Nếu lẻ loi ấy là một phần trong cuộc đời

vậy thì cho hỏi đến bao giờ người sẽ vui?

Đến bao giờ người sẽ không còn chua chát trong nụ cười

đến bao giờ trên hai vai chỉ còn là cơn gió

đến bao giờ trong đức tin sẽ thôi làm đứa trẻ

đến bao giờ mới thấy bình yên dù đang trong phút giây quỵ ngã

không còn ai đứng chung quanh…

Làm một con người nghiệt ngã nhất là phải cầu xin

cho bản thân đừng bao giờ tuyệt vọng

lấy nỗi đau ra rồi tạc thành hình hài của thù hận

cũng không giúp mình vui hơn với những vết thương chưa lành lặn

đã trót sinh ra bởi cuộc đời…

Nếu lẻ loi ấy là một phần để được làm người

sao không ai nói trước cho mình được biết

để khỏi phải lo toan sao có người chỉ toàn là hành phúc

có người chỉ nhìn thấy những gì đẹp đẽ nhất

mà không cần hoang mang…

Mà không cần ngồi xuống để ôm chặt lấy đôi chân

mà không cần giật mình mỗi khi trời làm bão

mà không cần lắng nghe mọi người nói gì về cơm áo

mà không cần lặng im lúc trái tim đang huyên náo

vì một yêu thương…

Nếu lẻ loi ấy chỉ là một phần của con người bình thường

thì phần nào sẽ sum vầy trong ấm cúng

mỗi ngày đi qua như một chặng đường quá sức

hằn từng dấu tay lên lồng ngực

vì tự ôm lấy mình quá lâu…

Vì tự chống tay lên mặt đất để không phải gục đầu

vì tự nhìn trời sao đoán ngày mai sẽ khác

vì tự liếm vành môi rồi thứ tha cho mất mát

vì tự đất trời biết cách làm khô đi nước mắt

sau khi khóc cạn cùng…

Nếu lẻ loi ấy là một phần trong cuộc đời

vậy thì cho hỏi đến bao giờ người với người đi chung?

Lẻ loi | Nguyễn Phong Việt

Có cố gắng mấy thì cuối cùng người chăm sóc mình cũng là chính bản thân mình thôi. Có buồn, có đau thì chỉ là nỗi niềm của phận thừa thãi. Còn người ta đang vui với niềm mới rồi! Ai quan tâm, ai sầu, ai nhớ?

Khi Một Người Đi Ra Khỏi Cuộc Đời Một Người

 

Khi một người đi ra khỏi cuộc đời một người

có một người sẽ vui…

 
Có một người đã ngồi nơi đấy đợi trong bóng tối lâu lắm rồi

có một người đã nhiều đêm mơ giấc mơ dưới mái nhà người khác

có một người đã lấy tay mình tựa dưới đầu để ngăn giọt nước mắt

có một người đã ước ao mình không phải là mình trong từng cay đắng

có một người đã biết trước mình sẽ mất mát

ngay từ lúc bắt đầu…


Khi một người đi ra khỏi cuộc đời một người

có một người nhắm mắt lại thật lâu…

Tưởng tượng lại một quãng đời mình đã sống

nhìn hạnh phúc của một người mà trong lòng chỉ muốn khóc

nhìn nụ cười của một người mà cắn răng trong cô độc

nhìn bình yên của một người mà bão giông suốt tháng ngày hằn học

mình sống để làm gì?


Khi một người đi ra khỏi cuộc đời một người

có một người muốn nằm xuống dù chẳng biết để làm chi…

Có quá nhiều niềm tin cần tin nhau nhưng sao chỉ một mình mình được biết

có quá nhiều thương yêu nhưng sao chỉ một mình mình nuối tiếc

có quá nhiều âu lo nhưng sao chỉ một mình mình cần cay nghiệt

có quá nhiều… quá nhiều chờ mong… nhưng sao chỉ một mình mình nhận hết

dù mình cũng xứng đáng được yêu thương?


Khi một người đi ra khỏi cuộc đời một người

có một người không biết có thể bắt đầu với một người nữa không…

Sau những đêm hằng tin vào ngày mai sẽ thấy một người chờ mình bên ngoài cánh cửa

sau những đêm hằng tin vào ngày mai sẽ thấy mình thuộc về một người mình cần bày tỏ

sau những đêm hằng tin vào ngày mai sẽ thấy một người dặn mình đừng tin vào ai nữa

sau những đêm hằng tin vào ngày mai sẽ thấy mình không cần phải nguyện cầu cho một thương yêu đổ vỡ

mình đã quá nhẫn tâm…


Khi một người đi ra khỏi cuộc đời một người

có một người đứng nhìn trong lặng câm…


Khi một người đi ra khỏi cuộc đời một người

có một người biết trái tim mình đã chết cho một quãng đời mình không cần…

- Nguyễn Phong Việt

Nắm một bàn tay để mong đó chính là cuối đất cùng trời
không đi đâu nữa và không chờ gì hơn thế nữa
số phận chỉ cần dừng ở đây, bên trong ngôi nhà có nhiều cánh cửa
hãy cho hai con người này sống cùng một hơi thở
chỉ vậy thôi!

Chỉ vậy thôi, đã là quá đủ với hai con người!
                   {Thơ của Nguyễn Phong Việt}

Đi hội chợ sách,gặp anh Nguyễn Phong Việt,nghe anh ấy nói cái j đấy về chuyện ng ta k chọn mình là lỗi của ng ta. Zui ghê. Rồi lại ghé bên Nhã Nam,có cái trò mua sách theo linh cảm. Buồn cười! Nhưng mình k dám mạo hiểm thế!
Khoe đi hội sách nhưng mà thấy hình tự sướng k ah! Pó tay #hoichosach #nguyenphongviet #book #happytime #vietnam #night #lol #love (at Hội Chợ Sách Công Viên Lê Văn Tám)

Cho mùng 4, cho những ngày vẫn còn hồn nhiên, cho những niềm vui ngây ngốc, cho những hy vọng dại khờ nhưng đẹp đẽ, cho những tháng ngày cuối trên ghế nhà trường, cho bạn, cho tôi…

#mung4 #tet #hyvong #tho #nguyenphongviet

Text
Photo
Quote
Link
Chat
Audio
Video