economic

Một số học giả tin rằng Việt Nam sẽ có cơ hội lớn nếu biết “Đi tắt đón đầu”! Chẳng lẽ họ tin rằng, các dân tộc khác sẽ đi đường vòng, để riêng Việt Nam đi đường tắt hay sao? Thực tế, con đường tiến bộ của nhân loại là đường thẳng và chẳng có con đường nào ngắn hơn đường thẳng, kể cả cái mà chúng ta ảo tưởng là đường tắt.

Những người lạc quan thì luôn nhấn mạnh ưu thế “Dân tộc Việt Nam thông minh” để xây dựng chiến lược phát triển cho Việt Nam. Tôi không muốn tranh luận về đề tài này, mà chỉ đặt muốn đặt câu hỏi: “Vậy có dân tộc nào không thông minh không”?

Nhiều người có trách nhiệm suốt ngày lo lắng về nguy cơ tụt hậu của Việt Nam. Tôi không hiểu tại sao phải lo lắng về nguy cơ này, vì thực tế Việt Nam đã tụt ở tít phía sau.

Có lẽ chúng ta phải dũng cảm nhìn vào sự thật: người Việt Nam không to khỏe như nhiều dân tộc khác, người Việt Nam chưa chắc đã thông minh hơn các dân tộc khác, nhân loại đang đi chung một con đường tiến bộ và chúng ta đang tụt lại ở phía sau. Cơ hội của Viêt Nam vươn lên thật sự rất ít.

Cách duy nhất để đuổi kịp và vượt một ai đó trong bối cảnh này là: họ đi một ngày 8 giờ, thì chúng ta phải đi 10-12 giờ, họ ăn ngon thì chúng ta chỉ ăn no, họ mặc đẹp thì chúng ta chỉ mặc ấm.

“Hãy làm việc thật chăm chỉ và thực hành tiết kiệm toàn diện”. Khẩu hiệu này nên là điểm nhấn quan trọng nhất trong chiến lược phát triển của Việt Nam trong nhiều năm tới.

(Chia sẻ này dựa trên nghiên cứu kinh nghiệm của Nhật Bản, vươn lên từ đống tro tàn sau thế chiến thứ hai, thành cường quốc kinh tế thứ hai thế giới)….

.

.

.

~~HOANG MINH CHAU~~

It is important to resist the temptation to reduce human motivation to an economic desire for resources. Violence in human history has often been perpetrated by people seeking not material wealth but recognition. Conflicts are carried on long beyond the point when they make economic sense. Recognition is sometimes related to material wealth, but at other times it comes at the expense of material wealth, and it is an unhelpful oversimplification to regard it as just another type of ‘utility.’
—  Francis Fukuyama, The Origins of Political Order

Why do we make “Socialism” sound like such a dirty word? Most of us are socialists to a varying degree. In economics, Socialism is a system by which citizens will reap the benefits of the production, and the means for production is not to gather capital, but then again it doesn’t just work out that way. There are varying degrees of Socialism and different countries have defined their own version of it, and complete 100% Socialism cannot work, most successful countries are mix of both Socialism and Capitalism.

Tôi có dịp được tham dự một hội nghị, do Bộ Khoa học và công nghệ chủ trì, bàn về định hướng chiến lược phát triển công nghệ cao của Việt Nam. Từ lâu tôi đã không còn nghiên cứu khoa học, nên về cơ bản tôi chả hiểu các báo cáo nói gì, trừ phần kiến nghị với Nhà nước. 

Tổng hợp các kiến nghị này, có thể thấy các nhà khoa học nêu lên 3 vấn bao gồm:

1. Chế độ ưu đãi cho các nhà khoa học quá thấp. Đề nghị Nhà nước có chính sách ưu đãi tốt hơn đối với các nhà khoa học.

2. Các phát minh sáng chế khoa học - kỹ thuật - công nghệ của các nhà khoa học Việt Nam không được các doanh nghiệp trong nước tin tưởng đưa vào ứng dụng. Đề nghị Nhà nước có cơ chế hạn chế các doanh nghiệp mua công nghệ quốc tế, nếu các công nghệ này có thể sản xuất được trong nước.

3. Công nghệ cao là cách duy nhất để đi tắt đón đầu. Đề nghị Nhà nước đầu tư ngân sách thích đáng cho chiến lược “Ưu tiên phát triển công nghệ cao”.

