đồ

9

11 MẸO XẾP ĐỒ DU LỊCH ĐƯỢC NHIỀU, GỌN NHẤT

  •  1. Đừng gập đồ chồng lên nhau mà cuộn tròn lại thì sẽ tiết kiệm được nhiều diện tích trong va li hơn.
  • 2. Dùng túi hút chân không để dựng áo khoác, quần áo trẻ em, đồ lanh mềm,… vừa bảo vệ quần áo vừa có thêm không gian đựng đồ.
  • 3. Sử dụng công thức xếp đồ kiểu Kim tự tháp: Lèn giày dép quanh mép va li, sau đó trải các loại trang phục dài và rộng như quần dài, váy xoè xuống đáy va li. Những loại trang phục mềm khác thì cuộn tròn và xếp chặt theo lớp, trên cùng xếp đồ lót, trang sức , mỹ phẩm và các gói đồ nhỏ khác.
  • 4. Nói không với ô, một chiếc áo mưa sẽ gọn nhẹ hơn rất nhiều trong việc xếp hành lý. Hơn nữa áo khoác đi mưa có thể sử dụng cho nhiều kiểu thời tiết: tránh mưa, chống lạnh, chống nắng.
  • 5. San dầu gội, sữa tắm, đồ dưỡng da vào chai lọ size nhỏ để đi du lịch sẽ tiết kiệm được kha khá diện tích trong va li, chưa kể dễ bảo quản, tránh nứt vỡ.
  • 6. Những món đồ nhỏ như: kẹp tóc, thẻ nhớ, USB, tất,… hãy chia vào các túi nhỏ và xếp vào trong giày. Trang sức có thể đựng trong hộp thuốc dẹt.
  • 7. Nếu phải mang theo đồ vest, váy dạ hội, sơ mi đắt tiền mà sợ bị nhăn, bạn có thể dùng móc treo áo cỡ nhỏ để cố định trang phục trong túi nilon. Sau đó khi lên máy bay hoặc tàu, xe có thể treo lên móc giữ đồ.
  • 8. Đừng mang cả hòm thuốc theo. Lên một danh sách những loại thuốc có khả năng cần đến và thường được dùng trong tình huống cấp bách, đựng trong túi có khoá trượt và nhét vào giày đề bảo quản.
  • 9. Đừng chừa chỗ trống trong va li. Nhiều người có dự định giành chỗ trong va li để đựng đồ lưu niệm và quà cáp mua được ở điểm du lịch, tuy nhiên nếu va li không được xếp kín thì khi di chuyển sẽ bị xô lệch lộn xộn. Mẹo nhỏ là nhét đầy chỗ kín bằng trang phục mềm hoặc giấy báo.
  • 10. Chỉ mang những thứ thực sự cần thiết, bạn không nên “vác cả nhà” theo chuyến du lịch nếu không muốn va li bị quá tải. Những đồ dùng điện tử như máy sấy, máy rửa mặt, bàn là, nên để ở nhà. Đồ chơi trẻ em, phao bơi, mũ thời trang,… cũng không cần thiết trong chuyến đi nếu không còn chỗ để mang theo.

Một số mẹo nhỏ để giữ đồ gọn gàng lúc di chuyển:

  • Tai nghe, dây sạc nên quấn quanh quyển sổ tay nhỏ hoặc các loại thể và giữ bằng chun mềm.
  • Kính mắt dễ gãy thì cho vào tất chân dày và đặt vào lòng giày để tránh va chạm.
  • Dùng mũ trùm tóc bao quanh giày trước khi xếp vào va li.
  • Tất chân cuộn lại xếp dưới áo ngực giúp giữ nguyên phom dáng cup áo.

“Tôi không đòi hỏi bạn trai mình là người cao lớn đẹp trai, không đòi hỏi anh phải có tiền, thế nhưng anh phải có một công việc ổn định, tiền đồ rộng mở, tôi hy vọng anh là người có chí tiến thủ, có thể rộng lượng, thấu hiểu tôi, có thể nói chuyện với tôi một cách bình tĩnh, mà không phải là chỉ trích hoặc yêu cầu cao với tôi, hoặc yêu cầu thấp với bản thân mình; tôi không cần anh phải làm việc nhà, nhưng khi tôi cảm thấy mệt, anh có thể hiểu và chủ động chia sẻ với tôi; tôi hy vọng anh không nói quá nhiều, anh nên suy nghĩ nhiều hơn tôi, tôi ghét nhất là những người đàn ông nông nổi nói bù lu bù loa. Cuối cùng, anh lựa chọn tôi thì phải chung thủy với tôi, có thể cùng tôi xây dựng mục đích sống cho cả hai.”

flickr

đồ lười biếng by Rô Tata
Via Flickr:
ngóc đầu dòm dòm.

Có những sáng thức dậy, chỉ muốn ôm một ai-đó vào lòng. Thật chặt. Thật lâu. Và nằm đó với nhau, mặc kệ cho đến hết tuổi trẻ…

Hóa ra thanh xuân của chúng ta, cũng sẽ có đôi lần ấu trĩ như thế…

Có điều, nhất thời chọn sai yêu lầm, thì có thể đổ thừa cho tuổi trẻ vô tâm hồ đồ…

Nhưng một đời vẫn cứ yêu lầm, yêu lại, lại yêu lầm, thì chỉ có thể trách cho bản thân chấp mê bất ngộ, đơn phương cạn nghĩ chọn cho mình tổn thương thay vì yêu thương…

—  Thương mấy cũng là người dưng - Anh Khang
7

   KINH NGHIỆM MỞ QUÁN / KINH DOANH TIỆM ĂN UỐNG VỪA VÀ NHỎ 

loạt bài của Chung Chí Công : chủ nhân của các thương hiệu Cafe Út Lành, Gummy, xôi cuốn Neppy lừng lẫy

📖

 Mỗi lần có ai hỏi tui về kinh nghiệm mở quán, tui hay kể họ nghe về con đường Phạm Văn Bạch. Cho những bạn chưa biết, thì đây là nơi tập trung các cửa hàng chuyên bán đồ cũ thu mua lại từ những quán chẳng may dẹp tiệm sớm. Bạn mở quán và muốn tiết kiệm chi phí mua sắm thì cứ chạy ra đây, tất cả mọi thứ cần thiết cho một cửa hàng ăn uống từ thượng vàng đến hạ cám đều có đủ. Tui hay nói với mọi người rằng, mỗi cái bàn, cái ghế, cái tô, cái chén ở con đường này chắc hẳn đều từng ấp ủ một ước mơ của người chủ cũ. Sự hiện diện của chúng ở đây cũng chính là một ước mơ đã tắt đi.

Ở đất Sài Gòn này, thứ dễ nhất cho một bạn trẻ với số vốn ít ỏi khởi sự kinh doanh chính là mở quán (hoặc mở shop). Và thứ khó nhất chính là duy trì cái quán đó tồn tại giữa sóng gió lời lỗ, hùn hạp, cạnh tranh, luật pháp và đôi khi là cả bùa ngải nữa. Thế nên hôm nay tui bắt tay viết loạt bài này, với hy vọng rằng những bạn trẻ đang ấp ủ một cái quán nhỏ của riêng mình sẽ có điều gì đó để đọc nhằm hạn chế tối thiểu những rủi ro xảy ra với đứa con đầu lòng. Toàn bộ nội dung được tổng hợp từ kinh nghiệm cá nhân của vợ chồng tui sau 5 năm kinh doanh cửa hàng ăn uống với 3 thương hiệu khác nhau (Xôi Cuốn Neppy, Gummy Chicken Steak, Út Lành Cà-phê Saigon). Bên cạnh đó còn có những câu chuyện trà dư tửu hậu được kể lại từ những người bạn cũng kinh doanh quán xá như chúng tôi, trong đó có cả thành công và (chủ yếu là) thất bại.

Loạt bài viết này mình sẽ dành cho các bạn: 

  • (1) mới đi làm 2-3 năm và có một số vốn nhỏ mong muốn kinh doanh độc lập, 
  • (2) có kỹ năng nấu ăn/pha chế và tìm được vốn đầu tư nho nhỏ từ gia đình, bạn bè, người thân để mở quán, 
  • (3) mong muốn tạo ra một cửa hiệu mang đậm cá tính của chủ nhân và hoạt động hiệu quả. 

Do đó loạt bài viết sẽ không phù hợp với các bạn: 

(1) có nguồn lực tài chính mạnh, (2) muốn phát triển thành chuỗi cửa hàng sau đó bán lại, (3) kinh doanh theo trào lưu, (4) không có kỹ năng nấu ăn/pha chế cơ bản và thuê người để làm điều đó thay mình.

Mở đầu loạt bài viết này, tui sẽ tập trung vào thứ mà với tui là quan trọng nhất, đó chính là sản phẩm.

📖

BÁN CÁI GÌ?

Như trên tui đã viết, dễ nhất là mở quán và khó nhất là giữ quán. Xu hướng thường thấy với các bạn trẻ khi quyết định mở quán, đó là có một khoản tiền nho nhỏ và muốn sở hữu một cái quán cho riêng mình. Các bạn thường hay quan sát xem thị trường đang chuộng món gì thì sẽ lập thành một danh sách, rồi cuối cùng chốt lại món dễ nhất trong tầm tay của các bạn để làm. Tui đã được nghe những kế hoạch kinh doanh kiểu này từ 5,6 bạn trẻ đến tâm sự với tui về ước mơ mở quán. Người ta bán cà-phê đá xay được quá thì mình sẽ bán cà-phê đá xay. Người ta bán phô-mai que ngon quá thì mình sẽ bán phô-mai que. Người ta bán trà chanh chém gió lời quá thì mình sẽ bán trà chanh chém gió.

Rốt cuộc, các bạn chỉ góp phần làm cho cái thị trường đó phình to hơn chứ không tạo ra một đại dương xanh nào cả. Mà cái gì dễ làm mà ngon ăn thì ắt hẳn sẽ có nhiều người nhảy vào. Sau vài tháng, cung sẽ tự động vượt cầu và những cửa hàng bán cùng một món với những người tiên phong sẽ dần bị thải loại khỏi thị trường do:

  • - Làm dở hơn người ta: dẹp là phải!
  • - Làm ngon nhưng thiết kế cửa hàng xấu: nên nhớ ở hiền sẽ gặp lành (nếu đẹp!) 
  • - Món đó hết thời: hãy nhìn lại trà chanh chém gió và phô-mai que một thời vang bóng!

