.:.:.:.:

euphemiafleurtrinket  asked:

Top 5 Hayffie moments, from both movie canon and book canon :)

mmmm that’s hard!

5) The “don’t be a stranger scene”. One would expect it to rank one but as much as I like it, it’s still a bit “not real” hayffie to me because Haymitch’s character isn’t as developped as it should in the movie and thus I have trouble with his movie self. I do like the tenderness and the casualness of the kiss and I do like that he kisses her and not the reverse. Also “don’t be a stranger” was my dreamed parting line as I’ve said before because it meaaaans so much about him and them.

4) The hug at the reaping in THG because I just love the idea that he just can’t help himself and he also probably wants to mess with her but yeah… I love it.

3) The flirting scene in the first MJ movie. I just love the way she purs “I just like you better sober”. That was very hayffie.

2) In CF, when Haymitch tells Katniss Effie called him to discuss wedding plans because that means SHE CALLS HIM OK? That means they talk outside of the Games and, to me, that means people who don’t believe hayffie are at least friends can shut up. And I just love the idea of them having phone calls that are probably short but full of sass and of “I miss you but I won’t say it”. She had his phone repaired for that. Come oooon.

1) The bangle. Now it’s not a specific moment in the book, and I’m not crazy about how it was done in the movie but the fact that she gifts with something symbolic and what the tokens represent is fundamental to Effie’s character to me. And I just love the idea that he keeps it in MJ as a reminder - even if it’s just a hc. I love the whole token thing. I really, really do.

Ask me my top 5/top 10 anything!

  Một làn gió lướt qua kẽ tóc, một chiếc lá lỡ chao rơi vào thềm nhà … tôi củng cho là người vừa trở về, một tia nắng xuyên qua kẻ táng cây, một hạt mưa tạt ngang qua cửa sổ… tôi củng cho đó là người vừa đến, một áng mây chiều trôi lơ đãng… chỉ vậy thôi … tôi cũng nghĩ là người… đang cười với mình từ trên bầu trời cao xanh xa tít đó….

  Giá mà người ta có thể đo đếm được nhớ thương để tôi không phải ngồi đây đếm hạt mưa vung vãi ngoài cửa sổ, nuốt  nước mắt vào lòng và nghe trái tim mình đau thắt. không biết kể với ai nỗi nhớ, niềm thương vẫn nguyên vẹn trong lòng từ ngày người rời đi đó. Không biết phải làm sao mỗi khi lòng quoặn đau nhớ đến ánh mắt, nụ cười…. mỗi khi vang bên tai âm vọng trầm ấm khẽ gọi tên tuj trong những ngày tháng chưa bao giờ là đã củ.

   Người có thể hiểu những âm ỉ trong lòng tôi củng chỉ có mỗi người … nhưng đã rời đi rồi, bỏ lại một thế giới trống không toàn nỗi cô đơn, trống vắng, bỏ lại nỗi nhớ dằn dặt đã bao năm. 

   Chiều nay sẽ mưa, sẽ giá lạnh… tôi sẽ tự mình nhắc mình mang dù, quàng khăn choàng đỏ giữ ấm…. không có người để từng biết tôi thích gì nhất và ghét điều gì nhất. Không còn có người   để mang tôi ra khỏi những nỗi niềm đầy trăn trở, không còn người ân cần, thận trọng chăm sóc, nhắc nhở… cứ thế mà tôi đã tự mình trượt dài trong chờ đợi và nhớ thương…

   Như áng mây chiều… lang thang mấy rồi củng trở về… nỗi nhớ người và tôi đã như thế … nhớ người da diết!!!