Thú thật là tôi hơi bị choáng trước những kiến nghị này. Khoa học Việt Nam từ lâu đã không còn là một động lực quan trọng để thúc đẩy kinh tế phát triển. Xa rời thực tế, các đề tài nghiên cứu khoa học Việt Nam hiện nay chỉ giỏi tiêu tiền y như thời bao cấp, mà không hề quan tâm đến hiệu quả.

1. Tôi nêu lên câu hỏi, tại sao phải có chính sách ưu đãi đặc biệt với các nhà khoa học? Tôi tưởng, chỉ có những người khuyết tật hoặc thiểu năng trí tuệ, không thể tự nuôi bản thân, mới cần Nhà nước có chính sách ưu đãi chứ. Các nhà khoa học đều là những người thông minh, được đào tạo đầy đủ, thì tại sao lại cần chính sách ưu đãi cho họ? Các doanh nghiệp sẵn sàng trả lương rất cao cho các chuyên gia khoa học công nghệ, để nâng cao năng lực cạnh tranh. Nếu họ thực sự có tài thì chắc chắn không thiếu đất để dụng võ. Tại sao Nhà nước phải có chính sách ưu đãi cho người tài?

2. Rất nhiều các phát minh sáng chế - kết quả của các đề tài nghiên cứu khoa học trong nhiều năm qua, chỉ nằm trong kho lưu trữ mà không được ai khai thác. Tại sao? Vì hầu hết các nghiên cứu đó không xuất phát từ đặt hàng của doanh nghiệp. Nhiều đề tài được dựng lên chỉ là cái cớ để có kinh phí nuôi các nhà khoa học! Trong nền kinh tế thị trường toàn cầu hóa, chúng ta cần hiểu rằng, các doanh nghiệp phải đứng trước sức ép cạnh tranh, vì thế, công nghệ họ sử dụng phải là công nghệ giúp họ nâng cao năng lực canh tranh với các đối thủ trong khu vực và thế giới. Không thể bắt họ sử dụng công nghệ do Việt Nam sản xuất để rồi ngày càng tụt hậu so với đối thủ.

3. Tôi cũng nêu lên câu hỏi, Việt Nam có lợi thế cạnh tranh gì trong việc nghiên cứu sản xuất công nghệ cao? Chúng ta không có phòng thí nghiệm hiện đại. Chúng ta không có công nghệ lõi. Chúng ta không có khả năng đưa ra các tiêu chuẩn công nghiệp quốc tế cũng như không có khả năng dự đoán xu hướng tiếp theo. Đội ngũ cán bộ nghiên cứu khoa học công nghệ của chúng ta, nếu nghiêm túc nhìn nhận, là ít về số lượng và yếu về chất lượng. Việt Nam cũng chưa có thương hiệu của một quốc gia công nghệ cao.

Tại sao lại là “ưu tiên phát triển công nghệ cao”? Sản xuất máy bay có phải là công nghệ cao không? Tất nhiên là cao rồi. Việt Nam có thể sản xuất được máy bay hiện đại như Boeing không? Tất nhiên là được. Vậy tại sao chúng ta không ưu tiên sản xuất máy bay? Đơn giản vì, dù chúng ta sản xuất ra được máy bay, chắc gì có ai dám bay. Chưa kể, với đầu tư lớn, số lượng sản phẩm ít, giá thành sẽ rất cao, chúng ta cũng không có khả năng cạnh tranh với Boeing, Airbus,…

Vì thế tôi cho rằng:

- Nhà nước không cần phải có chính sách ưu đãi đặc biệt gì cho các nhà khoa học. Nếu họ thực sự tài năng, họ phải tìm được chỗ đứng cho mình trong nền kinh tế Việt Nam năng động hội nhập quốc tế.

- Bỏ hết các đề tài nghiên cứu với mục tiêu “nuôi sống các nhà khoa học”. Các nhà khoa học cần sớm thích nghi với cơ chế thị trường, nghiên cứu cái gì cũng phải bắt đầu từ người đặt hàng. Nhà nước chỉ nên cấp ngân sách cho các đề tài nghiên cứu đặc biệt cấp quốc gia, mà người đặt hàng chính là Nhà nước.

- Không nên phân biệt công nghệ cao hay thấp. Không nên ưu tiên phát triển công nghệ cao. Công nghệ nào giúp các doanh nghiệp Việt Nam tiết kiệm hơn, năng suất lao động cao hơn, khả năng cạnh tranh tốt hơn,… thì đó là những công nghệ chúng ta cần ưu tiên đầu tư.

