Avatar

Linu

@linhungy

Linu’s diary

Khi còn bé tôi luôn cảm thấy việc đi học thật mệt mỏi, nó như một địa ngục trần gian, và mỗi lần tôi than thở như thế thì người lớn lại bảo rằng:

- “Khi nào đi làm rồi con sẽ thấy.”

Nhưng lúc ấy tôi còn trẻ, cái tâm hồn non nớt ấy vẫn nghĩ đi làm thì có gì mà đáng sợ, thích thì đi không thì nghỉ, nhưng bây giờ, khi bản thân đã đi làm rồi thì mới hiểu ra…

Lần đầu tiên trong đời tôi muốn đấm vào mặt ai đó đến như vậy ^^ Tức mà không làm gì được á :)

Đôi khi bạn phải trải qua một quãng thời gian kinh khủng nào đó, bạn mất đi một người quan trọng.

Sau đó bạn tự nhủ lòng phải cố gắng lên, bạn làm việc thật nhiều để quên đi cái nỗi đau đó, dần dần nó gần như biến mất trong tâm trí bạn, bạn tưởng rằng mình đã hoàn toàn vượt qua, mình thật mạnh mẽ.

Nhưng không.

Bất kì một lời nói hay một khung cảnh nào đấy luôn gợi cho bạn nhớ đến người đó, bạn nhớ về những bữa cơm, từng hành động, sự ấm áp mà người đó dành cho bạn. Bạn vỡ òa.

19/04/2019 - Con nhớ bố…

Avatar

Cuộc đời có rất nhiều chuyện đủ để khiến bạn sụp đổ, nhưng thứ có thể thật sự khiến bạn sụp đổ chính là tâm trạng của bạn.

{Mạc Y Phi dịch}

Avatar
Có những buổi sáng, trời đục và tâm hồn cũng mê mờ, không nuốt nổi thứ tha và đợi chờ cho ai cả.

Câu nói nào của bậc trưởng bối khiến bạn suy nghĩ thông suốt?

_____

1. Mẹ nói, không cần phải mất ngủ vì một kẻ đang say giấc nồng

2. Lúc trước ba tôi nói với chị tôi: “Một người đàn ông ngay cả việc kết hôn với ai cũng không quyết định được mà phải nghe trong nhà, nói rõ rằng, 1 là anh ta không có tiền, 2 là anh ta không có năng lực, 3 là bởi vì anh ta không đủ yêu con.”

3. Thầy Anh Văn từng nói: “Học hành không phải là đường ra duy nhất, nhưng nó là con đường gần nhất. Mà học hành cũng là điều kiện căn bản để bạn đi những con đường khác.”

4. Giáo viên Anh Văn nói: “Giờ em cứ lười biếng thế, sau này sự lười ấy sẽ trở thành những cái tát bôm bốp trên mặt em.”

5. Thầy chủ nhiệm cấp Ba: “Trình độ của em quyết định trình độ của bạn trai em sau này, hai người có môi trường sống cùng tư tưởng quá khác biệt sao có thể ở bên nhau.” Tôi tin tưởng câu nói này, vậy nên mỗi ngày tôi vẫn luôn cố gắng để trở nên tốt hơn.

6. Còn nhớ câu nói của cô chủ nhiệm cấp Ba: “Thế giới mà mắt em nhìn thấy, những con người mà em nhận thức, đều phản ánh em một cách chân thực nhất.”

7. Bạn học vu oan tôi trộm cắp tiền, tôi muốn nghỉ học, chủ nhiệm nói với tôi: Người khác phạm sai lầm, việc gì em phải trả giá?

8. Sau khi tôi cãi nhau với mẹ và nhận sai, mẹ nói: “Nửa đời trước của con người, không có sai lầm, chỉ có trưởng thành.”

9. Ba tôi nói: Chuyện gì ở đời cũng vậy, con chưa tự mình trải qua thì đừng quá tin tưởng.

10. “Món tôi ăn càng ngày càng thanh đạm, đối mặt với mọi chuyện ở đời càng ngày càng khoan dung, sẽ không tùy tiện tức giận, học được cách nhẫn nhịn, dần dần có một trái tim trưởng thành. Cũng bắt đầu sợ hãi nghe thấy bất kì việc gì liên quan đến bệnh tật, ước mong lớn nhất là cả nhà mạnh khỏe. So với trái tim vội vàng muốn đi khắp chốn của hai năm trước, giờ đây tôi càng hi vọng dùng 9/10 thời gian của mình để cùng mẹ ăn một bữa cơm dưới ánh đèn ấm áp.”

11. Có muộn thế nào đi nữa cũng phải gả cho tình yêu, đừng tạm bợ.

12. Một người có xứng đáng bạn dùng một đời để yêu thương hay không, không phải nhìn vào anh ta tốt với bạn thế nào, mà nhìn vào những lúc anh ta tâm tình không tốt, tệ bạc với bạn ra sao.