Chính vì vậy, việc đầu tiên cần làm là tìm ra một sản phẩm đáp ứng được 1 trong 2 tiêu chí sau (hoặc cả 2 thì càng tốt):

  • - Mới: chưa ai bán nhưng dễ bắt chước (VD: Trà Đào, Kem Cuốn, Xoài Lắc)
  • - Độc: chưa ai bán và khó bắt chước (VD: Cà-phê Ăn Cả Ly)

Tui không khuyến khích tiêu chí “Rẻ”, vốn được nhiều bạn chọn khi mở quán. Lí do là việc bán rẻ sẽ gây áp lực cho chủ quán khi 

  • (1) giá nguyên vật liệu tăng ảnh hưởng đến chi phí vốn 
  • (2) đối thủ cạnh tranh bán rẻ hơn. 

Tui cũng không đưa tiêu chí “Ngon” vào đây, vì một số nguyên nhân sẽ giải thích rõ hơn trong phần Marketing. Hai tiêu chí nêu trên cũng là 2 tiêu chí tui tự đặt ra cho mình từ khi cùng 2 người bạn mở Xôi Cuốn Neppy cho đến tận bây giờ khi mở Gummy và Út Lành cùng vợ.

  • - Xôi Cuốn Neppy: kết hợp giữa món xôi truyền thống và Burrito của Mexico (chưa ai bán). Bánh tráng cuốn xôi của Neppy tương tự như bánh tráng truyền thống dùng để gói xôi ngọt nhưng được đặt làm kích thước riêng cho phù hợp cuốn xôi mặn bởi một lò bánh truyền thống ở tận Vĩnh Long (khó bắt chước).
  • - Gummy Chicken Steak: món steak gà lấy cảm hứng từ Thái Lan (chưa ai bán). Kỹ năng chế biến miếng Steak khá phức tạp và các loại nước sốt đa dạng do vợ tui phát triển từ các công thức nước sốt cơ bản (khó bắt chước)
  • - Út Lành Cà-phê Saigon: một số món như Sữa Huế, Trà Xí Muội Tắc, Dừa Thơm (gần như không còn ai bán trong quán Cà-phê ở Saigon) và phần lớn nguyên liệu làm nước (mứt thơm, đu đủ sợi, chanh muối, mứt sơ-ri, me ngào…) đều được nấu tại quán bằng bếp than cho đúng phong vị ngày xưa (khó bắt chước).

Một câu hỏi lớn sẽ hiện ra trong đầu mọi người, đó là làm sao để nghĩ ra những món mới, độc hoặc vừa mới vừa độc. Với kinh nghiệm của bản thân tui, dưới đây là một số cách để tạo ra chúng:

  • - Cũ Người Mới Ta: tìm một món đã cũ của thế giới, hoặc của miền khác, hoặc của những nhà hàng cao cấp và đem về bắt chước y chang bán ở khu vực của bạn. Vì dụ như bánh tráng nướng Đà Lạt bán ở Saigon, hoặc Sushi/Bánh Bạch Tuộc Takoyaki bán ở vỉa hè. Nhược điểm của dạng sản phẩm này là dễ bị bắt chước và cạnh tranh về giá.
  • - Tưởng Cũ Mà Mới: khoác áo mới cho một món ăn cũ. Ví dụ như mấy tiệm bán trái cây tô, trái cây xô chính là áo mới của món trái cây dĩa. Hoặc gần đây có món kem cuốn chính là áo mới của món kem viên. Khả năng bị bắt chước của dạng sản phẩm này sẽ tùy thuộc vào bí quyết của người chủ khi khoác áo mới cho món cũ có dễ bị bắt bài hay không? Như món kem cuốn hiện nay từ một món mới lạ đã trở thành một món đi đâu cũng thấy do muốn chế biến chỉ cần mua cái máy làm kem về là xong.
  • - Góp Cũ Thành Mới: kết hợp giữa 2 món cũ tạo thành một món mới. Ví dụ như cái món Xôi Cuốn cũ của tui là kết hợp của xôi mặn gói lá chuối và cơm cuộn Burrito của Mexico. Hoặc có một tiệm trà sữa Luân Mập ở Q.6 cực hot do kết hợp trà sữa với viên củ năng (phiên bản lớn của Hột Lựu trong chè Sương Sa Hột Lựu) và viên phô-mai (phiên bản nâng cấp của Rau câu phô mai). Thường những món dạng này sẽ đòi hỏi kỹ năng cao và bí quyết chế biến khó hơn, do đó cũng khó bị bắt chước hơn.
  • - Đảo Cũ Thành Mới: đảo ngược suy nghĩ quen thuộc về một món cũ để tạo ra một món mới. Ví dụ như món kem chiên, vốn dĩ đảo ngược suy nghĩ quen thuộc “kem là phải lạnh” và biến nó thành một món chiên (lạnh trở thành nóng). Hoặc tiệm cà-phê có ly ăn được làm từ bánh, đã đảo ngược suy nghĩ quen thuộc “ly là để đựng” và biến nó thành một món uống xong rồi ăn luôn ly (ly ăn được). Cách làm này sẽ tạo ra sự bất ngờ cho thực khách và cũng đòi hỏi những kỹ năng chế biến khá phức tạp, do đó cũng thuộc nhóm sản phẩm khó bắt chước.

Với những cách làm trên, tui hy vọng các bạn có thể sử dụng nó để tạo ra những sản phẩm mới lạ cho quán nhỏ của mình. Tuy nhiên sản phẩm cũng giống như ý tưởng vậy, bất cứ ai cũng có thể nghĩ ra. Điều khác biệt nằm ở việc biến những ý tưởng đó thành hiện thực, vì nó đòi hỏi rất nhiều kỹ năng, kiên nhẫn, đam mê, mồ hôi, nước mắt và cả máu nữa.

Sau khi đã có được 1 ý tưởng về sản phẩm, việc tiếp theo cần làm là nghiên cứu và phát triển nó thành hình. Phần dưới đây tui sẽ kể 2 câu chuyện 1 ngắn 1 dài, 1 của anh bạn và 1 của chính bản thân tui. Cả 2 đều cùng xoay quanh chủ đề này, mà mỗi lần nhớ lại tui luôn cảm thấy tiếc nuối theo kiểu “Giá như mà lúc đó mình làm như vầy…thì có lẽ mọi chuyện đã…”.

📖

THẤT BẠI ĐẦU TIÊN

Câu chuyện đầu tiên được kể lại từ một ông anh là chủ quán nước nhỏ ở Q.1. Hôm đó vợ chồng tui vô tình gặp anh đi giao bánh cho quán ở trước tòa nhà công ty tui. Lâu ngày không gặp nên 3 anh em đứng tám đủ thứ chuyện trên trời dưới đất về quán xá, khách khứa, bánh trái các kiểu. Xong anh kể chuyện có 1 đứa bạn đang dư một khoản tiền lớn cũng muốn mở quán nước như anh. Trong đầu của bạn anh lúc đó hình dung khi mở quán sẽ có một nơi đi đi về về, tiếp đãi bạn bè và cuối ngày chỉ việc đếm tiền do nhân viên kết ca. Bạn anh định thuê anh lên công thức cho quán, hoặc sẽ trả tiền để mua công thức nước của anh. Anh từ chối thẳng một nước, vì bạn ảo tưởng rằng tiền có thể sinh ra tiền mà không cần phải đổ mồ hôi cho việc học hỏi, nghiên cứu hay phát triển sản phẩm. Đó cũng là bài học to bự mà tụi tui đã phải đánh đổi rất nhiều thứ để có được khi xây dựng Neppy.

Khi ý tưởng về xôi cuốn được hình thành, nhóm 3 người tụi tui đều không có bất cứ kiến thức nào về nấu xôi, và kinh nghiệm về vận hành quán xá là con số không. Tụi tui đã xác định từ đầu là phải có ít nhất một người biết làm bếp, và đúng lúc đó thì tụi tui gặp Bi, một người bạn cũ của Vũ. Bi nấu ăn từ nhỏ tại gia, học chủ yếu từ bà ngoại và có biết chút chút về xôi. Ngay ngày hôm sau, 4 anh em đã lao vào hì hục nấu nướng, thử nghiệm đồ ăn, nước sốt, đồ chua các kiểu. Sau cả tháng ròng rã tụ tập nấu và bỏ không biết bao nhiêu nồi, cuối cùng tụi tui cũng cho ra được một thực đơn tương đối hoàn chỉnh. Mọi chuyện liên quan tới sản phẩm tưởng sẽ tốt đẹp, nhưng không ngờ đó là sự tĩnh lặng trước hàng loạt cơn bão đổ xuống tiệm xôi nhỏ của tụi tui từ ngày khai trương cửa hàng ở Quang Trung cho đến tận khi dẹp tiệm ở mặt bằng Lê Văn Sỹ.

Sự cố đầu tiên là xôi thường xuyên bị sống nửa nồi, hoặc quá khô, hoặc quá nhão. Sự khác biệt của nấu một nồi xôi nhỏ trong quá trình thử nghiệm và một nồi xôi lớn để bán hàng ngày làm 4 đứa tụi tui vô cùng lúng túng. Tiếp theo đó là thực phẩm bảo quản không tốt, hoặc những món vừa làm xong hơn 1 tiếng sau đã bị chua do thời tiết quá nóng và tụi tui buộc lòng phải đổ bỏ. Thiệt hại từ những lần như vậy cộng lại là vô cùng lớn, và nó bắt đầu bào mòn khoản tiền lời của cửa tiệm. Cùng với đó là hình thức gói cuốn xôi bằng giấy bạc học hỏi từ cách gói Burrito cũng có nhiều bất cập như:

  • - Bánh tráng thường bị dính vào giấy khiến việc bóc giấy khỏi cuốn xôi vô cùng khó khăn.
  • - Cuốn xôi bị ủ kín trong giấy bạc để quá lâu sẽ bị ủ chua do điều kiện thời tiết khắc nghiệt của Sài Gòn.
  • - Khi giao hàng với số lượng lớn, những cuốn xôi nằm dưới thùng hàng dễ bị chèn ép và biến dạng. 

