ðxðxâ

“Từ khi nào em đẩy tôi ra xa, và chúng ta không còn là chúng ta nữa. Từ khi nào câu hỏi mọc lên không còn chỗ chứa, và tôi mệt mỏi giữ chúng lặng im. Tôi nhìn những vết đinh ghim, còn sót lại sau dãy ảnh hạnh phúc. Tôi đã gặp và yêu em đúng lúc, còn em kết thúc chỉ có một mình. Nếu tình yêu là cuộc viễn chinh, em đã chiến thắng còn tôi có tất cả mà tay trắng cô đơn.”

(“Và để cơn mưa nằm yên” - Zelda)

#CHIÊU Thành phố này ồn ã quá, anh à.

Ám ảnh đói nghèo

Nếu Nhật mất 30 năm để duy tân, thì Việt Nam, sau hơn 40 năm vẫn còn loanh quanh trong cái vòng lẫn quẫn của đói và nghèo.


Gần nhà có cái chợ chồm hổm, đăng biển rõ ràng là cấm tụ tập buôn bán, nhưng cứ tầm sáng, năm chị cầm cái mẹt bán vài bó rau, hai ba con cá, năm chị khác thấy năm chị này bán được, bèn kiếm cái gì đó bán chung. Người ta ra dẹp, các chị la làng trật tự đánh dân, các chị nghèo thế rồi, có cái chỗ bán hàng cũng bị giành mất. Mẹ nó, cái nghèo của chị làm mù con mắt, hay chị không biết đọc chữ?
Cái lề đường đi bộ, năm bảy người bày đồ lạc-xoong ra bán chính quyền tới tịch thu vì lấn chiếm lòng lề đường, các anh chị gào thét lên là nghèo tới mức ra đây ngồi bán cũng không được yên thân. Mẹ nó, cái nghèo của anh chị lớn hơn cái vỉa hè.


Xe ôm cũ đánh xe ôm mới, trong muôn ngàn lý do, cũng vinh nhiều nhất vào lý do nghèo, không có tiền… nghèo mà còn côn đồ, thích bạo lực, vậy nghèo đúng rồi, sai trái gì nữa mà than.


Thậm chí lên mạng, thấy quảng cáo về tiệm đồ ăn đồ uống mà cứ tưởng đang còn trong trận đói bốn lăm, “ăn cành hông” “no tức bụng với giá hạt dẻ”… tuyệt nhiên đách thấy ghi về hương vị ẩm thực hay những điểm gì đặc biệt của món ăn được đề cập.


Rồi đến cả việc đi chơi, đứa này đi bảy triệu thì phải có đứa đi sáu triệu chín, rồi viết bài chỉ cách luồn lách vé, đi chỗ nào rẻ, ăn ở đâu ít tốn tiền. Tuyệt nhiên cũng đách thấy nói về lịch sử, văn hoá, cảm thụ đất nước hay con người nơi đến ra sao. Ngoài cái việc đi làm sao cho rẻ.


Di căn của cái ám ảnh đói nghèo từ thời hậu chiến đến giờ, dù muốn chối bỏ cũng không được. Vì lo sợ đói nghèo, nên cứ tranh thủ chụp giựt được cái gì thì chụp giựt, tranh được cái gì thì cố tranh, bất kể thứ đó có thuộc về mình hay không. Thậm chí, cái thói buôn bán gian thương, khách Tây thì phải bán giá mắc hơn vì tụi nó giàu hơn mình cũng là vì nghĩ mình nghèo hơn mà ra.
Từ cái ám ảnh đói nghèo đó, hình thành nên lớp lớp thế hệ mang đủ tật xấu, từ tham nhũng, khôn lỏi, lọc lừa, ganh tỵ… dẫn đến hàng trăm ngàn tệ nạn. Khi đụng đến, lại cứ cái bài “vì nghèo” mà kêu ca.


Nếu cứ còn lấy cái nghèo ra làm khiên để sai trái, thì chắc chắn không bao giờ thoát nghèo.
Thì ra, ngoài kia có một đám đông không nghèo trong vật chất, mà nghèo về nhận thức và nhân cách. Nghèo đó, khó thoát hơn…

[Nguyễn Ngọc Thạch]

LÀM NGƯỜI TỐT MÃI CÓ MỆT LẮM KHÔNG?

Cô bạn của tôi may mắn học giỏi, nhiều tài, kiếm tiền dễ và nhiều bạn bè, thời con gái như thế thì còn gì mong hơn nữa? Thế mà chẳng mấy khi thấy cô thật vui, lại hay thấy cô buồn phiền chuyện nhà. Chẳng là, cô tự lập từ năm đầu đại học trong khi cậu em trai cái chi cũng ngửa tay xin tiền ba mẹ. Cô tự kiếm việc còn bố mẹ thì chạy chọt lo cho em trai đủ đường. Cô tự mua xe máy còn cậu em trai chỉ biết ngồi một chỗ xin chị cho em cái xe máy. Chị không cho, thì cậu em nói: Bà kiếm tiền giỏi thế mà ki bo kẹt xỉ, bà nghĩ tiền của bà to lắm à? Sao bà ích kỷ thế?