Nếu không thay đổi, các Viện nghiên cứu cũng như các nhà khoa học ở Việt Nam sẽ tiếp tục đóng vai trò là người tiêu tiền ngân sách kém hiệu quả nhất.

.

.

.

~~HOANG MINH CHAU~~

Anh minh hoa : Senior Fellow của Texas Instrument Lê Duy Loan , cùng 3 tác giả đội CHIP FC: Lâm Xuân Hùng, Phạm Hữu Nhân, Phạm Văn Vinh đến từ Trường ĐH Bách khoa TP Hồ Chí Minh. Với đề tài: Ngôi nhà thông minh (Smart Home)  

Bank of Canada shocks markets with cut in key interest rate

The Bank of Canada shocked markets today by cutting its key overnight lending rate by a quarter of a percentage point, citing the economic threat posed by plunging oil prices.

“The drop in oil prices is unambiguously negative for the Canadian economy,” Bank of Canada governor Stephen Poloz said in a morning news conference. “Canada’s income from oil exports will be reduced, and investment and employment in the energy sector are already being cut.”

The overnight rate, which moves down to 0.75 per cent, had been at one per cent since September 2010. The cut would result in lower interest rates for variable rate mortgages, lines of credit and other loans that float with prime rates, but only if banks lower their prime rates. As of late Wednesday afternoon, no banks had done that.  

Virtually no economists had been predicting a rate cut. 

“It is a significant move,” TD Bank economist Derek Burleton told CBC News. “It does show the Bank of Canada is worried about the big drop in the price of oil … and what kind of uncertainty that poses in the next few quarters.  I don’t think they are panicking but I do think they’re concerned about some of the uncertainty the recent slump in the price of oil does create for the economy.”

Continue Reading.

They would be content if Republicans simply “do no harm,” as some put it, by avoiding self-imposed crises like the government shutdown last year that cost $24 billion and further across-the-board spending cuts that have been a drag on the economic recovery and kept pressure on the Federal Reserve to maintain its expansive monetary policy. Congressional Republicans, however, have said they are committed to continuing those spending cuts.
India Confident on inflation even with Sub-par Monsoon

India Confident on inflation even with Sub-par Monsoon

(Gold Silver Reports)-India will be able to manage potential inflationary pressures if forecasts of sub-par monsoon rains this summer are borne out, junior finance minister Jayant Sinha told Reuters in an interview.

Last week the weather department predicted the June-September monsoon season would be below average due to the impact of an El Nino weather pattern, raising concern that poor…

View On WordPress

I hope someone can tell me I am wrong that , I have read it wrong or this is just an example of biased journalism.

A child who suffered severe seizures was transferred around hospitals without being giving the adequate care recommended that he needed. He has now suffered because of that with metabolic damage among other things, which will affect him for the rest of his life.

The State Government admits they are fault for what has happened but which to pay a reduced compensation based on where the boy lives and that now he has a much more “limited” lifestyle and based that he was born into a low socio-economic area.

Personally if those comments are true I am disgusted to be an Australian citizen today.

We Send Teachers to Prison for Rigging the Numbers, Why Not Bankers?

Posted on

April 2, 2015

by

William Black

| Comments Off

By William K. Black
Quito: April Fools’ Day 2015

The New York Times ran the story on April Fools’ Day of a jury convicting educators of gaming the test numbers and lying about their actions to investigators.

“ATLANTA — In a dramatic conclusion to what has been described as the largest cheating scandal in the nation’s history, a jury here on Wednesday convicted 11 educators for their roles in a standardized test cheating scandal that tarnished a major school district’s reputation and raised broader questions about the role of high-stakes testing in American schools.

On their eighth day of deliberations, the jurors convicted 11 of the 12 defendants of racketeering, a felony that carries up to 20 years in prison. Many of the defendants — a mixture of Atlanta public school teachers, testing coordinators and administrators — were also convicted of other charges, such as making false statements, that could add years to their sentences.”

This was complicated trial that took six months to present and required eight days of jury deliberations.  It was a major commitment of investigative and prosecutorial resources.  But it was not investigated and prosecuted by the FBI and AUSAs, but by state and local officials.  In addition to the trial success, the prosecutors secured 21 guilty pleas.

Atlanta’s public schools, of course, did not engage in “the largest cheating scandal in the nation’s history.”  The big banks’ cheating scandals left the Atlanta educators in the dust.

The two obvious questions are why the educators cheated and how they got caught.  “High-stakes testing” cannot explain the scandal because we have had such tests for over 50 years.  The article explains the real drivers – compensation, promotions, fear, and ego (aka “reputation”).

