đấy

anonymous asked:

E chào sis. Sis ơi em đang quen một cô gái, đại loại là chúng e chỉ gặp nhau thích nhau thôi ạ, hai đứa ntin rồi cô ấy thổ lộ vs e là thích e, nhưng chẳng hiểu sao... em thì không thích cứ ntin hoài như vậy, thay vào đó là những cuộc gọi, những lần gặp nhau. Mổi lần e chủ động gọi thì chỉ mình e nói, cô ấy bảo ngại, còn gặp nhau thì ba mẹ cô ấy khó nên là e cũng ko đòi hỏi thêm. Hôm nay cô ấy hứa sẽ gọi cho e, thế rồi lại bảo là ngại không giám gọi. Giờ em phải làm sao đây ạ??

Em đã bảo là em cũng thích cô ấy chưa?
Có thể cô ấy không thấy an toàn khi chuyển từ nhắn tin qua đời thực đấy.
Từ “ngại” với bạn gái khác nghĩa thế nào chị không biết, với chị thì từ này nghĩa là “không muốn”.
Tốt nhất hỏi bạn ấy xem, “ngại” ý là cái méo gì? Biết rõ rồi thì mới có thể nghĩ bước sau được.

Bạn thân chính là tình nhân cả đời. Mặc dù không thể lúc nào cũng gặp, mặc dù không thể kịp thời chia sẻ niềm vui và nỗi buồn cho nhau, nhưng nếu có một ngày chúng ta gặp lại, bạn thân yêu à, mọi thứ sẽ không thay đổi.

Tiểu Chính Thái dịch

Phố tôi có bác bán bánh mỳ bị điên. Hay nói một mình. Thỉnh thoảng lấy tay đấm vào đầu liên tục.

Lúc khỏe, bác sẽ bán bánh mỳ, hiền lành, cười với hàm răng chiếc còn chiếc mất. Một bên mắt bị hỏng, hoặc có nhìn được hay không tôi không biết. Nó đục ngầu. Có lẽ chính vì vậy mà bác hay trả nhầm tiền. 15 nghìn cái bánh mỳ, có khi bác trả lại cả 20 nghìn. Có người cứ thế cầm mà đi.

Lũ trẻ con cũng hay trêu bác, vì bác vừa đi vừa nói nhảm, lại hay đấm tay vào đầu. Chúng nó trêu, hò hét cái câu gì đó mất dạy, sau đó hò nhau chạy. Lần nào bác cũng dậm dậm chân dọa rồi lại thôi.

Bác có mảnh đạn còn găm trong đầu. Biên giới năm 1979. Nó không bao giờ được lấy ra. Câu chuyện chỉ được kể khi tôi ngồi đợi vợ bác tráng trứng cho vào bánh mỳ. Vợ bác nói: “Trở trời thế này là đầu đau lắm, nhà phải có người trông, không là đập phá đồ đạc. Đi lang thang, người ta đánh cho thì khổ.”

Câu chuyện cắt đứt mạch ở đó. Mảnh đạn không lấy ra giống như câu chuyện không bao giờ được kể cho trọn vẹn. Và rồi nó sẽ bị lãng quên.

Bác đã mất được 2 năm.

…..

Tôi ngồi nhậu. Quán vỉa hè. Người lính đi chiếc xe đạp cũ. Lặng lẽ đứng nép một góc, cây sáo trúc thổi khúc nhạc quê. Tiếng sáo bị át bởi những chiếc loa công suất lớn, bài nhạc trẻ thịnh hành, những xô bồ cười nói, chúc nhau cốc bia, chén rượu.

Vài cái bật lửa, cây bút, cái cắt móng tay trong chiếc giỏ để trên yên sau xe. Không cạnh tranh nổi với kẹo cao su chào mời tận bàn, sau bài hát đầy ngẫu hứng của ca sĩ đường phố. Người lính già không chào mời ai.

Tôi đứng dậy xin mua chiếc bật lửa. 5 nghìn. Tôi đưa 20 nghìn. Chú móc bịch nilon được cuộn chặt ở túi áo trước đếm tiền trả. Áo lính xanh đã bợt hết màu, mũ cối - chỉ sứt lỗ chỗ.

Tôi nói: “Con biếu chú.” Chú chắp tay cảm ơn. Hỏi “Cậu có thích bài nào không?”

Tôi lắc đầu.

“Chú trước đi bộ đội ở đâu chú?”

“Quảng Trị năm 72 cậu ạ.” - Mắt chú chỉ ánh lên một chút - Rồi lại tắt.

…..

Chú tôi, ngày tôi còn nhỏ chỉ thích được ngồi sau xe chú, chú chở đến lớp. Kể câu chuyện bom đạn khi xưa. Tôi rất hào hứng, trẻ con không hiểu được chuyện, chỉ thấy bom đạn bắn nhau là sướng rồi.

Tôi hỏi chú đã bắn được đứa nào chưa. Chú không bao giờ trả lời. Chú chỉ bảo: “Mày còn nhỏ, đừng nghĩ đến bắn giết.”

Chú giải ngũ, làm nghề sửa xe máy. Vẫn con xe su hào cũ, áo lính lấm lem, khắp người toàn dầu mỡ. Vợ chú ở nhà bán thêm tủ kem, lần nào chú đón tôi cũng được chiêu đãi.

Ngày tôi đi du học, chú lên chào, vẫn dúi cho tôi 500 nghìn tiền taxi đi sân bay, không nhận không được.

Chú nói chuyện với bố.

“Hôm nay giỗ Trúc, Biên, Khang, Hợi..” - vài cái tên tôi không nhớ nổi - “Bom chết cùng một ngày, em mới ở Quảng Trị về đấy chứ.”

Chú kể, uống nước trong cái hào, nắng cạn toàn xác đồng đội bên dưới. Chú chiến đấu ở Quảng Trị, rồi lại lên đường đi Biên Giới.

Chú mất năm ngoái, tôi bay về chỉ kịp thắp nén hương tàn.

Chú bị điếc một bên tai do áp lực của bom.

…..

17/2/79

Súng nổ dồn nơi Biên Giới. Đại Bác đốt cháy Hoàng Liên Sơn.

Thanh niên viết đơn bằng máu để lên đường ra trận. Có hàng vạn người không bao giờ trở về nữa. Đất Mẹ cần. Người ta đi giữ mảnh trời quê hương.

17/2/2017

Giữa những siêu phẩm của Robben, Casemiro, giữa những triệu view, nghìn view You Tube, những dư âm của Valentine còn lại.

Tôi không quên Biên Giới năm 79. Sách sử có thế không ghi, nhưng tôi vẫn nhớ nằm lòng.

Vang vang như câu hát của Hải Bột:

“Trời hòa bình có xanh như, ngày xưa ngắm nhìn?”

…..

Cảm ơn các anh, các chú, các bác. Xin kính cẩn nghiêng mình.

From BeP

(ảnh của bác Trần Mạnh Thường - 20 cuộn phim đen trắng lịch sử!)

NHỚ ĐÓ, KHÔNG AI CHẾT CẢ!

Những lần lướt newsfeed, nhìn thấy tin ai đó làm việc ở một network nào đó tự tử vì áp lực, đột quỵ vì deadline, tôi lại run. Như phản ứng đầu tiên của tất cả mọi người, tôi thấy cuộc đời mong manh quá. Và những mong manh ấy, sao mà gần mình quá. Sự gãy đổ như sờ được, thấy được. Những mảnh vỡ như bắn thẳng vào mình, khiến cho mình xước xát, sợ hãi.

Đọc báo hay thấy những bài dạng như: Người Việt lười hơn người khác, làm ít chơi nhiều… Tôi đọc, cũng biết vậy thôi, chứ không biết cụ thể người Việt đó là người Việt nào. Chứ người Việt mà tôi biết hoặc làm việc cùng toàn là những siêu nhân, nên trong bài chia sẻ này, tôi sẽ chỉ nói về người Việt mà mình biết.

Những expats làm việc cùng, không ít người nhận xét với tôi rằng “Bọn mày làm việc khiếp thiệt, bất chấp đêm ngày…” Tôi không biết đấy là lời khen hay chê nữa. Tôi hỏi tiếp, sao vậy? “Ừ, lúc nào deadline cũng gấp, cái gì cũng gấp. OT là một chuyện quá sức hiển nhiên. Nguyên một team thức 2,3 đêm là bình thường. Nửa đêm gửi email. Cuối tuần gọi điện thoại. Tụi mày không có cuộc đời riêng sao?”

Tụi mày không có cuộc đời riêng sao?

Những tháng lang thang đây đó nước này nước khác, tôi quan sát cuộc đời của bạn bè mình – những người làm trong các ngành cực kỳ áp lực như quảng cáo tiếp thị, tài chính, y… ở những siêu đô thị của hành tinh này. New York, San Francisco, Singapore, Bangkok… Thiệt tình, tôi chưa thấy ai bận nát mặt nát mày như bạn bè ở Sài Gòn. Hoặc ở SG tôi toàn chơi/gặp mấy đứa bị điên. Bạn siêu đô thị, tối này cũng về nhà lúc 7 giờ tập gym nấu ăn đọc sách coi phim. Tôi hỏi không bận sao? Bận chứ, mùa này cao điểm mà. Ủa sao không mang việc về nhà làm? Ê mày điên hả? Tao làm ở công ty chưa đủ sao còn mang về nhà làm?! Tôi hỏi tiếp, không trợ trễ deadline hả? Deadline đặt ra là theo sức người. Deadline gấp thì lôi thêm người vô mà làm. Còn không lôi thêm người vô được thì giãn deadline ra. Vậy thôi, hiểu hem? Cái duy nhứt không được giãn ra chính là bản thân mày. Mày giãn một hồi là mày tiêu một đời, hiểu hem?

Bạn siêu đô thị, cuối tuần đi chơi, đi đạp xe, đi bơi, đi cắm trại. Có tôi qua, họ lấy thêm mấy ngày vacation dẫn tôi đi đây đó. Những ngày lang thang, tuyệt nhiên không có một cú điện thoại công việc nào. Tôi hỏi, lạ quá hén, sao không ai từ office gọi mày hết vậy? Nó chửi tiếp, ê tao lấy vacation mà. Vacation là thời gian của tao, mắc gì office gọi? Tôi nghe vậy cười miết, nhớ những ngày đi chơi với bạn mình, vừa bơi vừa canh điện thoại công ty, năm phút check mail một lần, tối ngồi ở beach bar ôm máy tính làm việc, không biết bị cái giống gì. Bạn siêu đô thị làm mỗi job trên năm năm. Bạn quanh nhà làm mỗi job không qua hăm bốn tháng.

Xong tự nhiên tôi nhận ra, vấn đề không phải mình ở market nào, tình hình công việc sôi động ra sao. Vấn đề là tự mình không biết cân bằng bản thân. Khi những kẻ không biết cân bằng bản thân tụ tập lại tương tác với nhau, ắt sẽ thành một quần thể mất cân bằng.

