14/10/2021
22:37 - Hà Nội.
Mình quyết định sẽ viết lại tumblr nhiều hơn như một cuốn nhật kí, cũng như luyện lại cách viết văn để ngôn từ được bay bổng hơn nhằm phục vụ cho công việc của mình, cũng như trải ra lòng mình ở đây.
Hôm nay hơi mệt và hơi cô đơn, chứng kiến mọi việc xảy ra trong cuộc sống, mình thấy loài người cứ mải mê trách nhau: người ta không tốt với mình, người ta cần PHẢI làm điều này điều kia cho mình mới đúng trách nhiệm của người ta chứ ?! Loài người cứ MÊ MẢI dỗi hờn nhau, thù hằn nhau, khắc ghi những thứ tiêu cực về nhau tới tận tâm can. Và có khi nó dài tới tận một đời !
Ấy vậy mà những khoảnh khắc hạnh phúc, viên mãn cùng với nhau thì không ai trong đối phương chịu nhìn vào, nhìn vào cả những hy sinh đã từng vì nhau mà nhượng bộ. Chúng ta đâu ai có thể thay đổi được quá khứ, cũng vì thế mới có 2 chữ “giá như", nhưng lại có thể thay đổi tương lai bằng thái độ của chính bản thân cơ mà. Nếu như loài người có thể buông bỏ những chấp trước
Ngược lại những khoảnh khắc hạnh phúc thì con người lại thấy quá ngắn ngủi, vì thế mà hạnh phúc thì dễ quên còn ....“nước mắt thì không bao giờ". Mệt thay khi ta cứ phải mang nó theo cả một đời này, vết thương lòng mình lại mong người khác tới chữa khỏi hoặc chính người gây ra phải khâu vá nó lại. Thế giới này sẽ bình yên và con người sẽ trở nên tốt đẹp hơn biết mấy khi con người ta tự chữa lành được cho bản thân họ, buông bỏ và quên đi. Có một điều mà mình đã nhận ra gần đây đó là: nếu muốn người khác cư xử với mình như thế nào, thì hãy cư xử với họ như vậy và đừng so sánh hơn thua, đừng sợ mình thiệt thòi. Hãy cứ cho đi , bao lâu không cần biết r bạn sẽ nhận lại được nhiều thứ hơn bạn mong đợi đó
