phúc với tình yêu đang có, chẳng kẻ thứ ba nào chen ngang được! Dù kẻ đó là hoàng đế hay công chúa, hay là hoa hậu Việt Nam! Còn nếu có kẻ chen được vào, chứng tỏ, những yêu thương bạn tưởng đang rất tốt đẹp, thực ra đã đi về một nơi nào xa lắc, không biết đã mất đi từ lúc nào!

Nên, dù vui hay buồn, dù đang hạnh phúc hay bị phản bội, vẫn cứ phải mỉm cười. Những gì quý giá ta biết ta đang có, hãy để dành cho một người nào đó xứng đáng hơn! 

Sur le côteau du Bao Trang, la recolte des cacahuètes est une scène bucolique.
Les femmes , accroupies, arrachent les plantes à la terre chaude.br> Les hommes debout frappent, avec force, les racines contre une planche pour en séparer les cacahuètes.
Les enfants donnent un coup de main.
Personne n'observe les hirondelles.

Dạo này mình thấy trái đất rất tròn. Những người mình quen ở những nơi khác nhau và mình nghĩ các mối quan hệ xã hội của họ cũng khác biệt thì không có cớ gì để biết nhau, vậy mà họ quen biết nhau. Thật sự rất bất ngờ.

Mình fl các nhà báo và một số người thường mà lời bình của họ có tiếng nói trong xã hội. Ôi thì thật là bất ngờ, trong giới đó, cũng như mình vậy, bé nhỏ đến ngạc nhiên. Khi mình thấy họ nói chuyện với nhau. Thật sự trên cả ngạc nhiên, phải vào để xem có phải người mình quen biết không. t.t

Em lớn lên đất nước đã “yên bình”,
Không tiếng súng, đạn bay hay pháo nổ,
Chẳng còn cảnh những người dân đói khổ,
Ăn bo bo độn khoai sống qua ngày.

Em yêu Bác với trái tim thơ ngây,
Em yêu Đảng với tâm hồn khờ dại.
Yêu tất cả những gì là “vĩ đại” !
Mác-Lê Nin soi sáng lối em đi…

Nhưng từ khi tuổi mười tám qua đi,
Em ngỡ ngàng hiểu ra bao sự thật,
Những trang sử hào hùng vào bậc nhất,
Là trò lừa của thế kỷ mà thôi !

Đất nước này ngày càng thấy xa xôi,
Khi quyền lực không thuộc về dân chúng,
Khi Đảng nắm trong tay quyền tham nhũng,
Quyền hy sinh biển đảo của cha ông.

Đất nước này độc lập nữa hay không ?
Khi giặc Tàu tràn lên khắp bờ cõi,
Khi chính quyền chẳng buồn cất tiếng nói,
Chỉ ngồi im nhìn dân chúng lầm than.

Dân tộc này sinh khí đã tiêu tan,
Nợ chồng nợ dân ngóc đầu không nổi.
Quan tham lam dở toàn trò bỉ ổi,
Vẽ công trình, vẽ dự án mà xơi.

Rồi lòng dân oán hận khắp muôn nơi,
Đồng ngập mặn, biển phơi đầy xác cá,
Sông đã cạn và rừng thì hết lá,
Dân đói nghèo mà Đảng vẫn quang vinh !

Kẻ hiền tài bỏ đất nước điêu linh,
Đi tìm chốn yên bình nơi xứ lạ.
Kẻ ở lại lặng thinh như sỏi đá,
Ai cất lời Đảng đàn áp không tha.

Việt Nam ơi lịch sử ngàn năm qua,
Đổ máu xương giữ vẹn toàn đất nước.
Dù khó khăn vẫn tiến về phía trước,
Để bây giờ sông núi vọng ngàn xưa ?

(Fb Nguyễn Thuỳ Linh)