Mình sẽ rất thản nhiên gọi điện nói chuyện công việc với một người đồng nghiệp đang nghỉ phép đi honeymoon. Bởi vì người khác đã từng làm như vậy với mình. Và mình bắt đầu nghĩ là chuyện đó chấp nhận được.
Mình sẽ rất thản nhiên giao cho staff/supplier/agency của mình công việc vào 5 giờ chiều thứ Sáu, và deadline là 9 giờ sáng thứ Hai. Ừ từ thứ Sáu đến thứ Hai còn thứ Bảy, Chủ Nhật lận mà. Ngành này làm việc weekend là thường, than cái gì mà than.
Mình thản nhiên email lúc 3 giờ đêm, gọi điện lúc 8 giờ tối, vì cho rằng giờ này mình còn làm, mắc gì “tụi nó” không làm?
Mình sẽ rất thản nhiên trêu chọc đồng nghiệp khi họ đi làm về đúng giờ, trong khi cả team còn ngồi lại làm việc tiếp. Mình tưởng ngồi lại làm vậy tới khuya, tới thâu đêm suốt sáng là hay lắm. Hẳn là hay.

Hồi còn nhỏ, tôi hay đọc những bài báo về gương thành công, ai trong họ cũng mỗi ngày làm việc mười mấy tiếng đồng hồ. Gần chục năm sau, những bài báo đó vẫn lên đều đều, như những nhát roi quất vào lưng những chú ngựa non đang cố thành ngựa đua. Con sóng start-up triệu đô ập đến càng biến cả thành phố thành một trường đua sôi động. Ai cũng nghĩ rằng làm việc mỗi ngày mười mấy tiếng hẳn là hay lắm. Người ta chia sẻ cho nhau mấy cái tips là làm làm sao để ngủ chỉ vài ba tiếng mỗi ngày thôi mà đầu óc vẫn tỉnh táo …để còn làm việc. Sau đó người ta lại tiếp tục chia sẻ cho nhau những cách để chống stress, chống áp lực, chống …tự vẫn, cân bằng bản thân, thiền để chữa lành.

Viết đến đây tôi nhớ điều mình đọc trong Cuộc Cách Mạng Một Cọng Rơm. Mọi việc thực ra rất đơn giản. Ta luôn đánh rối nó lên, gây ra bao nhiêu vấn đề, để rồi chỉ cần nghĩ ra một phương cách giải quyết một vấn đề thôi là đã tự cho rằng mình thiên tài lắm.
Nếu ngay từ đầu, ta cư xử tôn trọng với bản thân như một con người bình thường, mỗi ngày làm được từng ấy việc, tiếp thu từng ấy thứ, cần ăn uống ngủ nghỉ từng ấy thời gian… thì cần gì những thứ phương cách cân bằng bản thân xa xỉ kia?
Nhưng ta luôn nghĩ mình là siêu nhân. Mình phải là siêu nhân. Những người xung quanh mình, cùng guồng máy với mình cũng nên vận hành theo giờ giấc siêu nhân để chúng mình xứng đáng với nhau; mà quên đi cái câu “ngựa chạy đường dài…”

Tôi muốn tiếp tục đoạn chia sẻ tào lao thiên địa này bằng câu chuyện về “siêu phàm nhân” của tôi. Đó là ngày bọn tôi làm quen với nhau. Ảnh nói tao cho mày một năm để làm sai và hỏi những câu ngu dốt, chỉ cần những lỗi sai và những câu ngu dốt đó đừng trùng lặp. Tao cũng đề nghị mày làm đúng và đủ những việc mày được giao, tuyệt đối không làm thêm. Mấy đứa bọn mày hay tài lanh làm thêm giờ thêm việc lắm, nhưng mày nghĩ coi, giờ đó ai trả tiền cho bọn mày? Ngu thì tự chịu thôi. Nhưng mà nói thiệt nha, tao ghét làm việc với mấy đứa ngu lắm, nên đừng có làm như vậy. Và cuối cùng, nếu mày có muốn nhắn tin gọi điện cho đồng nghiệp nào ngoài giờ làm, hãy tự hỏi bản thân câu này trước: nếu mình không gọi thì có ai chết không? Có ai chết, thì hẵng gọi. Còn không thì đợi đến giờ làm rồi xử lý tiếp nha.
Rồi ổng đi. Ra tới cửa, ổng ngoái đầu vô nhìn tui cười: Nhớ đó, không ai chết cả!

Ngày hôm ấy, tôi mạnh dạn giã từ ảo tưởng siêu nhân, trở lại sống đời phàm nhân. Tất cả quá trình ấy thật ra chỉ diễn ra trong đầu. Nhưng đó quả là một ngày chói lọi.

Tôi tự hứa với mình, khi đã làm phàm nhân thành thạo, tôi sẽ không bao giờ để cho những người có liên đới với mình gánh chịu áp lực siêu nhân nữa.
Bắt đầu từ việc không gọi điện công việc sau 7h tối.
Nếu mình không gọi sau 7 giờ tối, họ sẽ không phải gọi ai lúc 7 giờ 15 tối.
Và ai đó sẽ không phải gọi cho ai đó lúc 7 giờ 30 tối.
Nghĩa là sẽ có một cơ số người yên ổn ăn bữa cơm với gia đình. Một cơ số người khác yên ổn đi hẹn hò chống ế chống lầy. Một cơ số khác nữa yên ổn chơi với con, lắng nghe chồng tâm sự…
Bắt đầu từ những chuyện giản dị vậy thôi.

VIẾT CHO NHỮNG CÔ GÁI TUỔI 20

1. Có một bộ phim tên “Thật ra anh ta không hề thích bạn đến thế đâu”, có nhiều cảnh quay rất đúng, (ngoại trừ đến cuối nam chính thật sự thích nữ chính ra), còn trong cuộc sống hiện thực sẽ không có chuyện như vậy đâu.

2. Thất bại trong chuyện tình cảm không có gì là mất mặt cả, năm lần bảy lượt níu kéo người ta cũng không có gì là mất mặt hết, yêu sớm không có gì mất mặt, chỉ có một chuyện đáng mất mặt, đó chính là bạn không dám mở miệng nói với người bạn thích rằng bạn thích người đó.

3. Bạn có thể yêu một chàng trai 20 tuổi không có tương lai, nhưng một người đàn ông đến 26 tuổi vẫn không có chút tương lai nào thì rất có thể cả đời này anh ta cũng chỉ có thế mà thôi.

4. Đừng tranh giành đàn ông với bạn thân, đừng thử chứng minh sức hấp dẫn của bạn lớn hơn cô ấy, vài năm trôi qua bạn sẽ biết được, đàn ông chỉ là khách sạn, còn bạn thân là nhà.

5. Ra ngoài đi chơi với đàn ông nhớ phải tự mình thuê phòng, khi bạn tiết kiệm chút tiền để anh ta thuê phòng cho bạn, đồng nghĩa với việc tự mặc nhận rằng anh ta có thể “ngủ” với bạn.

6. Hẹn hò, phải hẹn hò với người mình yêu, hoặc người đẹp trai. Hôn, phải hôn người mình yêu, hoặc người đẹp trai. Ngủ, phải ngủ với người mình yêu, hoặc người đẹp trai. Thật đấy, chí ít thế này thì bạn sẽ không phải hối hận.

7. Đừng đăng mấy trạng thái kiểu như “Tôi không tin vào tình yêu…” lên mạng xã hội, tra nam thấy được sẽ muốn thử chơi bạn, đàn ông tốt thấy được sẽ tránh xa bạn, thật ra bạn hi vọng hơn ai hết rằng sẽ có người yêu bạn, đúng không?

8. Hãy nhớ, khi ngủ với đàn ông có ba nguyên tắc: không uống thuốc, không chụp hình, phải mang bao. Gặp phải tra nam thời còn trẻ là điều bình thường, đắm chìm vào tình yêu cũng là điều bình thường, nhưng phải biết bảo vệ lấy bản thân mình.

9. Yêu là chuyện vô cùng đẹp đẽ, đương nhiên, điều tôi nói đến là tình yêu của hai người yêu nhau thật lòng, chứ không phải là thứ tình yêu đến với nhau chỉ vì sự cô đơn.

10. Cứ cho những người xung quanh bạn đều yêu, đều có đôi có cặp hết rồi, chỉ riêng bạn vẫn kiên trì “một đời một kiếp chỉ một mình”, cũng chẳng phải là chuyện lạc hậu hay mất mặt gì, bạn là một cô gái tốt.

11. Người bạn yêu đi yêu cô gái khác, thì cô gái đó chưa chắc là em gái bạch liên hoa, có thể chỉ là ngực của người ta to hơn bạn thôi.

12. Nhưng bạn cũng phải tin rằng, sẽ có một chàng trai thích vòng một khiêm tốn của bạn.

13. Cảm giác an toàn không hề đến từ điện thoại đầy pin, được ăn no bụng, tiền dày đầy ví, mà là bạn biết rằng mình đáng được yêu, sẽ không nghi ngờ bản thân mình chỉ vì ai đó không yêu bạn.

14.  Khi yêu, tiêu chút tiền của bạn trai thật ra cũng chẳng có gì là to tát hết, không tiêu tiền của bạn trai cũng chẳng sao, chuyện này không đáng để suy đi nghĩ lại, nhưng nếu một người con trai không bằng lòng để bạn tiêu tiền của anh ta, thì trừ khi bạn ôm ấp tư tưởng chơi trai ra, chắc chắn bạn sẽ rất khó chịu, cảm thấy anh ta đối xử với bạn không tốt.

15. Thật ra con gái kiếm được chút tiền, nhưng không phải dựa vào đàn ông để kiếm tiền, là một chuyện rất ghê gớm.

16. Bất cứ lúc nào khi yêu, cũng đừng ôm ấp tư tưởng “Mình phải gả cho anh ấy” và “Mình sẽ không gả cho anh ấy”, nhiều khi có rất nhiều chuyện sẽ xảy ra mà bạn không lường trước được, những lúc thế này, hãy cứ tận hưởng hiện tại, những kế hoạch trong tương lai phải suy nghĩ cho đối phương, nhưng không được nhiều hơn bản thân mình.

17. Đàn ông ngủ với bạn chưa chắc đã là thích bạn, đừng thử cố dùng thân thể mình để níu kéo đàn ông.

18. Sau khi bùng hẹn đừng chủ động gửi tin nhắn cho đối phương.

19. Phải biết được mình muốn gì, đừng cố đoán đối phương đang nghĩ gì.

20. Khi bạn cùng lúc thích hai người, hãy chọn người đến sau, vì nếu bạn vô cùng thích người đầu tiên, thì đã không thích người thứ hai rồi.

21. Khi bạn vô cùng thích một người, mà người đó lại không thích bạn, thì bạn vẫn có thể thử hẹn hò với người đang theo đuổi bạn, nhằm nâng cao hoocmon phái nữ của bạn.

22. Đàn ông sẽ tôn trọng những cô gái đề xuất chia đôi thanh toán.