13. “Tôi đề nghị bạn đi lên chiến trường, đừng đi yêu. Bởi trong chiến tranh, không chết thì là sống, nhưng trong tình yêu, bạn chết không được mà sống cũng chẳng xong.” - Hitler

14. Mẹ vẫn luôn nhắc nhở tôi: “Con là một người đốn củi, anh ta là kẻ chăn cừu, con nói chuyện với anh ta cả ngày, cừu của anh ta ăn no rồi, củi của con thì sao?” Giờ đây, tôi sâu sắc lĩnh hội câu nói này.

15. Không phải trưởng bối gì, nhưng tôi vẫn hiểu ra nhờ câu này. Đợt trước thất tình, bạn tôi nói: “Khi cậu không buông bỏ được, cậu nhớ đến lúc anh ta là như thế nào buông bỏ cậu đi.”

Nguồn: Weibo

Dịch: Linh Lung Tháp

15&’s Yerin Baek is back solo in “Maybe It’s Not Our Fault” MV!

Do you love this lofi RnB song which is sweeping all charts?

Trên bài báo có câu “Khi chúng ta còn trẻ, chẳng thể nào có được trọn vẹn cả tình yêu lẫn sự nghiệp đâu”. Tôi thấy đúng, vì trên đời này thứ khó song hành nhất chính là tình yêu và sự nghiệp, nhất là khi chúng ta còn đang loạng choạng trên con đường tìm kiếm lối đi thì tình yêu dù không muốn cũng chỉ đành bỏ lỡ. Bảy năm trước tôi từ bỏ một mối tình vì TƯƠNG LAI. Bảy năm sau tôi từ bỏ một mối tình vì SỰ NGHIỆP. Có người từng hỏi tôi, giữa tình yêu và sự nghiệp, chọn cái gì. Tôi chưa đắn đo một phút nào mà nói “Sự nghiệp”. Vì ở giữa cái thành phố này, không có tình yêu, vẫn có thể sống. Nhưng không có sự nghiệp, thì sống như đã chết. Xã hội sẽ không cười khi bạn độc thân, nhưng sẽ cười khi bạn tay trắng. Thật ra trên cuộc đời này, tình yêu chưa bao giờ là tất cả, nó chỉ là một phần khiến cuộc đời của chúng ta thêm phần hài hòa, đủ màu sắc. Chúng ta đều là những cá thể hồn nhiên, sống một cuộc sống bình thường, và yêu điên cuồng bất chấp cho đến khi chúng ta hiểu một điều chúng ta muốn là ai trong cuộc sống này. Cuộc đời này, chúng ta muốn thành công, chúng ta buộc phải đánh đổi bằng một thứ khác. Muốn có được cái này, phải chấp nhận mất đi cái kia, không bao giờ có được trọn vẹn hoặc hoàn mỹ, khiếm khuyết có trên mọi mặt trận và địa hình, không có điều gì và vẹn toàn. Tôi từng yêu một người, ở bên anh ấy từ khi anh ấy tay trắng, cho đến khi chia tay, anh ấy vẫn chẳng có gì. Chúng tôi cùng nhau ăn những bữa đói, bữa no. Cùng nhau trải qua những ngày hào nhoáng rồi có khi chẳng có một xu nào trong tay. Tôi động viên, ở bên anh khi anh mệt mỏi với cuộc đời này, vỗ về anh khi sóng gió ập đến và nắm tay nhau vượt qua. Nhìn anh chán nản và xa ngã với cuộc vui, và với nhiều người đàn bà khác. Nhưng rồi tôi vẫn bỏ cuộc, không phải vì yêu không đủ nhiều hay không đủ đậm sâu. Mà là vì anh để tôi chờ đợi quá lâu, tôi không chờ nổi nữa. Tôi từ bỏ để đi về phía có ánh sáng của riêng mình, lạnh lùng và tàn nhẫn, có người nói tôi vô tình, nói tôi quá tàn nhẫn, nhưng tôi hiểu, lúc ấy nếu như tôi không tự thương mình, sẽ chẳng ai thương tôi. Anh ấy có thể từng hận tôi, nhưng nỗi hận của anh ấy và tương lai của tôi, tôi cần để tâm điều gì hơn? Phụ nữ thật ra chưa từng sợ khi chờ đợi người đàn ông của mình thành công, mà thứ khiến họ sợ chính là chờ đợi mãi, mà không biết phải chờ đến bao giờ. Khi tôi mới từ bỏ tình yêu của mình, tôi loạng choạng không lối đi, loạng choạng trong chính cái thanh xuân của mình, không biết bắt đầu từ đâu, mỗi bước đi đều như dẫm lên những mảnh gương vỡ, chỉ cần cúi đầu là sẽ thấy hiện diện hình ảnh kỷ niệm của quá khứ ùa về, nên tôi vẫn phải bước đi dù dưới chân đau đến ngẹn ngào mà tuyệt không cúi đầu nhìn xuống. Bảy năm sau, bây giờ nhìn lại, đã qua bảy năm rồi. Khi em không có khả năng lựa chọn hay điều khiển cuộc sống của mình, em buộc phải từ bỏ một thứ để làm bàn đạp cho động lực mình đi lên. Em buộc phải đánh đổi thứ em yêu thương để lấy đau thương làn bệ đỡ cho mình cố gắng, có người nói em lấy tổn thương của bản thân để thành công là tàn nhẫn với bản thân, nhưng em không hối hận, vì đã từ bỏ, vì có những thứ phải từ bỏ, vì nó không có ngày mai. Nếu ai đang loạng choạng trong tháng ngày thanh xuân, loạng choạng trong ngày tìm ra lối đi cho chính mình, thì im lặng đặt tay lên tim mình, thử hỏi xem nó thật sự muốn gì. Nếu thật tâm muốn thì đừng bao giờ hối hận, can đảm từ bỏ thì đừng bao giờ tiếc nuối. Vì thành công không dành cho những người hối hận. Tôi chưa từng mong cầu sự hòan hảo, chưa từng cầu mong có được cả sự nghiệp lẫn tình yêu cùng một lúc. Vì trên đời này, ngọc cũng có vết, người cũng có khuyết, nên sự hoàn hảo như một bộ phim viễn tưởng không có thật. Chúng ta sống có thể không thực dụng nhưng nhất định phải thực tế. Vì không có tiền, không có sự nghiệp thì chúng ta sẽ chẳng có gì cả. Khi yêu, chúng ta chỉ cần sử dụng trái tim. Nhưng đứng giữa yêu và sự nghiệp, hãy vận dụng lý trí. Vì khi thành công, biết đâu đời sẽ trả cho ta tất cả. - Source: Huyền Trang Bất Hối

