!ta

8

ARCO SÉRIO

VOCÊ NÃO SABE O QUÃO FELIZ EU TO POR FINALMENTENTE TER CONSEGUIDO FAZER ISSO AAAAAAAA FINALMENTE A SAGA DO SERP TA INDO PRO LUGAR QUE FOI CRIADO PRA SER

10

SỸ DIỆN VÀO ĐỜI

nếu ko dám gạt sỹ diện qua một bên, bạn sẽ bị cuốn theo sỹ diện người khác!

📖

 Tuần rồi, tôi đang chạy bộ thì gặp một người hàng xóm bạn của mẹ. Cô ấy không ngần ngại thốt lên: 

- Trời ơi, sao con không lấy chồng à? Con chừng này tuổi rồi mà!

Khi tôi đáp: “Dạ không!” và không kèm lời giải thích, ánh mắt cô xoáy vào tôi, có vẻ gì đó vừa thương hại, vừa ái ngại.

Ánh mắt đó giải thích được rất nhiều nhầm lẫn trong cách ta ứng xử trong đời.

Nhiều cha mẹ nhiệt thành đăng tải bảng điểm, bảng thành tích của con lên mạng, tự hào vì con đã là học sinh giỏi, sinh viên 5 tốt, học sinh cấp thành phố. Hành vi vui sướng đó và cả ánh mắt ái ngại của người phụ nữ kia có một điểm chung: nó gắn lên áo chúng ta cơn gồng mình sĩ diện đầy mệt nhọc.

Ta mệt nhọc khi phải trở về quê nhà mỗi mùa Tết, nghe hàng tá họ hàng bu lại hỏi “chừng nào con lấy chồng/vợ”. Có kẻ bị thúc ép đã vội vàng theo, ào ào thu xếp kiếm tìm đại một ai đó gá vào chỗ của vợ/chồng, quày quả cưới cho nhanh, đặng vá vào cái chỗ mà mình sắp mang danh là “ế” với họ hàng.

Cha mẹ vui mừng khôn xiết, nở mày nở mặt. Cuối cùng con mình cũng không ế.

Ta (và cha mẹ) không biết ẩn sau một cuộc kiếm tìm vá víu và vội vàng là một cuộc hôn nhân kỳ quặc không thể lường nổi hậu quả.

Ta xấu hổ, ngại ngùng khi nhìn vào bảng điểm con cái mình, em út mình: trung bình, yếu. Khi đứa bé thành thật thú nhận: Con không thể đậu đại học nổi – nó bị gạt đi. Con phải vào đại học, trường nào cũng được. Đi học nghề rồi chân lấm tay lem, bằng ai mà ngóc đầu lên nổi? Đi học trung học rồi ra thành thằng thợ bạc mặt ai thương? – Con phải vào đại học. Trường nào cũng được.

Chuyện đau lòng tương tự đang xảy ra với cả những đứa bé từ lớp 9 lên lớp 10 – khi cha mẹ không đủ can đảm thừa nhận: Con tôi học không tốt, cháu không thể thi đậu vào trường có tiếng. Họ ép con mình thi vào trường giỏi – dù bạn không đủ sức. Họ muốn bé phải trở thành “ông nọ bà kia” bằng cuộc đánh đu gắng sức quá độ trong những lớp luyện gà miệt mài khốn khổ.

Trong hành trình lớn lên, ta bị bóp méo bởi vô vàn sĩ diện vây quanh. Sĩ diện trở thành một đứa trẻ đứng đầu. Sĩ diện làm người tiên phong trong lớp học. Sĩ diện có một gia đình hoàn mỹ trước tất cả bạn bè. Sĩ diện làm người hạnh phúc nhất trong đám bạn cùng tuổi. Ta đeo lên cổ mình mọi sợi xích sĩ diện mà xung quanh ban phát – nhưng quên đặt câu hỏi vì sao – vì sao mình làm vậy – và điều đó đem lại niềm vui gì?

Có người học sau nhiều năm kết thúc kỳ học “chống trả” với điểm số cao – thốt nhiên giật mình hỏi: Em thật lòng không biết em nên làm gì với cuộc đời mình tiếp theo. Em không còn cảm thấy niềm vui gì nữa.

Câu trả lời tương tự: “Khi ấy tao cưới cô ấy vì cha mẹ ép quá, lại đòi cháu đích tôn, thôi cưới đại cho xong chứ mệt mỏi quá rồi!”

Thật kinh dị, ta đang thực hành những phần quan trọng nhất trong đời mình bằng niềm vui giải trí của người khác và áp lực sĩ diện của ánh nhìn thương hại, phán xét và coi thường. Ta không chọn hành động vì thực tâm sâu kín bên trong mình muốn… đứa trẻ muốn… trái tim ta muốn… tình yêu muốn.