23. Nhưng nếu một người đàn ông chia đôi thanh toán với bạn thật, thì cũng đừng suy nghĩ xem có nên để anh ta làm bạn trai của bạn hay không, tính toán kĩ lưỡng trong chuyện tình yêu, rất dễ khiến người ta đau lòng.

24. Đàn ông nói chia tay thì đừng níu kéo.

25. Đối với người mà bạn chỉ thích 30%, bạn có thể tỏ ra là bạn thích người đó 60%, đối với người bạn vô cùng vô cùng thích , tốt nhất bạn nên tỏ ra bạn thích người ta 60%, 60% là tốt nhất, là vạch đủ chuẩn, vạch an toàn, lâu dài nhất.

26. Nếu yêu ai thì đừng hỏi bạn bè, hãy hỏi chính con tim bạn.

27. Hãy cảnh giác với những người mồm mép dẻo lẻo, họ mãi mãi là người có bản tính trăng hoa.

28. Khi đàn ông tiêu tiền vì bạn, nếu bạn không muốn lên giường với anh ta, thì hãy từ chối, đàn ông không rộng lượng như bạn nghĩ đâu, sâu trong lòng họ cũng tính toán xem mình bỏ ra bao nhiêu, lấy về được bao nhiêu.

29. Những khi cảm thấy cuộc sống vô vị, tình yêu không thể cứu được bạn, nhưng kiếm tiền thì có thể.

30. Mèo lanh lợi là của nhà người ta, bạn trai rộng lượng cũng là của nhà người ta.

31. Đừng để bạn thân của bạn kết bạn với bạn trai của bạn.

32. Đừng để bạn thân của bạn kết bạn với bạn trai cũ của bạn.

33. Đừng kết bạn với bất cứ người con trai nào bên cạnh bạn thân của bạn.

34. Yêu quá sâu không đáng thương, bạn phải thử một lần, sai một lần, mới có thể phủi sạch tay rồi xoay người bước đi, làm một người từ đấy về sau cao ngạo trong tình yêu.

35. Cho dù bạn từng yêu bao nhiêu người, hãy tin rằng tình yêu sẽ đến với bạn.

Via weibo/ Mio@Kites.vn

Bạn tìm đến người ta, nói với họ câu chuyện của bạn, nhưng phần buồn nhất của câu chuyện, bạn vẫn giữ lại cho mình. Và cứ thế, bạn cô đơn mãi trong nỗi buồn của mình. Thật ra, làm gì có ai không hiểu bạn, chỉ là bạn chẳng muốn ai chạm vào mình đấy thôi.

Bạn muốn nghe lời khuyên của người ta, nhưng khi họ khuyên bạn, bạn lại chọn con đường đi ngược lại. Thật ra, làm gì có nỗi buồn nào không thể thoát ra, làm gì có khó khăn nào không thể vượt qua, chỉ là bạn biết rõ nhưng bạn vẫn cố chấp ở lại.

Thế giới này, những lời ủi an dễ nói, nhưng chẳng ai có thể đi cùng bạn qua hết một đời nếu không phải là bạn tự đứng dậy, tự hong khô những giọt nước mắt, tự sưởi ấm những lỗ hổng lạnh lẽo trong trái tim mình. Thế giới của người trưởng thành là hai mươi tư giờ đầy ắp những kế hoạch, mục tiêu và trách nhiệm, họ dành cho bạn một phần trong đó đã là đáng quý, hãy trân trọng những người đã dành thời gian cho bạn, để thôi lặp lại những thở than của mình, để không biến những lời khuyên ấy thành vô ích.

Cuộc sống của người trưởng thành là như thế, hôm nay khóc sưng mắt, nhưng ngày mai thức dậy, lau khô mắt, ta vẫn sẽ tiếp tục sống cho cả những phần vui và phần buồn của mình. Vì thế, nếu không định thay đổi, đừng tìm đến ai, đừng xin lời khuyên, đừng chỉ chia sẻ một nửa nỗi buồn rồi sau đó vẫn sống những ngày lặp lại, như cũ, buồn tênh.

#mocdieptu #hanhphucmotminh

Sau khi chia tay tôi đi lang thang khắp nơi cùng chốn cho khuây khỏa. Phải nửa tháng mới về lại nhà. Mọi thứ được dọn rất ngăn nắp. Ga giường cũng đã được thay.

Tôi cảm thấy không quen. Ngồi một đầu giường này hút thuốc. Ngày xưa tôi toàn phải ra ngoài hút thuốc, nóng cũng như lạnh, tôi không được hút trong nhà. Giờ tôi có thể thoải mái đến vậy, kể cũng là may mắn.

Điện thoại không có tin nhắn, cũng chẳng có ai gọi. Không ai bảo tôi phải về sớm, không ai hỏi tôi đã ăn gì chưa. Tôi ngồi nghĩ mãi. Ừ. Một mình cũng có cái hay đấy chứ cũng không tệ.

Vứt balo vào góc tủ, tôi đi đánh răng.

Tôi thấy cô để quên bàn chải. Màu đỏ của cô. Màu đen là của tôi. Mỗi thứ cô mua đều mua một đôi. Duy có cái cốc, tôi hậu đậu làm vỡ mất.

Tôi nhớ lần đầu tiên cô ngủ lại qua đêm, sáng hôm sau tỉnh dậy thấy cô dùng bàn chải của tôi, khăn tắm của tôi, dầu gội cũng của tôi luôn mà bật cười.

Tôi nói cô nhớ mua bàn chải riêng mang đến nhé, cô bảo thế anh cho em ở cùng hả.

Khi ấy tôi chỉ cười. Dựa vào cửa nhà tắm, quan sát cô gái mặc áo phông của mình, đánh răng bằng bàn chải của mình. 

Khi tôi nôn thốc nôn tháo sau một trận say, còn cô ngồi bên cạnh vỗ vỗ vào lưng tôi ép nôn cho hết.

Khi cô òa khóc vì đọc được tin nhắn của một người con gái khác.

Những “khi” ấy, rồi nhợt nhạt dần, cũng giống như khuôn mặt tôi trước gương vậy.

Cô còn để quên cái chun buộc tóc. 

Điện thoại không có tin nhắn, cũng chẳng có ai gọi. Mọi thứ đều im lìm say giấc ngủ.

Tôi chẳng đánh răng nữa, cứ thế ngồi hút thuốc trong phòng. Tôi thấy hai chiếc bàn chải đứng cạnh nhau, một đen một đỏ.

Không ai nói một câu gì.

From BeP 


Những điều sẽ khiến bạn… tụt “mood”

1. Đã nói cùng nhau đi đến cuối chặng đường, không ngờ mới đi được vài bước, anh đã vẫy taxi!

2. Anh nhẹ nhàng đến bên em, rồi lại lặng thầm ra đi như một cơn gió, bỏ lại em với túi xách bị rạch ngang một đường.

3. Người khác quan tâm em có bay cao bay xa không, anh chỉ quan tâm em có ngon từ thịt ngọt từ xương không thôi…

4. Nguyện ước bên nhau đến khi bạc đầu răng long, vậy mà em đi nhuộm tóc trắng về, anh lại chê em đú đởn!

5. Nếu nỗi nhớ biến thành thanh âm, chắc hẳn em đã điếc tai vì anh rồi.

6. Nếu anh định tìm hiểu từng ngóc ngách trái tim em, em nói cho anh biết, anh sẽ phải ngồi tù đó!

7. Giữa dòng đời tấp nập, chỉ sơ ý liếc anh một cái, anh lại tưởng em định ngồi xe ôm…

8. Vượt muôn trùng xa tìm đến thành phố của anh, ấy thế mà anh không mời em được bữa cơm.

9. “Chúng ta không quay lại được nữa phải không em?”
“Lại quên chìa khoá hả ông tướng?”

10. Em biết dù mình có giơ tay ra, anh cũng không thèm nắm lấy, nên em đạp em một cái, để anh bò dậy đuổi theo em…

11. Đói thì gọi cho anh nhé, anh sẽ nhai thịt cho em nghe.

12. Anh đi rồi thật tốt, không phải xới cơm phần anh nữa!

13. “Nếu bạn gái cũ và bạn gái hiện tại của anh cùng rơi xuống sông, anh bằng lòng làm bạn trai em chứ?”

14. Hôm nay trời đổ mưa lớn, tự hỏi không biết anh mang ô theo không, nếu anh có mang, thì đúng là mưa hoài mưa phí mà…

15. Nếu một chàng trai lấy ngày sinh của bạn làm mật khẩu tài khoản, còn chờ gì mà không rút hết tiền rồi chuồn luôn?

16. “Quen chàng nào thì dẫn về nhà ăn cơm đi con!”
“Chịu thôi mẹ, bàn ăn nhà mình không chứa hết được…”

17. Người ta bảo đứng trước người mình thích sẽ đột nhiên trở lên ngu ngốc đần độn, chẳng lẽ tôi thích thầy dạy toán ư?

18. Mấy năm nay, tôi từng khóc, từng cười, từng đau, từng sướng, nhưng chưa khi nào từng sụt cân!

19. Đừng nghĩ cô gái nào cũng yêu tiền, còn có những cô gái yêu son, yêu đồng hồ, yêu nhà, yêu xe nữa đó…

20. Dù trong hoàn cảnh nào cũng không được cúi đầu, người khác sẽ biết bạn có hai cằm đấy…

21. Điều quan trọng nhất trong đời là lựa chọn. Lúc mất phương hướng, đứng giữa ngã ba đường, hãy dừng lại, tự hỏi bản thân, bạn thuộc cung gì?

22. Đôi lúc bạn cần đặt di động xuống, ra ngoài dạo chơi, tâm tình cùng bạn bè, bạn sẽ nhận ra rằng, lướt Tumblr còn thú vị hơn!

23. Người khác nói bạn như học sinh cấp ba, không phải vì bạn nhìn trẻ đâu, mà do bạn ăn mặc quê mùa quá đó.

24. Bạn biết vì sao ví tình yêu như một cơn lốc xoáy không, vì có những người cả đời chẳng gặp lốc xoáy lần nào!

25. Mỗi lần nhớ đến người yêu cũ, ban ngày bận công việc còn đỡ, đêm đến lại không kiềm chế được bản thân, chui vào chăn cười thầm, may mà thoát được của nợ đó…

— Kiem Duong dịch | Edited by Photo Gallery
© Photo Gallery

- Ông có chiều vợ không?
- Không!
- Vãi cứt! Thấy 2 người tình cảm thế tôi cứ tưởng ông phải chiều vợ lắm!

Thực ra tôi không có cơ hội được “chiều vợ” mấy! Vợ tôi sống chủ động lắm! Việc gì nó làm được nó sẽ làm, không bao giờ cần giúp, không bao giờ nhờ vả.

Hồi vợ tôi chửa, vẫn hàng ngày nấu nướng, giặt rũ, phơi đồ, lau cầu thang… Tôi nhảy vào tranh việc thì nó bảo “Em vẫn làm được, em chửa chứ em có tàn tật đâu?”. Nó chẳng vun cớ bầu bí mà chừa việc cho tôi bao giờ cả. Chỉ đến khi sinh con, đau đớn mệt mỏi, nó bảo “Em ko còn được như ngày trước nữa rồi, bố nó tự lo cho mình và làm giúp em nhé!”. Tôi tự nguyện làm hết mọi thứ không nề hà gì.