Mọi nỗ lực cải thiện sản phẩm sau đó của Neppy chỉ giúp khắc phục phần nào những thiếu sót đó, vì lắm lúc tụi tui hoàn toàn không xác định được vấn đề nằm ở đâu để tìm cách giải quyết một cách triệt để. Sau này, khi bình tĩnh nhìn lại quãng thời gian đó, tui nhận thấy mình chỉ mới dừng ở mức “biết” về xôi, chứ không thật sự “hiểu” về nó. Thay vì dành hẳn một thời gian để tầm sư học đạo về xôi, 3 anh em đã quá nóng lòng nhảy vào cuộc chơi với niềm tin rằng có thể “vừa làm vừa học”. Tuy nhiên, tất cả vẫn chưa dừng lại ở đó, khi 8 tháng sau ngày khai trương Bi quyết định rút khỏi cửa hàng để theo đuổi ước mơ riêng. Neppy mất bếp chính, và 3 anh em tụi tui phải cùng xắn tay vào bếp. Từ nền tảng của Bi để lại cộng thêm sự hỗ trợ hết mình của các bạn bếp phụ, Neppy vẫn tiếp tục hoạt động nhưng khả năng phát triển sản phẩm mới gần như đứng im tại chỗ. Việc vận hành một quán ăn mà không có bếp chính thật sự là một thách thức của tụi tui lúc đó, vì sẽ không có người đủ năng lực chịu trách nhiệm cho thứ cốt yếu làm nên nguồn sống của quán. Sau khi rời khỏi mặt bằng Quang Trung và dời về Lê Văn Sỹ, tụi tui đã phải bỏ đi khá nhiều món ở cửa hàng cũ để dễ quản lý hơn, đồng thời giảm bớt thiệt hại do thực phẩm hư hỏng. Điều này cũng đồng nghĩa với những khách đã quen ăn kiểu nêm nếm và chế biến cũ sẽ cảm thấy không hài lòng với khẩu vị mới. 6 tháng sau khi qua nhà mới, Neppy chính thức đóng cửa vì nhiều nguyên nhân khác nữa, nhưng về sau mỗi khi có ai hỏi thăm tôi về ý định mở lại Neppy, tui đều chặc lưỡi mà nói “Nấu xôi cực lắm! Đừng dại mà dính vào!”.

Viết 2 câu chuyện này ra, tựu chung là để dặn dò với các bạn một chuyện cốt tử khi quyết định mở quán, đó chính là người chủ phải là người hiểu rõ về sản phẩm nhất, chứ không phải là người đầu bếp hay chuyên viên pha chế được thuê. Sẽ có 2 trường hợp xảy ra:


  • 1. Người chủ, hoặc một trong những người chủ là đầu bếp: sẽ thật tuyệt vời nếu quán ăn có 1 người chủ như vậy. Đó là trường hợp của Gummy khi 2 vợ chồng mình quyết định mở quán. Vợ mình cũng là đầu bếp tại gia và chủ yếu học nghề của cha. Còn mẹ vợ đã có kinh nghiệm mấy chục năm bán thịt ở chợ. Do đó từ khâu lựa chọn nguyên liệu, sơ chế cho đến nêm nếm đều có những người thực sự hiểu về nó phụ trách. Tuy nhiên điều đó không có nghĩa là các bạn được quyền chủ quan, vì sai sót vẫn luôn rình rập để ập đến bất cứ lúc nào chúng ta lơ là. Gummy cũng nhiều lần gặp tình trạng gà chiên bị khô, nửa sống nửa chín, hoặc nước sốt bị nêm quá tay, rồi bánh làm bị bở các kiểu. Vấn đề là sau mỗi lần sai sót, người chủ là đầu bếp của bạn sẽ đủ khả năng xác định được nguyên nhân xuất phát từ đâu để khắc phục và hạn chế lặp lại.
  • 2.Người chủ chỉ giỏi ăn uống chứ không biết nấu nướng/pha chế: trong trường hợp này, việc đầu tiên cần làm là đăng ký học một lớp về nấu ăn, hoặc tầm sư học đạo ở nhà bà dì ông chú nào giỏi nấu ăn. Nếu ý tưởng sản phẩm của bạn là món Việt, hãy đăng ký đi học một khóa bếp Việt hoặc thậm chí là bếp Á. Nếu ý tưởng sản phẩm của bạn là 1 món fusion, hãy học cả 2 lớp bếp Á và bếp Âu.

Sau một khóa học, bạn không thể từ con số không trở thành một siêu đầu bếp, nhưng bạn sẽ được trang bị một nền tảng cơ bản về nghề để không bị người đầu bếp/pha chế (mà bạn sẽ thuê) qua mặt, hoặc thậm chí là làm khó dễ. Vợ mình trước khi mở Gummy đã đăng ký một lớp học bánh ở trường bếp Á Âu. Vợ học tới giữa chừng thì nghỉ, do không sắp xếp được thời gian và cả tài chính. Tuy nhiên qua lớp học đó vợ đã quen được những người bạn cùng nghề, cùng đam mê và đến giờ vẫn còn chơi chung. Mọi người cùng hỗ trợ nhau mỗi khi gặp vấn đề về bánh, và những kiến thức được chia sẻ qua lại đó bạn sẽ chẳng bao giờ có được nếu tự mò mẫm một mình.

Việc người chủ tự trang bị kiến thức cơ bản về nấu nướng/pha chế sẽ giúp bảo vệ người chủ khỏi một số bếp trưởng nghĩ “mình là một, là riêng, là duy nhất”. Tình trạng này đã xảy ra ở khá nhiều quán của bạn bè tui, khi bếp trưởng được thuê một hai đòi dứt áo ra đi để

  •  (1) gây áp lực tăng lương, 
  • (2) có đối thủ cạnh tranh thuê lại với thu nhập cao hơn.

 Còn nhớ thời quán Titi đi tiên phong trong việc bán món Tây giá Việt, ngay sau đó một loạt quán đã ra đời với cùng thực đơn và giá nhưng với thiết kế quán đẹp hơn. Một trong những quán như vậy đã trả tiền cho một đầu bếp của Titi để lấy cắp y nguyên công thức của quán (chuyện này là được kể lại trong lúc trà dư tửu hậu). Tình trạng này sẽ không xảy ra nếu người chủ có hiểu biết về nghề bếp và sản phẩm, vì lúc đó “bếp trưởng” sẽ không thể nắm đằng cán mà điều khiển ngược lại người chủ. Như khi tui tụi làm Gummy, vợ nói nếu có ai đó mở 1 quán y chang như Gummy với cùng thực đơn, vợ sẵn sàng đổi hết thực đơn với những món sốt hoàn toàn mới.

Tựu chung lại,   người chủ phải là người hiểu rõ về sản phẩm nhất, chứ không phải là người đầu bếp hay chuyên viên pha chế được thuê" . Vì người ta có thể bắt chước công thức và hình thức, nhưng họ không thể bắt chước được cái đầu.

📖

PHÁC HỌA CHÂN DUNG KHÁCH HÀNG MỤC TIÊU

Thông thường, chúng ta có xu hướng bắt đầu tìm kiếm mặt bằng kinh doanh ngay sau khi xác định được mình sẽ mang món ăn, thức uống gì đến với thế giới này. Tuy nhiên, có một câu hỏi trung gian nằm giữa bán món gì và bán ở đâu, đó chính là “Bán cho ai?”, vì chỉ khi xác định được khách hàng mục tiêu của bạn là ai thì tự khắc bạn sẽ khoanh vùng được vị trí cửa hang mình nằm ở đâu trong thành phố.

Sau khi đã lên được ý tưởng kinh doanh và bắt tay vào nghiên cứu sản phẩm, sẽ có 3 trường hợp xảy ra:

Trường hợp 1: Bạn là một người hâm mộ cuồng nhiệt tất cả sản phẩm do mình tạo ra

Nói cho đơn giản là nếu ai đó bán sản phẩm này thì bạn sẽ là thực khách quen mặt tại cửa hàng đó bất kể ngày mưa hay nắng. Và đứa trẻ thèm ăn trong bạn sẽ luôn nảy sinh những cơn ghiền bất chợt khi đang ngồi trong văn phòng và chỉ muốn chạy ngay đến đó để mua về ăn. Trong tình huống này thì việc xác định khách hang mục tiêu khá là dễ dàng, vì bạn chính là một trong những người sẵn sàng bỏ tiền ra để mua sản phẩm đó. Hãy tự tưởng tượng nếu mình là một thực khách thì mình thích mặt bằng cửa hàng đó sẽ nằm ở đâu là tiện cho mình nhất, để mỗi khi mình thèm là có thể dễ dàng mua được.

Tui học được điều này sau khi mở cửa hàng Neppy đầu tiên ở Quang Trung, Gò Vấp. Tui thật sự ghiền mấy món xôi cuốn của cửa hàng, và việc tui tăng hơn 10kg trong quá trình nghiên cứu sản phẩm đã cho thấy điều đó. Khi chọn mặt bằng, mặc dù có nghĩ đến khách hàng mục tiêu sẽ là người đi làm trẻ tuổi có xu hướng chọn những món ăn mới lạ và sạch sẽ với giá cả phù hợp, tuy nhiên lí do lớn nhất để chúng tôi chọn mặt bằng đó là vì nó gần nhà của 2 trong 3 người sáng lập, và gần luôn cả nhà của bạn bếp trưởng. Chúng tôi đã đặt mục tiêu tiện đường đi lại để dễ quản lý tiệm xôi lên hàng đầu, mà xem nhẹ nhu cầu thực sự của các khách hàng mục tiêu.

Kết quả là sau 6 tháng đầu bán với doanh số vượt ngoài mong đợi, mọi thứ bắt đầu trượt khỏi tầm kiểm soát của chúng tôi. Lượng khách đến trong 6 tháng đầu đa phần là vì tò mò về sản phẩm và kiểu marketing kỳ lạ mà tui áp dụng cho cửa hàng (sẽ đề cập trong phần marketing), nhưng họ đến từ khắp nơi trong thành phố và đa số là ghé ăn một lần cho biết. Chúng tôi cũng có một lượng khách quen, nhưng từng đó là không đủ để nuôi sống cửa hàng. Trong khi đó thì những khách hàng mục tiêu mà chúng tôi nhắm tới khi xây dựng mô hình lại có tần suất ghé lại không cao, vì:

  •  (1) cửa hàng nằm ở đoạn đường có dải phân cách, rất khó qua đường để mua vào buổi sang khi đi làm;
  •  (2) cửa hang nằm ở đoạn đường có mật độ lưu thông cao, nên nếu chạy qua rồi là rất khó quay đầu xe lại; 
  • (3) cửa hang không nằm gần bất cứ toà cao ốc văn phòng nào, nên chúng tôi phải tốn thêm một khoảng chi phí cho giao hàng để sản phầm đến được với khách hàng mục tiêu.

Cuối cùng, Neppy đã phải chuyển cửa hàng đi khỏi Quang Trung, mà một trong những nguyên nhân chính là liên quan đến doanh số bán ngày càng thấp trong khi chi phí giá vốn hàng bán lại ngày càng cao do không có người quản lý bếp (đọc ở hồi 2).

