mine:1

like this post if you accept you will never be able to treat me how I want to be treated (and if you don’t like/reply I expect an attempt to sate me)

Hóa ra anh vẫn dõi theo mình hằng ngày. Hóa ra là thế. Vừa viết về anh, tức khắc anh like. Một trái tim đỏ choe. Mình ko thấy đau lòng, hóa ra anh biết hết về chuyện mình lâu giờ. Tự dưng mỉm cười. Rất tươi và dịu. Anh quả là kí ức duy nhất mà khi nhớ về người cũ mình ko thấy đau lòng :)

Đúng là ko định nt thật, ai bảo mẹ mua bánh mì chả làm gì :)) lại nhớ anh. Nt cho anh vậy thôi, ko mong anh hồi đáp làm gì rồi câu chuyện lại dài thêm. Hì. Thật là tốt khi có người để nghĩ về tim lại ko phải đau đớn


P/s: ảnh từ một người mới quen vài tiếng viết cho. Nhận ra xung quanh mình có biết bao người quan tâm mình nhiều lắm. Mà cách họ quan tâm ko làm mình khó xử. Những mối quan hệ nghiêm chỉnh và rõ ràng. Làm cho cả hai chẳng phải dằng díu làm khổ nhau.

#1/10

Đang đứng ở chỗ mình cãi nhau với mẹ một dạo, rồi bỏ đi. Anh chạy theo tìm, rồi dỗ. Nhiều khi mình cảm thấy anh giống một người trong gia đình hơn là người yêu. Tiếc là mình quen nhau sớm quá anh nhỉ, nếu 25 tuổi em sẽ lấy anh rồi.
Đây là ly nước mía hai đứa lúc nào cũng mua khi chở nhau về nhà. Kí ức về anh thực bình dị, cũng có vui có buồn nhưng chưa khi nào tột độ, chỉ mơn man nhè nhè như bản tính hiền lành bình an của anh. Mình ko muốn tìm tới anh bây giờ, vì mình không muốn vì cảm xúc cá nhân mà làm khổ người khác. Dẫu vui buồn toota nhất nên tự trải qua xong xuôi, không nên mượn người khác để xoa diuh mình, dù họ lúc nào cũng muốn ở bên.

Mình không nhớ anh, cũng không yêu còn anh. Nghĩ về anh không còn nhiều cảm xúc, mình có thể kể về anh cả ngày ko gợn lòng, đơn giản vì anh là gia đình, là một quãng thời gian gắn liền với nhà mình hơn cả ông bà họ hàng.

Nhất định một ngày khi tim mình lành lặn, sẽ gọi anh đi coi phim, đi cafe. Sẽ thực hiện luôn cả lời hứa: sau này anh cưới nếu mời em sẽ vào tận trong nhà anh để dự. Anh sẽ là người duy nhất mình đủ bình an để đối diện. Vì mình với anh, chẳng nợ gì nhau, trả đủ duyên tình là dừng lại. Rất trọn vẹn.

#1/10