Không phải tự nhiên mà nó như thế đâu. Ngày trước yêu tôi nó nhõng nhẽo và dựa dẫm vào tôi nhiều lắm. Để tôi kể cho các ông bà nghe chuyện này.

Tôi có một thằng bạn, nó chiều vợ như vong, chăm vợ từ bữa ăn giấc ngủ, từ đường đi lối về. Nó rất hay quở tôi vô tâm. Có một lần tôi với nó đi có việc, tôi phát hiện cầm nhầm điện thoại Vi đi nên phải quay về đổi. Về đến cổng nhà tôi gọi Vi xuống lấy. Thằng bạn tôi thấy thế giật ngay điện thoại chạy thẳng lên tầng 4 đưa cho Vi. Xong lúc sau đi đường, nó quát tôi “Mày quá đáng! Vợ chạy 4 tầng xuống đây nhỡ ngã cái trật tay trật chân thì sao?”.

Đấy, mỗi người đàn ông một cách yêu, một cách thể hiện tình cảm với vợ. Tôi thì thấy đi lại nhiều cho khoẻ. Nó thì luôn thấy nguy hiểm rình rập bất cứ đâu, phải luôn bảo vệ ng đàn bà của mình tốt nhất.

Rồi, nó mất vì tai nạn các ông bà ạ! 😔

Buồn lắm!

Tôi buồn, vợ tôi buồn, nhưng khổ nhất là vợ nó…

Cái đợt 49 ngày sang nhà thăm, vợ nó kể, mấy hôm trước mơ chồng về, chỉ xin lỗi vợ, xin lỗi vì anh đã quá yêu chiều mà bây giờ khiến em khổ sở nhiều như thế. Em ấy nói, chồng mất, em ấy đau khổ vì đơn độc đã đành, rồi nhận ra thời gian yêu nhau và lấy nhau, mình đã quá ỉ lại vào sự chiều chuộng của chồng mình. Đến cái công tắc bình nóng lạnh của phòng ngủ giờ cũng không biết là công tắc nào giữa mấy cái gạt cầu giao phân chia đèn - điều hoà - tủ lạnh - bình nước nóng, bởi luôn được chồng bật nước tắm rồi tắt cho. Máy giặt em ý cũng phải làm quen mãi mới tự sử dụng được vì toàn tiếng Thái, quần áo thì chồng luôn mang lên giặt và phơi sợ vợ mò mẫm gió máy rồi cảm. Vị trí chổi lau nhà, các đồ dùng thiết bị máy móc cũng mất cả tuần để tìm và nhớ được vị trí… Nhận ra ông trời cho mình một người thương mình tuyệt đối không mảy may tính toán, mà nỡ cướp mất trong gang tấc. Không cam tâm, mà vẫn phải chấp nhận sự thật không gì thay đổi được.

“Người ta mất vài tuần vài tháng. Nhưng chắc em phải mất bao nhiêu năm mới tự sống được bình thường…”

“Anh chị ạ! Đến tận hôm qua em mới biết chồng em cất thuốc bổ cho em ở ngăn tủ nào để lôi ra uống lại cho hồi sức. Trước từng viên thuốc đều tự tay anh ý mang lên giường cho em uống…”

Tôi thấy cái câu “Khi yêu được người đàn ông toàn tâm toàn ý cho mình, thì người con gái không bao giờ phải trưởng thành cả”, đúng đấy! Nghĩa đen luôn, với gia đình thằng bạn tôi. Chỉ tiếc cuộc đời oan nghiệt quá!

Vợ tôi thay đổi tính nết từ đấy. Không quá rõ ràng, chỉ âm ỉ âm ỉ, những thói quen của cô ấy dần dần không còn như xưa. Đi tắm không còn thấy gọi tôi ời ời lấy khăn lấy quần cho nữa. Thấy bóng đèn hỏng tự mua về thay. Thấy trần nhà nhiều mạng nhện tự buộc chổi vào gậy để quét, ko còn lè nhè ỉ ôi tôi nhiều việc như trước.

Và rồi tôi thấy vợ tôi chọn cách sống đúng. Khi tôi quyết định và bắt đầu đi làm xa nhà, khi gặp công việc kiếm được nhiều tiền hơn, có tương lai hơn, đầy đủ hơn. Mỗi lần đi là cả tuần và có khi cả tháng. Tôi đi làm xa từ khi con tôi còn ẵm ngửa. Nhưng ở nhà vợ tôi nó luôn làm tốt mọi việc. Hỏng máy bơm cũng tự biết xem xét, mồi lại cho chạy bình thường. Nhà mất nước mất điện cũng biết coi ở đâu đầu tiên, biết nguyên nhân mà xử trí. Đồ gì lỏng ốc lỏng ếch biết cầm kìm cầm tô vít vặn lại… nó làm được nhiều lắm! Làm được rất nhiều công việc thường là của đàn ông mà không cần đến tôi! Nó ko ỉ lại, nên nó sẽ dễ sống hơn dù không có tôi bên cạnh.

Mỗi đợt về nhà, tôi lại tự nguyện làm tất cả việc nhà cho vợ nó có thời gian nghỉ ngơi, đi làm tóc hay đắp mặt, cho nó rảnh rang chăm sóc bản thân nó một tí. Vợ tôi xứng đáng với cuộc sống nhàn hạ sung sướng hơn nhiều. Nhưng vì tôi và con mà nó từng phải hi sinh nhiều thứ. Thận chí phải học và làm quen với cả việc gồng mình mạnh mẽ.

Nghĩ nhiều chuyện trong đời, thấy lòng càng rối bời :))) nghe câu này quen không? Nhưng nhiều lúc tâm trạng tôi nó mông lung vậy thật đấy.

Các ông có bao giờ chợt nghĩ nếu một ngày không có vợ, thì cuộc sống của các ông sẽ như thế nào không?
Nếu một ngày không có các ông, cuộc sống của vợ sẽ như thế nào ko?

Nếu các ông thấy, vắng các ông, vợ mình khổ sở nhiều thứ lắm, thì các ông đang là một người chồng tốt.

Còn các ông nhận thấy, một ngày vắng các ông, vợ các ông sẽ rảnh rang sung sướng vcl, không phải tất bật nồi niêu quần áo chổi rế nhà cửa, không phải điếc tai nghe những lời nặng nề, không phải đau đầu cho những bực tức tranh cãi này nọ… Thì các ông đang là một người chồng tệ.

Câu chuyện thằng bạn quá cố của tôi ko chỉ ảnh hưởng đến Vi đâu. Nó ảnh hưởng đến cả tâm lý tôi. 😔 Tôi lúc nào cũng sợ sự bất trắc của cuộc đời. Thế nên mấy câu ngôn tình “hãy thương nhau khi còn có thể ở bên, hãy chăm sóc nhau khi bàn tay còn nắm”, đôi khi nó không xáo rỗng đâu. Nó là thật đấy!

Nay đọc được câu này, thấy hay và thấm:

“Hãy đi gặp người mà bạn muốn gặp đi. Nhân lúc ánh mặt trời dìu dịu, nhân lúc gió lay nhẹ nhàng, nhân lúc người ấy vẫn còn ở đó, nhân lúc bạn chưa già.”

Hãy yêu thương nhau khi còn có thể!


(Sc: Minh Hoàng)

Sau một vài mối tình, bạn học được những gì?

1.Kẻ thứ ba vĩnh viễn không thể xuất hiện, nếu như người đàn ông của bạn không cho phép.

2.Đừng tin vào lời đàn ông nói sau khi phản bội rằng anh khi ấy mất kiểm soát, anh bị lừa. Hãy nhớ, bộ phận sinh dục của đàn ông sẽ không hoạt động nếu anh ta không có hứng thú.

3.Nước mắt không khiến đàn ông yêu mình, chỉ khiến đàn ông thêm chán ghét mình.

4.Càng ghen tuông thì càng mệt mỏi, càng soi mói thì càng dễ chia tay.

5.Không tin rằng đàn ông bận rộn, bất kể một người bận rộng nào cũng có thời gian dành cho người mình yêu. Vì yêu sẽ tìm cách, không yêu sẽ tìm lý do. Đừng tin vào lý do “bận” quá nhiều.

6.Đàn ông có thể nói dối một lần vì sợ bạn buồn, có thể nói dối lần thứ hai vì sợ bạn nghĩ, nhưng nói dối đến lần thứ ba thì chính là vì bản thân anh ta, đừng tin tưởng.

7.Khi cãi nhau, nếu đối phương đã im lặng thì tuyệt đối đừng cố chấp nói tiếp, khi người ta im lặng, một là không còn gì để nói, hai là họ muốn tĩnh lặng để bản thân bình tĩnh. Nên dù là một trong hai, nếu bản thân vẫn cố chấp nói, chính là tự làm khổ mình.

8.Đừng gọi quá hai cuộc, đừng nhắn quá ba lần. Nếu họ muốn trả lời thì họ đã trả lời, nếu họ không muốn thì cho dù bạn có gọi hay không thì cũng chỉ gây thêm sự phiền phức.

9.Tuyệt đối đừng ghen với bạn bè hoặc bạn thân của người yêu, nếu họ yêu bạn họ tự biết rạch ròi, nếu họ không yêu bạn bạn có ghen tuông cũng chỉ là tự biến bản thân mình thành người nhỏ nhen, họ yêu bạn, họ tự biết làm yên lòng bạn.

10. Người yêu cũ của người yêu không phải nỗi lo lắng, nỗi sợ hãi chính là người ở bên cạnh mình vẫn còn tình cảm với người cũ, ấy mới là quan trọng.

11.Đừng hỏi về quá khứ, nếu họ muốn kể họ đã kể, không đến lượt bạn hỏi.

12.Tình yêu chưa bao giờ là tất cả với đàn ông, giây phút phải đưa ra quyết định, đàn ông luôn lý trí hơn phụ nữ.

13.Phụ nữ quá ngu, đàn ông chán ghét. Phụ nữ quá khôn ngoan, đàn ông sẽ sợ hãi. Khôn có chừng và ngu đúng lúc, có những việc bản thân biết nhưng nhất định phải giả ngơ, có những việc bản thân không rõ, nhưng lại bắt buộc phải cho rằng mình tỏ tường, ấy mới là đúng.

14.Tuyệt đối đừng để điều gì thành thói quen, đừng quan tâm họ quá nhiều để rồi thành thói quen và trở thành điều hiển nhiên, đừng tha thứ quá nhiều để trở thành một khuôn khổ. Đàn ông phạm lỗi, đàn bà tha thứ, đàn ông quên nhanh, đàn bà nhớ lâu, mà người nhớ lâu thì người ấy khổ, ấy là quy luật.

15.Ban đầu yêu nhau, đừng tin câu đàn ông nói “Anh hạnh phúc khi có em ở bên” vì sau này có thể họ sẽ nói “Anh chúc em hạnh phúc”.

