abc xyz

10


☕☕KINH NGHIỆM XƯƠNG MÁU KHI ĐI PHỎNG VẤN ỨNG TUYỂN

.📖

Bữa viết bài về CV, có cháu hỏi “vậy cháu rớt phỏng vấn hoài, làm sao?”

Đâu có làm sao, rớt thì thi tiếp thôi. Mà mỗi lần rớt là phải tự biết tại sao mình rớt chứ. Xin giới thiệu 10 tips quan trọng nhất khi đi phỏng vấn nà. Trước khi tung 10 chiêu đó ra, céc bẹn vui lòng nhớ cho “mình đang không đi xin việc, là mình đang ứng tuyển, người ta phỏng vấn mình là muốn mình đậu, chứ không ai điên dìm mình cho mình rớt, người ta có khó cũng chỉ là người ta muốn kiếm người tốt phù hợp”. Nhớ nha, ứng tuyển chứ không phải “xin việc nên phải ngẩng cao đầu mà đi phỏng vấn.

Chiêu 1: First Impression. 

Nói hoài, nói hoài mà không phải ai cũng hiểu.

  • Đi đứng thẳng thớm đừng khòm khòm cái lưng, nhìn trước, không đảo mắt như rang lạc như thằng trộm, đến văn phòng người ta đừng rờ rờ mó mó. 
  • Bắt tay thì bắt đúng 1 tay, thật vững chải, bóp lắc kết hợp nhịp nhàng. Bắt lỏng quá người ta kêu mình yếu, bắt chặt quá người ta đau, người ta kêu “mình mà tuyển nó, nó về nó bóp tay mình ngạt thở chết sao”. 
  • Tương tự như vậy cho “last impression”, đi về là đi thẳng, bỏ ghế vào vị trí cũ, cầm chai nước uống dở theo, gom rác mình thải ra mang theo ra thùng rác, bắt tay như đã nói. 

 Chiêu 2: Ăn bận sao cho đúng. 

Đúng quan trọng hơn đẹp.

  •  Ví như vào Coca-Cola phỏng vấn mà quất màu xanh blue là hơi bị dũng cảm. 
  • Và vào công ty Personal Care thì cũng nên điệu đà 1 chút.
  •  Kiểu vậy. Công ty người ta, nếu biết trước là ăn bận xuề xòa thì cũng đừng nên formal quá, không hợp.
  •  Còn công ty người ta dress code là suit này nọ thì bận đơn giản cũng mất hay.

Chiêu 3: Lắng nghe.

Đừng tưởng đi phỏng vấn thì cố gắng nói hay nói nhiều càng tốt. Bắt đầu 1 cuộc phỏng vấn (thường thường) nhà tuyển dụng hay đưa thông tin 1 cách gián hay trực tiếp. Tất cả câu chuyện về sau từ hướng này mà ra. Ba chớp ba nháng vô thao thao bất tuyệt thế nào cũng lạc quẻ. Cố gắng lắng nghe, và thể hiện sự muốn nghe.

Chiêu 4: Nói ngắn thôi. 

Nói càng dài càng dở đi, nhức đầu lắm. Tập thói quen nói ngắn gọn xúc tích. Và đừng bao giờ lặp lại 1 ý 2 lần nói. Nhà tuyển dụng người ta thông minh lắm. Với lại, người ta để mình nói dài vì người ta lịch sự thôi, chứ chưa chắc mình đang nói hay đâu. Nói cái gì cần phải nói, và có ví dụ thích hợp đi kèm. Ví như người hỏi “Em đánh giá khả năng Communication của em thế nào?” Thì trả lời “Em tự thấy tốt / trung bình / tệ. Em nói vậy là vì abcxyz”

Chiêu 5: Đừng quá thân thiện. 

Nên nhớ, mình đang họp chuyên nghiệp, chứ không phải cuộc kết bạn để trò chuyện rất thân mật, đó là cái bẫy đó. Vẫn thể hiện được năng lượng, vẫn bưng nhiệt huyết vào câu chuyện nhưng nhớ, đừng bước qua ranh giới của 1 cuộc phỏng vấn.

Chiêu 6: Dùng ngôn ngữ phù hợp

 Hạn chế dùng tiếng lóng, mà thôi tốt nhất là không nên dùng. Những chủ đề mãi gây tranh cãi như sex, chính trị, tôn giáo thì đặc biệt không nên bưng vào, không khéo bạn sẽ bị đẩy ra khỏi phòng trong 2 nốt nhạc nếu phạm lỗi này, chứ đừng nói việc rớt hay đậu phỏng vấn.

Chiêu 7: Đừng chảnh với chị. 

Luôn luôn có cách để chứng tỏ tự tin, chuyên nghiệp mà vẫn khiêm tốn. Bạn không thích / đánh giá thấp công ty đó thì cũng ráng hoàn thành cuộc phỏng vấn đó với thái độ đúng mực. Có rất nhiều bạn vướng vào bẫy “cha nội / bà nội đó hỏi gì mà vô duyên kỳ cục stupid hết sức”. Người ta khôn lắm, không có stupid đâu bạn kia ơi.

Chiêu 8: Coi kỹ câu trả lời. Đừng trả lời nông cạn, phải hiểu người ta hỏi vậy ý gì. 

Ví dụ như người ta hỏi “Em làm phát tờ rơi 2 năm à?” Thì thay vì “dạ, 2 năm ạ, có gì không anh?” Thì hãy trả lời “Dạ, 2 năm, lúc đó em làm abc em học được xyz và thành tích của em là phát được 7 trăm triệu tờ rơi, bắt được 2 bạn xả tờ rơi dưới đất giao cho chú công an bên cạnh ạ”.

Chiêu 9: Hỏi ngược nhà tuyển dụng. 

Cái này khó, nó liên quan đến nguyên phần trên. Lắng nghe kỹ, quan sát tốt thì tự bản thân cuộc phỏng vấn đó mình sẽ có vài câu hỏi có thể hỏi để khai thác thêm. Còn không thì chịu. Không có câu hỏi gì thì tệ quá, hỏi ngu còn tệ hơn, thế nên chịu khó làm giỏi mấy phần trên là được.

Chiêu 10: Đừng desperate quá. 

Sorry không biết tiếng Việt dịch sao cho hay từ này. Giống như kiểu lạy anh chị tuyển em đi, em cần job này dữ lắm. Quy tắc 3C: Cool, Calm, và Confidence. Nếu rớt thì phải rớt thôi, có chết thằng Tây nào đâu mà.

Nếu giỏi cả 10 chiêu này mà vẫn rớt? Bình thường, người ta tuyển người giỏi phù hợp mà. Có thể bạn giỏi nhưng chưa phù hợp thôi. Tiếp tục phỏng vấn, kiểu gì cơ hội cũng đến.

📖

TRAN HUNG THIEN

General Manager at GCOMM Vietnam, One of the leading local research agencies in Vietnam, providing the full service research across components: Consumers, Shoppers, Retailers and Media environment.

sulk-e  asked:

so i'm not sure if you take advice, but if you do, i'm pretty new to sugaring and unsure how to bring up money/allowances ? it feels awkward and i'm worried it could turn POT's off ? guys always ask me what i'm looking for and i don't know how to say it without scaring them off.. i think i'm looking for something 4x a month for like 2k or more ? idk

Yes I do answer advice questions. I’m glad you’ve chosen sugaring to fulfill your financial needs, and here’s a warm welcome into the sugar bowl! It’s not for everyone, and I hope you’ve come to terms with the isolation and fright it comes with firstly. That being said, the allowance talk is different for everyone. I’m a Communication major so I tend to be a little vocal and up front with what I want. I’m good with negotiation as well, but I don’t do it unless I really like the man [which is rare]! You’re new, so I would recommend that you discuss this over SA private messages or texts because its difficult for the best of us to negotiate allowance in person or over the phone. I find that it’s easier over texts as you can have enough time to collect your thoughts and word and reword things many times. Many SBs say they like doing it in person as they get to see how he reacts to their proposal and determine whether he’s salt, Splenda, or SUGAR!

Since you’re worried/ afraid, don’t worry it happens to the best of us. We don’t want to come across as “gold diggers” “unambitious” “stagnant whore” “money thirsty prostitute” [all labels I’ve come across bios on SA/ EM]. I try to discuss things a little bit ahead of time [before POT can start talking about sex]. I try to square away allowance talks early in the sugarship so I can put in efforts to charm/ reel the POT in without worrying about being low balled or taken advantage of. I start the allowance tango by saying something along these lines:

Me: So, I’ve seen that you’ve been on here for a while now? Have you enjoyed any fulfilling & beneficial arrangements during your time here?

Him: Y/N they were abc xyz

Me: That’s nice, I’m glad you’ve had such luck in a genuine arrangement. I’m glad that you’re experienced, and that assures me that you’re serious about starting a new arrangement. In your opinion, what’s an ideal arrangement that both of us will find fulfilling and beneficial?

Him: ideally I would want to see you xyz I would like to do abc then def then ghi then jkl.

