Một số học giả tin rằng Việt Nam sẽ có cơ hội lớn nếu biết “Đi tắt đón đầu”! Chẳng lẽ họ tin rằng, các dân tộc khác sẽ đi đường vòng, để riêng Việt Nam đi đường tắt hay sao? Thực tế, con đường tiến bộ của nhân loại là đường thẳng và chẳng có con đường nào ngắn hơn đường thẳng, kể cả cái mà chúng ta ảo tưởng là đường tắt.

Những người lạc quan thì luôn nhấn mạnh ưu thế “Dân tộc Việt Nam thông minh” để xây dựng chiến lược phát triển cho Việt Nam. Tôi không muốn tranh luận về đề tài này, mà chỉ đặt muốn đặt câu hỏi: “Vậy có dân tộc nào không thông minh không”?

Nhiều người có trách nhiệm suốt ngày lo lắng về nguy cơ tụt hậu của Việt Nam. Tôi không hiểu tại sao phải lo lắng về nguy cơ này, vì thực tế Việt Nam đã tụt ở tít phía sau.

Có lẽ chúng ta phải dũng cảm nhìn vào sự thật: người Việt Nam không to khỏe như nhiều dân tộc khác, người Việt Nam chưa chắc đã thông minh hơn các dân tộc khác, nhân loại đang đi chung một con đường tiến bộ và chúng ta đang tụt lại ở phía sau. Cơ hội của Viêt Nam vươn lên thật sự rất ít.

Cách duy nhất để đuổi kịp và vượt một ai đó trong bối cảnh này là: họ đi một ngày 8 giờ, thì chúng ta phải đi 10-12 giờ, họ ăn ngon thì chúng ta chỉ ăn no, họ mặc đẹp thì chúng ta chỉ mặc ấm.

"Hãy làm việc thật chăm chỉ và thực hành tiết kiệm toàn diện". Khẩu hiệu này nên là điểm nhấn quan trọng nhất trong chiến lược phát triển của Việt Nam trong nhiều năm tới.

(Chia sẻ này dựa trên nghiên cứu kinh nghiệm của Nhật Bản, vươn lên từ đống tro tàn sau thế chiến thứ hai, thành cường quốc kinh tế thứ hai thế giới)….





Mental illness is our most pressing health problem
By Martin Wolf

Given the considerable economic costs to society, treatment would pay for itself

Depression and anxiety cause more misery than physical illness, poverty or unemployment. They also impose huge economic costs. Yet they are amenable to effective and relatively cheap treatments. In the UK, however, fewer than a third of adult sufferers are treated, compared with 90 per cent of those with diabetes. Only a quarter of children with these mental illnesses receive effective treatment. This undertreatment is unjust and hugely inefficient. It is largely due to continued prejudice and a lack of awareness of the existence of effective treatments. This terrible failure must end now.

This, in sum, is the argument of a compelling new book, Thrive: The Power of Evidence-Based Psychological Therapies, by Professor Richard Layard of the London School of Economics and Professor David Clark of Oxford. The former is a well-known economist. The latter is a psychologist and one of the world’s leading experts on cognitive behavioural therapies. While I am able to assess the economic arguments, I cannot judge the claims made for CBT. But, the authors note, the National Institute for Health and Care Excellence, which is responsible for assessing the effectiveness of treatments for the National Health Service, recommends its use. That makes the undersupply of these services remarkable, if not shocking.

In Britain one in six adults suffers from depression or crippling anxiety disorders. The same is true in the US and continental Europe. These conditions can be disabling. Indeed, their impact on a person’s ability to function in society is on average 50 per cent more disabling than that of angina, asthma, arthritis or diabetes. For sufferers, mental illness is the “enemy within” – an assault on the self more agonising than most physical ailments. Moreover, according to the World Health Organisation, mental illnesses account for 38 per cent of all ill health in high-income countries. Heart disease, stroke, cancer, lung disease and diabetes together account for only 22 per cent in these countries. Yet, perhaps because of the stigma of mental illnesses, health systems and employers largely ignore the severity of these effects.