16.Với những người đàn ông trải đời, tuyệt đối đừng ngu ngốc tỏ ra bản thân đáng thương, đừng diễn kich trước mặt người đã biết trước kết quả, tuyệt đối đừng ngu ngốc.

17.Khi chia tay, đừng tin lời đàn ông nói rằng “cho đến khi mất em anh mới biết em quan trọng” bởi vì thực tế chính là họ biết bạn quan trọng, nhưng họ lại kiêu ngạo cho rằng họ sẽ vĩnh viễn không đánh mất bạn.

18.Rồi sẽ có ngày những cuộc điện thoại dần thưa thớt, những tin nhắn dần ít hơn, rồi sẽ có lúc thời gian gặp mặt cũng rút ngắn, rồi cũng có lúc, bản thân phải chấp nhận với việc, có mở đầu cũng có kết thúc, gặp gỡ rồi có lúc phải chia ly.

19.Vô tâm không phải bản tính mà là do có nhiều thứ khác cần để tâm.

20.Thứ dễ thay đổi nhất chính là lòng người, hôm nay có thể khiến bạn mỉm cười, ngày mai cũng có thể khiến bạn bật khóc.

21.Hạnh phúc hay bất kể điều gì đều chỉ mang tính chất thời điểm.

22.Đàn ông hứa, nghe chứ không tin.

23.Đàn ông thời kỳ đầu tiên và thời kỳ sau đấy chính là hai người hoàn toàn khác nhau, vậy nên đừng bất ngờ.

—  Huyền Trang Bất Hối

Gần đây người ta thi nhau ca tụng chuyện tình vượt tuổi tác của tân Tổng Thống Pháp với nhiều mỹ từ cao đẹp, nhưng chẳng ai biết, đằng sau mỗi hào quang, luôn ẩn chứa những nỗi đau. Nói đúng hơn, trong tình yêu, hạnh phúc của đôi nào cũng có một người âm thầm chịu tổn thương, nhất là khi tình yêu ấy xây dựng trên sự phản bội.

Tôi không mấy khi ngưỡng mộ chuyện tình cảm của ai, và cũng chẳng hề bận tâm chuyện người ta bước đến bên nhau thế nào. Nhưng tôi không ủng hộ những chuyện tình cảm của người đến sau mà lại được tung hô như thiên tình sử để lưu danh muôn đời.

Bỏ qua những định kiến xã hội, vượt qua khoảng cách tuổi tác, bà Brigitte đến với ông Macron khi bà đã đứng tuổi. Nghĩ đến đấy thôi, rất có thể người ta tin đó là một tình yêu thật sự đáng để ngưỡng mộ lắm chứ. Một chuyện tình đậm chất văn học Pháp, lãng mạn, bay bổng và điên rồ. Nhưng, cuộc đời không phải là những trang sách, cuộc đời luôn có những sự thật đau thương.

Hệt như chuyện tình nổi tiếng của Brad Pitt và Angelina Jolie, càng bóng bẩy bao nhiêu sẽ càng có một người ngậm ngùi ở lại với nỗi cô đơn bấy nhiêu. Phu nhân của tân Tổng Thống Pháp, người đã yêu điên cuồng cậu học trò 17 tuổi của mình - ông Macron, khi đã có gia đình, một người chồng và ba đứa con. Bất chấp nước Pháp có là thiên đường của những câu chuyện tình đẹp nhất, thì ngôi làng nơi bà sống, người ta cũng không thể ngừng bàn tán, và gia đình của ông Macron khi ấy cũng chẳng thể nào chấp nhận được chuyện tình của bà giáo già với cậu học sinh non choẹt con mình cho nổi.

Và dĩ nhiên, người phản đối quyết liệt nhất là chồng cũ của bà Brigitte, ông André, người đã cùng bà đi qua gần nửa đời người với ba mặt con yêu dấu. Ấy vậy mà, tân phu nhân Tổng Thống Pháp, đã bất chấp tất cả để đi theo tiếng gọi của tình yêu, sẵn sàng vượt qua tất cả mọi định kiến xã hội, nhưng quan trọng nhất là tình nghĩa vợ chồng để dệt một câu chuyện tình - điên - cuồng - ngạo - nghễ như trong phim.

Bà Brigitte và ông Macron kết hôn vào năm 2007, trở thành cặp vợ chồng nổi tiếng và kiêu hãnh. Còn người chồng cũ của bà Brigitte thì biến mất hoàn toàn sau đó. Ông biến mất khỏi cuộc đời bà, khỏi cuộc hôn nhân đã từng hạnh phúc, khỏi tình yêu đã từng khi say khi cuồng.
Ông André thua cuộc, không phải bởi tình yêu của ông ít hơn, mà có lẽ vì tuổi tác, có lẽ vì thời gian đã thổi tàn đi thanh xuân của ông, để tình yêu trong ông không đủ sức thắng trước hấp dẫn, cuồng nhiệt của cậu trai trẻ.

Người ta cứ bảo, chỉ đàn ông mới mê mẩn sắc đẹp, thanh xuân. Và người ta thường trách đàn ông dễ thay lòng đổi dạ khi đàn bà đi qua hết xuân thì, tàn phai nhan sắc. Hóa ra thời gian tàn nhẫn như vậy, nó làm thay lòng bất cứ ai, nó thổi tàn hạnh phúc gia đình, đưa những người đã từng gắn bó như máu thịt trở về những tháng ngày như chưa từng quen biết. Ấy vậy mà, cũng lại thời gian, khi một người chưa kịp nguôi ngoai nỗi đau, thì người kia đã kịp có hạnh phúc mới, nhưng chẳng ai buồn bận tâm đến người ở lại, họ dễ dàng chấp nhận, ca tụng hạnh phúc của người đến sau.

Chuyện tình yêu ngang trái ấy sẽ chỉ đẹp khi hai người còn độc thân, sẽ chỉ đẹp khi không có một người đau thay cho niềm vui của người mới, sẽ chỉ đẹp khi không phải là bi kịch của một gia đình đã từng hạnh phúc. Ai cũng có quyền được yêu, thế nhưng yêu trong bất chấp, yêu sai thời điểm, sai người là tình yêu ngang trái và tội lỗi.

Đối với tôi mà nói, nếu phải ngưỡng mộ, thì có một chuyện tình cảm đẹp hơn cả, đó là chuyện tình giữa Miley Cyrus và Liam Hemsworth. Nàng và chàng yêu nhau khi đóng chung phim The Last Song. Chuyện tình giữa hai người nổi tiếng không dễ dàng, dù họ quá xứng đôi. Họ yêu nhau, gắn bó với nhau, đính hôn rồi lại chia lìa đôi ngả. Miley vì tình yêu đổ vỡ mà thay đổi, trở thành một con người hoàn toàn khác, nổi loạn, điên cuồng, bất chấp. Nhưng sau cuộc chia tay dù rất lâu, hai người vẫn chẳng thể tìm được bến đỗ mới. Và trong khoảng lặng rất dài đủ để cả hai nhận ra, họ sinh ra là để cho nhau, cuối cùng họ cũng trở lại. Đó mới là tình yêu, rất đời. Tuổi trẻ, hợp tan, chia ly và trở lại, nhận ra nhau sau những lầm lỡ nên khát khao vì nhau mà thay đổi.

Tình yêu chính là như thế, đúng người, đúng thời điểm, trải qua đủ những ngọt ngào, đắng cay, đi thật xa rồi trở về, tìm thấy nhau sau những mất mát mới biết trân trọng nhau suốt một đời. Nếu có ngưỡng mộ, hãy ngưỡng mộ những chuyện tình không hoàn hảo nhưng biết trân trọng nhau như thế.

2

[ Bố ____________________ ]

1. Tình cảm lặng thầm nhất trên thế giới này là tình yêu của cha. Người không bao giờ nói câu: “Cha yêu con”, mà chỉ dùng hành động để thể hiện. Mỗi một người cha đều là một bức tường. Cho dù hồi nhỏ bạn chỉ muốn chạy đi thật xa, nhưng đến một ngày, tổn thương đủ rồi, sẽ muốn quay trở về, dựa vào cha, thời khắc đó mới cảm thấy thật sự an toàn.

2. Là người không bao giờ nói nhiều, không bao giờ rời xa, không bao giờ nồng nhiệt nhưng lại luôn thâm tình.

3. “Nếu tôi có con gái, chỉ cần nó muốn phóng hỏa, tôi sẽ giúp nó châm lửa”.

4. Cha luôn nói tôi là niềm tự hào đời này của cha. Thực ra tôi cũng muốn nói cha là niềm kiêu hãnh trong sinh mệnh của tôi.

5. Tốc độ thành công của chúng ta nhất định phải nhanh hơn tốc độ già đi của cha mẹ. Chỉ sợ cây muốn lặng mà gió không ngừng thổi, con muốn nuôi mà cha mẹ không thể đợi. Không cần làm những việc sau này khiến bản thân hối hận, không cần mang tình yêu biến thành sự chờ đợi. Cha mẹ nuôi con khôn lớn, con cùng cha mẹ già đi.

6. Mỗi lần cho tiền đều dặn không được nói cho mẹ biết. Nhưng mỗi lần đó đều là tự cha nói với mẹ. Bó tay !

7. Bởi vì tôi là bố của nó, nó ở với tôi, chỉ có thể hạnh phúc, những thứ khác đều không được. Đây chính là tâm nguyện của một người làm bố.

8. Con bé không nên vì bố mẹ nó mà đi kết hôn. Con bé không nên nghe những lời đàm tiếu thị phi ở bên ngoài, nghe nhiều quá rồi muốn đi kết hôn. Con bé … Con bé nên cùng với người mà nó thích, người mà sống cùng nó đến bạc đầu, mà kết hôn. Dáng vẻ vô cùng tự hào. Phải vô cùng đắc ý, vô cùng khao khát, giống như là thắng một trận đấu vậy.Rồi có một ngày con bé đột nhiên mang một người đàn ông đến xuất hiện trước mặt tôi, chỉ vào cậu ta và nói với tôi: Bố, bố xem, con tìm thấy rồi, chính là người này, con quyết phải cưới anh ấy cho bằng được. Tôi cảm thấy mình có thể tưởng tượng ra được cảnh tượng đó. Con bé sẽ làm động tác tay chữ V chiến thắng cho tôi và mẹ nó xem. Biểu cảm đó, trông tự hào biết bao. Sau đó nói với mẹ nó: Con đã nói với mẹ là con tìm được rồi mà. Ngày đó khi nào đến tôi cũng không biết được, nhưng tôi vẫn sẽ luôn đứng bên cạnh con bé.

9.  Bố luôn không muốn mình lấy chồng xa, không phải vì sợ xa rồi thì tình cảm sẽ nhạt đi, mà vì bố sợ, nếu có một ngày tôi đột nhiên xảy ra chuyện gì, dù có ngồi máy bay thì cũng cần cả quá trình, quá trình ấy bố sẽ rất lo lắng, rất sợ hãi, bố không muốn phải chịu đựng cái quá trình ấy, bố muốn khi nhớ tôi có thể tới thăm tôi bất cứ lúc nào.