Me: I’m so glad you know what you’re looking for. I’m looking to meet 3-4 x a month with my benefactor. I would like us to enjoy a fulfilling and beneficial relationship where we both spoil each other. Ideally, I’m interested in a monthly/ weekly/ p4p allowance around the range of 2K/3K/5K a month or 500/750/1K p4p. I do have some financial obligations that I would like to take care of, and I would love for you to make an investment of your time and resources in my life. I promise that we’d both indulge in something fruitful and enable each other to be the best of our individual potentials. Let me know if this is something that interests you.

Him: blah blah blah low ball offer 500-1K less than your proposal

Me if I like him: Well, I believe that I can work with a 1.5K allowance, but I would have to meet 3x a month due to my work schedule/ school schedule. Is that alright, and I also like being spoiled with shopping dates, spa dates, and aesthetic dates as well. I hope this is alright with you?

Me if I do not like him: Well, I can honestly understand your obligations. Your proposal wouldn’t be sufficient to meet my monthly financial obligations, and I wish you nothing but the best in your search for an ideal sugar baby. Good luck.


I hope this helps you and other sugar sisters dipping their feet in the sugar bowl! May the sugar gods pour forth the sweetest sugar into your wallets!

xoxo JeSuisFaux xoxo

it’s been several posts on here that i’ve wanted to reblog but when y’all say shit like “i know nobody cares about [enter country or race/ethnicity here] but…” or “if this was happening to abc or xyz y’all would care” just know that my ass is automatically going to skip over it because i’m not going to partake in guilt tripping as a means of spreading important information.

Being a top student at university

Originally posted by iwishihadametalheart

This post is based on my (and my friends) experience (second year student; sophomore).

I haven’t double-checked it, so I suppose there would be some mistakes. I miss articles all the time, sorry.

1. First year is the most important

Show your professors your capabilities. Let professors get to know you, their opinion will be significant later. Slog your guts out, get the best marks, show them you really care and you are intrigued in what they say. Later on if the next year/term is tougher or you are be able to fully focus on your education, professors will look kindly on you, they won’t be so strict, so your marks won’t be much lower.

2. Luck

Believe me, we are not always fully prepared. Sometimes our knowledge is incomplete because we don’t had enough time to learn, the topic XYZ is so shitty that we simply don’t get part of it. It happens that we have to count on our luck. The final test is coming in a few hours and you still know nothing about ABC or XYZ. You don’t have enough time and you know you won’t get it in half of an hour. Fuck this, fuck that – you hope you will be able to answer a questions. You’ve got nothing to lose, joke that it would be nice, if you got a question about QWE. If the professor knows you, remembers you and is aware of your knowledge, there is a huge possibility you’ll get this question.

3. Talk to people before your final exams

It’s partly connected with “Luck”. Talk to people who already had their finals (not only to your peers but also to older students). It’s not about questions, because you won’t get the same ones, that’s for sure. It’s more about getting to know the professor’s way of thinking, asking questions, choosing topics. Ask people how much you need to write/say in order to get a good mark. Ask people what topics are professor’s favourite, what do you need to know, how to impress them. Mark down what questions did your friends/other students get – learn them if you know that this professor likes to ask the same thing, pay less attention if you know they like to change them. But never left them aside, you have to know at least part of the answer to be save.

Keep reading

LÀM THẾ NÀO ĐỂ THẮNG ĐƯỢC CẢM GIÁC MUỐN BUÔNG XUÔI TẤT CẢ?

📖

Ngày nay, tiếng nói của người trí thức và giới tinh hoa trở nên lạc lõng trước sự thắng thế của những tư tưởng dân túy thực dụng và ngắn hạn được số đông công chúng ủng hộ như   Brexit, Trumpism .” Nếu nói về vai trò (câu hỏi Làm gì?), tôi nghĩ vai trò của giới tinh hoa trong thời này không thay đổi cơ bản so với các thời khác. Chuyện xuất thế hay nhập thế, im lặng hay mở miệng, vị quân hay vị dân, là câu chuyện không mới. Nhưng có điều này thì mới và cần phải bàn: Giới tinh hoa phải làm thế nào để làm tròn vai trò của mình trong một thế giới có ít nhất hai đặc điểm chưa có tiền lệ: 

  • - Hầu như ai cũng có thể trở thành “tinh hoa” trong một lĩnh vực nhỏ, chỉ cần có kết nối Internet và mạnh dạn bày tỏ ý kiến và/hoặc cảm xúc “thật”.
  •  - Thông tin quá nhiều và thay đổi quá nhanh, khiến người đọc khó đối chiếu, đánh giá để biết đâu là “tinh hoa” thực sự. Việc phản ứng theo cảm xúc trở nên phổ biến hơn, và thường phản ứng tiêu cực với các ý kiến phản biện.


Những điều này khiến nhiều người trong giới tinh hoa cảm thấy vô vọng và rút dần vào đời sống cá nhân của mình. Sự im lặng của họ khiến các luồng tư tưởng và cảm xúc đối lập ngày càng thắng thế. Giới tinh hoa càng cảm thấy bị cô lập, nên càng rút sâu hơn vào im lặng. Các nhà nghiên cứu có một lý thuyết để nói về quy trình này, gọi là “spiral of silence” tức “vòng xoáy của im lặng”.

Vậy làm thế nào để giới tinh hoa có thể tiếp tục là tiếng nói của sự thật. Giải pháp thì có nhiều. Tôi chỉ xin được nói một vấn đề: làm thế nào có thể chiến thắng được cảm giác muốn buông xuôi trong dòng thác nói trên, để tiếp tục vai trò của mình?
Trả lời câu hỏi này, tôi xin kể chuyện tôi xuất gia gieo duyên ở chùa Rombodhidharma, thuộc tỉnh Loei của Thái Lan vào tháng 10 vừa rồi.

📖

Tôi vốn sang chùa Rombodhidharma của Luang Por Phosrisuryia Khemarato với mục đích nghiên cứu về ứng dụng đạo Phật vào trị liệu các rối nhiễu tâm thần. Lần đầu tôi đến chùa là cuối tháng 6-2016 và chỉ ở lại một tuần. Lúc đó, tôi chỉ tình cờ sang chùa theo một người bạn và đinh ninh rằng chùa này dạy ngồi thiền. Nhưng sang đến nơi thì thấy ở đây không dạy ngồi thiền, cũng không tụng kinh, không trì chú, không niệm Phật, không có thời khóa bắt buộc nào. Thời khóa – nếu có thể gọi như thế - chỉ là một buổi pháp duy nhất mỗi ngày vào lúc 6 giờ sáng. Ai muốn dự sẽ tới chánh điện – chỉ là một cái lán lớn lợp tranh - nghe Luang Por giảng, có thể 15 phút, có thể 45 phút. Sau đó ăn sáng. Thời gian còn lại trong ngày, mọi việc tự vận hành. Không có ai phân công, không có ai quản lý, không ai giám sát, không có bất kỳ một hình thức tổ chức nào, vậy mà mọi việc tự động tổ chức. Người tình nguyện làm việc dưới bếp, người làm việc trong vườn, người quét đường, sửa cốc liêu, vân vân… Khỏe thì làm, mệt thì nghỉ. Mấy trăm chư tăng ở trong các cốc xây đơn giản, có khi chỉ là cái lán che bốn phía, mỗi ngày mang bình bát lấy cơm một lần buổi sáng, còn lại cứ thế “tu”. Giải thích cụ thể pháp tu của tăng ni ở chùa không phải là mục đích bài viết của tôi nên tôi xin phép bỏ qua. Tôi kể tiếp chuyện xuất gia gieo duyên.

Chính sau khi có thể chấp nhận và bỏ xuống những ý niệm về bản thân và việc phải làm, thì tôi lại có một sự rõ ràng và tự do tôi chưa từng biết đến, để có thể làm được rất nhiều điều mà trước đây tôi đắn đo. Sống để làm gì, sống thế nào trở nên rõ ràng hơn hết.

Sang chùa một tuần, tôi trở lại Hà Nội, đổi vé máy bay về Mỹ để có thể trở lại chùa thêm ba tuần. Lần này sang, tôi càng ngấm sâu thêm những gì đang được dạy ở đây. Thế nên trở lại Mỹ rồi, tôi thu xếp với trường để kỳ học mùa thu, tôi có thể trở lại Việt Nam cả học kỳ và sang chùa một thời gian dài hơn để làm nghiên cứu. Trước đó, cả ba mùa hè 2013, 2014, 2015, tôi đã sống trong chùa ở Việt Nam để nghiên cứu. Tôi cũng đã đi nhiều thiền viện và chùa khác nhau ở Ấn Độ, Nhật Bản, Hàn Quốc, và Mỹ để tìm hiểu. Nhưng chưa bao giờ tôi có ý định xuất gia gieo duyên.

