Avatar

Aram

@myaram-sun

🌻⛅️ 🍂🌻

Có đôi lần em nghĩ, hay là mỗi ngày mình cứ đều đặn đi ngang qua đấy, để lại mùi hương và những bước chân dịu dàng. Một ngày nào đó người ta sẽ nhận ra mũi giày của mình vẫn luôn sẵn sàng, chỉ cần gọi là sẽ xoay. Nhưng không phải, hạnh phúc chưa bao giờ là sự vô định cầu may mơ hồ như thế cả. Đến canh bạc còn có rủi may chứ cái mớ dò xét lòng nhau ấy ngay từ đầu đã không có lấy một xác suất nào.

— AN TRƯƠNG

Ta đều nghĩ những dỗi hờn đều sẽ sớm tan như bọt biển nhưng mà ta không hiểu, trong sự lặng lẽ tổn thương ấy, sẽ có những ngày là quá giới hạn và có người chỉ lặng lẽ nuôi mộng rời đi.

— AN TRƯƠNG

Tất cả những người ngang qua đời mình, mình không chê bai một cuộc gặp nào cả, nhưng mình luôn nghĩ ở lại hay không đều phải xem thời điểm gặp nhau đã đúng hay chưa. Mọi khinh suất thật ra đều có thể phiên phiến cho qua nhưng sai thời điểm thì không cố được. Có những câu hỏi mà nếu hỏi đúng lúc thì mới trả lời được. Còn khi chuyện đã lỡ rồi, giờ mới hỏi thì cũng để làm gì nữa đâu, kiểu kiểu vậy.

— AN TRƯƠNG

Thật đau lòng nhưng một người gần 40 tuổi đã xác nhận với tôi, dù người ta có chọn em hay không và rồi em sẽ chọn ai thì khi đi nửa đời người, trong lòng ta đều sẽ có một người không thể cùng đi đến cuối, và cũng không bao giờ (có thể) lãng quên. Em chỉ có thể đi bên cạnh một người và chấp nhận có những vùng nhớ em không thể xen vào. Sao mà trách người ta được khi em cũng thế.

— AN TRƯƠNG

Có đôi lần em nghĩ, hay là mỗi ngày mình cứ đều đặn đi ngang qua đấy, để lại mùi hương và những bước chân dịu dàng. Một ngày nào đó người ta sẽ nhận ra mũi giày của mình vẫn luôn sẵn sàng, chỉ cần gọi là sẽ xoay. Nhưng không phải, hạnh phúc chưa bao giờ là sự vô định cầu may mơ hồ như thế cả. Đến canh bạc còn có rủi may chứ cái mớ dò xét lòng nhau ấy ngay từ đầu đã không có lấy một xác suất nào.

— AN TRƯƠNG

Tay trái cầm hoa, tay phải cầm tay

Nhưng sau cùng chưa hề là điểm cuối.

Ai ghì vai ai gỡ đi làn tóc rối

Giờ là nguồn cơn của muôn nỗi tơ vò…

— AN TRƯƠNG

Không ai nói với mình là nếu ở lại không hạnh phúc thì phải làm sao. Tự mình biết, khi thực sự muốn rời đi thì phải dứt khoát vào, biết điểm yếu của mình ở đâu thì phải ngăn chặn cho bằng hết mọi kẽ hở, biết bản thân dễ mềm lòng thì đừng tạo thêm cơ hội gặp gỡ, cánh cửa đó, mình đã không đi qua thêm một lần nào.

— AN TRƯƠNG

Hồi 18 tuổi thích một người thì luôn quắn quéo tìm câu trả lời mình quan trọng như thế nào trong đời người đó. 25 tuổi nhớ lại mọi thứ đều nực cười. Bây giờ thích một người liền tự biết thời điểm gặp gỡ này có đúng lúc chưa, nếu đúng thì tần số người này ở đâu, giá trị sống của họ tập trung vào điều gì, tín ngưỡng của họ ra sao,... Còn nếu chưa đúng lúc, thì thôi vậy.

— AN TRƯƠNG

Hai người muốn ở cạnh nhau nhất định phải có chuyện chung để nói. Nếu bỗng một ngày mình cảm thấy mình chẳng muốn nói gì nữa thì bất kể là thích, thương hay là yêu đều không dẫn về đâu cả. Nếu có thì cũng chỉ là dẫn về đường cùng ngõ cụt mà thôi. Hãy rời đi trước khi trời tối.