Em im lặng, và anh cũng lặng thinh. Chẳng hiểu tại sao, nhưng chúng ta chẳng ai buồn cất lời, rồi một ngày trôi qua, cả tuần trôi qua, tháng năm đi qua, chúng ta cứ đợi, cứ chờ, cứ im lìm cách xa dần cuộc đời nhau, thật buồn.

Em im lặng bởi em cần yêu thương, anh im lặng có lẽ bởi chẳng đủ thấu hiểu. Thì ra, khi tình yêu chỉ là cái nắm hờ thì tình cảm cũng nhàn nhạt như tách trà loãng người ta pha vội rồi quên. Không ai muốn giữ, không ai cần sẻ chia,  yêu thương mới chớm nở rồi cũng mặc nhiên để xó. 

Khi tình yêu không đủ lớn thì im lặng là xong.

- Mộc Dương -

Em có những ngày cảm thấy lạc lõng giữa vài ba người Em cũng có lúc thấy chùn bước trên con đường phía trước Có những ngày mệt mỏi, chỉ muốn chạy nhanh về nhà làm cốc nước, tẩy trang rồi nghỉ ngơi, không muốn nghĩ ngợi nhiều.

Avatar
Love is… by Puuung
Avatar
Sau những lần cãi vã giận hờn và những chuyện chúng ta đã cùng nhau trải qua. Ta vẫn trở lại và yêu thương nhau như những gì chúng ta vốn có. Cho những đau buồn chúng ta phải trải qua, những hoàn cảnh chúng ta phải chịu đựng mà không có đối phương bên cạnh chứng kiến. Chỉ cần hãy tin rằng người ấy rất yêu thương ta và sẽ cùng ta vượt qua. Ước gì được ở bên cạnh nhau lúc này để có thể xoa dịu cho nhau những vết thương lòng. Chờ ngày gặp nhau, chờ những cái ôm hôn thật ân cần và xin lỗi vì đã không thể ở bên nhau...
Vẫn yêu và thương lắm người em yêu.

Thêm một tuổi là thêm gánh nặng, thêm trách nhiệm, thêm trưởng thành thì có gì đáng để ăn mừng. Mỗi giây trôi qua sẽ lại thêm một giây tuổi, thêm một phút tuổi... thời gian cứ thế già đi và trôi qua mà thôi. Bước qua tuổi 22 và không ngoảnh lại. Hạnh phúc đơn giản là được ở cạnh một người trân trọng cuộc đời mình, xem sự hiện diện nhỏ bé của mình trên thế gian này là một điều quý giá mới thật ý nghĩa. Bao nhiêu hào nhoáng ngoài kia chẳng thể nào so sánh được. “Em ơi chớ lo, hạnh phúc sẽ đến với người thật thà” ❤️