é é

“Từ khi nào em đẩy tôi ra xa, và chúng ta không còn là chúng ta nữa. Từ khi nào câu hỏi mọc lên không còn chỗ chứa, và tôi mệt mỏi giữ chúng lặng im. Tôi nhìn những vết đinh ghim, còn sót lại sau dãy ảnh hạnh phúc. Tôi đã gặp và yêu em đúng lúc, còn em kết thúc chỉ có một mình. Nếu tình yêu là cuộc viễn chinh, em đã chiến thắng còn tôi có tất cả mà tay trắng cô đơn.”

(“Và để cơn mưa nằm yên” - Zelda)

#CHIÊU Thành phố này ồn ã quá, anh à.

Vista de la terraza fuera de la suite principal,, Casa Arturo Pani, Sierra Ixtlan 420, Lomas de Chapultepec, Ciudad de México 1951 (remodelado)

Arqs. Mario Pani y Enrique del Moral

View of the terrace outside the main bedroom suite, Home of Arturo Pani, Interior architect & designer, brother of Mario Pani, Sierra Ixtlan 420, Lomas de Chapultepec, Mexico City 1951 (remodeled)

The night is

Cool with the whisper of winter, dark after a golden autumn afternoon.

Three hours of tv and diner made 75% of leftovers.

A steamy conversation and successful payoff, blocks apart, with The Neighbor after wasted time on apps that drop the e before the final r.

Thinking of the breuf pause in radio silence from the western coast, the uncharted direction of a path with the artistic red-head.

The creeping dread of job hunting, despite the certifications and hurdles already cleared.

The songs, stuck in the mind’s groove- listening the only way to dislodge. The slightly melancholy, sweet, songs of love, pleading and hope for more.