Do đó, bài học rút ra là nếu bạn cũng ghiền sản phẩm do chính mình tạo ra, hãy chiêm nghiệm lại những nhu cầu của chính mình nếu mình là một thực khách. Sau đó hãy hỏi thêm một vài người bạn thân mà bạn tin (chứ không phải nghĩ) là có cùng khẩu vị với bạn, để xem họ có cùng quan điểm với bạn hay không. Cuối cùng hãy tổng hợp tất cả lại để vẽ nên chân dung khách hang mục tiêu của mình, để trả lời những câu hỏi sau đây:

  • - Họ làm việc ở đâu? 
  • - Họ đi lại bằng phương tiện gì?
  • - Họ sẽ ăn món này cho bữa sang, bữa xế hay bữa tối?
  • - Họ có thói quen mua đồ ăn trên đường hay trước cổng công ty?
  • - Họ có ăn nó thường xuyên hay không?
  • - Họ có sẵn sàng mua sản phẩm với mức giá bạn sẽ đưa ra hay không?
  • - Họ có gia đình chưa? (nếu có thì trong menu của bạn nên có một vài sản phẩm dành cho trẻ em)

Sau khi trả lời hết những câu hỏi này và không cảm thấy có uẩn khúc gì, tức là bạn đang đi đúng con đường rồi đấy!


Trường hợp 2: Bạn không phải người hâm mộ toàn bộ sản phẩm mình tạo ra, nhưng lại mang một niềm tin sắt đá rằng các sản phẩm đó sẽ tạo ra những người hâm mộ cuồng nhiệt nó.

Tại sao lại có trường hợp này, vì chẳng lẽ lại có người chủ không thích món ăn/thức uống do mình tạo ra. Chính xác là có, và nó xảy ra với quán Gummy của vợ chồng tui. Vợ tui, người trực tiếp tạo ra sản phẩm, là một người ghiền các món cá chứ không phải món gà. Tuy nhiên vợ tui rất tự tin vào khả năng nêm nếm và sáng tạo của mình, do đó khi cho ra đời một món mới thì có thể đó không phải là mùi vị vợ tui thích nhất, nhưng là mùi vị mà vợ tui tin rằng sẽ có người ghiền nó. Thêm một lí do nữa là món ăn của Gummy là hoàn toàn mới ở Sài Gòn, do đó khi mở quán đầu tiên ở Lê Văn Sỹ chúng tôi hoàn toàn để nó tự do và không xác định sản phẩm này thực sự dành riêng cho bất cứ đối tượng nào.

Suốt 17 tháng sau đó, Gummy ở Lê Văn Sỹ kinh doanh chỉ ở mức độ cầm chừng và có những giai đoạn tưởng như tụi tui đã bỏ cuộc. Lí do chính là quán nằm trong hẻm sâu, khá khó tìm và không nằm trên một trục đường chính để dẫn đến những địa điểm đi chơi sau khi ăn xong. Khách hàng của Gummy cũng đến từ khắp nơi trong thành phố, nhưng mỗi lần thèm là phải chạy một quãng đường xa để đến được quán. Sau một lần mất xe máy của khách, tụi tui bắt đầu ngồi lại để định hình khách hàng mục tiêu của mình để chuyển tiệm về nơi khác. Đó sẽ là những người:

  • - Nằm trong nhóm tuổi từ 18-30, thích trải nghiệm những cái mới nhưng đặt trong không gian hoài cổ (bằng chứng là quán Gummy Lê Văn Sỹ sau khi thiết kế lại theo phong cách này đã thu hút thêm một lượng khách mới, sẽ viết them trong Hồi trang trí quán)
  • - Có xu hướng đi mua sắm, dạo chơi trước và sau khi ăn, và đa phần là hướng về Quận 1 (một điều không thể phủ nhận là cảm giác check-in ở Q.1 khác rất xa với check-in tại Tân Bình, Phú Nhuận hay Gò Vấp).

Một nguyên nhân nữa dẫn tới việc Gummy Lê Văn Sỹ chật vật trong thời gian đó là quán hoàn toàn không thu hút được khách ăn trưa, vốn đa số là dân văn phòng. Khi mới khai trương Gummy có cả giờ trưa nhưng về sau bỏ hẳn vì tốn chi phí nhân viên, máy lạnh nhưng hầu như không có khách đến để bù lại khoản phí đó. Khi trò chuyện với các khách quen, đa phần đều muốn ăn trưa ở quán nhưng ngại đường xa ong bướm và cả cái nắng chan chan của Sài Gòn nên đành bỏ cuộc. Bài học này đã giúp cung cấp thêm một thông tin nữa về khách hàng mục tiêu của Gummy, đó là dân văn phòng chỉ đến với mình vào giờ trưa khi quán mình nằm ngay trong khu vực văn phòng làm việc của họ. Với tất cả những dữ liệu đó, tụi tui quyết định chuyển quán về trung tâm Q.1 để đi tiếp cuộc hành trình của mình.

Bài học rút ra từ câu chuyện này, đó chính là nếu sản phẩm của bạn hoàn toàn mới (tức là hoàn toàn không biết được ai trong cuộc đời này sẽ yêu thích nó), thì có 2 cách sau để hạn chế tối đa khả năng chọn sai khách hang mục tiêu dẫn đến chọn sai vị trí mặt bằng, đó là:

  • Cách 1: Làm như Gummy đã làm, chọn 1 mặt bằng ở tương đối gần trung tâm với chi phí vừa phải, kinh doanh và cố gắng trong một khoảng thời gian nhất định để xem thử ai là người đến quán 1 lần rồi thôi, ai sẽ là người đến quán rồi quay trở lại, và ai sẽ là người rủ thêm bạn bè tới quán.
  • Cách 2: Mời càng nhiều bạn bè thuộc nhiều nhóm tuổi và gu thưởng thức ẩm thực khác nhau đến thử món trong quá trình nghiên cứu sản phẩm. Trong số đó hãy chú ý cả 2 nhóm cực kỳ yêu thích và hoàn toàn không thích. Nhóm đầu tiên sẽ giúp bạn vẽ ra chân dung khách hang mục tiêu, và nhóm thứ 2 sẽ giúp bạn tối thiểu hoá những sai lầm có thể gặp phải đối với những khách vãng lai đến quán vì vô tình đi ngang/tò mò/bạn bè rủ rê.

Tổng kết lại bài viết này, ngoài những bài học trong từng trường hợp, tui hy vọng mọi người sẽ:

  • - Dành thật nhiều thời gian để soi chiếu bản thân và học hỏi từ bạn bè để chắc chắn rằng mình đưa ra một quyết định tốt nhất khi lựa chọn khách hàng mục tiêu.
  • - Cố gắng đặt càng nhiều câu hỏi về chân dung khách hàng mục tiêu càng tốt và tìm cách giải quyết hết tất cả trước khi chuyển sang bước tiếp theo là tìm kiếm mặt bằng.
  • - Một khi đã xác định được mục tiêu, hãy sẵn sàng cho việc bạn sẽ xác định sai. Vì thương trường là chiến trường, và chẳng có trận đánh nào tuân thủ 100% kế hoạch của bạn đặt ra.
  • - Nếu xác định rằng mình đã không hiểu đúng về nhu cầu của khách hàng mục tiêu, hãy quyết đoán với mô hình kinh doanh hiện tại trong việc duy trì, từ bỏ hay thay đổi. Mỗi một quyết định đều sẽ dẫn bạn tới một kết cục mà tốt hay xấu là do lựa chọn của chính bạn cho đứa con của mình.

Trong kỳ tiếp theo, tui sẽ viết về chủ đề Bán Ở Đâu, hay cụ thể là làm sao để tìm được những mặt bằng phù hợp với ý tưởng, mô hình và khách hàng mục tiêu của bạn.

📖

TÌM KIẾM MẶT BẰNG ƯNG Ý

Trong 3 kỳ trước, Công đã chia sẻ về cách để trả lời cho 3 câu hỏi là bán cái gì, nghiên cứu phát triển sản phẩm ra sao và ai sẽ là người mua sản phẩm của bạn. Sau gần nửa năm bận rộn công việc cá nhân nên giờ mới viết tiếp kỳ 4 để trả lời một câu hỏi vô cùng nhức nhối của hầu hết những chủ quán nhỏ, đó là “Bán ở đâu?”. Hồi đó tui có đọc một cuốn sách của anh Lý Quý Trung nói về mô hình Phở 24, trong đó có đoạn nhấn mạnh “mặt bằng” sẽ quyết định sự sống còn của một mô hình kinh doanh ăn uống chứ không phải sản phẩm, chất lượng dịch vụ hay hình ảnh thương hiệu. Sau nhiều năm lận đận làm Neppy Quang Trung, Neppy Lê Văn Sỹ, Gummy Lê Văn Sỹ, Gummy Nguyễn Trung Trực, Gummy Pasteur và quan sát những cửa hàng ăn uống nhỏ mọc lên rồi chết đi, tui đồng ý hết hai tay hai chân ý kiến đó của ảnh.

Như tui đã viết trong kỳ trước, bạn cần biết rõ mình bán món gì và bán cho ai trước khi lựa chọn mặt bằng kinh doanh. Nếu làm ngược lại, tức là tìm được mặt bằng quá xá ưng ý trước cả khi trả lời được 2 câu hỏi kia, rất có thể bạn sẽ đối mặt với việc thay đổi ý tưởng kinh doanh để phù hợp với hiện trạng mặt bằng. Nếu ý tưởng sơ khai của tui là “một quán cà-phê của thập niên 90” mà mặt bằng tui tìm được lại là một căn nhà mới xây năm 2015 nhưng địa thế cực kỳ tốt (gần khu văn phòng, ngay trung tâm, giá tốt, chủ nhà tốt), liệu tôi có dám giữ ý tưởng đó bằng cách bỏ thêm tiền để biến căn nhà mới thành một ngôi nhà xưa cũ (mà với khách tinh ý thì thời gian là thứ không thể làm giả được). Đồng thời, việc tìm kiếm một ý tưởng mới phù hợp với mặt bằng ưng ý đó trong điều kiện áp lực phải đặt cọc với chủ nhà để giữ chỗ rất có thể sẽ dẫn bạn đến một lựa chọn sai ngay từ bước khởi đầu.

Do đó, để hạn chế tối đa những rủi ro có thể xảy ra, hãy kiên nhẫn với các ý tưởng của mình và chờ đợi một mặt bằng thật sự phù hợp. Hãy đặt niềm tin mạnh mẽ vào luật hấp dẫn, hãy không ngừng nghĩ về mô hình kinh doanh của bạn khi chạy xe trên đường, hãy dành thời gian quan sát những quán có cùng đối tượng khách hàng với bạn, hãy cố gắng ghi nhớ những vị trí mà bạn cảm thấy phù hợp với ý tưởng của mình. Cả 3 mặt bằng kinh doanh hiện tại của tui đều bước ra ánh sáng khi tôi áp dụng những suy nghĩ ấy.