Một buổi tối, nghe tin Achan PJ (achan trong tiếng Thái là thầy), một nhà sư tôi kính trọng mới đi xa trở về chùa, tôi quyết định sang chào ngài. Achan PJ chỉ nói được một vài từ tiếng Anh, tôi thì không nói được tiếng Thái. Tôi vừa bước vào, achan nói:

  • - Việt, hãy xuất gia đi.
  • - Ồ không, con không xuất gia đâu.
  • - Hãy xuất gia đi.
  • - Không, con xuất gia trong tâm rồi.
  • - Không, phải xuất gia trên thân nữa. Sẽ rất tốt cho con.
  • - Con biết nhưng con không thể.
  • - Vì sao không thể?

Tôi giải thích rằng đầu tháng 11, tôi về thành phố Hồ Chí Minh dự Hội nghị Việt kiều và gặp mặt Thủ tướng; sau đó, tôi lại ra Hà Nội thuyết trình về xây dựng luật công tác xã hội cho Việt Nam.

  • - Đây là lần đầu tiên có luật này – tôi cười cười - Luật này quan trọng lắm. Nếu con mà xuống tóc, con về Việt Nam thuyết trình, người ta thấy cái đầu trọc của con, người ta sẽ nghĩ con điên, không ai tin con cả. Như thế sẽ hỏng hết việc. Vả lại, con đang làm việc bên Mỹ, con đang nghiên cứu về… Con phải abc, xyz…

Achan PJ nói trời ơi, nhiều lý do quá. Giờ ta đưa con lên gặp Luang Por nhá.

  • - Được rồi, lên gặp Luang Por mà ngài bảo con cạo tóc thì con cạo, không thì con không cạo nhé.

Tôi đồng ý vì lần trước tôi sang chùa, Luang Por nói với tôi rằng quan trọng là xuất gia trong tâm, hình tướng bên ngoài không quan trọng. Nhưng chúng tôi đi lên gặp Luang Por thì ngài đang bận. Achan PJ nói gì đó bằng tiếng Thái với thị giả của Luang Por về việc “Tiến sỹ… xuất gia” (ở chùa, mọi người hay gọi đùa tôi là “Doctor”). Sư thị giả cho Luang Por cười cười đi vào bạch với Luang Por, lát sau sư thị giả đi ra nói với tôi và achan PJ:

  • - Luang Por nói ok.

Achan PJ cười to.

  • - Đó, Luang Por nói nhé. Cạo tóc.

Nhưng tôi vẫn không chịu.

  • - Không phải. Achan không hỏi Luang Por là con có cần cạo tóc không, mà achan chỉ bạch ngài là con xin xuất gia. Dĩ nhiên ngài bảo ok. Con không cạo đâu. Con không thể.
  • - Vì sao, vì sao?
  • - Đấy, đầu tháng 11, con phải…

Tôi lại trình bày lại các lý do dài dòng lê thê của mình. Achan PJ lắc đầu:

- À, các tiến sỹ luôn nhiều lý do. Tắc trong lý do… Cho con 20 phút để nghĩ rồi nói cho ta biết: có cạo tóc hay không. Thế thôi.
- OK – tôi cười, lòng biết chắc tôi sẽ không cạo.

Tôi lên xe achan PJ về cốc của ngài. Trên đường về, ngài vừa cười vừa lắc đầu:

  • - Ah, doctor Việt… Ta đã gặp rất nhiều doctor. Các tiến sỹ nhá, ai cũng đều nói chỉ cần xuất gia trong tâm thôi. Doctor nào cũng nói câu này. Không ai chịu xuất gia ngoài thân cả. Ai cũng nói chỉ cần xuất gia trong tâm. Y như nhau. Chỉ cần trong tâm. Chậc, ai cũng thế.

Tôi vừa nghe câu này, thì trong đầu tôi bỗng nhiên hiện lên trùng trùng điệp điệp khuôn mặt những người thầy, người bạn có bằng tiến sỹ, những doanh nhân, trí thức, người nổi tiếng mà tôi biết. Họ đứng như một đoàn quân, trùng trùng điệp điệp. Chắc chắn họ sẽ không cắt tóc gieo duyên, dù chỉ trong một giây, một giờ, một ngày, hay một tháng. Trong khoảnh khắc mà tôi nhìn thấy tất cả những khuôn mặt của họ và sự từ chối giống hệt nhau của họ, tôi cũng lập tức nhìn rõ khuôn mặt tôi và sự từ chối của tôi. Tôi nhìn rõ những quả núi khổng lồ mà tôi và họ đang cõng trên lưng. Những thành lũy, pháo đài khái niệm mà tôi và họ cùng tự xây cho mình. Và lúc đó, tôi thấy tôi trực diện với nỗi sợ của mình – cũng là nỗi sợ của chúng tôi; dù nó có thể ngụy trang dưới nhiều khái niệm khác như “duy lý”, “trí tuệ”, “khoa học”, thậm chí “phá chấp” hay “giải thoát”.

  • - OK, con cạo tóc! – tôi nói.

Ngay giây phút đó, những gồng gánh và cả quả núi lớn từ trên vai tôi được vứt ùm xuống. Nhưng cái xảy ra đằng sau việc xuất gia gieo duyên mới là cái đáng nói. Chính sau khi có thể chấp nhận và bỏ xuống những ý niệm về bản thân và việc phải làm, thì tôi lại có một sự rõ ràng và tự do tôi chưa từng biết đến, để có thể làm được rất nhiều điều mà trước đây tôi đắn đo. Sống để làm gì, sống thế nào trở nên rõ ràng hơn hết.

Kinh nghiệm này cho tôi thấy người trí thức nói riêng và con người nói chung thường đi qua ba giai đoạn trong việc xử lý vai trò của mình với xã hội:

  • - Giai đoạn “trăng mật”: Rất hăm hở, đầy hoài bão, muốn cống hiến hết sức cho xã hội, như phải lòng con người và xã hội vậy.
  • - Giai đoạn “trăng khuyết”: Bắt đầu bị bầm dập trong quá trình cống hiến cho xã hội, đưa đến nản chí, và cân nhắc chuyện gác kiếm ở ẩn để giữ sự trong sạch của mình hoặc tặc lưỡi đi theo sự thoái hóa của số đông.
  • - Giai đoạn “trăng tròn”: Người ta có sự chuyển hóa về nội tâm, để đưa đến một trạng thái cống hiến mới, tròn đầy và viên mãn.

Trong hai giai đoạn đầu tiên, tất cả những phiền muộn đến với chúng ta chủ yếu là vì chúng ta làm việc với một tâm ý TÔI đang làm, và chúng ta đặt rất nhiều ý nghĩa, mục đích, lý tưởng, giá trị, mong cầu cho những việc mình làm. Ở bên dưới tất cả những điều đó, chúng ta rút cuộc đều đang cố thu vén cho bản thân, lấy từ người khác và xã hội cho bản thân – có thể tiền, có thể danh tiếng, có thể địa vị, có thể sự ngợi khen, sự hâm mộ, vân vân… Ta làm gì cũng mong được đền đáp; và nếu không được đền đáp như ý thì ta nản chí. Kể cả những thứ thuộc về phong cách, cá tính đều là sự đắp thêm, tô vẽ, chất thêm lên chính mình và người khác. Cho đến lúc chúng trở thành gánh nặng và lời nguyền cho chính chúng ta và cho người khác. Nếu bằng cách nào đó, một người chuyển hóa từ tâm thế “thu vào”, “lấy cho bản thân” sang tâm thế “mở ra” và “cho đi” mà không bám vào một mục đích, mong muốn, kỳ vọng được đền đáp nào, thì họ có thể làm việc không mệt mỏi. Đấy là giai đoạn trăng tròn, tỏa sáng không phân biệt.

Tôi không dám nói to tát rằng tôi giác ngộ điều gì, nhưng trong kinh nghiệm cá nhân, chính khi không còn thấy bản thân mình quan trọng, không thấy những việc mình làm là quan trọng, thì tôi lại có dũng cảm và sự tử tế lớn nhất để làm được nhiều việc. Tôi không nghĩ mình là tinh hoa đang dẫn dắt ai. Tôi không thấy mình có thể đứng trên mà nhìn xuống để chỉ trích, phân tích, răn dạy. Tôi làm những gì tôi có thể làm, chỉ vì tôi có thể làm, và thế thôi.

  • Khi trống rỗng, không có mục đích viết làm hài lòng người đọc hay kỳ vọng bán được sách, thì tôi viết tốt nhất.
  • Khi tôi nói chuyện mà không có mục đích thuyết phục người nghe phải tin, tôi nói tốt nhất.
  • Khi tôi đọc tin tức mà không có mục đích thu lượm kiến thức hay soi xét, bình phẩm thì tôi có thể đọc rất lâu mà không bị nhiễm và mệt mỏi với các cảm xúc lên xuống.

 Nếu hỏi vai trò của giới tinh hoa (và mọi giới) trong xã hội hiện tại, thì câu trả lời của tôi ở thời điểm này là chỉ có cho đi. Cho cái gì? Cái gì cũng có thể cho và mỗi chúng ta đều có rất nhiều để cho. Nếu bạn không tự có, bạn có thể kết nối để có.