Above all, mental ill health is today overwhelmingly the most important form of sickness affecting children and adults of working age. As the impact of infectious diseases has largely vanished, physical illness predominantly affects the elderly. This means that the economic consequences of mental illness are vastly greater than those of physical illness, not to mention the life-long damage done by mental illness in childhood. An extraordinarily high proportion of those in prison, for example, suffer from mental illness. About 90 per cent of those who kill themselves also suffer from mental illness. Suicide is a silent plague: “As many people in the world die from suicide as from homicide and warfare combined.” In 2000, 815,000 people killed themselves.

Moreover, the authors stress, mental illness makes it far more difficult to treat physical illnesses. People with mental illnesses find it hard to stick to their treatment plans. In addition, the consequences of mental illness contribute significantly to physical maladies.

In all, the case for treating mental illness at least as energetically as physical illness is overwhelming. The question, though, is whether that is possible. The book argues that today drugs and, even more, CBT have been proved in rigorous clinical trials to be effective. This is a matter of a properly scientific approach to development and testing treatments.

Mental ill health is today overwhelmingly the most important form of sickness affecting children and adults of working age

“For some conditions,” argue the authors – citing depression, anxiety disorders, post-traumatic stress disorder, and bulimia – “we have treatments that lead to sustained recovery in half or more people, with many others seeing worthwhile improvements.” This is not perfect. But it is immensely better than nothing. Moreover, such treatments can also be effective in treating children as young as eight. The most encouraging aspect of all is that, it turns out, we are the captains of our souls. It is possible, it seems, to help people in agony regain lost control.

Given the economic costs to society, including those caused by unemployment, disability, poor performance at work and imprisonment, the costs of treatment would pay for themselves. The cost of therapy is also not high: about the same as six months’ treatment of diabetes routinely supplied by health systems today. Yet the commitment of most high-income countries to provide universal healthcare is grossly violated in the case of mental illnesses for no good reason and at vast economic, social and personal cost. This, argue the authors persuasively, is a scandal.

Most of us know people afflicted by mental illness. All know its devastating consequences. Indeed, the authors argue that the failure to tackle mental illness is one of the reasons unhappiness is so prevalent in societies that are so rich by historical standards. If the claims made for these treatments are correct, our failure to provide them is not just a crime but a blunder. We must not let outworn prejudice stop us from taking needed action.

For more mental health resources, Click Here to access the Serious Mental Illness Blog.

Click Here to access original SMI Blog content
It is important to resist the temptation to reduce human motivation to an economic desire for resources. Violence in human history has often been perpetrated by people seeking not material wealth but recognition. Conflicts are carried on long beyond the point when they make economic sense. Recognition is sometimes related to material wealth, but at other times it comes at the expense of material wealth, and it is an unhelpful oversimplification to regard it as just another type of ‘utility.’
—  Francis Fukuyama, The Origins of Political Order

Why do we make “Socialism” sound like such a dirty word? Most of us are socialists to a varying degree. In economics, Socialism is a system by which citizens will reap the benefits of the production, and the means for production is not to gather capital, but then again it doesn’t just work out that way. There are varying degrees of Socialism and different countries have defined their own version of it, and complete 100% Socialism cannot work, most successful countries are mix of both Socialism and Capitalism.

Bank of Canada shocks markets with cut in key interest rate

The Bank of Canada shocked markets today by cutting its key overnight lending rate by a quarter of a percentage point, citing the economic threat posed by plunging oil prices.

"The drop in oil prices is unambiguously negative for the Canadian economy," Bank of Canada governor Stephen Poloz said in a morning news conference. "Canada’s income from oil exports will be reduced, and investment and employment in the energy sector are already being cut."

The overnight rate, which moves down to 0.75 per cent, had been at one per cent since September 2010. The cut would result in lower interest rates for variable rate mortgages, lines of credit and other loans that float with prime rates, but only if banks lower their prime rates. As of late Wednesday afternoon, no banks had done that.  

Virtually no economists had been predicting a rate cut. 