Đầu tiên tui sẽ nói về quán Gummy ở lầu 3 chung cư 01 Nguyễn Trung Trực. Lúc đó là vào khoảng tháng 07 năm 2014 và Gummy vừa trải qua một giai đoạn khó khăn khi xe khách đậu trước quán bị cướp (chính xác là bị cướp chứ không phải mất cấp), hàng xóm phàn nàn về việc khách đậu xe trong hẻm gây kẹt đường (mặc dù là hẻm xe tải và chưa bao giờ kẹt đường) dẫn đến việc phường không cho phép đăng ký lập bãi giữ xe trước quán. Thế là vợ chồng tui quyết định đã đến lúc chuyển quán về nơi ở mới với các tiêu chí như sau:

  • - Phải ở Q.1: phần lớn khách ghé quán đều có mong muốn này, vì Q.1 sẽ tiện cho họ ăn trưa (ngày xưa quán không bán trưa), hẹn hò bạn bè sau giờ làm việc (đa số làm việc ngoài Q.1) và quan trọng nhất là tiện đường đi chơi sau khi ăn. Cái này các bạn có thể đọc lại trong kỳ 3 về việc liều bán đại một thời gian để xác định khách hàng của mình là ai.
  • - Phải nằm trong chung cư: trước nhất là để tận dụng bãi giữ xe của chung cư để tránh tình trạng mất xe như đã xảy ra; thứ hai là chi phí thuê mặt bằng trong chung cư ở khu trung tâm rẻ hơn rất nhiều lần so với thuê ở mặt tiền; và cuối cùng là không gian của một chung cư Sài Gòn cũ rất phù hợp với phong cách thiết kế mà tụi tui đã định hình cho Gummy sau hơn 1 năm rưỡi kinh doanh.

Chỉ với hai tiêu chí đó, tui đã ghim nó trong đầu và chạy khắp hết các chung cư ở Q.1 để tìm mặt bằng. Nhờ vậy mà giá thuê nhà chung cư ở khu trung tâm tui thuộc nằm lòng, và phát hiện ra nhiều quán cà-phê thuê mặt bằng cực rẻ nhưng lợi dụng vị trí trung tâm để đặt giá nước cực kỳ vô lý (60-80K/ly, ngang với quán mặt tiền đường). Nhưng suốt gần tháng trời đi kiếm tui vẫn chưa tìm ra một căn nhà nào ưng ý, cho đến một ngày kia trong lúc đang đi lang thang ngang chung cư 01 Nguyễn Trung Trực thì nhìn thấy bảng cho thuê nhà trong chung cư. Lúc đó chung cư này hoàn toàn không có quán nào kinh doanh mà chỉ có 2 gia đình bán bún và cơm ngay cửa ra vào. Tui liền hỏi những người buôn bán bên dưới xem căn nhà đó còn cho thuê không, thì tất cả đều bảo “Đã cho thuê rồi!”. Tui chán nản bỏ đi nhưng được chừng chục bước thì có 1 tiếng nói trong lòng kêu tui thử gọi hỏi xem sao, vì biết đâu những người bên dưới không thật lòng. Thế là tức tốc quay lại bấm số chủ nhà và biết được căn nhà chưa cho thuê. Tui lập tức đặt cuộc hẹn để lên xem nhà, và ngay khi mở cửa bước vào nhìn ra ban công hướng về phía Saigon Centre, tui đã biết chắc rằng đây nhất định phải là nhà mới của Gummy. Đó cũng là lúc tui tự rút ra cho mình tiêu chí thứ 3 để tìm kiếm những mặt bằng sau này, đó là cái cảm giác “nơi đó phải thuộc về mình”.

Sau khoảng hơn 1 năm kinh doanh ở địa chỉ mới, lượng khách ghé quán ngày càng đông khiến tụi tui bắt buộc phải tìm thêm một mặt bằng nữa để khách không phải rơi vào tình cảnh đứng chờ ngoài cửa hoặc lên tới quán thì không còn đồ ăn. Tui áp dụng đúng 3 tiêu chí trên để tìm mặt bằng, và Gummy thứ hai ở chung cư 95 Pasteur đã hiện ra như thế. Địa điểm này đặc biệt đúng với tiêu chí thứ 3, cảm giác “thuộc về”, vì căn hộ này cũng chính là studio cũ của một người bạn mà tụi tui cực kỳ yêu thích. Với mặt bằng thứ hai này, tui còn học được thêm một bài học nữa, đó là khi đã có “duyên” thì phải nỗ lực hết sức để tạo ra “nợ”. Ban đầu người chủ của mặt bằng 95 Pasteur không cho chúng tôi thuê vì lí do cô không thích kinh doanh quán ăn trong nhà. Tui đã kiên trì đu bám cô suốt cả tháng trời với lời dặn đại ý là “chừng nào không cho ai thuê được thì cô nhớ tới tụi con là OK”. Thế là cuối cùng cô cũng gọi cho tụi tui, đồng ý cho thuê nhà với điều kiện không được đập phá tác động gì nhiều vào cấu trúc nhà. Tui gật đầu cái rụp vì căn nhà hiện tại với tụi tui đã quá đẹp rồi.

Cuối cùng là câu chuyện tìm nhà cho Út Lành, cái quán cà-phê tụi tui đã ấp ủ trước khi tìm được mặt bằng gần cả năm trời. Vị trí đầu tiên được chọn là trong một căn hẻm nhỏ trên đường Pasteur (nơi quay một MV của Sơn Tùng MTP ^^) với vô số căn nhà đúng chuẩn Sài Gòn xưa. Mặt bằng này đáp ứng hết các tiêu chí của tụi tui như có bề ngang rất rộng (gần 10 mét), nằm ở khu trung tâm (Pasteur giao Lê Lợi), có tuổi thọ lâu đời (căn nhà xây gần 50 năm), duy chỉ có một điều khiến tụi tui phải suy nghĩ nhiều đó là người thuê trước cũng kinh doanh cà-phê nhưng không thành công. Thế là tui phải dành thêm thời gian để tìm hiểu lí do vì sao quán đó phải đóng cửa, và tui phát hiện ra họ không có nguồn khách ghé quán vào buổi tối vì hai lí do: quán không có chỗ để xe và hẻm cực kỳ vắng sau giờ tan ca. Mà quán cà-phê không kinh doanh vào buổi tối thì coi như cầm chắc khả năng thua cuộc. Bài học thứ 4 về việc tìm mặt bằng được rút ra ở đây là cho dù có hang triệu lí do tốt để quyết định nhưng chỉ cần 1 lí do không tốt khiến bạn đau đầu tìm câu trả lời thì hãy cân nhắc khi quyết định thuê, vì rất có thể cái lí do duy nhất đó sẽ giết chết quán của bạn ngay trong năm buôn bán đầu tiên.

Sau khi từ bỏ căn nhà ở Pasteur, tui tiếp tục dành thời gian để nghĩ về một “ngôi nhà Sài Gòn của thập niên 80-90” mỗi khi chạy xe trên đường. Lúc đó, tui bất chợt nhớ về một căn nhà trong hẻm Phạm Ngũ Lão mà tui vô tình chạy ngang cách thời điểm đó hơn 1 năm. Đó là một căn nhà đúng như hình dung của tui cho Út Lành, nhưng lúc đó người chủ đã rao bán nó và nhất quyết không chịu cho thuê. Thế là tui bèn thử thời vận quay lại căn nhà đó xem sao vì biết đâu sau một năm chưa bán được người chủ đã đổi ý, và số phận đã mỉm cười với tui theo một cách hoàn toàn khác. Chủ nhà cũ đã bán được nhà, nhưng chủ nhà mới không ở đó mà quyết định cho thuê. Khi tui đến thì chị chủ nhà mới cũng vừa treo bảng cho thuê sau một thời gian nhờ cò mai mối nhưng đều thất bại. Tốc độ ra quyết định thuê nhà cho Út Lành đến trong tích tắc vì đêm hôm trước hẹn chị xem nhà thì trưa hôm sau tụi tui đã đặt cọc thuê, vì tui biết nếu không thuê căn nhà này thì sẽ chẳng có căn nhà nào phù hợp hơn để làm cái quán nước “dành tặng thời thơ ấu của tất cả chúng ta” nữa cả. Quan sát và ghi nhớ những mặt bằng “nhìn phát yêu ngay” kể cả khi bạn chưa có ý định kinh doanh chính là bài học thứ 5 tui muốn chia sẻ, vì biết đâu một lúc nào đó của vài năm về sau, mặt bằng đó sẽ từ chối tất cả những lời mời gọi hấp dẫn khác để đợi chờ một mình bạn đến mà thôi.

Cuối cùng, cho bà con dễ nhớ, 5 bài học tui viết dông dài ở trên có thể gói lại trong 5 dòng sau đây

  • 1. Trả lời 2 câu hỏi lớn là bán cái gì và bán cho ai trước khi đi tìm mặt bằng, và hãy kiên nhẫn chờ đợi cho đến khi tìm được nơi phù hợp nhất. 
  • 2. Đặt ra những tiêu chí càng cụ thể càng tốt để khi gặp được mặt bằng thì sẽ có ngay cảm giác “nơi đây phải thuộc về mình” 
  • 3. Có duyên tìm thấy mặt bằng chỉ là điều kiện cần, còn kiên trì đeo đuổi để biến nó thành “nợ” mới là điều kiện đủ. 
  • 4. Hãy dành thời gian tìm hiểu về mặt bằng dưới nhiều góc độ khác nhau để đảm bảo rằng không còn bất cứ 1 lí do nào cản trở bạn ra quyết định. 
  • 5. Tập thói quen quan sát và ghi nhớ những căn nhà mà mình yêu thích để đến khi cần thì quay lại xem thử nó có “đang chờ mình thuê” hay không. 

Trong kỳ tiếp theo, tui sẽ chia sẻ kinh nghiệm về thiết kế không gian & trải nghiệm cho quán, thứ sẽ tạo nên “xạ” để quán bạn “tự nhiên hương”.

📖

(còn tiếp)

CHUNG CHÍ CÔNG

“Bố mẹ đã yêu thương bạn nhiều như thế nào?

1. Có lần bố mẹ cãi nhau to, mẹ đòi li dị, bố quát lớn:” Được thôi, nhà, xe cô muốn lấy gì thì lấy, tôi chỉ cần con trai tôi thôi!“ Sau lần đó, họ không còn nhắc đến hai chữ kia nữa.

