の

“Từ khi nào em đẩy tôi ra xa, và chúng ta không còn là chúng ta nữa. Từ khi nào câu hỏi mọc lên không còn chỗ chứa, và tôi mệt mỏi giữ chúng lặng im. Tôi nhìn những vết đinh ghim, còn sót lại sau dãy ảnh hạnh phúc. Tôi đã gặp và yêu em đúng lúc, còn em kết thúc chỉ có một mình. Nếu tình yêu là cuộc viễn chinh, em đã chiến thắng còn tôi có tất cả mà tay trắng cô đơn.”

(“Và để cơn mưa nằm yên” - Zelda)

#CHIÊU Thành phố này ồn ã quá, anh à.

OPEN RP

Törbjørñ çhœrtłēd ã mîśčhīévõüś čhūćkłê âś hē tïęd Šòłdįėr 76 tø å čhâìr. “Ÿõú ärè â ñåúghtÿ mæÿœñńãįšë bõÿ.” Hē çärtwhèêłéd tôwãrdš thë bēd áñd śprėåd híš ârmś ôüt šmūgłÿ, Rèāpėr wàłkīñg ìń åñd śtêppįñg bėhîńd Sõłdïér. “Ÿøù’rę âbōùt tó łêårñ whät īt’š łìkê tö bė â çüčk.” Thīñgś wērê ãbôūt tö gęt âłł šłürpÿ būńgûš àś Rêåpér phæšēd įñtò thë bēd.

[…] Mas nisso tudo tem uma palavra que tira o ar. Superação. Ah essa palavra é a melhor de todas (depois de reciprocidade, claro), chega me alegra o coração, s-u-p-e-r-a-ç-ã-o, s-u-p-e-r-a-r, s-u-p-e-r-e-i. Tem gosto de liberdade, de voo livre. Dizer “eu superei”, não tem preço.
—  Vomitei Borboletas Mortas.

Vista de la terraza fuera de la suite principal,, Casa Arturo Pani, Sierra Ixtlan 420, Lomas de Chapultepec, Ciudad de México 1951 (remodelado)

Arqs. Mario Pani y Enrique del Moral

View of the terrace outside the main bedroom suite, Home of Arturo Pani, Interior architect & designer, brother of Mario Pani, Sierra Ixtlan 420, Lomas de Chapultepec, Mexico City 1951 (remodeled)