  • - Cho tiền, cho thức ăn, cho quần áo, cho chỗ ở, cho phương tiện đi lại, cho không gian vui chơi, cho thuốc men và sự chăm sóc khi bệnh tật, hiến nội tạng, vân vân… Đấy là những thứ hữu hình.
  • - Cho sự giáo dục, cho sự đùm bọc, cho cảm giác an toàn, cho tình thương, cho sự dũng cảm, cho sự quyết liệt, cho sự kiên định, cho sự hỷ lạc, cho sự cảm thông, cho sự không phán xét, cho sự không sợ hãi, cho sự niềm nở ân cần, cho sự kính trọng, cho sự ôn hòa, cho sự chính trực, cho sự tự chủ, cho sự độc lập, cho sự riêng tư, cho sự kết nối, cho sự hiếu thảo, cho sự buông xả, cho sự thanh tịnh, cho sự im lặng, cho sự vị tha, vân vân… Đấy là những thứ vô hình.
  • - Cho sự giải thoát thông qua việc khiến người khác thấy được sự thật về bản thân và thế giới, từ đó chấm dứt tất cả trói buộc. Đây là sự cho đi rốt ráo nhất.

Cho thế nào?

  • - Cho mà không thấy là mình đang đi cho người khác, đang ban phát hay làm phúc cho người khác.
  • - Cho đi không vì hy vọng hay mong cầu nhận lại được điều gì, mà cho vì có thể cho, không mong được đáp lại.
  • - Cho một cách công bằng, không phân biệt người tốt, người mình thích, việc mình thích mới cho. Người xấu, người mình không thích cũng cho.
  • - Cho và buông xả ngay tại đó, không ghi nhớ, cũng không cần phân tích xem họ sẽ dùng cái ta cho vào việc gì, họ có xứng đáng nhận hay không.

Trên tinh thần như thế, tôi dẹp được tất cả những câu hỏi rối ren do sự tính toán lợi ích và rủi ro khi phải quyết định có làm điều gì, có nói hay không nói. Mỗi khi ra quyết định, tôi chỉ hỏi một câu duy nhất: “Điều này có đưa đến chấm dứt các trói buộc cho người khác và cho mình hay không?” Nếu có tôi sẽ làm. Nếu “không” thì không làm. Đối với tôi, đây là con đường hiện tại để tiếp tục sống và làm những việc mình muốn làm một cách bình thường.

📖

PHAN VIET

10

TƯ DUY CỐ ĐỊNH vs TƯ DUY PHÁT TRIỂN 

📖

Khi trông ngóng con chào đời, các bậc cha mẹ đọc đủ mọi sách vở, tài liệu để biết cách ứng phó với những tình huống có thể xảy ra trong thai kì cũng như trong những năm tháng đầu đời của trẻ. Bố mẹ biết khi nào nên cho con ăn, nên cho con đi khám bác sĩ bao lâu một lần, phải làm gì nếu con bị nghẹn và cách xử lí nhiều nguy cơ gây mất an toàn khác.

Thế nhưng chẳng mấy người chia sẻ một bí quyết rất đơn giản nhưng có thể tác động tích cực đến sự thành công sau này của các con.

Tiến sĩ Carol Dweck là một nhà nghiên cứu tiên phong trong lĩnh vực thay đổi nhận thức của con người về động lực, đặc biệt là phương pháp để trẻ có tư duy phát triển (tin rằng quyết tâm có thể vượt thử thách) thay vì tư duy cố định (tin rằng trí thông minh là di truyền và hữu hạn). 

.

. Nói một cách đơn giản, nuôi dưỡng tư duy phát triển ở trẻ chính là việc khen ngợi trẻ một cách trực tiếp về khả năng học tập và nỗ lực của trẻ thay vì đơn thuần khen rằng trẻ rất thông minh. Những ví dụ sau đây sẽ giúp bạn hiểu rõ hơn phần nào.

  • Tư duy cố định: “Con đã đọc được một câu hoàn chỉnh rồi cơ à, con giỏi quá!”.
  • Tư duy phát triển: “Con đã đọc được một câu hoàn chỉnh rồi, chúc mừng con đã hoàn thành mục tiêu sau nhiều nỗ lực luyện tập nhé!”.

📖

  • Tư duy cố định: “Con đã giải xong câu đố này rồi cơ à, con thông minh thật đấy!”.
  • Tư duy phát triển: “Xin lỗi vì bắt con tốn thời gian làm câu đố dễ thế này, để mẹ tìm một câu khác khó hơn nhé. Mẹ biết con của mẹ sẽ làm được mà!”.

📖

  • Tư duy cố định: “Con làm bài kiểm tra được 8 điểm.”.
  • Tư duy phát triển: “Con được 8 điểm trong bài kiểm tra chứng tỏ con hiểu bài tương đối tốt đó. Mẹ tin nếu con xem lại những chỗ sai thật kĩ và làm lại thì con có thể làm đúng gần hết được!”



Thông điệp chỉ thay đổi một chút xíu, nhưng có thể thay đổi cả tương lai của trẻ

Khi bạn thay đổi cách đánh giá trẻ từ việc tập trung vào kết quả sang chú trọng quá trình học tập thì điều đó có nghĩa là trẻ sẽ tự tin thử nghiệm những điều mới mẻ mà không sợ bị đánh giá là không thông minh bởi trẻ có nhiều cơ hội để cải thiện kết quả ấy và khẳng định bản thân mình.

Thí nghiệm thực tế với một nhóm học sinh lớp 7 cho thấy dù có điểm đầu vào xấp xỉ nhau nhưng sau hai năm, những em có tư duy phát triển có kết quả vượt trội hơn hẳn so với nhóm tin tưởng vào tư duy cố định.

TẠI SAO LẠI CÓ SỰ KHÁC BIỆT ĐẾN NHƯ VẬY?

Kết quả thí nghiệm có thể giải thích như sau: dù năng lực ban đầu là như nhau nhưng những em với tư duy cố định có mục tiêu số một là bằng mọi giá phải luôn giỏi giang ở mọi lĩnh vực. Ngược lại, mục tiêu lớn nhất của những học sinh với tư duy phát triển lại là luôn học tập bằng mọi giá ở mọi lĩnh vực. Các em không sợ sai, sẵn sàng đương đầu thử thách bởi có niềm tin rằng kết quả sẽ dần tốt hơn, thành công hơn.

TƯ DUY PHÁT TRIỂN CÓ THỂ ĐƯỢC ƯƠM MẦM TỪ RẤT SỚM

Khi con bắt đầu hiểu được ngôn ngữ xung quanh cũng là lúc bạn nên bắt đầu chứ không cần phải đợi đến khi con đã đến tuổi đi học. Bản chất mỗi đứa trẻ đều có tư duy phát triển, nhưng chính cha mẹ đã thay đổi tư duy ấy ở trẻ. Khi bạn nói chuyện với con  rằng “Con xem xem, bạn kia giỏi quá, bạn kia làm được abc xyz.”, có thể con sẽ có động lực làm những việc bạn muốn, nhưng con cũng sẽ không dám chấp nhận thử thách, thử nghiệm những điều mới mẻ vì sợ làm lỡ kì vọng của bố mẹ, sẽ không được bố mẹ khen nữa.

TƯ DUY PHÁT TRIỂN CŨNG CÓ THỂ ĐƯỢC LUYỆN TẬP VÀ CỦNG CỐ KHI CON LỚN HƠN

Dù khó hơn trường hợp đầu tiên nhưng cũng không phải là không thể. Mỗi người có tư duy phát triển về một số vấn đề nhưng lại có tư duy cố định về một số vấn đề khác. Ví dụ, tôi có tư duy phát triển về toán và các môn khoa học bởi qua kinh nghiệm nhiều năm của mình, tôi biết chỉ cần cố gắng thì kết quả sẽ đền đáp xứng đáng. Ngược lại, tôi có tư duy cố định với môn bóng rổ từ nhỏ bởi đến tận năm 11 tuổi tôi mới tập chơi và ắt hẳn những đứa trẻ khác giỏi hơn tôi nhiều. Nhưng đến khi tôi học cấp 3, tôi quyết định thử chơi và rồi cố gắng luyện tập chăm chỉ, bước ra khỏi vòng an toàn mà mình từng tự vẽ ra. Và rồi kết quả đã không phụ lòng tôi.

📖

Muốn con nghe lời nhiều bố mẹ phải quát mắng, dọa nạt hay dùng roi vọt… Mẹ đổ lỗi do con khó bảo nhưng có khi nào bạn nghĩ mình dạy con sai phương pháp?

CẤU TRÚC :”KHI NÀO… THÌ"

  • Mẹ hãy dùng cách nói khiến con nghe lời răm rắp này những muốn con làm một việc gì đó. Chẳng hạn, “Khi nào con đánh răng xong thì mẹ sẽ đọc truyện cổ tích cho con” hoặc “Khi nào con vẽ xong thì mẹ sẽ cho con xem hoạt hình”, “Khi nào con ăn xong mẹ sẽ cho con đi chơi”…
  • Thay vì dùng từ nếu, mẹ nên dạy con bằng các câu với cụm từ “khi nào” nhằm mang ý nghĩa tích cực và thúc giục hơn. Việc này sẽ giúp trẻ có hứng thú hơn với công việc mà mẹ yêu cầu. Chỉ khác nhau một chút trong câu nói, nhưng lại khiến con nghe lời răm rắp mà không cần phải thúc giục.