Cô bạn than thở, tại sao chỉ vì tôi giỏi hơn hoặc tôi nỗ lực hơn, tôi mặc nhiên phải có trách nhiệm với những người lười biếng và ăn sẵn? Tôi có tốt bao nhiêu cũng chẳng đủ với mọi người xung quanh! “Giá như tớ trở nên kém cỏi, thì có khi, gánh nặng bớt đi hẳn nhiều phần?” Sau này cô bạn lấy chồng, quả nhiên đến lượt những gánh nặng gia đình nhà chồng đều đặt lên vai cô, chứ không phải chia đều lên vai những người khác, chỉ vì cô bạn tôi tháo vát hơn, xoay xở giỏi hơn, làm gì cũng nỗ lực hơn.

Tôi có người bạn nữa, chỉ vì nấu ăn ngon, thành ra cứ khi nào tụ tập lễ tết hay gặp gỡ, bạn một mình lo toàn bộ khâu nấu nướng ăn uống, những người khác chỉ ngồi khểnh bấm chọn kênh tivi hoặc ngồi chí chóe tán phét. Thỉnh thoảng có mình tham gia, mình xuống bếp giúp một tay, thấy bạn vừa kêu đau đầu quá, vừa xắn quần chặt gà, vừa trông chừng hai cái bếp đang sôi hết cỡ. Nếu bạn không đảm đương hết, hay nấu 1 món nào đó ít ngon, mọi người bắt đầu chê, hoặc trêu, hoặc nhắc nhở.

Mình quen một anh phóng viên, anh biên tập trang rất tốt, anh chụp ảnh cũng tốt, anh làm việc với họa sĩ cũng tốt, anh phản xạ và tiếp cận đề tài tốt. Kết cuộc, cứ kỳ nghỉ mát của cơ quan thì anh phải ở nhà trực! Thậm chí cơ quan vào hết SG kỷ niệm ngày sinh nhật cơ quan thì anh cũng không được đi chơi, phải ở nhà làm việc. Chỉ vì anh làm tốt quá, anh có thể bao quát được công việc, thế là sếp chỉ định anh ở lại trực cơ quan, có gì còn làm được việc.
Đến nỗi sau khi xong số báo Tết thì mọi người bắt đầu thở phào, nghĩ chuyện đi chơi, trong khi anh vẫn cần mẫn lo bài cho tới những số báo cuối cùng của năm. Mà anh chỉ sơ suất điều gì đó là bị chỉ trích liền, trong khi những kẻ làng nhàng khác, cười trừ một cái là xong lỗi.

Làm người tốt mãi có mệt lắm không?
Làm người giỏi mãi có mệt lắm không?
Hay tốt và giỏi chỉ mang lại phiền phức, đảm đang chỉ mang lại gánh nặng, tháo vát mang lại quanh mình những người phụ thuộc và lười biếng, nổi bật sẽ mang lại những chỉ trích, một người đẹp chỉ thiếu ngủ một bữa đã bị mắng là xuống sắc, một đầu bếp chỉ một món ăn không ngon nấu trong cơn ốm, đã bị người khác dìm hàng? Làm trăm việc tốt nhưng chỉ một việc đãng trí sơ sảy sẽ thành bia miệng để đời?

Người càng bao dung dễ tính, càng dễ bị trêu chọc, thậm chí bị đùa ác.

Người càng không để bụng, càng dễ bị người khác khinh lờn, có làm gì quá đáng cũng chẳng cần xin lỗi một tiếng, vì đằng nào bạn cũng sẽ bỏ qua và thứ tha?
Người càng giỏi, càng hay bị nhờ vả, nhờ làm hộ cái này cái kia.
Người càng xuất sắc, càng có nguy cơ bị chỉ trích từ những kẻ chưa từng gặp bạn lấy một lần.
Người càng chu đáo, càng hay bị giao thêm việc.
Người càng giàu, càng hay bị đòi hỏi tiền bạc. Thậm chí bỏ tiền đi du lịch cũng bị dòm ngó, nói sao không để tiền đi chơi đi phởn đó mà giúp kẻ nghèo? Và đám đông mặc nhiên cho rằng, chỉ vì bạn giàu và chăm chỉ, bạn phải chịu trách nhiệm về cuộc đời của những kẻ nghèo khó hoặc lười biếng nào đó.

Và chắc chắn bạn và tôi đã từng chứng kiến ít nhất một lần trong đời, sự nhởn nhơ của những người lười biếng, sự thong thả của những kẻ kém tài, sự vô lo của những tên ăn bám bố mẹ, sự thảnh thơi ngắm buổi chiều mùa thu đẹp đẽ của những người không nhìn thấy gánh nặng xã hội và áp lực phải làm người tốt, cũng như sự khoan thai vui tính của những kẻ khôn lỏi.

