*tay

yang things

but imagine Yang in the time she doesnt have her arm (becauseshe’llprobablygetareplacementatsomepoint)

  • her team doing their best to help her adjust
  • Yang forgetting that she doesnt have her right arm anymore and kinda just bumping and dropping things because she still isn’t use to it…
  • her falling out of bed…
  • Her watching her team practice and spar without her for the first couple days they’ve readjusted-
  • but then her joining in again and relearning how to still fight and hold her own. .
  • Blake spending as much time with her because she blames herself for what happened to Yang-
  • but then Yang telling Blake, its not her fault- its all adams, and then they just take this one moment of peace to just relax and forget everything
  • Ruby drawing up schematics and designs for Yang- actually maybe working with ironwood a bit to get ideas and stuff
  • Ironwood probably giving yang stories and lessons about how his own loss and what its like having half his body gone
  • Qrow jumping into the stories too, maybe Tai if he was there also-
  • Weiss singing songs to Yang and making dumb arm puns with her
  • Yang making some dumb joke where she isn’t able to bear hug everyone anymore because her arms aren’t long enough 
  • Weiss helping ruby make Yangs robot arm
  • Yang coping with her loss- but still in the back of her head, its messing her up because she knows things wont be the same- thatwhateverhappensshemightnotbestrongenoughtotakeiton
  • Yang with her robot arm and then realizing its like she’s whole again, sparring like before- being able to feel again- to hold and touch-
  • being able to bear hug everyone again into a giant group
  • and making all sortsa dumb puns
  • blake holding Yangs haaaaaaaand 
  • blake apologizing again and getting teary
  • but then Yang makes it all light hearted and whatnot with a joke/pun
  • that ends with blake punching yangs arm
  • yeeeea
Simply thank you, Swift

I know our girl Taylor doesn’t want accolades just for doing the right thing or being the right kind of person BUT…the fact that she donated to a little boy with AUTISM makes my heart do cartwheels. Those of you who know me know how close to my heart the autism cause truly is and you also know that I am the third parent to a precious, beloved boy with autism. He is crazy for Taylor and her music and like I have said before, though I introduced him to her music years ago, the passion he has for Tay is all his own.

Seeing the news of Swift’s donation to this little guy’s fund me page and ultimately his life journey with autism slams me in the feels.

So so proud of the choices Swift makes to help make ordinary people’s lives so much better.

My love for the blonde girl who bakes just got even bigger and I didn’t think it was possible to love her more.

Just simply thank you, SWIFT. You make me so proud to support you.

“Vì sao Tết bây giờ không vui như trước nữa?
Bởi vì hồi nhỏ, khi còn một tuần nữa mới đến Tết bố mẹ đã dẫn bạn đi mua quần áo mới, nói với bạn Tết đến mới được mang ra mặc. Còn bây giờ thì suốt ngày mua hàng online, suốt ngày nhận bưu phẩm, Tết thì cũng chỉ là đặt nhiều hơn vài đơn hàng mà thôi.
Hồi trước mỗi lần Tết đến, bố lại nắm tay dẫn bạn đi chúc Tết họ hàng nội ngoại, anh em bạn bè, đi đến đâu bạn nhận được lì xì đầy túi đến đấy. Còn bây giờ, bạn chẳng còn nhỏ nữa, lì xì cũng vì thế mà ít dần đi.
Hồi trước bạn là cục vàng cục bạn của ông bà nội ngoại, Tết đến là bao bánh kẹo ngon đều là của bạn, lì xì cũng dày nữa. Còn bây giờ không biết bạn đã tụt xuống vị trí nào rồi, bên cạnh bạn lại còn xuất hiện thêm một lũ nhóc nghịch như quỷ để bạn trông nom.
Hồi trước đêm Giao thừa háo hức đi xem pháo hoa, đón năm mới đến rạng sáng mới về. Còn bây giờ bạn đón Giao thừa bên bàn phím máy tính.
Hồi trước háo hức đến Tết vì được ăn bánh chưng, được gói bánh, trông bánh. Giờ thì ngày nào cũng có thể ăn bánh chưng nhưng mùi vị không còn ngon như trước nữa rồi.
Hồi trước đêm Giao thừa dù có buồn ngủ đến mấy cũng cố thức dậy để nhận lì xì. Còn bây giờ đến giờ vẫn chưa đi ngủ được, không phải vì Tết đã không còn mùi vị Tết, mà là tuổi của bạn đã không còn thích hợp làm người vui vẻ nhất mỗi khi Tết đến xuân về nữa rồi.”

