connguoi

Tôi vẫn còn nhớ mẹ thường hay nói với tôi, khi một ai đó buồn, họ cần rất nhiều người để chia sẻ. Nỗi buồn chỉ vơi đi bằng tình thương chứ không có một phương thuốc nào hết. khi chia sẻ một nỗi buồn, chúng ta sẽ không buồn hơn, nhưng người khác lại vui hơn. Và đừng bao giờ quay lưng lại với một con người như vậy. Họ cần những khuôn mặt hơn là những viên thuốc. Họ cần những bàn tay, những tô cháo, những quả ổi hái để đầu giường. Họ cần mỗi tối ghé lại ngồi với họ trong im lặng. Họ cần chúng ta dẫn họ lên đồi cuốc một mảnh vườn, và thỉnh thoảng hỏi có thích ăn bắp rang không…
—  Nguyễn Ngọc Thuần
Rốt cuộc, ai cũng là kẻ cô đơn

Amelie là một con người như vậy. Không phải vô tình khi Jean Pierre Jeunet chọn bài hát buồn nhất soundtrack để lồng vào đoạn giới thiệu Amelie, càng không vô tình khi chọn bản piano thê lương để mô tả cảm xúc của Amelie ở cuối phim. Comptine D’un Autre Ete L’apres Midi là một bản nhạc thật lạ lùng, khi nghe thô thì êm ái, chậm rãi, buồn, khi lồng vào Amelie thì thật lãng mạn và đậm chất Pháp, khi lồng vào Goodbye Lenin thì tạo cảm giác yên bình. Amelie là một nhân vật cô đơn và hình ảnh của cô cứ như vậy trong gần hết chiều dài phim. Đoạn phim mô tả tinh tế sự cô đơn của Amelie nằm gọn trong 2 phút, khiAmelie trở về nhà và làm bánh. Vừa làm bánh, cô vừa nghĩ tới Nino đang đội mưa tới nhà cô, tay nhẹ nhàng vuốt tấm mành, nhưng khi quay lại, đó chỉ là con mèo hàng ngày vẫn chơi đùa cùng cô. Và Amelie khóc. “Sống với mèo” từ xưa tới nay như là một sự ám chỉ tới những người thất bại cô đơn và Amelie khóc khi nghĩ mình không tới được với người mình yêu. Nỗi thương cảm lớn dần với cảnh Amelie nghe điện thoại từ người họa sĩ láng giềng. Khi nghe tiếng chuông, cô giật thót mình và đi tìm chiếc điện thoại đang vùi sâu giữa đống gối ôm. Lúc đó, tôi mới chợt nhận ra là Amelie chưa từng gọi điện trong nhà mình, như thể cô chưa từng nghe điện thoại từ bất kỳ ai. Nó không thực tế, nhưng a day dreamer can dream mà.

Keep reading

Em.

Ăn thì vào thân, yêu lại vào tâm. Còn đồ vật bên người, lúc nào cũng nhìn thấy đấy, nhưng nếu tâm đã quyết, thân thấy ghét, thì chỉ cần một cái hẩy tay là đã có thể vứt bỏ.
Nghìn vàng hay gì chăng nữa, đều là vật chất. Lúc nhận đã là dở. Không bỏ được cũng chỉ là do “tham” mà thôi.
[031014]
#vaysaoconravethucnuchiuoan? #dangso #connguoi

Bởi vì người đời nhìn vào, em mới là tội lỗi.
Bởi vì lúc nào, em cũng tự trách bản thân trước.
Em cũng không tự tin, không kiên định. Em cứ tin, cứ hay bào chữa cho người khác.
Bởi vì em không biết, làm gì cũng phải nhìn người tuỳ cảnh. Phải biết cách cười sao cho yêu, khóc sao cho đúng.
Bởi vì em miệng lưỡi rắn rết, hành động lại yếu mềm.
Bởi vì em cứ nghĩ, chịu thiệt là để bảo vệ cho cái tự trọng trong tâm. Em đâu biết rằng, chỉ ai biết “tỏ ra” tự trọng, mới là kẻ đáng được tôn trọng trong mắt mọi người.

Tự kiêu giống như một người đứng trên đỉnh núi, rất cao. Đỉnh núi là chỗ cao nhất, nhìn xuống đồng bằng thấy ai cũng thấp hơn mình. Nhưng, đỉnh núi lại là nơi cô độc nhất, lạnh nhất, và cây cỏ chẳng mọc được trên đó.
—  Kiêu hãnh và Định kiến - An Tựu
khi chia tay nhau,người ta thường không quay lai nhìn nhau, không phải là vì người ta đã hết yêu mà chỉ sợ rằng, nếu quay lại sẽ không còn thấy ai đó dõi theo mình …

Tôi đã tin rằng con người sẽ có lúc nào đó thay đổi .
Nhưng tôi cũng không thể tin rằng lại có ngày tôi cảm thấy muốn yêu cậu như thế .