“Officials said the cheating allowed employees to collect bonuses and helped improve the reputations of both Dr. Hall and the perpetually troubled school district she had led since 1999.

Investigators wrote in the report that Dr. Hall and her aides had ‘created a culture of fear, intimidation and retaliation’ that had permitted “cheating — at all levels — to go unchecked for years.”

Any reader familiar with my work should be running over in their mind Citigroup’s vastly larger cheating frauds that senior managers produced by using exactly the same tactics to produce hundreds of billions of dollars in fraud.

How did people become suspicious and decide to conduct a real investigation?  They realized that the reported results were too good to be true.  That too is directly parallel to Citi, where massive purchases of “liar’s” loans known to be 90% fraudulent supposedly led to massive profits.

“The dozen educators who stood trial, including five teachers and a principal, were indicted in 2013 after years of questions about how Atlanta students had substantially improved their scores on the Criterion-Referenced Competency Test, a standardized examination given throughout Georgia.

In 2009, The Atlanta Journal-Constitution started publishing a series of articles that sowed suspicion about the veracity of the test scores, and Gov. Sonny Perdue ultimately ordered an investigation.”

Wow, a newspaper did a series of articles, and documented a scandal built on deceit.  Imagine if the New York Times and the Wall Street Journal were to do an “unsparing” investigation into banking fraud – and into Attorney General Eric Holder’s refusal to prosecute.  What if they actually looked at culpability in the C-suites?

“The inquiry, which was completed in 2011, led to findings that were startling and unsparing: Investigators concluded that cheating had occurred in at least 44 schools and that the district had been troubled by “organized and systemic misconduct.” Nearly 180 employees, including 38 principals, were accused of wrongdoing as part of an effort to inflate test scores and misrepresent the achievement of Atlanta’s students and schools.

The investigators wrote that cheating was particularly ingrained in individual schools — at one, for instance, a principal wore gloves while she altered answer sheets — but they also said that the district’s top officials, including Superintendent Beverly L. Hall, bore some responsibility.”

Dr. Hall, who died on March 2, insisted that she had done nothing wrong and that her approach to education, which emphasized data, was not to blame. ‘I can’t accept that there’s a culture of cheating,’ Dr. Hall said in an interview in 2011. ‘What these 178 are accused of is horrific, but we have over 3,000 teachers.’

But a Fulton County grand jury later accused her and 34 other district employees of being complicit in the cheating. Twenty-one of the educators reached plea agreements; two defendants, including Dr. Hall, died before they could stand trial.”

Of course, Hall’s “approach to education” did not “emphasize data” – it emphasized faux data – like Citi’s accounting alchemists under Robert Rubin who transmuted fraudulent net liabilities (liar’s loans) into supposedly wondrously valuable assets that had zero risk (Super Senior CDO tranches).

A more general point is in order.  Atlanta is the culmination of destructive national trends and failing to mention Houston in the story was unfortunate.  First, the “reinventing government” movement decided the public sector was bad and the private sector was magnificent and said that the public sector should adopt private sector approaches including quite specifically “performance pay” based on quantitative measures.  This brought to the public sector the perverse incentives that were ruining the private sector and about to bring on Enron-era fraud epidemic and then the most recent three fraud epidemics.  Second, we were assured by proponents of the change that a concern for “reputation” would trump any perverse incentives.  What the proponents failed to see, of course, was that in both the private and public sectors the way to create a superb reputation was to report inflated data.  Reputation, instead of the “trump” ensuring good conduct, was a leading motive to engage in bad conduct.  Third, we were told that giving public administrators far more power to squash teachers was the key to success in education.  Lord Acton warned that absolute power leads to absolute corruption whether in Atlanta or Citi’s C-suite.

Houston should have been mentioned because the modern movement toward educational fraud began in Houston under Rod Paige – who became Secretary of Education based on massive fraudulent misrepresentation of data.  Paige kicked off the testing insanity, claiming it would produce objective, fact-based policies based on what educational measures actually worked.  As a famous takedown of Paige’s claims ends – the lesson is that it was too good to be true.  President Bush, however, bought it hook, line, sinker, bobber, rod, and the boat Paige rowed out in.

In any event, if Fulton County, Georgia can jail educators who lie and gimmick the data, Holder can send the elite bankers to prison on the same grounds.


http://neweconomicperspectives.org/2015/04/we-send-teachers-to-prison-for-rigging-the-numbers-why-not-bankers.html