2-am

I have a Visitor

It comes at 2 a.m.
I’m not sure what it is, all I know is that it is something Other. If you’re awake in my house at 2 a.m. you can see it. At the end of the bed, in an open doorway, or even directly in front of you if your in the living room. With it comes the feeling of being Watched and the desperate feeling of wanting to Look.

Whatever you do do not look into its eyes.
Tonight I stayed up late watching YouTube, and it came to “visit” me. It stood directly in front of where I was sitting on the couch, just a hair taller than my dog this time, and tried to catch my eye. I didn’t let my eyes leave the screen and I made sure that all of my body was on the couch.

I don’t know what happens if you look into Its glowing eyes but I do know that every cat I’ve had since living here disappears after watching for Something that I cannot See.

Don’t be awake at 2 a.m., don’t tempt fate, and whatever you do DO NOT LOOK INTO ITS EYES

x

3

{HUUUUUURGHH imma just leave this here. i got BIG plans and i’m just going to collect sketches for now. I’ll try to throw out a lot more tomorrow. Cause - big plans. mhm. Also: ft. da goat and da bby from @ragtimedevil *dabs*}

the raven cycle is literally the best series in the world what the fuck !!!!!!!!!!!!! “i don’t care to be pretty i care to look on the outside like i look on the inside” !!!!!!! “maybe i dreamt you” “thanks for the straight teeth then” !!!!!!’ “while i’m gone dream me the world. something new for every night” !!!!!!!! “if you never saw the stars candles were enough” !!!!! i am so gone for this shit there is a life changing quote like once a page can u believe these books changed my life

If Phantoms Had Last Names that Described Them (Pt. 1 of 2)

*WARNING* Possible spoilers and personal opinions!

Mr. I-am-accurate-to-the-book

Mr. You-never-stood-chance-competing-with-two-hot-guys-and-the-stage

Mr. Loves-music-above-all-else

Mr. I-am-so-sorry-your-directors-were-high-on-acid-when-they-made-you

Mr. You-are-disturbingly-insane

Mr. I-am-the-most-accurate-version-to-date-and-I’m-a-badly-animated-short

Mr. Completely-badass

Mr. Adorable-cinnamon-roll

Mr. You’re-an-embarrassment-to-musicals-around-the-world

Mr. *BLEEP*-*BLEEP*-*BLEEP*-*BLEEP*-*BLEEP*-*BLEEP*-YOU-*BLEEP*-*BLEEP*-*BLEEP*-*BLEEP*-*BLEEP*-*BLEEP*-*BLEEP*-

Tôi vẫn cứ nói rằng cậu không quan tâm, cậu không coi trọng, cậu hời hợt và xem tôi như trò đùa. Cậu vẫn đáp lại bằng lời khẳng định nghe như biện minh rằng không phải, bảo rằng tôi đừng có nói như thế nữa. Một sự khẳng định yếu ớt nghe như một lời nói dối nông cạn. Rồi cậu và tôi vẫn tiếp tục làm tổn thương nhau, tôi vẫn cảm thấy bị bỏ rơi, cậu vẫn tiếp tục nghĩ những gì cậu nghĩ, làm những gì cậu làm. 

Bởi vì chúng ta không đứng vào vị trí của người kia mà thấu hiểu. 

Tôi không hiểu được tại sao cậu lại đối xử với tôi như thế, lại làm tôi buồn nhiều đến thế. Tôi không biết tất cả tổn thương này là do tôi lại đa cảm mà tự chuốc lấy hay thật sự là cậu đang bỏ rơi tôi, mặc cho cậu phủ nhận nó thế nào đi nữa. Bản năng của tôi, đó là làm đau người đã làm tổn thương mình, không lí trí, không suy nghĩ. 

Cậu không hiểu được những gì tôi nói. Cậu đáp lại bằng những câu ngắn dễ quên, tôi cảm giác cậu còn chưa đọc kĩ nghe kĩ những gì tôi nói. Cậu nghe, nhưng là nghe thấy chứ không phải lắng nghe. Tôi đã nói với cậu bằng tất cả nỗi buồn gom góp lại, rằng lịch sử đang lặp lại rồi, chúng ta lại đang trượt theo đường mòn dẫn đến cái kết ngày trước rồi, tôi cảm nhận rất rõ điều đó. Cậu lại phủ nhận, rep lại rất chậm bằng những tin ngắn nghe chỉ thấy hời hợt. Cậu nghĩ tôi đang đùa ?

Chúng ta đã từng kết thúc như thế nào, tôi là người biết rõ nhất, nhớ rõ nhất, bởi vì tôi là người đang tâm buông bỏ tất cả. Và bây giờ mọi thứ lại đang trượt dài theo những tổn thương cũ như vết chân người trượt dài trên đường băng mùa đông trơn tuột. Tôi không giữ lại được. Bởi vì vẫn như ngày đó, tôi không thấy được sự tha thiết muốn giữ lại của cậu. Nếu như cậu đã hết tha thiết, thì tôi sẽ thẳng tay mà ném nó ngang qua cửa sổ, rồi đóng cửa sổ lại. Nếu như cậu đã chẳng còn cần, thì mọi thứ với tôi cũng sẽ ngay lập tức trở thành vô giá trị. 

Tôi không cho phép bản thân cần cậu tới mức bi lụy, dù nhớ cậu và thương cậu là có thật, là rất nhiều. Nhưng tôi buông bỏ được. Đau đớn, mệt mỏi tới vượt ra ngoài khả năng diễn đạt của tôi, nhưng tôi vứt bỏ được. Ở cậu cả. 

Nên hãy chúc chúng ta may mắn đi.