Tôi có một chị bạn có con. Khi tôi hỏi bé học thế nào, chị đáp: “Con chị học không giỏi, trung bình à, hay quên lơ đễnh lắm, thôi từ từ, chị dạy theo bé, rồi xem bé thích gì đã.” - Tôi vô cùng kinh ngạc. Đã hơn 10 năm rồi, tôi chưa từng nghe một người mẹ nói về việc con mình học trung bình một cách bình thản và tôn trọng đến thế.

Đám bạn học dở nhất lớp tôi thời cấp II, cấp III giờ là những kẻ thành đạt và đầy tự tin. Tôi vẫn còn nhớ cảnh họ đứng trong lớp, xòe tay ra cho cô giáo đánh và nói lời đầy giằng xé. Tôi nhớ mẹ của bạn đi trên hành lang lớp học, cúi gằm mặt trong cuộc họp phụ huynh khi bạn luôn là thằng kém cỏi bị nêu đích danh than phiền.

Tôi nhớ ánh mắt buồn rầu của mẹ bạn, nhớ bạn đã ngồi học bài cùng tôi rồi lơ đễnh kể chuyện kinh dị giả tưởng, nhớ đã đạp xe trốn học thêm đi chơi xa và cố không sợ hãi gì thêm ở tuổi 17 mong manh.

Con ma sĩ diện chờn vờn che lấp ánh cười của bạn ngày ấy, chờn vờn trong lần bạn cúi gằm mặt vì cô giáo sỉ vả bạn là kẻ “vô dụng” vì không chịu học bài, chờn vờn khi bạn không thể vào đại học mà vẫn bị mẹ ép phải ôn thi thêm một năm quyết đậu trường nào đó.

Ám ảnh sĩ diện đó cũng lẩn quẩn và đan cài vào cái nhìn thương hại của người hàng xóm dành cho tôi: Sự ái ngại đầy thỏa mãn, toàn vẹn. Nó hạ thấp tôi xuống. Nó cho phép họ được quyền thương hại một cô gái hàng xóm mà rất nhiều năm họ chưa từng gặp lại. Cuộc đời tôi – bằng cách nào đó – sượt qua họ bằng một đàm tiếu hôn nhân không can dự.

Bạn tôi chưa bao giờ có thể đậu đại học – nhưng đã trở thành người đàn ông sống đàng hoàng và sung túc với nghề nghiệp của anh. Cũng như tôi, chưa bao giờ hiểu được vì sao chưa lập gia đình lại là nguyên cớ của lòng thương hại rẻ tiền?

Ta đã mất bao nhiêu thời gian để không lắng nghe trái tim mình?

Ta mất thêm bao nhiêu thời gian nữa để bọc đường, trang trí cơ thể mình, làm vui mắt một ai đó, gồng lên để chứng tỏ một sự toàn vẹn không thành thật?

Ta đã dìm giấc mơ xuống đáy vực bao nhiêu lần, chỉ cố gắng ngóc đầu lên với nụ cười thảo mai tròn vẹn, cố gắng thỏa mãn một kỳ vọng xã hội, một định kiến ác ý, một sự giải trí đầy tọc mạch của người xung quanh?

Ta mất bao nhiêu tuổi trẻ để gánh vác sĩ diện vào đời?

Ta có thể mất tất cả…

📖

KHẢI ĐƠN 

“Ta có bi quan không?” là cuốn tản văn thứ ba của Khải Đơn, sau hai cuốn Đừng tháo xuống nụ cười và Sài Gòn - Thị thành hoang dại. Cây bút 29 tuổi là cộng tác viên nhiều tờ báo, trang tin. Các tác phẩm của cô chủ yếu nói về tuổi trẻ ở thành thị cùng những vấn đề họ gặp phải.

anonymous asked:

How sure are you that you're still yourself? (Pls don't misunderstood the question)

This has been in my inbox for a while now and I am still not sure how to respond to this question.

I think I am a different person to different people. There are sides of me that only a certain group of people can see. If your’re from my school, you might think of me as that caffeinated loner who is always on her laptop. If you follow me on Twitter, you’ll know how I fangirl on Korean drama and actors. If you’re my best friend, you have the backstage access on how my mind works, how sometimes I can be paranoid with things that should not matter at all. Well, in this blog, some people say that they think I am always lonely. For my family, I’m that indecisive girl who is still in denial that she needs to grow up soon. But for me, I am just someone who is struggling to survive, trying to find a way to live a peaceful life that will make my late mother proud of me. 

I used to think that the only image of who I am that matters is how I see myself. But sometimes, I tend to be so hard on myself. I discredit myself for how far I’ve gone and I collapse on self pity which is not a good thing when the world is spinning and life is demanding to be lived. This is when I need the ones who are closest to me to remind me of what I am capable of. I tend to forget that part of myself when I’m clouded with negativity and failures. 

I think my way of making sure that I am still myself is asking myself some questions whenever I’m in an unfamiliar situation. Is this what I want to do? Am I doing this for my own satisfaction or am I trying hard to please someone else? Will this help me in my personal growth or will this take me somewhere that I might regret? 