Shift+Page Up

Nãy có hứng, nhào lên Tublr viết một bài hơn 600 từ với tựa “Đàn ông giống như một ly Americano đá không đường”. Viết xong, đọc đi đọc lại vài ba lần, sửa vài ba chỗ…

Rồi Shift+Home 
Shift+Page Up+Page Up+Page Up+Page Up+Page Up+Page Up+Page Up…
Delete một phát không thương tiếc…

Người ta để ý quá nhiều đến việc người khác phải sống thế nào cho phải trong khi chính họ còn mù mờ về cuộc sống của mình.
—  Chú bé chăn cừu nói trong Nhà giả kim-Paulo Coelho
Không có gì lạ lùng, khó xử hơn mối quan hệ giữa hai người chỉ biết mặt nhau - dù họ gặp gỡ, quan sát nhau mỗi ngày, có khi mỗi giờ, nhưng vì phép tắc xã giao bó buộc hay tính khí gàn dở thất thường mà vẫn buộc lòng làm bộ dửng dưng như người xa lạ, không chào không hỏi. . Giữa họ nảy sinh cảm giác hồi hộp, nỗi hiếu kì cao độ, sự bấn loạn vì nhu cầu tìm hiểu và trao đổi không được thỏa mãn, bị đè nén một cách thiếu tự nhiên, đặc biệt còn có phần nể trọng một cách căng thẳng. Vì một người chỉ yêu quý và tôn thờ người khác chừng nào họ chưa có khả năng phán xét về nhau, và khao khát tương tư là kết quả của sự hiểu biết không đầy đủ…
—  Chết ở Venice - Thomas Mann

Liệu sau này có còn yên tâm để con cháu mình sống ở Việt Nam , đọc báo Việt Nam , học sách Viêt Nam , xem ca sĩ Việt Nam , ăn đồ ăn Viêt Nam , học trường Việt Nam không ?

Và làm thế nào khi giải thích với con mình khi nó thấy cảnh chú công an mà nó từng được xem trong sách vở lấy hối hộ ngoài đường ?

Chúng ta là người lớn , ít ra nên làm gì đó để con cháu mình đỡ thấy nhục , ít ra bố mẹ nó nên làm theo những gì mà nó từng được dạy , khi đó giáo dục mới con có giá trị .

Mất cả ký ức

Có những thứ vẫn phải cần thời gian, bất kể có tài năng hay đổ bao nhiêu công sức: Bạn không thể sinh con trong vòng một tháng bằng cách làm có thai chín phụ nữ . Nhiều thứ thật sự rắc rối dù đang cố làm đơn giản hoá , vốn dĩ muốn đạt được sự đơn giản , phải loại bỏ rất nhiều điều rắc rối , bản thân việc loại bỏ đã rất rắc rối rồi .

Khi người Mỹ quay trở lại Việt Nam họ đã phá bỏ Đại sứ quán cũ của mình trên đường Lê Duẩn, cái sứ quán nổi tiếng với chiến công của biệt động thành 1968 và chiến dịch không vận rút chạy khỏi Sài Gòn năm 1975. Trên nền đất cũ của Đại sứ quán Mỹ lừng danh khi xưa, họ xây Lãnh sự quán mới.

Khi làm Đại lộ Đông tây, chính quyền thành phố đã giải tỏa và phá gần hết bến Bình Đông, cái bến nổi tiếng bên kênh Tàu Hũ, điểm đến cuối của trục giao thông đường thủy từ miền tây lên Chợ Lớn.

Keep reading

Chồng ạ, em sẽ tìm người tình!

Trước mắt là một. Người dễ thương, ga lăng, dịu dàng với em. Sẵn có ngay tại công sở. Dễ lắm!

Chồng của em ơi,

Anh nói rằng 8/3 là ngày mà mọi “giống cái” đều được tôn vinh. Nếu đi mua cua, mà thấy cua nữ thì cũng thả ra. Chúa, Trời, Phật, thánh Ala, và kể cả thần cây đa, cây gạo, cây đề, cây bồ hòn cũng đều ban phúc lành cho đám đàn bà.