Và nhen lên trong ta đôi chút bất bình, ấm ức? Và ta muốn không tốt nữa, không giỏi nữa, không làm nữa, không nhận lãnh trách nhiệm nữa, không nỗ lực nữa, không nhận lời nhờ vả nữa?
Bạn ơi, cái gì cũng có cái giá của nó cả! Tại sao ta phải bận tâm tới những người không mấy giá trị trong mắt ta? Tại sao ta phải thay đổi giá trị quan đời mình chỉ vì những kẻ vô liêm sỉ hoặc thiếu tự trọng nào đó?

Cứ sống tiếp tục, cứ đi con đường đã dẫn chúng ta tới vị trí hiện tại, cứ nuốt những lời cay đắng vào trong lòng và mỉm cười với thế giới này.

Ta là ai, ta tự biết.

(TH)

3

Around The World In 80 Days: Vietnam

02620
Photo Credit: (Hanoi’s Panorama & Skyline)
Terraced Fields Of Mù Cang Chải
Photo Credit: (Nutthavood Punpeng)
Ma Pi Leng Pass
Photo Credit: (Binh Le)

The photographers deserve credit so DO NOT remove credit information. Thank you.

Made with Flickr
flickr

DSC05079 by Zengame

flickr

三軒家路地 by m-louis .®
Via Flickr:
Jul 2, 2016 at 11:55, Osaka 大正区

Những năm tháng còn đi học, tôi luôn cảm thấy thế giới thật phức tạp, luôn phải chịu áp lực bởi điểm số, sự nghiêm khắc từ gia đình, những trò giận hờn của đám bạn, tiêu chuẩn đặt ra từ xã hội, … thậm chí chỉ mỗi việc thi Đại học cũng đủ khiến tôi chao đảo và than trời trách đất, ấm ức hàng tuần vì nó không như mong đợi.

Nhưng lớn lên, bước ra đời, bắt đầu tự làm chủ vận mệnh đời mình thì tôi lại ngã ngữa với những điều mình chưa từng đối diện, hay đã từng nhưng đã có gia đình gánh vác thay. Tôi phải tập làm quen, kết giao các mối quan hệ xã hội mà vốn dĩ tôi không hề muốn làm vậy, và người ta cũng thế. Sự thảo mai và lớp mặt nạ mà mỗi người mang theo đều bức tôi đến ngạt thở.

Người ta có thể đối tốt với bạn ngay lúc này, nhưng lát sau đã có thể trở mặt ngay, họ đặt lợi ích lên hàng đầu, bạn đem lại cho họ, họ quý bạn, bạn không có hoặc cản trở, họ coi bạn như cái gai. Xã hội vốn thực tế và cay nghiệt như vậy, nụ cười xởi lởi treo đầu miệng, dăm ba câu nói tử tế tỏ vẻ quan tâm nhưng đến cuối cùng họ vẫn xem bạn như sự thừa thải của cuộc đời họ, có thì chật chội, bỏ đi thì nhẹ lòng.

Rồi sau đó tôi lại ôm oán hận vào người, tự nhủ cuộc đời sao lắm chông gai, sao lắm kẻ hai mặt, sao nạn nhân là mình mà không phải người khác? Dần dần tự ngụy trang cho mình lớp vỏ bọc mạnh mẽ hoàn hảo để bảo vệ bản thân khỏi những nụ cười giả dối, và rồi tôi sẽ trở thành giống những kẻ tôi đã từng tránh xa, gạt người gạt mình, nhưng chẳng hề đem lại niềm vui.

- thoryoki -

flickr

パンダのリーリー by Copanda_

youtube

nova canção // m ã o s

essas mãos não têm fim…

onde é que elas vão depois de mim?

amor é a tua vez agora,

e que o álcool leve a timidez embora.

e entre os dedos da mão esquerda agarro o mundo ou um cigarro,

e entre os medos na cabeça eu guardo o fundo ou a cidade.

à falta de pais temos as ruas em Lisboa,

vou-me despindo dos O L V S sob uma lua que nos magoa.

os punhos adornados… corpos onde eu tropeço,

e há o sangue que é roubado como é o ouro que preenche o meu esqueleto.

e tu vens-te e vais-te embora,

vais e bates a porta e nunca me dás aquilo que eu rezo.

e quando não mos contas onde é que guardas os segredos?

e quando não me tocas onde é que tu guardas os dedos?

essas mãos não têm fim…

onde é que elas vão depois de mim?

amor é a tua vez agora,

e que a droga leve a timidez embora.

e eu bebo aquilo que houver…  acho as tuas palavras.

estas noites habituaram-me a embebedar-me com falácias.

dizem que as putas baratas sentem tudo em demasia,

e que na cidade das acácias há magia.

(tenho) as mãos em sangue de amar-te - tocar-te é quase vida.

e que a dor que tu me trazes se transforme em arte um dia.

e eu chego tarde… as veias são apenas pedras,

não existem maneiras de viver sem ser em guerra.

Lisboa ensinou-nos a decorar-nos com miséria,

e a encontrar beleza entre a maldade e a tristeza.

és uma fera que insiste em dançar para se esconder.

e há maneiras de chorar que são difíceis de entender.

e quando não mos contas onde é que guardas os segredos?

e quando não me tocas onde é que tu guardas os dedos?

essas mãos não têm fim…

onde é que elas vão depois de mim?