"It is a significant move," TD Bank economist Derek Burleton told CBC News. "It does show the Bank of Canada is worried about the big drop in the price of oil … and what kind of uncertainty that poses in the next few quarters.  I don’t think they are panicking but I do think they’re concerned about some of the uncertainty the recent slump in the price of oil does create for the economy."

Continue Reading.

Tôi có dịp được tham dự một hội nghị, do Bộ Khoa học và công nghệ chủ trì, bàn về định hướng chiến lược phát triển công nghệ cao của Việt Nam. Từ lâu tôi đã không còn nghiên cứu khoa học, nên về cơ bản tôi chả hiểu các báo cáo nói gì, trừ phần kiến nghị với Nhà nước. 

Tổng hợp các kiến nghị này, có thể thấy các nhà khoa học nêu lên 3 vấn bao gồm:

1. Chế độ ưu đãi cho các nhà khoa học quá thấp. Đề nghị Nhà nước có chính sách ưu đãi tốt hơn đối với các nhà khoa học.

2. Các phát minh sáng chế khoa học - kỹ thuật - công nghệ của các nhà khoa học Việt Nam không được các doanh nghiệp trong nước tin tưởng đưa vào ứng dụng. Đề nghị Nhà nước có cơ chế hạn chế các doanh nghiệp mua công nghệ quốc tế, nếu các công nghệ này có thể sản xuất được trong nước.

3. Công nghệ cao là cách duy nhất để đi tắt đón đầu. Đề nghị Nhà nước đầu tư ngân sách thích đáng cho chiến lược “Ưu tiên phát triển công nghệ cao”.

Thú thật là tôi hơi bị choáng trước những kiến nghị này. Khoa học Việt Nam từ lâu đã không còn là một động lực quan trọng để thúc đẩy kinh tế phát triển. Xa rời thực tế, các đề tài nghiên cứu khoa học Việt Nam hiện nay chỉ giỏi tiêu tiền y như thời bao cấp, mà không hề quan tâm đến hiệu quả.

1. Tôi nêu lên câu hỏi, tại sao phải có chính sách ưu đãi đặc biệt với các nhà khoa học? Tôi tưởng, chỉ có những người khuyết tật hoặc thiểu năng trí tuệ, không thể tự nuôi bản thân, mới cần Nhà nước có chính sách ưu đãi chứ. Các nhà khoa học đều là những người thông minh, được đào tạo đầy đủ, thì tại sao lại cần chính sách ưu đãi cho họ? Các doanh nghiệp sẵn sàng trả lương rất cao cho các chuyên gia khoa học công nghệ, để nâng cao năng lực cạnh tranh. Nếu họ thực sự có tài thì chắc chắn không thiếu đất để dụng võ. Tại sao Nhà nước phải có chính sách ưu đãi cho người tài?

2. Rất nhiều các phát minh sáng chế - kết quả của các đề tài nghiên cứu khoa học trong nhiều năm qua, chỉ nằm trong kho lưu trữ mà không được ai khai thác. Tại sao? Vì hầu hết các nghiên cứu đó không xuất phát từ đặt hàng của doanh nghiệp. Nhiều đề tài được dựng lên chỉ là cái cớ để có kinh phí nuôi các nhà khoa học! Trong nền kinh tế thị trường toàn cầu hóa, chúng ta cần hiểu rằng, các doanh nghiệp phải đứng trước sức ép cạnh tranh, vì thế, công nghệ họ sử dụng phải là công nghệ giúp họ nâng cao năng lực canh tranh với các đối thủ trong khu vực và thế giới. Không thể bắt họ sử dụng công nghệ do Việt Nam sản xuất để rồi ngày càng tụt hậu so với đối thủ.

3. Tôi cũng nêu lên câu hỏi, Việt Nam có lợi thế cạnh tranh gì trong việc nghiên cứu sản xuất công nghệ cao? Chúng ta không có phòng thí nghiệm hiện đại. Chúng ta không có công nghệ lõi. Chúng ta không có khả năng đưa ra các tiêu chuẩn công nghiệp quốc tế cũng như không có khả năng dự đoán xu hướng tiếp theo. Đội ngũ cán bộ nghiên cứu khoa học công nghệ của chúng ta, nếu nghiêm túc nhìn nhận, là ít về số lượng và yếu về chất lượng. Việt Nam cũng chưa có thương hiệu của một quốc gia công nghệ cao.