Vậy thì em nhân ngày ấy mà gửi thư này cho anh, để thổ lộ cùng anh một điều em vẫn chôn giấu trong lòng lâu nay. Em đã định giữ kín cho riêng mình, sống để dạ chết mang đi, nhưng anh biết không, khi ta chôn giấu một điều bí mật, thì đồng thời cũng như mang một mầm bệnh. Chưa kể là những ý nghĩ của em cứ lăm le chực biến thành chương trình hành động. Anh vẫn nói tư tưởng đi trước một bước là kim chỉ nam cho hành động.

Hãy nghe em này anh. Trước khi đặt bức thư này lên bàn anh, em đã chuẩn bị khá kỹ lưỡng. Tất cả những vật thể có thể bay được trong căn phòng của anh, em đều đã di dời chúng xa anh. Mà anh đừng tạo thêm ra vật thể bay nào, vì anh là một tấm gương lớn đối với em.

Keep reading

Ông Nguyễn Lâm Thanh, Giám đốc VTC đưa ra lý do này sau khi khẳng định VTC không “xúi” các cơ quan chức năng ở Việt Nam “chặn” Facebook để “dọn đường” cho Mạng xã hội Go.vn
—  Mình xưa giờ rất tự hào là người Việt Nam , cho đến ngày hôm nay ( Trích dẫn từ bài viết trên : http://ictnews.vn/home/Internet/77/Facebook-bi-chan-do-nha-mang-can-nhac-loi-ich-kinh-te/99567/index.ict )

Khi trưởng thành bạn sẽ thường được bảo rằng thế giới sẽ vận hành theo cách của nó , và cuộc đời bạn chỉ là sống cuộc sống của mình trong thế giới , việc bạn cần làm là cố đừng để va đầu vào tường quá nhiều ,cố được một gia đình giàu có , vui chơi và kiếm nhiều tiền .

Đó là một cuộc đời rất giới hạn , thực ra cuộc sống có thể rộng hơn nhiều . Một khi bạn khám phá ra một thực tế đơn giản , và đó là những thứ xung quanh mà bạn gọi là cuộc đời đã được tạo nên bởi những con người không thông minh gì hơn bạn , và bạn có thể thay đổi,có thể tác động nó,bạn có thể tạo nên những thứ của chính bạn mà người khác có thể sử dụng. Khi hiểu được điều đó thì bạn sẽ không bao giờ còn tồn tại như trước.

Steven Jobs
Nếu bạn là đàn ông

Nếu bạn là đàn ông, nếu bạn đã hai mươi, nhưng bạn chưa hai lăm tuổi, bạn buộc phải tìm được một thứ gì đó ngoài tình yêu, giúp đôi chân bạn đứng vững vàng trong cuộc đời này. Bạn phải bắt đầu nghĩ cách để kiếm ĐỦ và sống ĐƯỢC.

Tôi chưa từng bao giờ nghĩ bằng cấp là thứ quan trọng, thiên tài với danh nhân đâu phải từ lò luyện và trường lớp mà ra. Nhưng nếu bạn không học tới nơi tới chốn, thì dù có đi làm cửu vạn, ngay cả bao cát cũng sợ rằng chẳng biết cách mà vác.

Bạn buộc phải làm cho những suy nghĩ văn vẻ và cảm xúc màu mè thị dân của mình dần trở thành lối tư duy sáng sủa, rõ ràng và những ngôn từ giản tiện ngắn gọn. Bởi những thứ màu mè và bồng bột sẽ không thể tồn tại lâu. Bạn phải biết rằng, những sự thích thú khi khi đọc văn hay, nghe lời bay bướm mang lại sẽ chẳng mấy giá trị, trong khi thứ quan trọng nhất lại nằm ở trí tuệ, tinh thần, tâm hồn, nội dung, tư duy của bạn.

Là đàn ông, làm ơn đừng đọc văn của những nhà văn nữ cùng thời với bạn.

Là đàn ông, làm ơn đừng trách người khác, đừng nhỏ nhặt, làm ra vẻ đáng thương.

Làm ơn đừng nghĩ đến cái gì là viết về cái đó.

Và chớ tiếc rẻ đôi chút cảm động bé nhỏ, đôi chút thương xót nhỏ nhoi.

Bạn phải tin vào cái đẹp, tin vào hơi ấm, vào lòng tin con người, sự tự trọng của mỗi người, bạn hãy giữ gìn những phẩm chất xưa cũ này. Tôi không muốn bạn bốc đồng, vô vị, mù mờ, chà đạp chính mình và làm thương tổn người khác. Bạn không nên nhào nặn đời bạn thành một đống hỗn độn tổng hợp đủ thứ.

Khi bạn thay đổi con người bạn, hãy cố nâng niu những giá trị bản thân, cho dù bạn biết rõ, không phải ai cũng ưa những gì bạn đang có.