2. Kí túc xá trường cách nhà cũng không xa, nhưng mải yêu đương chơi bời, cả tháng tôi mới về nhà một, hai lần. Tối ấy ăn mặc gọn gàng chờ đưa người yêu đi chơi, đến phút cuối bị cô ta bỏ bom. Tôi chán nản lên bus về nhà. Mẹ ra mở cửa, thấy tôi về, mừng rỡ hỏi "Ăn cơm chưa”, tôi lắc đầu. Mẹ bảo" Chờ mẹ đi nấu thêm đồ ăn nhé, bố mẹ cũng đang ăn.“ Tôi bước vào phòng ăn, bố ngẩng đầu lên cười rạng rỡ, bàn ăn chỉ có đĩa rau luộc và bát cà muối. Lần đầu tiên tôi nhận ra, khi không có mình ở nhà, bố mẹ lại ăn uống đạm bạc vậy.

3. Mất cả tháng học đan khăn cho chàng trai tôi thích, nhưng anh ta không nhận. Tôi đau khổ nhét nó vào góc tủ quần áo, chẳng may mẹ phát hiện ra khi dọn đồ. Mẹ hỏi có phải tôi tự đan không, tôi đáp:” Vâng, nhưng xấu nên con cất đi.“ Mẹ cười bảo:” Xấu đâu mà xấu, thế để mẹ đeo nhé!“ Thế là cả mùa đông năm ấy mẹ đeo mỗi chiếc khăn ấy, đi đâu cũng tự hào khoe là con gái tự đan.

4. Nhà có mỗi cái TV, tôi thì muốn để phòng khách, nhưng bố mẹ lại muốn để trong phòng của bố mẹ. Nói mãi nói mãi, cuối cùng mẹ đành thoả hiệp. Nhìn tôi vác TV ra phòng khách, mẹ buồn rầu nói:"Thực ra bố mẹ chỉ muốn con vào phòng bố mẹ nhiều hơn thôi.”

5. Hôm liên hoan tụi bạn cố tình chụp một tấm ảnh xấu thậm tệ của tôi, tôi đưa cho mẹ xem. Mẹ nhìn một tẹo rồi bảo:“ Sao các bạn đều mặc áo khoác, con mặc phong phanh thế không lạnh à?”

6. Vì muốn tự do bay nhảy, tôi đã thi lên trường đại học ở thành phố lớn. Hôm đưa tôi đến trường nhập học, cả tôi và bố đều choáng ngợp trước sự xa hoa hoà nhoáng của những toà nhà cao chọc trời. Thành phố này không thuộc về chúng tôi. Lúc tiễn bố ra ga, bố dúi cho tôi 100k, tôi biết bố làm gì còn tiền bèn hỏi:“ Bố cho con tiền thì lấy đâu tiền mua vé tàu?” Bố cười bảo:“ Con cứ giữ mà tiêu, bố mua vé đứng cũng được.”

7. Có lần bị bạn trai tát, tôi tủi thân về đến nhà là khóc. Mẹ biết chuyện thì nước mắt cứ chảy ra không ngừng, bố dỗ thế nào cũng không được. Mẹ cứ cầm tay bố mà khóc:“ Tôi nuôi nó hai mươi mấy năm trời không nỡ đánh nó bao giờ, mà thằng đểu cáng ấy dám đánh con tôi.”

8. Thi đại học trượt, điểm thấp ngoài sức tưởng tượng, tôi nhốt mình trong phòng cả ngày trời. Đến tối, bố đứng ngoài cửa, nhẹ nhàng bảo:“ Đừng khóc nữa, ở nhà với bố cả đời càng tốt.”

9. Tôi là đứa ngoại hình xấu xí, đầu óc cũng chả thông minh, tay chân vụng về, chưa từng làm điều gì khiến bố mẹ nở mày nở mặt, nhưng bố mẹ luôn coi tôi là hòn ngọc hòn vàng của bố mẹ.

10. Cứ mỗi lần tôi đòi ăn món gì mẹ lại kêu phiền phức lắm, không có thời gian làm. Nhưng hôm sau kiểu gì cũng thấy món đó trên bàn ăn. Mẹ sẽ lại bảo:“ Hoá ra làm cũng nhanh hơn mẹ tưởng.”

11. Có lần cãi nhau với bố, tôi chui vào phòng nốc cả chai rượu, cuối cùng say, chạy vào nhà vệ sinh nôn thốc nôn tháo, rồi mệt quá nằm trong đó luôn. Sáng hôm sau thấy mình đang nằm trên giường. Chạy ra phòng khách thấy bố đang đọc báo vờ như không có chuyện gì xảy ra. Phải biết là tôi là thằng cao 1m8, đô con vạm vỡ, bố dìu tôi về phòng được hẳn phải mệt lắm.

12. Năm 20 tuổi, có lần lén cùng hội bọn chuẩn bị đâu đấy cho vụ đi phượt 2 ngày 1 đêm. Trước hôm đi mới nói với bố, bố nhất định không cho đi. Tôi không nghe, khăng khăng đòi đi. Bố tức quá quát:“ Mày mà bước chân ra khỏi cái nhà này thì đừng mò về đây nữa!” Tôi uất ức chạy về phòng khóc cả buổi chiều. Buổi tối vào nhà bếp định nấu cơm thì đã thấy bố nấu xong hết rồi, trên bàn toàn món tôi thích. Sau đó tôi đành thất hứa với hội bạn.

13. Có lần cãi nhau với em trai, nó quát:“ Đồ con hoang! Cút ra khỏi nhà tao!” Tôi đau đớn lang thang đến nhà ga, ngồi co ro trong đó cả đêm. Lờ mờ sáng nghe thấy tiếng bố mẹ gọi, mở mắt ra thấy bố mẹ đang khóc ôm mình. Trở về nhà, bố tôi chạy tới tát lia lịa vào mông em tôi, vừa tát vừa khóc:“ Ai dạy mày hư hỏng thế hả? Mày có còn là con người không? Sao mày có thể đối xử với chị mày như thế?!” Tôi vội chạy vào ôm em tôi, không trách nó được, vì tôi vốn là con nuôi mà.

14. Tôi đi làm xa nhà, công việc bận bịu, về đến phòng trọ thì cơ thể mệt rũ, lăn xuống giường là ngủ ngay, nhiều khi mẹ không liên lạc được. Có lần mẹ bảo:“ Nếu mệt quá thì thôi, về nhà đi, mẹ nuôi.”

15. Cách vài tuần tôi mới về thăm nhà một lần, có hôm đang coi TV với bố, bố bảo:“ Chẳng hiểu sao bố cứ đinh ninh con vẫn đang cặm cụi tập viết chữ trong phòng bố như ngày nào.”

16. Có lần bố rửa bát, không may có cái bát sứt làm tay bố chảy máu. Mẹ vội vàng băng tay cho bố, tôi thì trách bố không cẩn thận gì cả. Bố cười bảo:“ May mà hôm nay không phải con gái bố rửa bát.”

17. Tôi cũng như phần lớn sinh viên, ham thú cuộc sống bên ngoài, ít khi về nhà thăm bố mẹ. Có lần đi chơi với bạn, tiện đường ghé qua nhà, vừa vào cửa thì nghe thấy mẹ gọi tên tôi, tôi nói to:“ Sao mẹ biết con về hay thế?” Mẹ lao ra, nhìn thấy tôi thì ngẩn người:“ Con về thật đấy à? Mẹ nhớ thì gọi thôi.”

18. Mẹ kể từ khi biết tôi đi phát tờ quảng cáo ở các cửa ga, sau này ai đưa gì bố cũng nhận, thậm chí còn xin nhiều tờ.

19. Mẹ cho tôi tiền mua Nike, nhưng lại đi tập thể dục bằng đôi giầy bata cũ rích của tôi.

20. Thời tiết nơi tôi đang sống bố mẹ nắm rõ như lòng bàn tay.

21. Mẹ tôi thậm chí không biết tắt điều hoà nhưng lại vì tôi mà học cách dùng Facebook. Vì tôi ở xa, mẹ thì muốn theo dõi nhất cử nhất động của tôi.

22. Hồi cấp 2 tôi và một ả trong lớp cực ghét nhau. Có hôm hai đứa không kiềm chế được, lao vào đánh nhau. Mặt mày xước lên xước xuống bị mẹ phát hiện. Mẹ hỏi tên cô ả xong thì thôi. Tối hôm sau bố mẹ dẫn đi ăn hàng, tôi há hốc mồm khi thấy gia đình cô ả cũng ở đó. Rồi mẹ nói, “Hai đứa ghét nhau chỗ nào nói hết ra, không làm bạn được thì thành người dưng, tuyệt đối sau này không được gây gổ với nhau nữa.” Đến giờ thi thoảng hai đứa vẫn nhắc lại bữa tối kì cục ấy.

23. Đi học xa nhà thường hai tuần về một lần, nhưng có đợt cả tháng mới về. Có bác hàng xóm biếu mẹ tôi một giỏ dâu tây, biết tôi thích ăn mẹ để dành cho tôi, nhưng khi lấy ra chúng đã hỏng mất rồi.

24. Hồi cấp 2 mê chơi điện tử, về nói với mẹ cần máy tính để học, ở lớp các bạn đều có. Mẹ sợ tôi không theo kịp các bạn, hai hôm sau có nhân viên mang máy tính đến nhà, lúc ấy tôi chỉ thấy sướng rơn, đâu nghĩ rằng để mua nó mẹ phải lao động mệt nhọc suốt nhiều tháng trời.

25. Hồi đại học ở trọ ngoài, bị kẻ trộm lấy hết những thứ có giá trị: laoptop, di động, ví tiền. Gọi về cho mẹ chỉ biết khóc nấc lên, mẹ bảo:“ Con không sao là được rồi.”

26. Đi thực tập ở thành phố, ngày quốc khánh xảy ra vụ chen lấn kinh hoàng làm bị thương nhiều người. Tôi nằm nhà ngủ nên chẳng biết gì. Hôm sau bận từ sáng đến tối, di động thì quên ở kí túc xá. Tối về mở di động lên thấy hàng chục cuộc gọi nhỡ của bố mẹ, tôi sợ quá vội gọi lại cho mẹ. Giọng mẹ nghẹn ngào từ đầu bên kia:“ Con đang ở đâu? Con có làm sao không?” Tôi chả hiểu mô tê gì thì mẹ bảo:“ Bố mẹ đang đi taxi từ sân bay đến bệnh viện con đây.”

27. Ở nhà tôi ít khi tâm sự với bố, lên đại học cũng chưa bao giờ gọi cho bố, toàn gọi cho mẹ. Nhưng có lần chả hiểu thế nào tôi gọi cho bố. Hôm sau mẹ gọi lại kể, “Hôm qua con gọi cho bố làm bố vui lắm, khoe với mẹ là hai bố con trò chuyện cả nửa tiếng, mấy bác sang nhà chơi ông í cũng khoe nữa.”