Tại sao lại là “ưu tiên phát triển công nghệ cao”? Sản xuất máy bay có phải là công nghệ cao không? Tất nhiên là cao rồi. Việt Nam có thể sản xuất được máy bay hiện đại như Boeing không? Tất nhiên là được. Vậy tại sao chúng ta không ưu tiên sản xuất máy bay? Đơn giản vì, dù chúng ta sản xuất ra được máy bay, chắc gì có ai dám bay. Chưa kể, với đầu tư lớn, số lượng sản phẩm ít, giá thành sẽ rất cao, chúng ta cũng không có khả năng cạnh tranh với Boeing, Airbus,…

Vì thế tôi cho rằng:

- Nhà nước không cần phải có chính sách ưu đãi đặc biệt gì cho các nhà khoa học. Nếu họ thực sự tài năng, họ phải tìm được chỗ đứng cho mình trong nền kinh tế Việt Nam năng động hội nhập quốc tế.

- Bỏ hết các đề tài nghiên cứu với mục tiêu “nuôi sống các nhà khoa học”. Các nhà khoa học cần sớm thích nghi với cơ chế thị trường, nghiên cứu cái gì cũng phải bắt đầu từ người đặt hàng. Nhà nước chỉ nên cấp ngân sách cho các đề tài nghiên cứu đặc biệt cấp quốc gia, mà người đặt hàng chính là Nhà nước.

- Không nên phân biệt công nghệ cao hay thấp. Không nên ưu tiên phát triển công nghệ cao. Công nghệ nào giúp các doanh nghiệp Việt Nam tiết kiệm hơn, năng suất lao động cao hơn, khả năng cạnh tranh tốt hơn,… thì đó là những công nghệ chúng ta cần ưu tiên đầu tư.

Nếu không thay đổi, các Viện nghiên cứu cũng như các nhà khoa học ở Việt Nam sẽ tiếp tục đóng vai trò là người tiêu tiền ngân sách kém hiệu quả nhất.





Anh minh hoa : Senior Fellow của Texas Instrument Lê Duy Loan , cùng 3 tác giả đội CHIP FC: Lâm Xuân Hùng, Phạm Hữu Nhân, Phạm Văn Vinh đến từ Trường ĐH Bách khoa TP Hồ Chí Minh. Với đề tài: Ngôi nhà thông minh (Smart Home)  

#mosasaur tooth, #Cretaceous era, around 70 million years ago, #fossils are a by-#product of the #Moroccan #phosphate #mining industry. A small #community in the atlas region near to #Casablanca thrive on the #collecting of fossils to sell to collectors and merchants.fossils are limestone, lime makes cement, phosphates are morocco’s second largest #economic product.We have recently sold this tooth to view more like this visit our website, good luck fossiking!


Economic problems are another big factor in youth homelessness, and include:

  • lack of affordable housing
  • limited employment opportunities
  • insufficient wages
  • no medical insurance
  • lack of welfare benefits

Wine Ice Cream Lifts Small Biz                                

Used to be, Mercer’s ice cream wasn’t found far from the 60-year-old dairy in Boonville, a town of about 4,500 in central New York. 

Now Mercer’s Dairy owners Ruth Mignerey and Roxaina Hurlburt and their 25 employees ship specialty wine-infused ice cream in a half-dozen flavors, including Cherry Merlot and Riesling, to 14 nations including China, Indonesia, the Netherlands, Seychelles and Trinidad and Tobago. 

More from Bloomberg News report by Jeff Kearns:      

Foreign sales by small companies like Mercer’s are becoming a focus for economic development officials in upstate New York and other U.S. regions who are seeking a bigger slice of record exports to boost growth. Shipments abroad by businesses with fewer than 500 employees accounted for 32.9 percent of the U.S. total in 2012, up from 29.2 percent in 2005, according to Census Bureau data. 

Photographer: Mike Bradley/Bloomberg

© 2014 Bloomberg Finance LP