Làm ơn đừng chấp nhận thỏa hiệp với những con người đang ngụy trang là họ thức thời, cấp tiến. Họ chỉ là những kẻ vô công rồi nghề đang tìm cách biện minh cho sự thua kém của bản thân họ. Sự mạnh mẽ, bản lĩnh đàn ông nằm ở tận trong trái tim bạn, bạn có sức mạnh và vẻ đẹp từ trong tim, từ niềm tin mà dù thời gian và tuổi trẻ có trôi qua cũng không khuất phục được.

Bạn không có quyền ngồi trong cái tháp ngà của trường học, rồi bảo tôi yêu thế giới này tươi đẹp. Bạn phải nhìn thấy cái đen tối của thế giới, sự bẩn thỉu của cuộc đời, sự xấu xa của con người, sau đó mới nói rằng tôi vẫn yêu thế giới này, tôi vẫn yêu cuộc sống và tôi sống.

Tuổi trẻ ngắn ngủi thế, nhưng đừng sợ tuổi già.

Đôi khi, bạn có thể dừng lại nghỉ ngơi, nhưng đừng quỳ xuống.

Khi đi một con đường, bạn chớ ngoái đầu nhìn lại, hoặc tự hỏi, mình đang làm cái gì?

Khi đau và nhục, đàn ông có thể khóc và gào. Khóc đi, rồi rửa mặt, vỗ má mình, rồi áp má mình để trên gương mặt bạn có một nụ cười. Chứ bạn đừng dụi mắt hay lấy tay lau nước mắt. Bởi có thể sớm mai bạn sẽ mang một đôi mắt trũng và sưng vì khóc. Chớ để sớm mai ai cũng nhận ra bạn từng khóc.

Đàn ông hãy xác định cho mình một mục tiêu xa hơn và một lộ trình dài hơn. Hãy nhớ thỉnh thoảng ngửa đầu nhìn trời xanh, và lúc nhìn lên trời xanh hãy nhớ cúi xuống nhìn đất dưới chân mình.

Vào bất kỳ lúc nào, bất kỳ người nào hỏi bạn, bạn yêu mấy lần, đáp án của bạn phải luôn là Hai.

Một lần, cô ấy yêu tôi nhưng tôi không cảm xúc, một lần là tôi yêu cô ấy nhưng không được đáp lại. Hãy luôn nhớ rằng, tình yêu đẹp vẫn luôn đang đợi bạn ở lần yêu sau. Nên đừng luyến tiếc, đừng để một người đàn bà nào có cơ hội làm bạn bị tổn thương tới lần thứ hai.

Làm đàn ông, đừng giao du với văn nghệ sĩ hay bọn văn sĩ trẻ, cũng như đừng làm bạn với những kẻ bất đắc chí, thiếu tâm huyết với đời, cũng tuyệt đối không được bạn bè với những người đàn ông không có nghề nghiệp chính thức, kiêm quá nhiều nghề.

Cũng đừng yêu người phụ nữ nào hy sinh vì bạn. Khi có một cô nàng tự chà đạp bản thân nàng, tự hy sinh, tự chịu thiệt vì bạn, bạn chớ nên vì thế mà cảm động hoặc yêu kẻ lụy tình ấy. Bởi một người đàn ông nghiện hút trộm cắp đầy mình thân với bạn, có thể kẻ nghiện hút trộm cắp tiếp theo sẽ là chính bản thân bạn. Tình yêu cũng tương tự như vậy, khi một người phụ nữ vì yêu mà cầm dao cứa tay mình đau, có thể kẻ tiếp theo bị nàng cứa chính là bạn.

Không bao giờ đặt niềm tin vào một gã đàn ông chỉ định giao du với mình bạn chứ không cho bạn biết hắn đang chơi bời với những bạn bè nào khác.

Khi một cô nàng định gọi bạn là “anh yêu, baby, chồng yêu ơi”, bạn hãy bắt buộc cô nàng gọi bạn bằng tên bạn, bởi bạn là một người đàn ông, bạn không phải thú cưng của ai.

Khi một người đàn ông hoặc một người đàn bà tự nhiên không tới tìm bạn nữa, bạn hãy dứt khoát đừng gọi tới làm phiền họ.

Đừng tin những kẻ dùng tiểu xảo trong tình yêu. Và đừng ác miệng sau khi chia tay người tình. Nghe lời khuyên của người khác, nhưng đừng hối hận, bởi hối hận chưa từng mang lại cho đàn ông bất cứ thứ gì hay ho.