CẤU TRÚC : “KHI CON… MẸ CẢM THẤY… BỞI VÌ…”

  • Chẳng hạn: “Khi con chạy lung tung trong siêu thị, mẹ cảm thấy lo lắng bởi vì con có thể bị lạc”. “Khi con không mời bố mẹ trước khi ăn cơm mẹ cảm thấy buồn vì con không quan tâm tới mẹ”… Mẹ nên cho con biết suy nghĩ của mẹ để đồng cảm thay vì áp đặt, khiến trẻ không  thể hiểu. Nhờ cách nói này, con sẽ hiểu được cảm nhận của bạn và con nghe lời răm rắp một cách tự nguyện.

HÃY CHO BÉ LỰA CHỌN

  • Mẹ không nên ép buộc con trong mọi việc. Điều này khiến bé cảm thấy bị gò bó và có tâm lý phản kháng. Muốn con nghe lời răm rắp, mẹ nên tôn trọng sự lựa chọn của con, tạo cho bé cảm giác mình cũng tham gia lên kế hoạch và có tránh nhiệm hoàn thành.
  • Mẹ có thể hỏi con: “Con thích thay đồ ngủ hay đánh răng trước?” hoặc “Con thích đội mũ màu đỏ hay mũ màu xanh?"…

 HÃY TÍCH CỰC

  • Thay vì nói: ”Không làm ồn ở đây“, bạn có thể gợi ý: ”Con hãy về phòng mình vui chơi đi". Lúc này bé sẽ cảm nhận được thành ý của mẹ và ngay lập tức nghe lời. Đây là một trong những cách dạy con thể hiện sự tôn trọng của mẹ.


BẮT ĐẦU “CHỈ THỊ” CỦA BẠN VỚI “MẸ MUỐN”

  • Thay vì “Bỏ con dao xuống”, hãy nói “Mẹ muốn con bỏ dao xuống”; thay vì: “Hãy cho Sam mượn đồ chơi”, bạn nói: “Mẹ muốn con cho Sam mượn đồ chơi”. Điều này hợp với tâm lý phát triển của bé: muốn làm mẹ vui nhưng ghét bị ra lệnh.

ĐỪNG HỎI KHÓ

  • Khi con làm sai một cái gì đó, nhiều bà mẹ quen miệng luôn hỏi “Sao con lại làm thế?”. Nhưng thực ra câu hỏi này của mẹ là đang làm khó con. Đôi khi chính người lớn có những lúc còn không hiểu tại sao mình lại làm thế?
  • Mẹ nên xem xét mức độ hiểu biết của bé nhà bạn dựa trên độ tuổi. Bé càng ít tuổi thì yêu cầu của mẹ phải càng ngắn và đơn giản. Mẹ nên bắt đầu bằng những câu hỏi đơn giản như: “Con có thể kể lại cho mẹ chuyện xảy ra?”, “Con đã thấy gì?”, “Con định làm gì?”


TRỰC TIẾP

  • Việc nhìn vào mắt một ai đó là cách cơ bản trong giao tiếp, thể hiện sự tôn trọng. Khi dạy con, mẹ cũng nên làm như vậy, đừng coi nhẹ con.Trước khi bạn yêu cầu bé làm việc gì, mẹ hãy ngồi xổm để tầm mắt của mẹ ngang với tầm mắt của bé. Như thế, bạn mới thu hút được sự chú ý của con. Đồng thời, cách này còn giúp bé tập trung vào những điều mẹ sắp nói. Tuy nhiên, bạn cần tránh nhìn con bằng ánh mắt giận dữ vì như thế, bé sẽ sợ hãi tới mức chẳng dám nhìn vào mắt mẹ. Hãy dùng điều chỉnh ánh mắt của bạn, nghiêm khắc lúc cần thiết và dịu dàng lúc khuyên nhủ. Chỉ cần một ánh mắt đúng mực là bạn có thể khiến con nghe lời răm rắp rồi đấy.

GỌI TÊN

  • Khi đề nghị bé, mẹ hãy gọi tên; chẳng hạn: ”Ben, lấy hộ mẹ cái cốc“, “Bống, ra ăn cơm con”… Như vậy, khi được mẹ gọi tên bé sẽ tập trung và có ý thúc giục hơn. Ngược lại bé sẽ lơ đãng và “bỏ quên” lời đề nghị của mẹ hoặc cho rằng mẹ đang nói chung chung, không phải nói mình.

"CHÂN TRƯỚC, MIỆNG SAU”

  • Thấy con đang xem tivi, mẹ đang nấu bếp phải quát lên “Con mau tắt tivi rồi ra ăn cơm!”. Nhưng mẹ sẽ phải chờ rất lâu đến độ mất hết kiên nhẫn mà vẫn chưa thấy con đi tra.
  • Vì vậy, thay vì hét lên với con, bạn nên đi vào căn phòng nơi bé đang xem tivi, tham gia với sở thích của bé trong vài phút. Sau đó, thương lượng để bé tắt tivi, đứng dậy ăn cơm. Đôi khi việc dạy con một cách nhẹ nhàng như thế nào khiến con nghe lời răm rắp với tâm lý thoải mái.

NGUYÊN TẮC TỪNG CÂU MỘT

  • Nói quá nhiều là sai lầm phổ biến của cha mẹ khi đối thoại với con về một chuyện. Muốn con nghe lời, mẹ chỉ nên yêu cầu bé làm một việc một lúc. Bạn càng “dông dài” với các yêu cầu, bé nhà bạn càng có xu hướng “giả điếc”.
  • Mẹ thử nghĩ xem, với cả “núi công việc” bạn sẽ cảm thấy chùn chân, chán nản. Trẻ con cũng vậy. Mẹ chỉ nên yêu cầu con từng việc như: “Con lấy hộ mẹ cốc nước” và “Con mang hộ mẹ chiếc túi ra bàn”… Nếu muốn con nghe lời răm rắp thì mẹ hãy áp dụng nguyên tắc này ngay nhé.

ĐƯA LỢI ÍCH ĐỂ BÉ KHÔNG TỪ CHỐI

  • Bạn có thể phải cãi cọ với bé 2-3 tuổi nhà mình về việc chọn quần áo nhưng nếu bạn gợi ý: “Con mặc áo dài tay này vào và mẹ con mình sẽ ra ngoài chơi” thì mọi chuyện sẽ khác. Đưa ra lợi ích cho bé khiến yêu cầu của mẹ có sức nặng hơn.

HÃY ĐƠN GIẢN

  • Khi dạy con, mẹ luôn cần nhớ nguyên tắc đơn giản. Hãy sử dụng câu ngắn với ngôn ngữ mà bé hiểu được. Bạn hãy nghe cách các bé trò chuyện với nhau và tìm hiểu ngôn ngữ của bé. Khi nói với bé, bạn cần chắc là bé đã hiểu rõ.

ĐỂ BÉ NHẮC LẠI YÊU CẦU CỦA MẸ

  • Nhiều mẹ không biết con đã hiểu lời của mình chưa và hỏi lại “Con có hiểu không?”. Nhưng điều này đôi khi làm bé lo lắng mà nói là “hiểu” dù bé chưa hiểu rõ.
  • Mẹ nên nhẹ nhàng đề nghị con nhắc lại một yêu cầu của mình. Nếu bé không nhắc được tức là yêu cầu của mẹ quá dài và quá phức tạp.

anonymous asked:

To shift the topic of my ask, I’d like to know your thoughts on the Vocaloid community as a whole. HNY’s retirement video brought me back to the intriguing Vocaloid decline theory from a while ago. I don’t think Vocaloid has necessarily “declined” but the community has undergone a vast culture change (which HNY suggested(?) in the video). I think now Vocaloid is viewed more like an instrument and medium for creators to share their works. (part 2)

My thoughts? To be quite honest with you, it comes in two flavors.

On one hand, I love the community. It has been the backbone to my growth in more ways than one, always being there for me in times when I needed it to this very day!  After so many years it finally clicked to me what exactly Vocaloid was, who producers were, who were the artists, and it became this very nice stream of music and understanding to me. Being able to follow artists rather than blindly waiting for another neat song to pop up, being able to expand my horizons and listen to other Vocaloids outside of the Crypton 6, I love being able to listen and hear vocals and be like “Oh, that’s Avanna!! And that’s IA!!” and like… 

The main thing that moves me is that Vocaloid, to me, is this embodiment of hope. It’s this magical, magical thing where the concept is that you can sing even if you don’t have the voice to. It’s this tool that helps artists to paint when they don’t know the colors, you know? It’s such a beautiful thing that unites so many people and creates this, this unity. Even being here now running this blog for the time being, having this influx of people coming in and dropping their opinions and grievances, it’s a reminder that so many people are brought together by this stream of music we hold near and dear. That’s just really the best part of the Vocaloid community to me, that anyone can do anything and that we can all unite and bond over it.