{Nguồn: Weibo - Dịch: Kiem Duong}
des by tieuchinhthai@ Kites Quotes

7

Tưởng nhớ 15 năm ngày mất cố nhạc sĩ tài hoa - Trịnh Công Sơn (01/04/2001 - 01/04/2016).

1. “Ai cũng biết cuộc sống đầy bi kịch. Ngay cả những người giàu có nhất cũng có những bi kịch riêng. Nhưng tôi không bao giờ nghĩ đến cái xấu, mà chỉ nghĩ đến những cái tốt của con người. Tôi không bao giờ “thắc mắc” về ý đồ của người đến với tôi hay người bỏ tôi mà đi cho dù họ đi hay đến. Ðến thì vui, đi thì buồn. Tôi chẳng hề một thoáng nghi ngờ về tình cảm của người đi kẻ đến. Tôi cũng không oán giận ai. Tôi thanh thản với sự cô đơn của mình. Hiện nay, mỗi ngày tôi ngồi trong phòng uống rượu và nhìn nắng từ sáng đến chiều tối. Nắng cũng giống như đời người: có bình minh, chiều tà, hoàng hôn. Ngày xưa tôi vẫn nghĩ: mưa buồn. Bây giờ tôi mới biết nắng còn buồn hơn mưa. …”

2. “Dù có đôi khi nhân gian bạc đãi mình, và con người phụ rẫy mình nhưng cuộc đời rộng lớn quá và mỗi chúng ta chỉ là những hạt bụi nhỏ nhoi trong trần gian mà thôi. Giận hờn, trách móc mà làm gì bởi vì cuộc đời sẽ xoá hết những vết bầm trong tâm hồn chúng ta nếu lòng ta biết độ lượng. Ta biết tha thứ những điều nhỏ thì cuộc đời sẽ tha thứ cho ta những điều lớn hơn…”

3. “Tôi không có ai để nhớ và cũng không có ai để quên. Tôi đã nhớ một đời và đã quên hết nửa đời. Những con thiên nga làm tôi nhớ những đôi chân đẹp. Đẹp một cách lạnh lùng tự nhiên vì màn đã khép, đôi chân đã về và tôi cũng trở về với chốn riêng tôi. Người ta chia sẻ vẻ đẹp và người ta cũng chia sẻ nỗi khổ đau. Nhưng sự bất khả tư nghi, không ai chia sẻ được…”

4. “Ngẫm lại đời mình, tôi thấy tôi nhiều muộn phiền. Không hiểu vì sao tôi đã ray rứt về sự ra đi, ở lại của cuộc đời từ rất sớm. Tôi đã chọn hình tượng lá cỏ để ví với mình. Vì sao lại là lá cỏ? Có thể cuộc đời rộn ràng có quá nhiều điều để ta phải lưu ý, nhưng trong đó không thể không có sự góp mặt của những điều nhỏ nhoi. Ngọn cỏ, lá cây hay cây đa đều có bổn phận của nó với cuộc đời. Cỏ có bổn phận cỏ, lá có bổn phận lá. Tôi không mơ ước gì to lớn, mà nghĩ mình như một phận cỏ hèn. Vì hèn mọn nên nó không phải to lớn và có bổn phận nặng nề như cây đa, vì vậy nó tự do lắm…”

5. “Tình yêu cũng có khả năng khơi dậy những cơn mưa. Những cơn mưa hạnh phúc. Những cơn mưa sầu muộn. Trong cái vũ trụ nhỏ bé ở mỗi con người, có rất đầy đủ mưa nắng. Vì nó còn mãi mãi thiếu rất nhiều điều gì đó nên không bao giờ trở thành đại vũ trụ được. Vũ trụ bao la kia vẫn là nỗi thao thức không nguôi của mỗi thế-giới-đời-người-nhỏ mọn…”

6. “Cuộc sống càng dài thì mắt ta càng được nhìn thấy nhiều chuyện đời lạ lắm. Tâm hồn đẹp là tài sản chung của con người. Nhưng rõ ràng đã có những sự chuyển hoán của tâm hồn từ vị trí này sang vị trí khác, từ người này sang người khác. Đã có biết bao con người tưởng chừng tử tế đã biến thành kẻ vô lại và cũng không thiếu những kẻ vô lại chuyển mình thành con người hào sảng…”

7. “Đừng bao giờ nói một lời có tính cách khẳng định về tình yêu. Mới ngày hôm qua là như thế hôm nay đã khác rồi. Tình yêu tưởng vĩnh viễn ra đi mà không ra đi. Tình yêu vờ như ở lại mà không ở lại. Kể lại một chuyện tình thường khi là kể lại một cái gì đã mất. Nhưng cũng không hiếm những trái tim lạc hướng bỗng một hôm lại ngoạn mục quay về. Không thể nói nhiều về tình yêu mà không mắc lỗi lầm. Cứ để nó yên ở một vị trí nào đó và nhìn ngắm, quan sát hoặc chờ đợi…”

8. “Có lẽ trong các trò chơi chung thì trò chơi tình bạn là ít gây phiền não nhất. Nó chỉ có thể vui nhiều hoặc vui ít chứ không thể làm nên những đoạn trường. Nhưng nếu vì không may mà trò chơi tình bạn bỗng dưng gây nên thảm trạng thì hãy từ tốn mở rộng lòng bạn thêm một đôi lần nữa và ngẫm nghĩ. Đừng để ngộ nhận réo gọi thêm ngộ nhận. Đừng để những vết ố của lòng tị hiềm di căn trên niềm tin.

9. “Tôi mở lòng tin vào tương lai. Tôi tự nhủ mình không bao giờ lập lại những điều đã cũ. Ðừng để hồn mình mòn đi vì những tổn thương tưởng có thật mà không thật. Tôi đã từng bị chẻ ra làm nhiều mảnh trên quê nhà nơi tôi sinh ra nhưng tôi loại bỏ hình ảnh đó bởi vì với tôi, cái xấu, cái ác không bao giờ có thật. Vì thế cái tình yêu đất nước quê hương trong tôi không có gì làm suy suyển được. Tôi đã trầm tư trong nhiều ngày tháng để tập cho mình giữ được lòng vô ngại, tính vô ưu trước mọi đắng cay. Không thể có một thứ bạo lực nào khiến em có thể xa lìa đất nước. Sự phản bội còn mạnh hơn bạo lực. Và chỉ có sự phản bội mới làm ta xa lìa nhau. Còn bạo lực thường không có một đời sống lâu dài.”

10. “Cuộc đời sắm ra cái sự yêu thương nhức nhối này làm tình làm tội biết bao thân phận con người. Yêu cuộc đời và muốn ở lại mãi mãi. Vì sao không cho ở lại. Trái đất quá chật và vì vậy phải có kẻ ở người đi. Buồn lắm mà không thể than phiền với ai…”

11.“Nguồn cảm hứng đầu tiên ấy đã làm cơ sở cho một loạt những cảm xúc khác thành hình. Như một khu rừng mùa thu yên tĩnh được một cơn gió thổi bùng lên đánh thức lớp lá vàng dậy, tâm hồn tôi đã bắt đầu biết xôn xao theo những tín hiệu, dù nhỏ nhất của cuộc sống. Tôi không còn nhìn ngắm cuộc sống một cách lơ đãng như trước nữa mà càng lúc càng thấy mình bị cuốn hút về phía những tình cảm phức tạp của con người...”

12. “Với tôi, trong tình yêu không có sự bất tử. Người ta chỉ muốn lãng mạn hóa nó đó thôi. Cái thời kỳ ấy, có nghĩa là thời kỳ hiểu nhầm ấy đã mất tăm mất tích rồi. Tuy vậy trong sự bất tử có thể có tình yêu. Ðây là một sự lãng mạn mới, âm thầm, kín đáo hơn nhưng mà cũng đáng yêu hơn. Cái chết là một điều đáng gờm nhưng không ai tránh khỏi được. Ðể có được một sức mạnh chống lại nó thì hãy yêu và hãy biết yêu như thế nào đó để cái chết chỉ còn là một tồn tại viển vông, chẳng cần thiết.”

13. “Tiếng hát thường làm nhớ nhung con người. Nhớ một con người là nhớ cả một trần gian. Cái thân thể mĩ miều của trần gian này nọ đã từng vạch ra những lối đi mờ ảo, hoang đường trong bể dâu của cuộc sống. Thân thể ấy bỗng tự thân đã biến thành thánh địa cho cuộc chiêm ngưỡng tình yêu. Âm nhạc và tiếng hát ra đời để ca tụng một gót chân, một bàn tay, những môi, mắt, má, và đôi khi một mái tóc trầm hương và sau đó là nụ cười, nước mắt của một đời người…”

14. “Có những người yêu đã ra đi bỗng một ngày nào đó trở lại. Vì sao? Không vì sao cả. Vì một chọn lựa tưởng rắng đã đúng cuối cùng sai. Và đã trở lại với một người mình đã phụ bạc để muốn hàn gắn lại một vết thương. Một vết thương nhiều khi đã lành lặn lâu rồi bất chợt vỡ oà như một cơn tỉnh thức. Tỉnh thức trên vết thương. Trên một nỗi đau tưởng đã thuộc về quá khứ. Nhưng không, không có gì thuộc về quá khứ cả.Thời gian trôi đi và vết thương vẫn còn đó. Nó vẫn chờ được thức dậy một lúc nào đó để sống lại như chính bản thân nó là một vết thương.”

