35 135

Chào Nhím,
Nói thế nào bây giờ nhỉ? Cảm ơn thì có lẽ không đủ đâu nên tạm thời tớ cũng chưa biết nói thế nào. Chỉ là thật vui khi được nói chuyện với cậu, được biết cậu, cậu biết đấy.
Tớ đã thật sự rất bất ngờ khi cậu bảo với tớ là cậu thần tượng tớ đấy, Nhím ạ. Điều đó mang cho tớ nhiều cảm xúc khó tả lắm, vì lần đầu tiên có một người bảo với tớ như thế mà. Mặc dù tớ không biết tớ đã làm gì, hay nhỡ bỏ bùa cậu bằng một cách nào đó, nhưng tớ thật sự tớ vẫn chưa xứng đáng với cái điều đó, nhưng tớ không thể bắt cậu không thần tượng tớ được nữa, nên tớ đã tự hứa sẽ làm mọi thứ để cho cậu vui và sẽ giữ cậu như một báu vật của tớ vậy. Đa phần mọi người chỉ lướt qua tớ bằng mấy câu nói nhạt nhẽo như là: “Tấm ảnh này đẹp quá", “Cậu chụp ảnh đẹp quá" hay “Tớ thích ảnh cậu chụp lắm",… Hay cả nghìn câu nhạt nhẽo như thế nữa rồi xong họ lại biết mất, như một cơn gió thoảng qua,  làm cho tớ cảm thấy mát mẻ một tí rồi bay đi có thể chẳng bao giờ gặp lại nữa. Riêng cậu, cậu dành cho tớ những thứ lớn hơn họ. Thật tiếc vì trước đó tớ chẳng biết gì cả, nên bây giờ tớ sẽ cố làm cậu vui thật nhiều để giữ cậu lại đấy. Bình thường người ta chỉ quý trọng và dành tình cảm nhiều nhất cho cái đầu tiên thôi, Nhím nhỉ? Và vì cậu là người đầu tiên nên tớ sẽ giữ cậu như một thứ gì đẹp đẽ trong đời tớ, giống như cậu đã tô một chút gì cho cái cuộc đời của tớ. Tớ chẳng biết là mình sẽ còn nói chuyện bao nhiêu lâu đâu, nhưng những ngày qua có lẽ cũng là đủ để tớ có thể nhớ cậu rất nhiều rồi đấy.

 Học trò, tụi nó hay có trò kẹp hoa phượng khô vào sách vào vở đó, rồi để nó ở đó mãi, miễn sao là nó không đánh mất những cuốn sách cuốn vở đó. Ở đây cũng thế, những ngày vừa qua, có lẽ là những trang giấy mà có một bông hoa phượng khô tình cờ bay vào rồi ở yên đó, có lẽ là nó còn sẽ bay vào vài trang nữa.
Tớ cảm ơn,
Dù biết là chẳng đủ đâu.

Hôm đấy tôi đi, nó là một ngày âm u. Vì tôi không thích nhiều người, nên chỉ có em và cô bạn thân của tôi ở sân bay. Mặc dù cũng gần trễ để check-in chuyến bay, nhưng tôi vẫn nén lại với 2 người. Tôi vẫn nhớ rất rõ lúc đấy.
Lúc ấy, em nói chuyện, và cười với tôi. Nụ cười ấy, tôi chắc chắn rằng, nó là nụ cười khi lúc em vui, vì đó là nụ cười em vẫn hay cười với tôi. Nhưng em biết không? Em cười tươi, nhưng có phần nào gượng gạo trong đó đấy. Tôi mới đành hôn em, và ôm thật chặt, bảo với em rằng: “Anh sẽ về sớm thôi mà, nhỉ?” Em cũng lại nở một nụ cười thật tươi, như một cách chào đón nó thật vui, và gật đầu cũng có phần gượng gạo không kém.
Chỉ đến khi tôi ôm cô bạn thân, và đi vào, em khóc. Tôi đã không nhìn thấy những giọt nước mắt của em, nói đúng hơn là em đã không để tôi nhìn thấy, nhưng qua lời kể, tôi biết, em khóc nhiều cỡ nào, và đau đớn cỡ nào. Và em vẫn cố nở những nụ cười thật tươi, để tôi yên tâm mà đi, để mà tôi đi thật nhẹ nhàng.
Mặc dù Sài Gòn chẳng có giọt mưa nào cả, nhưng trong lòng tôi, một Sài Gòn khác của tôi đã mưa rất nhiều, và đau đớn. Sài Gòn đã để tôi đi, một cách nhẹ nhàng và vui vẻ, để rồi Sài Gòn mưa trong lòng. Để lại Sài Gòn một mình một cõi, tôi đau lòng lắm. Tôi thương Sài Gòn lắm, có biết không? Bình thường tôi sẽ ôm em, mỗi khi em buồn, và để em nhỏng nhẽo trút những tâm sự cho tôi. Nhưng cố nốt lần này thôi nhé,
Bây giờ, không còn ở bên nhau nữa, lâu lâu, tôi vẫn nghĩ, Sài Gòn có vẫn đang nhớ tôi?

Những kỉ niệm

Tân Sơn Nhất, ngày 15 tháng 7, 2016.

confrontation

Minolta X-500 + MD ZOOM 35-135/3.5-4.5 on Agfa APX 400

stop all the clocks

Minolta X-500 + MD ZOOM 35-135/3.5-4.5 on Agfa APX 400

flickr

fairy man by Roland Brunner
Via Flickr:
bmw 635 csi - fähre romanshorn friedrichshafen - mamiya nc1000s - 28mm f2.8 - supra color 200 expired