… But then the other side of my opinion isn’t really as kind;; As much as I love the community and what it brings to me, as much as it has saved myself and many others, it’s also really, really sad. It happens whenever someone has a big enough following that fans get really, really possessive. They cling too hard to what people make and in return that shuts down so many people. Wowaka left the community because people overshadowed him and looked towards Miku as the star, I’ve personally seen a fan get witch-hunted over the fact that they asked about how a youtaite using lyrics that weren’t her own, I’ve personally seen Producers at their wits end trying to maintain their mental health and fans still pressure them, “where’s the next update? where’s the next installment? where’s the next song?”. I’ve seen Producers get shafted on their own works!!!! With collaborations!!!! With people saying “oh this is by XYZ!!!” instead of saying XYZ and ABC combined.

I’ve seen so much pain, so much drama, people leaving the community and never looking back due to how toxic it got and due to how needy the fans were. I’m really honest to god scared that one of my favorite Producers will leave the community, and they’re someone I look up to and appreciate so much; their music coupled with PinocchioP’s music was what helped me leave my abusive home. They were the songs I listened to when I was walking from my old apartment to the bank to save my money and to hitch a Uber to a friend’s place before figuring out what the hell was I was supposed to do.

I really made myself sad typing this but like… Yeah. I’m very optimistic and hopeful about the community, it has literally been a second home to me. It has been a solace when nothing else was. But for the years I’ve been in it as a bystander, it’s always been this tangle of toxic on top of people just not crediting things or not understanding what is what.

At the end of the day, we are all people. At the end of the day, Vocaloid lives through us. If we tear at each other like this, more people will leave and then what will be left of us is remnants of what once was. As dramatic as this sounds, Hazuki up and leaving should be a solid picture as to what could be the future if we don’t shape up.

Türk eğitim sistemi sonra neden bu çocuk okumuyor.

GÜZEL YAZMAK ZORUNDASINIZ.

  • Zorunlu güzel yazı dersi aldık biz. Ne yazdığımızdan çok, göze nasıl görüneceği daha önemliydi.

BLOK FLÜT ÇALMAK ZORUNDASINIZ.

  • Müdür yardımcısı tarafından seçilen seçmeli zorunlu müzik dersi alıp, daha da kötüsü blok flüt çalmaya zorlandık biz.

    -Hocam ben gitar çalsam olur mu?

    -Olmaz. Müfredatta yok. Flüt çalacaksın.

    (Belki de gitti bir Jimi Hendrix)

 RESİM YAPMAK ZORUNDASINIZ.

  • Yeteneği olsun olmasın, sevsin sevmesin herkes resim yapmak zorundaydı. Ve resim tekniğine dair bilgi vermek müfredat dışıydı. Evet çocuklar, bugün natürmort yapıcaksınız. Ben öğretmenler odasındayım.

ŞİİR YAZMAK ZORUNDASINIZ.

  • Önemli gün ve haftalarda şiir yazma zorunluluğumuz vardı. Yerli Malı Haftası konulu şiir yazmaya zorlanmış bir nesiliz biz. 

TAKLA ATMAK ZORUNDASINIZ.

  • Okul bahçesinde çember çizerek koşmak ve kötü havalarda salonda takla atarak eğitildi bizim bedenlerimiz.

EN AZ İKİ DİL BİLMEK ZORUNDASINIZ.

  • Daha İngilizce`yi doğru düzgün öğrenemeden, yanına Almanca-Fransızca eklediler ki yanlışlıkla bir dili düzgün öğrenmeyelim.

TARİHLERİ EZBERE VE GÜNÜ GÜNÜNE BİLMEK ZORUNDASINIZ.

  • Bizim neslimizden tarih seven çıkmaz. Orta Asya`dan itibaren tarihleri ezberleye ezberleye geldik biz bu günlere.

    -Söyle bakalım istanbul ne zaman fethedildi?

    -27 Mayıs 1453 hocam.

    -29 Mayıs. Otur salak herif.

    -Peki hocam.

DİN KÜLTÜRÜ VE AHLAK BİLGİSİ DERSİ ALMAK ZORUNDASINIZ.

  • Zorunlu Din Kültürü ve Ahlak Bilgisi dersi aldık biz. Ahlak bilgisinden yazılı olduk.

    -Yazılıda kopya çekip ahlak bilgisinden 100 aldım. Paradokstan burnumun ucunu göremiyorum abi.

EĞİTİM SİSTEMİNİN ÖNCEKİ NESİL KURBANLARIYLA BAŞA ÇIKMAK ZORUNDASINIZ.

  • Bizi Türk eğitim sisteminden çıkmış anne babalar büyüttü.

    -Baba ben konservatuara gitmek istiyorum.

    -Ramazan davulcusu mu olcaksın? Saçma sapan konuşma da test çöz.

ÖSS (YGS, LYS, ABC, XYZ)` YE GİRİP, DOĞRU ŞIKKI TAŞIRMADAN DOLDURUCAKSINIZ.

  • Öss`ye girdik. Puan ne geldiyse ona göre tercih yaptık.

    -Ooooh 22. Tercihime yerleştim abi. Tıp istiyodum aslında.

    -Neresi oldu?

    -Su ürünleri.

    -Artık üstüne bi bardak soğuk su içersin. Hehe

Aslında okula başladığımızda kimimiz mükemmel bir kitaplık olabilecek meşe ağacı, kimimiz şık bir masa olabilecek kiraz ağacı, kimimiz dayanıklı bir mobilya olabilecek meşe veya cam ağacıydık, okuldan çıktığımızda bir de baktık ki hepimiz bir örnek İKEA sehpası olmuşuz.

Emeği geçen herkese sonsuz TEŞEKKÜRLER.

Ever notice how when an anti-fandom person says “I read about _____ when I was 13 and it made me think _____ was okay! And that let me be preyed on!” They never post examples?

They never say “I read xyz ship when I was 13” or “ when I was 13 I read abc book/fic with xyz problematic content”

It’s always generic. Never specific.

Edit: I forgot how dense people on here are. To clarify for those who need everything spoon fed to them:

This is talking about those who come into a shipper’s post, and, without being asked to, give some details about their own abuse. They say “I was abused when I was X years old because fiction and ships made me think it was okay”. Again: no one asked them to share those details. Yet, they never say “ship xyz” or “problematic book”. They keep that vague. Which is weird, right? To blame a non-specific thing for your abuse? Which you talked about when no none asked?

Talking about your abuse is fine. Telling people they are supporting abusers because what they write about is close to what happened to you is not.

It is also worth noting those who blame fiction and demand certain things not be written about never go further than that. It is only the fiction’s fault, according to them. If their intent were to help, they would help others learn to spot abusive behavior. But instead of using their experiences to help people, they use it to belittle others. Without even saying what they actually read?

And if a shipper responds with “I’m a survivor too” the anti demands details. Or tells them to stop romanticizing abuse. Or flat out tells them they are lying. Or worse: tells them they are gross and should cope write in private.

Shippers or those who write “dark fic” don’t need to hear your personal stories to believe something is upsetting to you. What they do say is your feelings are no more, or less, valid than their own. If something is upsetting to you, for whatever reason, ignore it, block it, move on. Find something you do like and which makes you feel happy.

How to: IOC

The IOC, or Individual Oral Commentary, is a major internal assessment of the English A HL and SL exams. You will receive a random passage from a work you have studied (40 lines long). You will have 20 minutes to analyze it. You will then give a 10 minute speech/presentation. After the 10th minute, you can have a discussion with your teachers, and by discussion I mean a brief question and answer period of no more than 5 minutes. It will be recorded.

There is no one way to guarantee a good score. It’s very fluid and depends on a number of different factors. Tone should be respectful, yet casual. Its safe to assume that the person you are talking to has read the work and is somewhat familiar with it. I was taught a good place to start is briefly taking a few seconds to frame the passage’s importance in the whole of the work, then carry on to your analysis. 

Go in to the planning part with a plan. Read the passage you were given. Go ahead and mark it up while you are reading. Color mark literary devices. At the end of your first read through go back and find a few literary devices you are very familiar with and can explain well. Try to come up with a thesis for your passage. It can be about the passage’s significance to the entire work, but its easier to sometime just pick a theme showcased in that passage. On mine, I got a passage from King Lear where the daughters are talking to Lear. Good time to bring in a theme on parent sibling relationships. Now go through your literary devices and use them as arguments to support your thesis. (AKA Author is saying XYZ about ABC. We know this because: lit device 1, lit device 2, lit device 3 work together to encourage the reader to take [this] viewpoint.) You then literally use the parts that you colormarked as evidence for your assertions/arguments and explain why.  It’s okay to use more technical vocabulary if your comfortable with it. Not using it might keep you from a 7, but using a term incorrectly is going to hurt you worse than speaking simply.

Unless I’m mistaken, you can bring your colormarking notes in with you - just nothing from prior to the 20 minute prep period. Speak at a normal pace and try to sound like you are confident.  This really should come across like a casual discussion of what you would write in a normal literary analysis paper. Don’t worry about the questioning period. Your teacher should be using that time to redirect your focus to an area that they don’t think you covered well or in enough detail to try and maximize your points. Don’t think about it like someone drilling you, think about it like a conversation.