10.  Đó mãi mãi là phòng tuyến cuối cùng, cũng là đường lui cuối cùng.

11.  Thi đại học trượt, điểm thấp ngoài sức tưởng tượng, tôi nhốt mình trong phòng cả ngày trời. Đến tối, bố đứng ngoài cửa, nhẹ nhàng bảo:“ Đừng khóc nữa, ở nhà với bố cả đời càng tốt.”

12.  Có lần bố rửa bát, không may có cái bát sứt làm tay bố chảy máu. Mẹ vội vàng băng tay cho bố, tôi thì trách bố không cẩn thận gì cả. Bố cười bảo:“ May mà hôm nay không phải con gái bố rửa bát.”

13. Bố là người anh hùng đầu tiên của những cậu con trai. Là mối tình đầu tiên của các cô con gái.

14. “Bố! Ngày của bố vui vẻ”
“Cảm ơn cử nhân tương lai”
“Hay là bố cho con ít tiền mừng đi.”
“Hôm nay là ngày của bố, không biết ai phải cho ai tiền mừng đây” 

15.   Nghịch máy tính, bố nói không nghe lời bố sẽ dí đầu tôi vào bàn phím, ha ha, cứ đùa, bố đẻ tôi đó, sao có thể %^%*&$#$%#qưdwqd@wqe234/

16.  “Nếu có một người đàn ông yêu gương mặt không trang điểm của bạn, bạn gầy đi người đó sẽ đau lòng, bạn béo lên người đó sẽ mừng vui. Vậy thì người đàn ông đó chính là cha của bạn, chỉ có thể là cha của bạn mà thôi.”

17. Ngày thi đại học, sáng sớm dậy chuẩn bị đồ đạc, bố thấy thể hỏi: “ Con đi đâu chơi đấy?”

18. Mấy hôm trước sinh nhật tôi, bố đã gửi cho tôi một tin nhắn: happy new year to you…

19. Ngày còn nhỏ, gia đình tôi rất nghèo. Chưa từng được ăn thử bánh sinh nhật. Tôi bèn hỏi bố rằng bánh sinh nhật có mùi vị gì. Bố bảo: “Đợi đến ngày sinh nhật của con là sẽ biết ngay thôi”. Sau đó, tôi đợi, đợi mãi cuối cùng cũng đến ngày sinh nhật của mình. Bố ghé vào tai tôi thì thầm một cách bí ẩn: “Bố đã hỏi mọi người rồi, bánh sinh nhật có mùi của bơ”.

20.  Luôn nhận không mọi thứ từ cha nhưng con chưa từng nói một lời cảm ơn. Mãi đến khi trưởng thành rồi con mới hiểu được nỗi vất vả của cha… Con là niềm tự hào của cha phải không? Cha vẫn luôn lo lắng cho con ư? Đứa con mà cha luôn bận tâm đã khôn lớn rồi.
Cho dù người quên đi tất cả, nhưng chưa từng quên thương yêu con. Con yêu cha.

- YangZhuang - Dịch -

[Trải nghiệm khi inbox nói chuyện với Crush]

1. Tôi reply ngay lập tức, người ấy thích rep lúc nào thì rep lúc ấy!

2. Nói ít một câu sợ hối hận, mà nói nhiều hơn một câu lại sợ thành phiền…

3. - Crush: “Có đấy không?”
- Tôi vui mừng đến độ không tin đấy là thật, phải tát mình hai cái cho tỉnh táo rồi bình tĩnh đáp lại một câu: “Có”.

4. Tôi thì luôn luôn đáp lại tức thì, còn cô ấy thì…

5. Sau khi nói chuyện xong đều thấy hối hận vì lúc nãy nói chuyện vẫn chưa hay cho lắm.

6. Sợ người ấy biết, sợ người ấy không biết, sợ người ấy biết lại giả vờ như không biết.

7. Mỗi lần anh nói “Ok”, “Uhm” hoặc mấy câu đại loại vậy, em đều vội vàng tìm một chủ đề khác để cuộc hội thoại được tiếp tục. Đến bao giờ anh mới có thể chủ động nói về cuộc sống của anh, chủ động tìm một chủ đề để tiếp tục kéo dài cuộc nói chuyện với em đây!

8. “Anh rảnh mà. Anh đang rảnh lắm”, “Không. Anh không bận. Anh chưa buồn ngủ”, “Anh không đói”, “Anh vừa tắm xong”, “À, không sao. Anh đi học có bao giờ nghe giảng đâu”.

9. Chưa bao giờ dám inbox nói chuyện với người luôn!

10. Anh dạy các chú này, đừng bao giờ nói chúc ngủ ngon nhé. Nhớ đấy. Cứ thế mà nói chuyện, xong đi ngủ, hôm sau nhắn tin đáp lại, như thế câu chuyện mới được tiếp tục.

11. Cho dù có đang tắm mà tin nhắn của anh đến em cũng sẽ lau tay mà vội vàng đáp lại.

12. Chuyện này còn khó hơn làm Toán nữa. Đại khái là: Người ấy không nói tôi cũng không nói nữa. Tại sao lần nào cũng là tôi mở lời trước. Tại làm sao, tại làm sao tôi rất muốn nói chuyện với người ấy, tại làm sao mà người chưa thèm reply tôi. Oimeoi, người ta reply con rồi kìa. Con nên reply thế nào cho hay đây?
Status này của người ấy có ý gì thế? Người ấy đang nghe bài này à, thử click nghe thử coi thế nào mới được!

13. Nhìn thấy dòng “đang nhập..” mà tim đập thình thịch.

14. Thật may mắn vì 1 năm có rất nhiều ngày lễ, mỗi ngày lễ tôi lại có thể nhắn tin chúc mừng người ấy. Nếu như người ấy đáp lại, tôi có thể vui vẻ tận mấy ngày trời.

15. Nhắn cho người ấy một tin xong tắt màn hình, quẳng điện thoại sang một bên. Nhưng mà cuối cùng không lén nổi hồi hộp chờ mong mà cầm điện thoải mở ra để đợi tin nhắn đáp lại.

16. Sau này, em sẽ không làm phiền anh nữa, anh cũng không còn nhớ đến em nữa.

17. Em thấy anh nhắn tin đến cũng sẽ không trả lời ngay đâu, vì em sợ anh sẽ phát hiện ra em thích anh.

18. Rõ ràng chỉ là vài câu nói tùy tiện, ấy vậy mà có thể khiến tôi vừa ôm điện thoại vừa cười như điên.

19. Cô ấy nói G9 với tôi cũng khiến tôi vui không ngủ nổi. Tự nhiên cô ấy tìm tôi nói chuyện cũng khiến tôi vui như trúng số. Chỉ cần cô ấy chủ động một tí là tôi đều có cảm giác cô ấy đang thích tôi.

20. Người inbox trả lời cuối cùng nhất định phải là tôi!

— NhímJung dịch | Edited by Photo Gallery
© Photo Gallery
(Copy or reblog please with full source)

Không ai trên đời sinh ra dành cho bạn mà họ được sinh ra cho bản thân họ. Tình yêu nói cho cùng là một sự lựa chọn. Không ai là hoàn hảo dành cho bạn, và mình nghĩ chúng ta nên dừng việc hình tượng hóa ai đó ngoài kia, một người nào đó trên thế giới này được sinh ra “dành cho bạn’ bởi vì nó sai rồi. Không ai sinh ra dành cho bạn ngoại trừ chính bạn. Những người khác cũng dành cho chính họ. Nếu bạn muốn tiến xa cùng ai đó thì khá là vất vả đấy, thấu hiểu, so sánh, trò chuyện, và lựa chọn.

👨🏻‍🎨 ig: ericnguyenillustration

VƯỢT QUA BẾ TẮC 

📖

Đã có bao giờ bạn tự hỏi tại sao có những người vượt qua “giông bão” một cách nhẹ nhàng nhưng mình thì không? Họ có bí quyết gì? Tất cả là nằm ở suy nghĩ, quan điểm về “cơn bão” ấy mà thôi. Thế nên mỗi khi gặp khó khăn, bạn hãy thử suy nghĩ theo những hướng tích cực này, biết đâu sẽ cảm thấy nhẹ nhàng hơn rất nhiều đấy.

📖
 CHUYỆN GÌ CHO QUA ĐƯỢC, HÃY CHO QUA
Đức Phật có câu: “Sự kháng cự của bản thân với những gì đang xảy ra tạo nên sự đau khổ của bạn”. Hãy thử suy nghĩ về việc này, rõ ràng rằng sự đau khổ chỉ xuất hiện khi bạn cố gắng chống lại bản chất vấn đề để bảo vệ chính mình.
Thế nên một khi còn có thể thay đổi được vấn đề thì hãy hành động ngay, thay đổi ngay. Nhưng một khi không thể thay đổi thì bạn có thể lựa chọn giữa việc chấp nhận, để phiền não trôi qua hay làm cho bản thân đau đớn, cuộc sống khổ sở và chẳng thể nào quên được sự đau lòng ấy, cứ mãi bị ám ảnh.


📖
NÓ CHỈ LÀ VẤN ĐỀ KHI BẠN NGHĨ ĐÓ LÀ VẤN ĐỀ
Rất nhiều lần, chúng ta là kẻ thủ tồi tệ nhất của chúng ta. Hạnh phúc phụ thuộc vào quan điểm. Nếu bạn nghĩ đó là vấn đề nghiêm trọng, suy nghĩ và cảm nhận của bạn sẽ là tiêu cực. Nhưng nếu bạn nghĩ rằng mình có thể học từ việc ấy, bạn sẽ thấy nó chẳng còn là vấn đề nữa.

📖
MUỐN THAY ĐỔI ĐIỀU GÌ, TRƯỚC TIÊN HÃY THAY ĐỔI BẢN THÂN
Thế giới bên ngoài của bạn phản ánh nội tâm của chính bạn. Bạn có biết rằng mọi người trên thế giới đều có cuộc sống hỗn loạn và căng thẳng? Và phải chăng nó căng thẳng là vì những hỗn loạn trong lòng họ? vâng, đúng đấy. Chúng ta thường nghĩ rằng hoàn cảnh thay đổi sẽ khiến con người thay đổi, nhưng đã đến lúc bạn nghĩ rằng chúng ta phải thay đổi chính mình trước khi hoàn cảnh sẽ đổi thay.


📖
ĐÓ KHÔNG PHẢI LÀ THẤT BẠI, ĐÓ LÀ CƠ HỘI ĐỂ HỌC HỎI
Bạn nên xóa sổ từ “thất bại” ra khỏi từ điển của mình. Những người thành đạt, vĩ đại từng thất bại hết lần này để lần khác. Thomas Edison đã từng nói thế này: “Tôi không thất bại trong việc phát mình ra bóng đèn, tôi chỉ có 99 cách để nó không hoạt động”. Bỏ đi cái bạn vẫn hay gọi là “thất bại” và tìm cái đáng học từ đó. Học cách để làm tốt hơn cho lần tới.
Nếu không có được điều mình muốn nghĩa là những điều tốt đẹp hơn đang đến
Đôi khi rất khó để nghĩ được tích cực như thế này. Nhưng đó là sự thật! Thông thường, khi nhìn lại đời mình, bạn sẽ thấy được vì sao vài thứ tốt đẹp không thành lại là chuyện tốt. Công việc bạn yêu thích nhưng không có được đòi hỏi bạn không thể dành nhiều thời gian cho gia đình, nhưng công việc hiện tại lại cho bạn thời gian thoải mái hơn. Hãy tin rằng mọi thứ xảy ra đều có nguyên do của nó.