Đàn ông thì không xé ảnh, đốt thư, xé nhật ký, làm những việc mà chỉ diễn viên ba xu trên phim truyền hình mới làm. Bởi bạn tin vào tình yêu. Tin rằng trên đời vẫn còn những người đàn ông tốt và những người phụ nữ tốt đẹp, có thể họ cũng chưa kết hôn, họ cũng vẫn đang vượt trùng trùng biển người trong đời để tìm đến bạn. Nên đừng nói những câu đại loại như: “Thời này làm gì có đàn bà tử tế” hoặc “Làm gì có đàn ông tốt!”. Những câu như thế thường làm người ta hiểu rằng, bạn đã no xôi chán chè, hời hợt với vô số người, vơ đũa cả nắm và không hề sống nghiêm túc, chưa trưởng thành.

Hãy yêu tiền, yêu vật chất, dùng tiền để sống cho ra sống. Nhưng vẫn hiểu rằng những giá trị tinh thần cũng quan trọng biết bao. Và con người bạn, một người đàn ông đầy sức sống, háo hức sống vẫn luôn có giá trị và đẹp đẽ hơn những đồng hồ hàng hiệu, thời trang, phụ kiện sành điệu bạn đang mang. Nếu đã hơn hai mươi tuổi nhưng mỗi phút bạn sống, bạn vẫn phải ngửa tay xin tiền bố mẹ, thì những tiền bạc bạn có, đồ hiệu bạn mặc chỉ làm cho sự vô liêm sỉ của bạn nổi bật hơn mà thôi. Nên đồ hiệu không làm bạn có giá hơn. Bản thân người đàn ông không có giá trị bản thân, thì dù có bọc vàng, được bố mẹ nâng đỡ sự nghiệp chức này tước kia, cũng vẫn chỉ là một kẻ ăn bám bọc vàng. Một con lừa dù có đóng yên cương vàng khối cũng không thể trở thành tuấn mã.

Bạn còn trẻ, có thể chưa đủ tuổi để bắt đầu một sự nghiệp riêng, một tương lai huy hoàng. Nhưng bạn đã đủ tuổi thành niên, nên ít nhất, cũng không thể làm một cái gánh nặng đeo trên lưng bố mẹ, để bố mẹ mất hai mươi năm nuôi dạy, cái gánh nặng đã sống ký sinh trên lưng chỉ nặng thêm và nhiều đòi hỏi hơn.

Bạn đừng tưởng bạn trẻ, bạn làm một kiểu tóc có màu khác người, mặc một bộ quần áo dở nam dở nữ Unisex, rồi phun lên người một thứ mùi nước hoa, thì người khác sẽ tôn trọng bạn. Cái ngước nhìn của người khác không mang ý trầm trồ ngưỡng mộ, mà là cái nhìn khi đi ngang qua sở thú. Rất nhiều đàn ông khác chỉ bởi họ được giáo dục tốt nên họ sẽ không bày tỏ thái độ gì với bạn đâu, họ sẽ tôn trọng sự “cá tính” của bạn, nhưng không có nghĩa rằng, họ không nhận ra sự xấu xí của người đàn ông trước mặt.

Xin bạn đừng coi rẻ những người lao động nghèo. Đừng xấu hổ vì phải làm việc nặng nhọc. Đất không bẩn, mồ hôi không hôi hám. Xin hãy tôn trọng những người có thể không giàu bằng bạn, nhưng họ đang nuôi cả gia đình bằng đôi tay lương thiện và cần cù của họ. Bạn tôn trọng họ, bạn mới biết giá trị của bạn nằm ở đâu.

Làm đàn ông, hãy tha thứ, nhưng đừng quên. Và hãy khoan dung với cả thế giới cũng như với chính bản thân bạn. Để luôn tự nhủ rằng, ta là đàn ông, ta xứng đáng để có được những thứ tốt đẹp hơn.

Bài này của nhà văn Trang Hạ dịch từ nội dung nguyên bản của Tiến sĩ Lý Khai Phục (Kai-Fu Lee)

ông từng là Phó tổng giám đốc Microsoft toàn cầu trong thập kỷ 90, rồi đảm nhận Phó tổng giám đốc Google châu Á năm 2005. Ông sinh năm 1961 tại Đài Bắc, thường gây sóng gió bởi những phát ngôn sáng suốt nhưng ngôn từ trần trụi khó 

…thay đổi quan niệm về hạnh phúc của một cá nhân hay một dân tộc, là thay đổi tất cả quan niệm về sự đời và luôn cả mạng vận của cá nhân hay dân tộc ấy…
—  Thuật Tư Tưởng - Thu Giang Nguyễn Duy Cần