Relax. This is not meant to be stressful. I know you might be concerned about public speaking, but its just going to be you and your teacher - that person you’ve known for at least a year now - nothing to be worried about.

- anh có ghen không?
- không.
- chắc không?
- chắc. trừ cái bọn mà em gọi là bạn học, đồng nghiệp, anh giai kết nghĩa, cao thủ ngành abc, chuyên gia ngành xyz, bạn like facebook, bạn tâm sự cà phê, thành viên cùng clb hoàng đạo và nhóm máu, photographer chuyên rủ đi phượt và chụp ảnh nghệ thuật hoặc gì đó na ná thì anh cóc ghen với ai gần em hết.
- …

(trích tác phẩm “đàn ông lịch thiệp tiến bộ là đíu ghen tuông” sắp xuất bản nay mai)

8

A research on letters — The experimental typographic project vertical, horizontal, half-circle was inspired by the observation of differences between communication to humans and to computers. While the instructions given to computers should be precisely defined and give and expected and constant result, instructions to humans are personal, built on anticipation of knowledge and its correctness is barely questioned. Therefore we will always get an output on our instruction given to a person, but often not what we imagined. Strict instructions describing the letters of the alphabet were given to volunteers. Since every instruction can be interpret personally, completely new alphabets were created.


Publication and additional website, a project part of the graphic design course, Royal Academy of Arts, The Hague.

April - June 2015 

có một dạo nào đó lâu rồi anh nói với cô anh sẽ lấy một cô gái mà mỗi tối về nhà luôn chờ anh với một chén soup nóng. cô cười hỏi chớ anh cũng drama vậy sao, anh cũng bắt chước trang này trang kia với kiểu hãy cưới một cô gái abc xyz vậy sao hi hi. anh nhìn cô, mặt chín mươi chín phần trăm nghiêm túc. anh nói đùa đéo, à không, anh không đùa, anh nói thật.

anh nói thật. những ngày nào đó trở về nhà, nằm lăn ra mệt quên trời quên đất, anh chỉ ước gì mình được ai đó kéo dậy, đưa cho một chén soup nóng rồi nói anh ăn đi. những muỗng soup nhỏ, ấm nóng đi qua cuống họng chạy xuống bụng sẽ làm anh thấy thoải mái hơn, tỉnh táo hơn sau một ngày nhọc nhằn mỏi mệt. rồi anh sẽ tựa vào ai đó một lúc. chỉ một lúc thôi. anh nói với cô, mặt vẫn chín mươi chín phần trăm nghiêm túc.

rồi sao nữa, sau đó, cô hỏi. anh thở dài nhìn lên trời. những lúc cô hỏi đến cùng dư vầy, thi thoảng anh chẳng biết tìm đâu câu trả lời. ừ thì, sau đó, ngủ với nhau. anh nói.

haizzzzzzzzz, cô thở dài. tiếng thở dài dài bằng chín chữ z, ai không tin cứ đếm.

thế thì việc gì cứ phải là soup nóng hay canh nóng, anh cứ nói ngay từ đầu là muốn ngủ với em. vậy cho nhanh. cô nhìn anh, có vẻ cũng đủ chín mươi chín phần trăm nghiêm túc. bai.

#tàolao #phanhai

Ngó một lượt qua danh bạ với hơn 200 cái tên rồi quyết định vác lap đi cafe một mình. Định gọi cho ai đó, nhưng chợt nghĩ cuối tuần mà, có lẽ ai cùng đang bận bịu với gia đình và các mối quan hệ abc, xyz khác, nên thôi.

Có một sự thật là khi bạn không có ký lô nào trong lòng một ai đó, thì mọi sự quan tâm, hỏi han của bạn đều trở nên dư thừa và kệch cỡm. Và bạn, bạn còn đợi đến khi nào mới nhận ra rằng bạn khờ quá trời khờ đây?

- Vân Jenny -

Tự mình viết một câu trạng thái trích dẫn cảm xúc tâm trạng sến rện không khó lắm. Nếu không biết bắt đầu từ đâu thì đây:

- Đôi khi abc…
- Đến một lúc nào đó abc…
- Cuộc đời này abc…
- Dù có đôi lúc abc… Nhưng xyz…
- Hạnh phúc là khi abc xyz…
- Hãy để xyz…
- Nếu abc… Thì xyz…
- Suy cho cùng abc yes or no. Yes… No…
- Đừng bao giờ abc xyz…
- Tận cùng của abc… là xyz…
- Ai rồi cũng abc xyz…
- …

Tận dụng dấu ba chấm… Lập lờ lấp lửng càng tốt. Đệm thêm vô mấy từ như: chênh chao, chông chênh, chống chếnh, chuếnh choáng, cc gì nhiều lắm, hoang hoải, khoắc khoải, nghiệt ngã, hờ hững, chênh vênh, viển vông, an nhiên, lạc lõng, lý trí, cam tâm, vĩnh viễn, thiên trường địa cửu, đời đời kiếp kiếp… là đảm bảo y chang tiểu thuyết ngôn tình bất hủ gì đó luôn!

—  nễyugN nìrT - Kinh nghiệm mấy năm chơi Tumblr :3

25 tuổi. Hào phóng tính 26, theo Mụ.. 

Bạn bè, người thân tấp nập trên khắp các mặt trận thông tin quần chúng, 

Yêu đương, Hạnh phúc, Cầu hôn, Ăn hỏi, Đính ước, Đám cưới, Có bầu, Sinh con, Con n ngày m tuổi, Du lịch nước ngoài,..

Mua nhà, Đổi xe, Công việc tốt, Thăng chức, Tăng lương, Kì nghỉ hoành tráng,

Kỉ niệm n năm bên nhau nhau, n năm ngày đăng kí kết hôn, ngày cưới, ngày nhận lời, ngày con chào đời, ngày abc xyz. 

 Đều là những cảm xúc/ tâm trạng vui vẻ, hãnh diện, đủ đầy, thoả mãn, ghi nhận. Thật tuyệt trong vòng quay cuộc sống ít nhất còn có ngày cảm thấy mình đang đón nhận một thành quả, bước tiến đẹp đẽ, thăng hoa. 

Còn mình thì việc duy nhất để đánh dấu và níu kéo tuổi trẻ này, là ngồi filter chỉnh đống ảnh sao cho trẻ ra, trắng hơn, rạng rỡ, tươi mới!!! Căn bản ước nguyện và thực tại đã bị phá bỏ liên kết, cầu nối duy nhất đã đứt, như bầu trời kia và mặt nước bên dưới, ngay tại khoảnh khắc tưởng như hòa chung một màu sắc, thì mình cũng biết, bầu trời ở trên cao mãi rồi, chẳng thể chạm tới, chúng mình chỉ đứng trên mặt đất này mà thôi..

spockoandjimjim  asked:

imagine OMS Spock using Jim's tummy as a pillow

One does not simply maintain a healthy marriage for decades and not learn the ins and outs of his chosen partner—those little quirks and mannerisms which no other could know without the ties of matrimony interweaving their lives. …Or specifically, it was a Vulcan bond in this case, since he would have undoubtedly been corrected for calling it anything else.

Marriage, bond, either-or, whatever. Jim found himself not caring about the technicalities; what he officially had with Spock in the eyes of the Vulcan and Terran governments didn’t concern him. He knew that the force which had forever entwined their souls was rooted in the deepest, widest sea of affection, and that that was something too beautiful for spoken description.

Likewise, Jim also knew just as much of Vulcan stubbornness, and exactly what Spock would say when he finally walked through the front door of their condo. Clearly, he would be exhausted from negotiations that went on into the early hours of the morning and yet, it would be the same song and dance.

Vulcans do not require as much sleep as humans do.

I am not tired. I am Vulcan.’

I will not require rest for another something-something days, XYZ hours, ABC minutes, and blah-blah-blah seconds.’

It wasn’t even that Spock was being untruthful when he said these things; he wholeheartedly believed them and accepted them as facts.

But Jim knew better, knew him better—knew that, despite Vulcans being capable of going for long periods without sleep and sustenance, his Vulcan had become accustomed to having them as often as Jim himself did.

But what to do, what to do when one’s mate was so adamant and unshakeable in his ways that he couldn’t see past them and recognize what was best for his own health? Fortunately, Jim had enough experience to have the answer to that, too.

He would have to set a trap.

And he was perfectly aware of which one would be most effective this evening. So, he sat up in their bed, reading classic fiction on his PADD and keeping the sheets warm as the chronometer ticked past 01:30.

It wasn’t until right after 02:10 when the chime of the door being unlocked broke the silence and “Operation: Trap a Sexy Vulcan” went into full swing.

Keep reading

Bản chất đàn ông trong ngôn tình

Nếu chàng không gọi cho bạn tức là chàng đang cầm điện thoại và bận tâm suy nghĩ thôi thì khỏi gọi lập tức đến chỗ để gặp bạn luôn.