📖
TRÂN TRỌNG NHỮNG PHÚT GIÂY HIỆN TẠI
Vì nó sẽ không bao giờ quay trở lại và mỗi khoảnh khắc ấy là cực kì quý gia. Thế nên đừng để nó trôi qua lãng phí bởi nó sẽ sớm trở thành kí ức. Mỗi khoảnh khắc dù không vui nhưng một ngày nào đó, bạn bỗng cảm thấy nhớ chúng, như trong bài hát nhạc country của Trace Adkins có câu: “Bạn sẽ nhớ điều này… bạn sẽ muốn nó quay trở lại. Bạn sẽ ước rằng những ngày ấy đã không trôi qua nhanh như vậy… Bạn có thể không biết điều này nhưng bạn sẽ nhớ chúng...”.

📖
ĐỪNG PHỤ THUỘC VÀO HAM MUỐN
Hầu hết ai cũng sống với “suy nghĩ gắn bó”, nghĩa là gắn mình, bó buộc mình với những mong muốn, và một khi không có được, họ bỗng dưng như rơi xuống vực thẳm với những suy nghĩ bi quan.
Thế nên hãy tập cho mình thói quen sống “không lệ thuộc”, nghĩa là khi có được điều muốn hay không, bạn vẫn vui vẻ, hạnh phúc. Hãy giữ cho mình cảm giác vui vẻ, ít nhất là bình thường


📖
HIỂU VÀ BIẾT ƠN NỖI SỢ
Sợ hãi sẽ là một người thầy vĩ đại và vượt qua chúng sẽ mang đến cho bạn cảm giác chiến thắng. Ví dụ, khi còn đi học, nỗi sợ của bạn là môn học Nói trước công chúng (một trong 3 nỗi sợ lớn nhất của loài người), nhưng có phải rằng giờ đây bạn đã có thể đứng thuyết trình với sếp, đồng nghiệp, thậm chí có người còn trở thành giảng viên của môn học này nữa cơ.
Chỉ cần luyện tập để vượt qua nỗi sợ hãi bởi đó chỉ là cảm giác mà thôi.


📖
CHO PHÉP BẢN THÂN ĐƯỢC TẬN HƯỞNG NIỀM VUI
Bạn có thể không tin nhưng có rất nhiều người không cho phép mình được vui vẻ. Họ thậm chí không biết cách nào để hạnh phúc. Một số người trói chặt mình với những vấn đề và mớ hỗn độn của bản thân, đến nỗi chẳng biết mình là ai nếu không có những thứ này.

 Thế nên hãy cho phép bản thân được tận hưởng niềm vui, sự hạnh phúc. Cho dù đó chỉ là những khoảnh khắc ngắn ngủi. Hãy tập trung vào niềm vui ấy thay cho sự hỗn loạn trong tâm trí là điều cực kì quan trọng.


📖
KHÔNG BAO GIỜ SO SÁNH BẢN THÂN VỚI NGƯỜI KHÁC
Nếu muốn so sánh, hãy so sánh mình với người tệ hơn bạn. Bạn thất nghiệp? Hãy mừng rằng bạn sống ở đất nước có trợ cấp cho người thất nghiệp. Bạn không quyến rũ như Angelina Jolie? Cả tỉ người cũng như bạn thôi, thậm chí bạn còn trông quyến rũ hơn rất nhiều người đấy. Cứ suy nghĩ thế đi nhé.


📖
BẠN KHÔNG PHẢI LÀ NẠN NHÂN
Bạn cần phải ra khỏi con đường của mình. Bạn chỉ là nạn nhân của những tư tưởng, lời nói và hành động của chính bạn. Chẳng ai làm gì bạn, bạn là người tạo kinh nghiệm cho chính mình. Chịu trách nhiệm về bản thân và hiểu rằng đôi lúc bạn không thể vượt qua được những khó khắn. Điều bạn cần làm là bắt đầu thay đổi suy nghĩ và hành động của mình. Từ bỏ quan điểm mình là nạn nhân và nghĩ rằng mình là người chiến thắng.


📖
MỌI THỨ LUÔN LUÔN THAY ĐỔI
Điều này sẽ sớm trôi qua thôi” là một câu nói bạn nên nằm lòng. Khi mắc kẹt trong tình huống tồi tệ, ai cũng nghĩ rằng mình không có lối thoát, sẽ chẳng có cách nào thay đổi được. Nhưng bạn biết gì không? Nó sẽ thay đổi được. Chẳng có gì là vĩnh viễn, trừ cái chết. Thế nên hãy bỏ suy nghĩ một thứ sẽ mãi mãi như vậy. Chẳng bao giờ đâu. Nhưng bạn cần phải hành động để thay đổi bởi nó không tự xảy ra như có phép màu xuất hiện đâu.

📖
KHÔNG GÌ LÀ KHÔNG THỂ
Phép màu xuất hiện mỗi ngày. Thực sự là vậy. Rõ ràng rằng vẫn có những người chữa được bệnh ung thư giai đoạn 4 một cách tự nhiên. Vậy thì chắc chắn là có phép màu rồi. Bạn hãy tin đi vì những chuyện như vậy xảy ra mỗi ngày. Chỉ cần bạn tin. Một khi đã tin, bạn sẽ chiến thắng.

Em nghe nói anh giờ đang buồn lắm
Biết làm sao, không thương được nữa rồi
Có những điều suốt đời anh không hiểu
Như chúng mình đã xa cách đấy thôi.

Anh đừng buồn vì những thứ xa xôi
Năm tháng ấy đã qua rồi, lặng lẽ
Công việc của anh, những ồn ào tuổi trẻ
Dẫu mệt bao nhiêu, anh nhớ nhé… đừng buồn.

Nghe em đi, hãy tìm một người thương
Để những bước về con đường không lẻ bóng
Dù có mọi thứ nhưng lòng anh đâu rộng
Dù lắm người thương nhưng bóng vẫn lặng thầm.

Nghe em đi, không thêm nữa vài năm
Chúng mình sẽ già và chống cằm hối tiếc
Để đôi lúc cuộc đời anh mỏi mệt
Có một người thương anh sẽ hết đau buồn.

Tình cảm bây giờ dễ lắm bán buôn
Em vẫn lo anh sẽ buồn và nhớ
Có những xót xa ngỡ như là duyên nợ
Có những phút giây không trở lại một lần.

Chúng mình bây giờ vẫn còn tuổi phân vân
Và chắc có lẽ, cũng đôi lần hối tiếc
Anh sẽ có nhiều những vinh quang, thua thiệt
Nhưng mà trái tim cần tha thiết một người.

Nghe nói bây giờ, anh đang không vui
Công việc, bộn bề… ngậm ngùi, lặng lẽ
Em chỉ mong anh, yên vui qua tuổi trẻ
Hạnh phúc, bình yên, anh nhé, đừng buồn!

- Thoa pyo

… Đôi lúc, em hay nghĩ bản thân là kẻ chẳng ai cần đến. Khi em ở một mình hay lẫn trong đám đông náo nhiệt, em hoàn toàn bị che lấp, cứ như hòa vào màu tối u buồn. Em đứng giữa đời, chợt cảm thấy như ở nơi tận cùng Trái Đất, không có ai hết, em một mình, họ có nhau. 

Nhưng mà, em có khi nào nghĩ rằng chỉ vì em cứ chăm chú nhìn vào nỗi cô đơn của mình mà đang lờ đi sự quan tâm của người khác không ? Thật đấy, có nhiều người không thường bộc lộ lo lắng hay để tâm, nhưng trong lòng họ em lại có một vị trí vô cùng vững chắc. Họ vẫn nhìn thấy em dù em ở nơi tối tăm nhất, hay sẽ hỏi những người khác để biết em đang ở đâu khi em muốn chạy trốn khỏi cuộc đời…

Mình thích đi café ở quán vắng. Được làm một nốt trầm, yên lặng ngồi nghe nhạc, cảm nhận không khí của cuộc sống, của dòng đời đang chuyển động bên ngoài. Thường thì hay đi một mình, vì luôn có cảm giác một mình, nhưng đôi khi cũng muốn rủ ai đó đi cùng nhưng cuối cùng chả biết có thể rủ ai. Lại không đủ tự tin để bắt chuyện với bất kỳ ai khác cũng một mình như mình. Vậy nên những buổi café thường chỉ có một mình.

Mình thích giữ những thứ vụn vặt kỷ niệm hơn là những thứ giá trị. Mình có hai chiếc hộp có nắp đậy bằng nam châm. Chiếc hộp thứ nhất đựng là những kỷ niệm quý giá nhất mà mình từng có. Chiếc hộp thứ hai là những lá thứ món quà từ bạn bè mà mình còn giữ. Thỉnh thoảng vào cuối mỗi năm, mình vẫn mở chiếc hộp thứ hai ra để xem lại gia sản nhỏ của mình. Còn chiếc hộp đầu tiên từ khi sử dụng mình chỉ cất thêm vào đó chứ chưa bao giờ mở nó ra, dù chỉ một lần.

Mình thích mặc áo sơ mi và quần jean. Sơ mi các loại màu xanh. Mình có mười lăm cái sơ mi thì đến hết tám cái màu xanh rồi. Và tay dài. Một phần mình muốn che vết sẹo trên tay, một phần mình gầy nên thường mặc tay dài sẽ tự tin hơn.

Mình thích nuôi mèo. Từ nhỏ đến giờ mình nuôi không biết bao nhiêu mèo mà kể. Dù chả có con nào sống với mình đến lúc già rồi chết đi mà toàn bị mất sau hai, ba năm nhưng mình vẫn tiếp tục nuôi. Đến bây giờ mỗi buổi trưa mùa Đông mình vẫn thường ngủ với mèo. Mình thích nằm nhìn rồi vuốt cái người mềm oặt khi chúng ngủ, thích cái suy nghĩ là mình được tin tưởng thì chúng mới chịu tới nằm cạnh ngủ say như thế. Mình thích cảm giác lúc được tin tưởng, dù chỉ là của lũ mèo.

Mình thích tặng hoa cho người khác không theo các dịp lễ quan trọng hay kỷ niệm. Mình thích cái suy nghĩ chỉ bỏ ra một khoản tiền nhỏ với sự chăm chút cẩn thận mà có thể làm cho người ta vui vẻ mỉm cười. Khi chọn hoa, mình chọn rất kỹ từng bông một chứ không mua theo bó người ta gói sẵn. Và bó hoa của mình thường được gói đơn giản theo ý mình, không bao giờ đi kèm với loại hoa hay lá khác.  