15. “Tôi không bao giờ nhầm lẫn về sự đau khổ và hạnh phúc. Nhưng tôi thường rơi vào cơn hôn mê trước giấc ngủ. Ở biên giới đó tôi hoảng hốt thấy mình lơ lửng giữa sự sống và cái chết. Những giây phút như thế vồ chụp lấy tôi mỗi đêm. Khi quanh tôi, mọi người đã yên ngủ. Và tôi đau đớn nhận ra rằng, có lẽ cuộc đời đã cho ta lắm ngày bất hạnh…”

16. “Có một điều luôn luôn ám ảnh tôi, đó là lòng chung thủy. Trải qua những cuộc bể dâu của cuộc sống, tôi thấy niềm tin về lòng chung thủy đã làm thành một mùa băng rã trong tôi. Có thể một ngày nào đó tôi không còn tồn tại giữa cuộc sinh tồn này nhưng tôi vẫn ước mơ một lòng chung thủy tuyệt đối …”

17. “Khi bạn có một xứ sở để trở về hoặc là để thỉnh thoảng trở về, thì bạn còn có hạnh phúc nhiều lắm. Ở đó bạn có một dòng sông, một ngọn núi, và bạn tìm lại được những đứa bạn một thời tóc xanh nay đã lốm đốm bạc đầu…”

18. “Đời đã mở cho ta những cõi rộng. Mà lòng nhân gian thì quá hẹp hòi. Có cái gì bất trắc mà nảy sinh như thế. Đã vậy thì không nên sàm sỡ thốt tiếng bao la, mở lời rộng rãi. Đánh lừa thiên hạ còn khả thứ. Đừng bất kính với đất trời. Chưa bao giờ đóa sen, đóa hồng nở một cách gian dối. Lòng không nở được một điều gì tốt đẹp thì thôi. Đừng ép gượng…”

19. “….Khi cảm thấy trò chơi cuộc sống có điều gì đó bất ổn thì hãy tìm đến một nơi tịch mịch, khóa kín các cánh cửa lại và giả vờ thả mình vào một cơn đau mộng mị. Cơn đau có thể tùy thích nhưng không thể không đau. Đau đến mịt mù để cái chết có cơ hội đến nhìn ngắm, thử thách số phận của bạn và vào một lúc tưởng chừng như tuyệt vọng nhất, bỗng những cơn gió lành đến từ các thảo nguyên xa xôi mang theo mùi hương cốm, hương bạc hà của những loài hoa dại đánh thức bạn dậy và làm hồi sinh những mùa xuân đang ngủ quên trong các mạch máu của bạn. Đó cũng là thời gian phục sinh của các sinh vật nhỏ bé trong các đầm lầy và là thời tỉnh thức của các bậc thiện giả trên các đỉnh núi cao hay trong các hang động.”

20. “Có những căn nhà trống gió thổi lùa qua mọi ngõ ngách. Tâm hồn con người cũng có lúc gió lạnh cũng lùa quanh. Đừng nhắc lại dĩ vãng. Nó đẹp nhưng không ích lợi gì cả. Chúng ta sống cho mỗi ngày hôm nay. Hôm nay cũng là quá khứ và chúng ta cố giành giựt với thời gian để biến ngày hôm nay thành một hiện tại vô tận.”

‪#‎trinhcongson‬ ‪#‎tuongnhotrinhcongson‬

http://nhacso.net/nghe-nhac/xin-tra-no-nguoi.WV1RUEJa.html

Rất lâu sau này tôi mới nhận ra rằng, bao nhiêu tiền bạc, bao nhiêu lần thăng tiến, bao nhiêu món nọ đồ kia cũng không thể mua lại được những giây phút cuồng loạn đã qua của tuổi trẻ kia nữa.

From BeP

Bạn xem, thế giới này sẽ không vì nửa đêm bạn đói bụng mà đưa đồ ăn ngon đến trước mặt bạn, cũng sẽ không cho bạn một bờ vai để dựa vào khi bạn tuyệt vọng. Thế giới này chỉ cho bạn gặp thêm nhiều khó khăn, cũng không quan tâm bạn có chịu đựng được hay không, bạn phải chấp nhận rằng mọi thứ trên thế giới này sẽ không ngừng đổi mới. Giống như khi bạn gặp phải một món nào đó rất khó ăn thì bạn sẽ không muốn ăn lại nữa. Cho nên bạn cần cố gắng lên.

{Mạc Y Phi dịch}

“ Nguyên nhân tất cả mối quan hệ trở nên nhạt nhòa, đó là người này không nói, người kia cũng không hỏi; người này cô đơn, người kia phớt lờ. Trong lúc thời gian trôi qua, chúng ta cũng đang thay đổi dần dần, đã không còn lúc nào cũng hứng thú như trước đây nữa. Đồ không còn mới, người chẳng như xưa.”

Tiểu Chính Thái dịch

Đêm ấy tôi ôm cô ngủ, cái ôm rất chặt. Trong mơ tôi thấy mình đi lạc đường, cứ quanh quẩn ở một ga tàu vắng. Thấy cô cũng đứng đợi ở làn bên kia. Khi chuyến tàu của cô đến, tôi chạy theo mà kêu gào. Đến đứt hơi tắc thở.

Đợi anh với.

Cô chỉ nói em mừng cho anh.

Thế rồi tôi khóc. Như trẻ con rơi mất món đồ xinh trên đường mà mẹ không thể quay lại nhặt.

Sáng dậy cô đã đi rồi. Chỗ cô nằm đêm qua lún xuống thành một thung lũng nhỏ, những gợn sóng của ga giường cứ lan ra khắp phía, chạm đến da thịt tôi. Mùi hương cô để lại, vài sợi tóc vương trên gối. Tôi nhặt lên. Tóc tôi ngắn cạnh tóc cô dài. Tuy thế mà chẳng đủ bù đắp cho nhau.

Căn nhà trống hoác, gió ngoài kia mỗi lúc một lạnh. Chiếc áo cô treo ngay ngắn trên ghế. Trên bàn có mảnh giấy cô để lại:

Anh.

Có con đường, ta sẽ phải dùng chính trái tim mình để mà đi.

From BeP

[Q] Vì sao con gái phải kiên trì nỗ lực?

1/ Không muốn ba mẹ tôi trước mặt người thân bạn bè phải cúi đầu như osin của họ vậy

2/ Đã không có vẻ đẹp trời xinh, thì phải trở nên tài giỏi ưu tú

3/ Để mà sau này còn nói “Anh rất xuất sắc, nhưng em cũng không phải dạng vừa!”

4/ Đi mua thức ăn có thể không cần học Toán, nhưng học Toán rôi sẽ giúp bạn tính toán coi sẽ đi đâu mua đồ :“>

5/ Có người từng hỏi Dương Mịch nếu cô ấy muốn mua nhà cho ba mẹ, cô sẽ cùng bàn bạc với Lưu Khải Uy chứ? Dương Mịch đã trả lời : "Không cần, vì tự tôi có thể mua được”

6/ Vì chỉ mong sau này sẽ có người chửi tui kiểu : “Học thức cao thì ngon lắm hả?” , “Có việc làm hay là ngon lắm hả?”, “Có tiền là ngon hả?” , “Có chồng soái ca là hay lắm hả?” :“>

7/ Bởi vì cuộc đời sẽ không vì bạn là con gái mà thương hoa tiếc ngọc

8/ Con gái phải kiên trì nỗ lực trở nên xuất sắc thì mới có thể gặp được người càng xuất sắc hơn.

9/ Tôi không muốn 10 năm nữa họp lớp, nói chuyện với bạn bè cũng phải khép nép xem sắc mặt, không muốn thấy món đồ mình yêu thích cũng bấm bụng bỏ qua, không muốn khi ba mẹ già rồi cho ba mẹ an hưởng tuổi già cũng không thể…

10/ Cơ sở kinh tế quyết định kiến trúc thượng tầng

11/ Ba tôi rất trọng nam khinh nữ. Lúc nhỏ ba tôi nói thể nào tôi cũng lùn tịt (vì mẹ tôi chỉ 156, ba tôi 180) nhưng cuối cùng tôi 172cm. Sau lại nói tôi thể nào cũng rớt đại học, con gái học chi cho phí tiền, cuối cùng tôi cũng đổ đại học trọng điểm trong nước. Bây giờ mỗi lần tôi quay về thăm nhà là ba rất quan tâm sốt sắng tôi. Tôi chỉ muốn nói, phải cố gắng thật tốt nếu không ngay cả gia đình cũng không xem bạn ra gì

12/ Nhớ Phạm gia từng nói : "Không cần gả cho nhà giàu, vì bản thân tôi đã là đại gia rồi!”

13/ - Đây là 300 triệu, cô hãy rời xa con đi !
- Đây là 3 tỉ, anh mau rời xa mẹ con tôi ngay!

14/ Tôi nỗ lực kiếm tiền không phải chỉ vì yêu tiền. Mà là tôi muốn đời này không phải vì tiền mà đến bên 1 người, càng không muốn vì tiền mà rời xa ai. Nếu hỏi tôi vì giữa Tình yêu và Bánh mì tôi sẽ chọn cái nào, tôi sẽ không ngần ngại mà nói rằng : Anh cho em tình yêu là đươc, còn bánh mì, em có thể tự mua"

15/ Phải trở thành một người xuất sắc thì mới có thể xứng với….Hồ Ca, Vương Khải, Hoắc Kiến Hoa, TFBoys, Ngô Diệc Phàm, Luhan, Lay, GD, Ngô Lỗi, Lý Dịch Phong, Tĩnh Bách Nhiên, Tưởng Kình Phu, Mike D.Angelo, Trần Vỹ Đình, Ji Chang Wook.

16/ Bạn càng giỏi thêm một phần, càng ít đi một câu cầu xin người khác.

17/ Quý nhân tốt nhất của mỗi người chính là bản thân!

18/ Tóc cột cao lên, giảm béo lại, thành tích nâng cao thêm, thì cho dù người trong tim không nhìn lấy bạn 1 cái, vẫn có vô số người khác ngóng trông đến bạn.

19/ Nỗ lực để đến một ngày, tôi có thể đứng cạnh người tôi yêu, cho dù anh giàu có hay nghèo khổ tôi cũng sẽ nắm chặt lấy tay anh không rời

20/ Bởi vì muốn lấy được hoàng tử, bản thân phải là một nàng công chúa đã

21/ Bạn nếu không phải tiên nữ, nam thần làm sao phải yêu bạn chứ? Cố lên!

22/ Vì XẤU

23/ Vì tui không đẹp giọng không ngọt ngực không to eo không thon hông không nở tính tình không tốt

24/ Giờ không cố gắng sau này đám cưới cũng sẽ chỉ mặc váy cưới thuê!

25/ Thế giới rộng lớn là vậy, nhất định phải để ba mẹ nhìn ngắm một lần

{Weibo | Dịch: Diệu Đình}
des by tieuchinhthai

Có người úp mặt vào gối khóc hết đêm dài. Có người uống cho say, say rồi lại uống tiếp, uống đến rượu nhạt như tình, còn nỗi đau như chuyện bình thường không còn đáng nhớ tới. Có người gom đồ vào ba lô, bỏ đi thật xa một chuyến, một mình một thời gian. Có người cười rất nhiều, đến mức niềm vui như u sầu u uất nấc ra thành tiếng len qua khoé miệng cong vút. Có người cắt phăng mái tóc dài thành cũn cỡn, như thể đoạt tuyệt vời khoảng thời gian đã qua. Có người gục ngã, rồi lại đứng dậy. Có người vẫn đứng vững, lê từng bước chân về phía hư không tìm kiếm chính mình.
Đa phần chúng ta đều như vậy, qua một đêm mở mắt thức dậy mà thấy mình trưởng thành.