{Nhím Jung dịch
Digital Art by Khanh Tran}

Can we talk about one thing? No matter what happens next weekend, no matter how many Grammy’s Taylor wins or doesn’t win, let’s make it so positive on here because if Taylor wins 5 and we complain how frustrating would that be for her? Or she wins 1 and we complain like how annoying would that be for her to come on here and she’s so excited and she’s us saying “omg she only won 1 Grammy?!” Like she won a Grammy!?! And if she doesn’t win any, did you know this year they received 21,000 submissions this year?!? 21,000! And Taylor is up for SEVEN awards! SEVEN! THAT’S HOW EPIC 1989 (not that we didn’t know that already). So no matter what let’s show Tay how proud we are. Okay? Okay.

Like và Reblog post này ,mình sẽ chọn ra ngẫu nhiên 10 bạn để tặng 10 thẻ cào điện thoại 100k vào đúng 30 tết :v
—  Nhanh tay lên nhé các đồng bào.
Ta không nói bởi vì không thể nói
biết nói gì trong mấy chữ cùng em
sao đoá quỳnh lại chọn nở trong đêm
và em lại giấu tình trong thinh lặng
sau im lặng
là một nghìn im lặng
cất làm sao cho hết một tay vừa.
—  Nhược Lạc

Em cái gì cũng thích tự làm. Mẹ mệt, em nằm cạnh mẹ, bàn tay bé xíu thỉnh thoảng lại vỗ vỗ lên người mẹ: - Mẹ ngoan ngoan đi nhé. Ngụ là hông đau lưng nữa đâu.

Mẹ gật đầu, mẹ ngủ một giấc. Tỉnh dậy, thấy em vẫn đang nằm cạnh mẹ nguyên một tư thế.
Nhìn cái dáng nằm nghiêng nghiêng, tự nhiên mẹ thấy em lớn quá. Lớn nhanh hơn mẹ muốn.

Đây là cái Tết thứ ba của em và là cái Tết đặc biệt khi em thành chị. Mẹ nói cho em nghe về vai trò của người chị, chỉ cho em biết sự hiện diện của em bé trong bụng. Để em biết yêu thương em bé thay vì sợ hãi cô đơn. Tối trước khi đi ngủ, em thường ôm và hôn vào bụng mẹ, chúc em bé ngủ ngon. Mẹ thấy yên tâm vì em biết chia sẻ.

Nhưng em vẫn chỉ là đứa trẻ với những nỗi sợ rất hồn nhiên. Tối nay, khi em nghe mẹ đọc truyện “Cô bé bán diêm”. Em hỏi mẹ: - - Mẹ em bé đâu? Mẹ bảo, mẹ em bé đi xa, lên trời rồi. Tự nhiên em khóc, mẹ hỏi mãi em mới nói:
- Em sợ mẹ đi mất. Em bị chuột cắn, hông có mẹ đuội chuột đi.

Có những nỗi sợ hồn nhiên như thế em ạ. Vì cuộc đời luôn là vậy. Em có sợ mất thì em mới biết giữ, biết yêu thương. Và mẹ thì, mẹ luôn dạy em - cuộc đời này, còn sống là còn phải yêu, phải tin, phải hi vọng. Vì như thế, em sẽ giữ lại mãi cho mình những gì quan trọng nhất.

“Sống trong đời sống, cần có một tấm lòng. Để gió cuốn đi…”

Tết 2016.

Ever Eternity
  • Ever Eternity
  • Dennis Kuo
  • mp3.zing.vn
Play

Best melody ever

Muốn được ngồi trên một đoàn tàu chia chung một bên tai nghe với ai đó. Muốn ngồi cạnh một ai đó trên một bãi biển vắng, mở thật lo những bản nhạc chỉ biết nghe một mình từ lâu như thế này.