Mình thích đi chùa vào ngày vắng. Dù vô thần, nhưng lại thích việc được luẩn quẩn trong sân chùa yên tĩnh, được đứng thắp một nén nhang cầu nguyện cho mình và cho người thân, được ngồi nghỉ ngơi để chợt nghĩ về quá khứ, về hiện tại về tương lai. Bình yên, tự tại. Những điều này luôn làm tâm hồn mình cân bằng lại. Thường thì sân chùa sao những cơn mưa rất đẹp, sạch sẽ và hoàn toàn thanh tịnh. Mình vẫn đi như thế, trong suốt những năm qua

Mình thích những con đường, những cây cầu nhỏ lạ lẫm, những nơi có những hàng cây đẹp vô danh mà mình từng đi qua nhưng chưa có dịp ghé lại trong thành phố này. Trầm lặng, không có gì đặc sắc nhưng đôi khi trong trí nhớ thoảng về lại mang một cảm giác rất đỗi bình yên.

Mình thích chạy xe một mình vào buổi chiều đẹp trời, hoặc ban đêm. Cũng là sau những cơn mưa. Thích tiếng gió rít nhẹ qua tai, và những giọt nước li ti còn sót lại bay qua mặt.

Mình thích nghe nhạc không lời.Trong máy nghe nhạc của mình hoàn toàn là nhạc không lời. Suốt nhiều năm qua mỗi tối mình vẫn thường có thói quen nằm nghe nhạc trước lúc ngủ, và mình thích cảm giác ngủ quên rồi lại tỉnh dậy khi những bài nhạc còn đang chạy. Khi đấy, cảm giác âm thanh không chỉ phát từ bên tai mà là từ xung quanh, Âm thanh từ những bản nhạc quen thuộc cũng đẹp đẽ, tươi mới hơn bình thường nhiều.

Mình thích biển. Thích được đi dọc mép nước trong một ngày trời có nắng. Thích được nằm thẳng lưng trên cát nhắm mắt lại ngửa mặt lên trời, ngửi mùi mằn mặn của muối biển và cảm nhận gió biển từ ngoài kia lùa vào lòng bàn chân. Biển luôn mình cảm giác dễ chịu, bình yên và thanh thản.

Mình thích đi lang thang hơn là ngồi một chỗ. Mình thích gõ dùng tay vào gỗ, thích nghe tiếng rung của chuông gió bằng gỗ, thích những bộ phim hoạt hình hài hước nhưng đầy cảm động.Và mình cũng thích vô vàn những thứ nhỏ nhặt khác mà không kể được tên ở đây nữa.

Nhưng mà quan trọng nhất là lúc mình thích một ai đó, buồn cười là hết lần này đến lần khác năm này qua năm khác, dù có kiên trì cũng chả bao giờ tìm được một ai trong số họ cũng thích mình.

TÌNH YÊU HÔN NHÂN HẠNH PHÚC QUA GÓC NHÌN 1 NHÀ SƯ

📖

TÌNH YÊU

Một ngày kia, có một chàng trai trẻ tìm đến hỏi lão thiền sư rằng: “Thưa thầy, thầy có thể nói cho biết tình yêu là gì được không ạ?

Lão thiền sư nhìn chàng trai trẻ, mỉm cười: “Cậu hãy đi xuyên qua ruộng lúa mạch này, ngắt một tua lúa mạch lớn nhất, vàng óng nhất về đây. Nhưng có một điều kiện là: cậu không được quay đầu trở lại con đường cũ đã đi qua, và chỉ có thể hái một lần duy nhất.

Chàng trai trẻ liền đi làm theo lời lão thiền sư và rất lâu sau anh mới trở về, nhưng lại đi về với với hai bàn tay không.

Thấy vậy, lão thiền sư liền hỏi: “Tại sao con lại trở về tay không?

Chàng trai trẻ đáp: “Khi con đi đến giữa cánh đồng lúa mạch, con đã nhìn thấy mấy tua lúa mạch rất là lớn, rất là vàng óng, nhưng, con nghĩ rằng phía trước chắc có lẽ cũng sẽ có cọng lúa mạch khác lớn hơn và tốt hơn nữa, vậy nên con không có hái; nhưng mà, khi con tiếp tục đi nữa, những tua lúa mạch khác mà con nhìn thấy, luôn cảm thấy không được đẹp như đã thấy trước đó, vậy nên sau cùng con không có hái được gì cả…”

Lão thiền sư nói một cách ngụ ý sâu xa: “Đây chính là tình yêu.”

📖

HÔN NHÂN

Một ngày khác, chàng trai trẻ tìm đến hỏi lão thiền sư: “Thưa thầy, thầy có thể cho con biết hôn nhân là gì được không ạ?”

Lão thiền sư nói: “Thế con hãy đi xuyên qua khu rừng này, chặt lấy một cái cây to nhất, rắn chắc nhất về đặt ở trước cửa nhà làm cây thông Noel, nhưng có một điều kiện bắt buộc là: con không được đi ngược trở lại và con chỉ có thể chặt một lần.”

Chàng trai trẻ liền đi vào rừng. Rất lâu sau đó, anh ôm theo một thân cây vốn không được coi là cao lớn rắn chắc nhất, lại cũng không phải là tốt nhất về.

Lão thiền sư hỏi: “Tại sao con lại chặt một thân cây như vậy mang về?

Chàng trai trẻ liền trả lời: “Khi con đi xuyên qua khu rừng, có mấy lần con nhìn thấy có mấy cây rất là tốt, nhưng lần này, con đã tiếp thu bài học hái tua lúa mạch lần trước, khi nhìn thấy cây này vẫn không tệ, nên đã chọn trúng nó, con sợ nếu con không chọn nó, thì sẽ bỏ lỡ cơ hội chặt cây mà trở về tay không, dù rằng nó vốn không thể được coi là cái cây tốt nhất mà con gặp được.”

Lão thiền sư mỉm cười hài lòng: “Đây, chính là hôn nhân.”

📖

HẠNH PHÚC 

Một ngày kia rảnh rỗi, chàng trai trẻ lại tìm đến hỏi lão thiền sư: “Thưa thầy, xin thầy chỉ cho con biết thế nào là hạnh phúc?”

Lão thiền sư nói: “Cậu hãy băng qua cánh đồng ruộng này và hái lấy một bông hoa đẹp nhất. Nhưng có một quy định: Cậu không được đi ngược trở lại, hơn nữa cậu chỉ có thể hái một lần.”

Chàng trai trẻ nghe xong liền đi làm ngay. Rất lâu sau đó, anh cầm trên tay anh một bông hoa khá đẹp trở về.

Lão thiền sư liền hỏi anh: “Đây có phải là bông hoa đẹp nhất không?”

Chàng trai trẻ đáp: “Khi con đi ngang qua cánh đồng ruộng con đã nhìn thấy bông hoa rất đẹp đẽ này. Con đã hái nó xuống, đồng thời quả quyết rằng nó chính là bông hoa đẹp nhất, mặc dù về sau con lại nhìn thấy rất nhiều bông hoa đẹp đẽ khác nhưng con vẫn vững tin không một chút lay động rằng đây là bông hoa đẹp nhất. Vậy nên con đã hái bông hoa đẹp nhất này mang về.”

Lão thiền sư gật đầu, mỉm cười: “Phải rồi. Đây chính là hạnh phúc.”

📖

NGOẠI TÌNH 

Một ngày khác, chàng trai trẻ lại tìm đến hỏi lão thiền sư: “Thưa thầy, thế nào là ngoại tình ạ?”

Lão thiền sư bảo anh hãy đi vào khu rừng một lần nữa. Nhưng lần này có thể đi ngược trở về, và khi đi hãy hái một bông hoa đẹp nhất trên đường.

Chàng trai trẻ lòng tràn đầy hứng khởi mà đi. Sau hơn hai tiếng đồng hồ, anh hăng hái mang về một bông hoa màu sắc sặc sỡ nhưng lại có chút héo tàn.

Lão thiền sư liền hỏi anh: “Đây có phải là bông hoa đẹp nhất không?”

Chàng trai đáp: “Trong suốt 2 giờ đồng hồ tìm kiếm, con phát hiện đây là bông hoa nở rộ nhất, đẹp đẽ nhất, nhưng trên đường hái xuống mang về đây, nó đã dần dần trở nên khô héo.

Lúc này, lão thiền sư cười trả lời: “Đó chính là ngoại tình.“

📖

CUỘC SỐNG 

Mấy ngày sau, chàng trai lại tìm đến thỉnh giáo lão thiền sư: “Thưa thầy, thế nào là cuộc sống ạ?”

Lão thiền sư bảo anh đi vào trong khu rừng một lần nữa. Có thể đi ngược trở về, trên đường hãy hái một bông hoa đẹp nhất mà anh thấy.

Nhờ những bài học trước đó, chàng trai trẻ cảm thấy tràn đầy niềm tin, đi thẳng vào trong khu rừng. Nhưng lần này đến ba ngày ba đêm vẫn không thấy anh trở ra. Lão thiền sư đành phải đi vào trong khu rừng tìm anh, cuối cùng phát hiện anh đã dựng một túp lều tạm trong khu rừng.

Lão thiền sư hỏi anh: “Cậu đã tìm được bông hoa đẹp nhất chưa?”

Chàng trai vội đứng dậy, chỉ vào một bông hoa bên cạnh, nói: “Thưa thầy, đây chính là bông hoa đẹp nhất con tìm thấy.”

“Thế tại sao con lại không hái nó mang về?” Lão thiền sư hỏi.

Nếu như con hái nó xuống, nó sẽ khô héo ngay lập tức, dù con không hái nó, nó sớm muộn cũng sẽ héo tàn. Vậy nên con nhân lúc nó vẫn còn đang nở rộ, con muốn được ở bên nó. Đợi đến khi nó héo rụng rồi, con lại đi tìm một bông hoa khác. Đây thực ra đã là bông hoa thứ hai đẹp nhất mà con tìm được.” Chàng trai đáp.

Lão thiền sư liền vỗ vào vai anh, cười bảo: “Vậy là con đã hiểu được ý nghĩa thật sự của cuộc sống rồi đó.”

📖

Điều mà ta dễ dàng bỏ lỡ nhất chính là tình yêu.

Sau khi trải qua những điều bất trắc trong TÌNH YÊU , thái độ của bạn đối với HÔN NHÂN  sẽ phát sinh những chuyển biến rất lớn. Lúc đó bạn sẽ lựa chọn một người thích hợp nhất với mình, chứ không phải là đẹp nhất, hoàn hảo nhất.

HẠNH PHÚC  chính là thỏa mãn với những tìm thấy được trên hành trình tới cái đích cuối của cuộc đời.

NGOẠI TÌNH  nhìn thì đẹp đấy, nhưng sẽ héo tàn, cuối cùng chẳng còn lại gì cả.

Còn CUỘC SỐNG  chính là quá trình không ngừng tìm kiếm hạnh phúc!

📖

Thiện Sinh biên dịch