— AN TRƯƠNG

Mình nghĩ ai trong đời này cũng đều có một người khiến mình “không-thể-kiềm-lòng”. Dù cho đã tự mình đi qua bao lần mưa ướt đẫm nhưng chỉ cần người đó xuất hiện thì mình lại liền tin những ngày nắng sẽ hong khô tất cả…

— AN TRƯƠNG

Một chiếc túi vài chục triệu, mình cố chút thì có thể mua được nhưng cuộc đời sau đó lại không thể kiễng chân mãi được. Một mối tình khiên cưỡng, mình lì lợm chút thì cũng có thể chạm được nhưng những ngày sau đó lại không thể vừa yêu vừa gồng như thế mãi được. Những gì đến với mình một cách không đủ tự nhiên, không vừa tầm hoặc nương nhờ vào người khác đều sẽ có lúc phải trả về chỗ cũ. Cuối cùng thì cũng chỉ là một dạng trả nợ mà thôi, mình nghĩ không nên đèo bồng.

— AN TRƯƠNG

Thực sự mà nói phải cảm ơn sự lãnh đạm của người mà mình muốn lãng quên. Bởi vì nếu họ không lạnh lùng như vậy thì hẳn phải mất rất lâu kẻ yếu lòng này mới nguôi ngoai được.

— AN TRƯƠNG

Ba mẹ cho em một dung mạo hài hoà, tuy không phải sắc nước hương trời nhưng cũng là loại dễ nhìn. Gia đình nuôi em ăn học bao nhiêu đó năm rồi tự em nai lưng kiếm tiền để tiếp tục hoàn thiện bản thân,… Mỗi khi muốn hạ thấp chính mình để chạy theo một điều gì đó thì em thường tự hỏi mình sẽ nhận lại được gì. Nếu không có câu trả lời thì hẳn đó là thứ cần vứt bỏ.

— AN TRƯƠNG

Những khi tôi cần xác tín điều gì đó có thuộc về mình hay không, tôi thường buông hờ nó ra. Nếu tôi muốn biết tâm ý một người ra sao, tôi chỉ cần lạnh nhạt đi một chút. Chẳng có sách lược hay mưu mẹo gì ở đây, người khác lừa mình thì dễ chứ làm sao mình có thể tự lừa mình được. Chẳng qua là làm thêm một số thủ tục để bản thân cảm thấy thuyết phục mà từ bỏ dễ dàng hơn thôi.

— AN TRƯƠNG

Có một chiếc váy tôi rất thích, vì sợ nó sờn cũ mà tôi cất tận trong ngăn cùng đáy tủ. Lâu dần chính tôi cũng quên mất nó. Tôi nghĩ nhớ hay quên không phải là vấn đề, cũ hay không cũng không phải là vấn đề, mà là nếu tôi thực sự thích đến vậy, tại sao tôi có thể quên được nhỉ?

AN TRƯƠNG

Khi bước vào cuộc sống của một người trưởng thành, em vẫn luôn nhắc mình phải minh mẫn, không chỉ để giữ gìn những hoài bão cháy bỏng mà còn là để gìn giữ sự nữ tính vốn có trong em. Em đã nhìn thấy biết bao nhiêu người phụ nữ quanh em vì lao vào cuộc ‘tìm mình trong những áo cơm’ mà đánh mất cái chất đàn bà trong họ. Em vừa nhớ đến người đàn bà làng chài trong Chiếc thuyền ngoài xa của Nguyễn Minh Châu, bây giờ quanh em đều là những người đàn bà như thế, và ngay cả chính em cũng đứng trước nguy cơ như thế.

— AN TRƯƠNG

Rồi sẽ có một ngày, có người đến và cẩn trọng hỏi em đã từng trải qua những gì. Người ta buộc những rối bời trong em thành một chiếc nơ treo lủng lẳng nơi tim, không ồn ào nhưng chưa bao giờ rời mắt khỏi những bước tiến của em. Tình yêu lý tưởng nhất đối với em mà nói chỉ là một thứ bình yên chìm sâu và bất biến. Người ta có thể sẽ chu du muôn phương và phải lòng biết bao nhiêu kẻ xuất sắc, nhưng đều sẽ có lần cúi người xuống nhặt một quả thông hiền lành mà cẩn trọng bỏ vào hành trang đi đi về về dẫu là đi đâu, về đâu đi chăng nữa.

— AN TRƯƠNG

Em cũng chỉ là một người bình thường có những tâm tình mà dù rất cẩn trọng nhưng đôi mắt vẫn không đủ sắc lẻm để giấu che. Chỉ là bỗng một hôm choàng tỉnh em thấy mình đã lạc loài trong một cơn mộng mị nào đó không có đường ra, em chặm nước mắt cho những quyết định đầy tỉnh táo của chính mình.

— AN TRƯƠNG