Khi tán tỉnh bạn chàng sẽ luôn tỏ ra vô cùng rảnh rỗi cho dù chàng có bận bù đầu bù cổ đến đâu đi chăng nữa.

Khi chàng nhanh chóng nói tiếng yêu bạn tức là chàng đã bị tiếng sét ái tình đánh trúng ngay từ lần đầu gặp bạn, và không thể thoát khỏi những hình ảnh về bạn cho đến khi chàng gặp bạn.

Thời gian tán tỉnh bạn càng ngắn và dữ dội càng chứng tỏ chàng yêu bạn nhiều, bởi vì dùng dằn dây dưa kéo dài tức là chàng đang xét đến khả năng có thực sự là yêu bạn nhiều hay không.

Bạn có thể yên tâm rằng người đàn ông trong ngôn tình không bao giờ nói xấu người yêu cũ. Mà nếu chàng có kể một điểm xấu của người yêu cũ thì chứng minh rằng cô ấy thật sự xấu. 

Lúc yêu nhau chỉ cần chàng đã hứa thì cho dù chuyện nhỏ đến mấy chàng cũng sẽ nhớ, mà nếu vô tình không nhớ chàng cũng sẽ đền bù cho bạn bằng một hành động bảo đảm khác. 

Nếu lúc đầu mối quan hệ của bạn và chàng không tốt đẹp hay có vấn đề hãy cứ thoải mái đi vì sau cùng thì vấn đề cũng sẽ được giải quyết mà thôi.

Nếu chàng đã đánh mất bạn một lần vì lý do nào đó, khi có bạn trở lại chàng sẽ không bao giờ dám buông tay lần nữa, mà càng nắm càng chặt hơn.

Đàn ông trong ngôn tình không ưa hình thức bởi vì miệng luôn bảo rằng “bạn xấu” nhưng thực ra lúc nào trong lòng chàng cũng ca ngợi rằng với chàng bạn là đẹp nhất.

Đàn ông trong ngôn tình có thể gia trưởng với người khác nhưng với bạn luôn là ôn nhu và tôn trọng nhất. 

Chàng không bao giờ tự tâng bốc khoe khoan về khả năng “abc xyz” của mình nhưng luôn luôn chứng tỏ điều đó trên giường. 

Đàn ông trong ngôn tình luôn luôn tự hào về cơ thể mình. 

Đối với đàn ông trong ngôn tình tình dục và tình yêu luôn đi đôi, bởi vì sau khi gặp bạn khả năng sinh lý của chàng đột nhiên biến đổi chỉ có “cảm hứng” với một mình bạn mà thôi.

Khi chàng đột nhiên im lặng và ra đi tức là do bạn xua đuổi chàng và chàng hứa hẹn sẽ trở lại vào một ngày gần đây và chắc chắn sẽ lợi hại hơn xưa. 

Khi chàng lừa dối bạn tức là vì không muốn bạn tổn thương, không muốn bạn lo lắng và sợ hãi vì bạn sẽ bỏ rơi chàng. 

Khi chàng biết được bạn yêu chàng nhiều đến đâu thì chàng sẽ đáp lại nhiều hơn thế đó, nhiều nhất trong khả năng của chàng. Bởi vì bạn là ánh sáng của đời chàng.

Khi chia tay đàn ông trong ngôn tình thường lao vào rượu bia và việc làm, để rồi tống vào nhiều đến đâu đi chang nữa khi tối ngủ vẫn mơ thấy bạn, nghĩ về bạn, tự hỏi bạn ra sao?

Nước mắt của phụ nữ trong ngôn tình đối với đàn ông là độc dược, bởi chỉ cần nhìn thấy thì chàng sẵn sàng lao vào mọi thứ bạn muốn chỉ để bạn không còn phải khóc nữa mà thôi. 

Đàn ông trong ngôn tình trước và sau khi cưới khác nhau, bởi vì sau khi đám cưới chàng sẽ càng tốt và biết nghe lời hơn khi còn là tình nhân. 

Chàng trong ngôn tình không bao giờ chán bạn, thâm chí bạn đối với chàng không bao giờ lã đủ chỉ thiếu điều muốn đem bản thân bạn và chàng hòa làm một mà thôi.

Cho dù sau nhìu năm đám cưới, con có lớn đến đâu thì chàng đối với bạn vẫn có một niềm say mê mãnh liệt như thưở ban đầu. 

Đàn ông trong ngôn tình có thể trải qua nhiều mối tình nhưng một khi tiến đến với bạn thì chàng bao giờ cũng chỉ có mình bạn mà thôi, sẽ không còn nghĩ đến người khác nữa.

Đàn ông trong ngôn tình không bao giờ chán khi “abc xyz” với bạn, thậm chí chàng khó lòng kiềm chế bàn tay thôi không chạm vào bạn, mức độ càng thường xuyên và càng nhiều càng chứng tỏ chàng yêu bạn.

=))))))))))))) (Một bài viết từ 6/2011)

20 câu nói bất hủ của thầy cô qua năm tháng

1. Tui chưa thấy cái lớp nào học dốt như cái lớp này, nhìn lớp ABC XYZ xem, họ học giỏi lại còn ngoan ngoãn, các anh chị sang xách dép cho bên đó
—-> Sang hỏi lớp bên cạnh, giáo viên cũng nói sang xách dép cho lớp mình :)).

2. Cô nói thật, cô xem chúng mày như con như cháu nên cô mới bảo thôi
—-> Sự thực là cô coi tất cả các đứa học sinh cô dạy đều là người thân hết ^^.

3. Các anh, chị làm bài kiểm tra bằng miệng hay sao mà rì rầm như cái chợ vỡ thế kia
—-> Chợ không vỡ thì làm sao chúng em làm bài đây.

4. Học là cho các anh, các chị chứ tôi có được cái gì đâu
—-> Vâng (câu trả lời “bất hủ” của teen). ^^

5. Tôi chưa thấy cái lớp nào như lớp này
—-> Thực sự lớp nào cũng giống nhau mà :)).

6. Các anh, các chị về nhà làm gì mà chưa làm bài tập hả?
—-> Chúng em đi dạo cho đỡ xì trét, tụ tập bạn bè ôn bài (sự thực là tới lớp chưa kịp mượn vở đứa bên cạnh để chép).

7. Bài lần này điểm thấp nên tôi nâng lên, các anh chị đừng có tưởng mình giỏi mà không học
—-> Lần nào trả bài cô cũng nói vầy, không biết do học dốt thật hay cô nói giỡn.

8. Mới học có chút đã kêu mệt. Tôi nói cả ngày đây còn chưa thấm vào đâu đây này
—-> Tụi em cũng học 5 tiết liên tục mà.

9. Lớp này học không giỏi bằng lớp tui chủ nhiệm năm ngoái
—-> Lên hỏi anh chị lớp trên thì họ cũng nghe câu tương tự.

10. Không phải quay bài, tôi biết thừa các chiêu của anh chị, tôi không muốn bắt thôi, qua mắt ai chứ không qua được mắt tôi đâu
—-> Sao giáo viên biết nhỉ, hay là hồi đi học, các thầy cô cũng từng quay cóp ta?

11. Hở cái là nói chuyện, các anh các chị lắm chuyện nói thế. Ai muốn nói lên đây tôi cho nói, tôi xuống làm học sinh cho các anh chị giảng bài
—-> Lớp im phăng phắc.

12. Các em đi thi gắng làm hết mình, về thích gì cô cũng chiều
—-> Chắc cái gì đó sẽ không bao giờ thực hiện được đâu.

13. Hôm sau đi học muộn thì đứng ở ngoài, đừng có bước chân vào nhé
—-> Hôm sau vẫn đi muộn, vẫn nghe câu nói đó nhưng vẫn được vào.

14. Tôi nhắc bao nhiêu lần rồi mà cứ như nước đổ đầu vịt thế kia hả
—-> Cô nhắc từ năm ngoái mà, làm sao chúng em nhớ được. :((

15. Lần này điểm mà thấp các anh các chị liệu cái thần hồn
—-> Cô toàn doạ tinh thần.

16. Bài dễ thế mấy đứa tiểu học cũng làm được, học như thế này định lúc nào ra trường hả?
—-> Tiểu học thì làm sao giải toán cấp 3 được hả cô.

17. Ai không muốn học thì ra ngoài, thà dạy một người chất lượng còn hơn mấy chục người nhao nhao như đàn vịt
—-> Cả lớp cúi gằm mặt xuống bàn (tỏ vẻ nguy hiểm nhưng không ai dám ra).

18. Cái gì trong gầm bàn kia, bỏ lên tôi còn tha cho
—-> Bỏ lên cô cũng không có tha đâu, nhưng giấu cũng không được à :((.

19. Cả lớp cất hết sách vở vào ngăn bàn, chúng ta làm bài kiểm tra
—-> Có mem nào cất thật không đây? ^^.

20. Đừng có thấy tôi hiền mà các anh các chị bắt nạt
—-> Chưa kịp bắt nạt cô đã thấy mặt trong sổ thần thánh mất tiêu rồi :(((.

| Đoàn Huyền |