If I am not quite sure how to answer any of these questions, I stop what I’m doing and I find time to reflect. Surrounding myself with people who care about me is also helpful because they are the ones who remind me of who I am. 

Changes are inevitable but it’s always important to assess oneself if it is for the better or not. I think I have changed so much throughout the years, did some things that I am not proud of and I am still learning. 

I think I am still who I am. As long as I know that I am not trying to be someone else just to fit in a space that isn’t meant for me and as long as I am sure that everything that I do is for myself and for the ones I love, I think I’m good. 

anonymous asked:

I told him that i'm madly in love with him, and he said he loves me too. But we can't be together because he's emotionally unstable, but I guess he still loves his ex and couldn't let go.

It doesn’t matter what his reason is. The only point here is he can’t be with you. He may be in love with you but if he can’t act towards that love, then it becomes meaningless. All you have to do is be grateful that you felt that way for someone once then carry on. 

youtube

I am so psyched for this movie and this incredible group of talent. 

2

With the Windenburg University Fan Pack, you can better prepare your Sims for their transition into adulthood. Immerse them in the college lifestyle and let the Campus become their classroom! Send those teens off to Get Educated!

EXPLORE THE VAST CAMPUS by @redhotchilisimblr

ID : DWould / CC Free / 64 x 64 / Library / 859K

  • Get set up in your new dorm room and meet your fellow students, maybe join a club or two! On the first floor of your dorm, you will find the common area where we keep recreational and gaming equipment that can be checked out from the hall desk, as well as a small kitchen for late night snacking.
  • Don’t forget to take note of the lecture halls inside the main building so you aren’t late on your first day. The Dean has a great view of the entire Campus from his office in the tower so make sure to be on your best behavior.
  • The library in the West wing of the main building boasts more than 3000 books to browse, 14 desktop computers, and a quiet space to spread out and do all that homework you’ve neglected!
  • The cafeteria in the East wing of the main building will keep you well fed. Keep an eye out for (hopefully) delicious experimental dishes from the Culinary Arts Kitchens upstairs.
  • Interested in the fine arts program? Take some time to explore your creativity in the Art District next door to the dorm. With it’s towering walls decorated with former student’s works of art, you’re sure to feel those creative juices flow and become inspired to create some of your own.
  • Across the Quad from your dorm is the Science District. Collect samples from the surrounding area to splice and grow in our gorgeous Greenhouse and terrace.
  • In your free time, ‘The White Lotus’ basement terrace is a gorgeous place to grab some caffiene and sweets. Later in the evening, The Green Leprechaun Bar will be your new stomping ground. Mingle with your fellow nightowls and blow off some steam! Shop at the official campus bookstore for all of your supply and swag needs.

Windenburg University Majors

  1. Science (Skills : Logic - Programming)
  2. Art (Skills : Painting - Handiness - Photography)
  3. Media / Communication (Skills : Charisma - Photography)
  4. Physical Education (Skills : Fitness - Wellness)
  5. Drama (Skills : Charisma - Comedy - Singing)
  6. Business (Skills : Logic - Charisma)
  7. Culinary (Skills : Gourmet - Baking)
  8. History (Skills : Writing - Logic)

SHOW YOUR SCHOOL SPIRIT SWAG  by @vivificus-zombiae

And also new buy mode recolors (with various swatches each) :

Includes*… :

  • 4 base game top recolors (5 swatches each)
  • 5 new hairstyles
  • Puff chair (19 swatches)
  • “Hipster” style 3-piece living room seating set : couch, loveseat, armchair (5 swatches)
  • Matching area rug (10 swatches)

(*) Base Game Compatible.

TS2 > TS4 CONVERSIONS by @zx-ta

Includes 25 objects from The Sims 2 : FreeTime and Teen Style Stuff

Also includes a walls set !

STORYTELLING POSE PACK by @haziesims

Includes 16 new poses (more not in the preview)

Note :

Every items have been successfully playtested. For MAC users, you might encounters stuttering issues if your computer is running on an old version or with minimal requirements. For newest versions or PC users, no issues have been found.

Because the University is set as a lbrary, kids can possibly show up. It doesn’t happens a lot, but it could be annoying for some users. To prevent this, chose the lot trait “teens hangout”. Also, if you’ve Get Together, create a group of students and set up the campus as their favorite location. With both combine, you’ve a slim chance to have kids showing up, and if they do, they’ll leave pretty soon.

> DOWNLOAD <

(Includes all the custom contents, the poses pack and the lot tray file)


We’re all so proud and happy to finally share our project. It was quite challenging but I think the wait finally worth it. Thanks for your support, your patience and ideas. Besides, I want to thanks all the person who’ve somehow participated on the project. No doubt I’ll do it again because it was such a great experience to share with amazing creators and you. Once again, happy simming and feel free to tag us or use the hashtag “windenburguniversity” if you’re using our creations !  -Red.